Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 1: Tiểu tô tô thích khóc!




#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

#Chap_1: Tiểu Tô Tô thích khóc!

Bà Đình không còn nữa, khoảnh khắc bàn tay bà không còn nắm lấy tay cô, Tô Tịnh An giống như đứa trẻ mười bảy năm về trước khóc nấc lên, Tô Tịnh An khó thở gọi tên bà, lần đầu tiên cô nói nhiều như thế, nhưng là không có ai đáp lại lời cô nói hết.

Thím Âu kìm nước mắt kéo cô sang một bên, đau lòng lau nước mắt. Thím nhớ đến Tiểu Tô Tô, sáng sớm nay đột nhiên gọi tên bà Đình, thím còn vui vẻ dẫn cô đến bệnh viện thăm bà, lại không ngờ bệnh tình bà lại chuyển hướng xấu, bà chỉ kịp nói vài lời căn dặn, cũng may trước khi nhắm mắt bà có thể nghe thấy Tiểu Tô Tô nói chuyện lần cuối.

Từ sau hôm ở bệnh viện, không ai thấy cô nói chuyện nữa. Tô Tịnh An vẫn im lặng, ngây ngốc ngồi như trước. Đám tang của bà, Tô Tịnh An ở trong phòng khóa trái cửa giống như trốn tránh liên hệ với bên ngoài. Đến cả thím Âu thường ngày nói cô cũng đều không nghe:

"Tiểu Tô Tô, ăn cơm thôi!"

"Tiểu Tô Tô, đến giờ xem phim rồi!"

Không có ai đáp lại hết, cũng giống như mấy ngày gần đây, thím Âu chỉ một mình nói chuyện. Tiểu Tô Tô cứ nhốt mình như vậy, thím cũng hết cách rồi. Nghĩ ngợi một hồi đành quay vào nhà bếp.

- --------------

"Tô Tịnh An?"

Hứa Trác Tuyệt vừa từ Mỹ trở về, đập vào mắt liền thấy tin tức của sanh công khai vợ chưa cưới. Vốn chỉ nghĩ báo chí giật tít cái tiêu đề, không nghĩ đến phía sau người đăng tin lại là lời tuyên bố của ông nội mình.

Hứa Trác Tuyệt từ khi nào lại có vợ chưa cưới?

"Tô Tịnh An? Là con gái nhà ai?"

Hứa Trác Tuyệt là lần đầu đặc biệt lên mạng tra cứu tin tức phụ nữ, cũng là lần đầu muốn giết người. Tô Tịnh An, thế nhưng lại không có một tấm ảnh hay tin tức gì hết!

Vợ chưa cưới này lại thần bí như thế!

Hứa Trác Tuyệt không đến công ty, lập tức trở về Hứa gia.

"Thím là người mới?"

"A, cậu Hứa sao, tôi...tôi đi theo cô An, tôi...là ông Hứa mời tôi đến!"

"Tô Tịnh An? Cô ta đâu?"

"Tiểu Tô Tô ở trong phòng, cậu tính làm gì?"

"Không có gì, thím đi làm đi!"

Hứa Trác Tuyệt đi thẳng lên phòng, vị hôn phu kia chắc ở cạnh phòng anh rồi! Hứa Trác Tuyệt không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, cửa phòng lại bị khóa. Khóa cái gì, nhà cũng là nhà của anh, không kiêng nể liền đạp cảnh cửa đi vào.

Tô Tịnh An đang uống hớp sữa nóng, lại bị tiếng đạp cửa làm cho giật mình, làm rơi cốc sữa nóng. Mảnh thủy tinh rơi đầy ở dưới sàn,con gấu cô cầm trên tay cũng bị rơi xuống, Tiểu Tô Tô nhát gan vừa khóc vừa cúi xuống nhặt chú gấu, gấu bị ướt rồi! Càng nghĩ, Tiểu Tô Tô càng thủ thân, cứ ngồi khóc ở dưới sàn.

Hứa Trác Tuyệt nhìn mảnh thùy tinh ở dưới sàn, lại nhìn vợ chưa cưới ngồi khóc nức nở kia, bất lực.

"Tô Tịnh An, ngẩng đầu lên!"

"Tôi nói ngẩng đầu lên, cô biết cô ngồi ở đâu không?"

Tiểu Tô Tô không đáp lại, có người hỏi cô cũng đều là bà trả lời, nếu không thì là thím Âu nhưng là bây giờ không có ai hết. Tiểu Tô Tô đơn độc ngồi dưới đất vừa khóc vừa ôm lấy gấu.

Vợ chưa cưới của anh lại kỳ quái như thế!

"Tô Tịnh An đứng dậy, bước ra khỏi chỗ đấy cho tôi!"

Hứa Trác Tuyệt mất kiên nhẫn, túm lấy con gấu ghét sang một bên, anh nắm cổ tay muốn kéo cô đứng dậy. Ngược lại lại làm Tô Tịnh An sợ hãi rụt tay lại, tay nhỏ chống xuống đất cố dịch vào trong, cô thấy đau buốt ở tay. Quay xuống nhìn đã thấy tay bị ghim một mảnh vỡ, hai chân loạng choạng muốn đứng dậy lại cũng giẫm phải một mảnh vỡ khác.

Vụng về.

Hứa Trác Tuyệt nhìn cô đánh giá, đá mảnh vỡ sang một bên kéo cô ngồi xuống giường. Váy trắng dính một chút máu, chân bị ghim mảnh to chảy máu một đoạn dài, bàn tay cũng bị thương. Hứa Trác Tuyệt vừa mới về nước đã phải đau đầu như thế.

"Thím Âu, thím lên đây một chút!"

Hứa Trác Tuyệt vừa quay sang gọi điện quay lại đã thấy Tô Tình An từ trên giường bò xuống, bất chấp vết thương ở tay bò lại phía con gấu. Nhìn thấy anh thì sợ co rúm người, ngồi thu lu ở góc.

Thím Âu chạy lên đến cửa phòng đã thấy Tiểu Tô Tô khóc nức nở, chân tay còn dính máu thì vội vàng chạy lại. Lo đến nói năng lắp bắp.

"Tiểu Tô Tô, đừng khóc. Nào,đứng dậy, thím băng vết thương cho con. Đừng khóc!"

Thím càng nói, Tiểu Tô Tô càng khóc. Hứa Trác Tuyệt đứng dựa vào cửa nhìn, có lẽ có người báo tin, ông Hứa sớm không về,muộn không về lại về ngay đúng lúc này.

Nhìn cháu dâu khóc tội nghiệp thế kia, liền kết luận là bị cháu trai ông chọc tức. Liếc nhìn Hứa Trác Tuyệt ở cửa ra dấu rồi đi vào phòng sách.

"Cháu muốn ông tức chết phải không?"

"Cháu cũng bị ông làm tức chết rồi! Tô Tịnh An kia rõ ràng không phải người bình thường!"

"Vậy thì sao? Cháu không muốn kết hôn?"

"Hôn nhân thương mại, ít nhất cũng là người bình thường, cô ta rõ ràng có vấn đề!"

"Vấn đề? Sao ông không thấy? Chú Đức, chú thấy không?"

Chú Đức theo hầu ông bấy lâu nay vội lắc đầu nguầy nguậy. Hứa Trác Tuyệt điên đầu:

"Công ty không khó khăn, ông cũng biết!"

"Con bé chỉ có mình bà ngoại là người thân, bạn già của ông cũng qua đời rồi, bà ấy nhờ ông chăm lo cho con bé. Ông chỉ tin tưởng cháu, công ty của con bé cũng giao lại cho con, ông cũng chẳng sống được bao lâu, tình cảm còn có thể bồi dưỡng!"

"Cháu không chấp nhận!"

"Đây là giấy tờ chuyển cố phần, do con đứng tên!"

Ông Hứa chính là muốn bức anh vào đường cùng.

"Coi như ông nhờ con, sau này nếu thật sự không hợp, ông không ép con nữa!"

Hứa Trác Tuyệt suy nghĩ một hồi, dù sao thì giới thượng lưu đâu đâu cũng tòn tại hôn nhân thương mại. Không kết hôn người này, thì kết hôn với người khác, sớm hay muộn đều như thế. Chi bằng, cứ lấy tạm cô vợ kia về, ngốc như vậy, cũng chẳng ảnh hưởng đến anh. Nghĩ vậy, anh liền cầm tờ giấy đi ra cửa.

Trước khi đi, ông Hứa gọi với lại:

"Cái này...là thông tin của con bé, bà ngoại con bé đích thân viết, cầm lấy đi!"

Hứa Trác Tuyệt nhận lấy, anh còn chưa nhìn kỹ vợ chưa cưới kia.

Tô Tịnh An ngồi ở trên giường, nhìn thím Âu dọn dẹp. Trên tay vẫn ôm chú gấu ướt một mảng kia. Vẫn bộ dạng ngây ngốc ngồi nhìn.

"Tiểu Tô Tô, con biết người vừa nãy không?"

Tiểu Tô Tô không nói gì, vẫn ngồi im như thế. Thím nắm lấy tay cô, mà kể:

"Cậu ấy sau này là chồng của con! Bà chủ rất thích cậu ấy, Tiểu Tô Tô nhà mình nhất định cũng sẽ thích cậu ấy! Sau này, Tiểu Tô Tô có thêm người nhà rồi, nhưng mà...không được vì đẹp trai mà bỏ thím đâu!"

Tô Tịnh An nghe không hiểu, nhắc đến bà ngoại, hai mắt đã đỏ ửng sắp khóc. Lại nghe thấy thím Âu sẽ bỏ mình liền khóc như đứa trẻ bị giành kẹo.

Thím Âu dỗ dành cô, khó khăn lắm cô nín khóc, cứ nhìn thím Âu mãi, cô sợ thím sẽ bỏ cô.

Hứa Trác Tuyệt đứng ở bên ngoài ngắm vợ, đột nhiên thấy hiếu kỳ. Anh bảo thím Âu ra ngoài, Tô Tịnh An nhìn bóng thím đi khỏi thì lưu luyến muốn đi theo.

"Ngồi im!"

Hứa Trác Tuyệt lớn giọng một chút, hai chân Tô Tịnh An thõng xuống vội rụt lại, ngồi im ở trên giường. Cô, sợ người ở trước mặt.

Giấy tờ nói Tô Tịnh An vừa tròn 20 tuổi,anh không tin.

"Tô Tịnh An, cô bao nhiêu tuổi?"

Tô Tịnh An không đáp,Hứa Trác Tuyệt cũng hết cách với cô. Đi lại bàn làm việc nhìn một chút. Anh chạm vào đồng hồ, Tô Tịnh An liền giành lấy, chạm vào quyển sổ ở trên bàn, cô cũng giành lấy.

Tô Tịnh An lẽo đẽo ở phía sau anh giành lại đồ. Một màn này,vào mắt thín Âu lại giống như đôi tình nhân. Thím đem bộ váy đặt sẵn vào phòng tắm, rồi đi ra ngoài. Tiểu Tô Tô muốn cầu cứu thím, nhưng có người lại vờ như không thấy.

Tiểu Tô Tô sắp khóc rồi!

Ông Hứa nhìn cháu dâu tập tễnh đi quanh phòng thì xót xa, quát một tiếng. Hứa Trác Tuyệt đặt lại ống màu xuống, không trêu cô nữa. Nghĩ ngợi không có gì làm bèn bỏ về phòng.

Giữa trưa, bàn ăn vẫn thiếu một người. Thím Âu dở tay đặt bát canh xuống bàn:

"Tiểu Tô Tô không thích đông người, mọi người cứ ăn trước đi, một lát tôi gọi con bé ăn!"

Ông Hứa hình như đã quyên với chuyện này, còn Hứa Trác Tuyệt lại không vui.

"Thím gọi Tô Tịnh An xuống đi!"

Thím Âu còn đang chần chừ Hứa Trác Tuyệt đã đích thân đi lên gọi.

"Tô Tịnh An!"

Hứa Trác Tuyệt bỗng cảm thấy lời nói dư thừa, Tô Tịnh An dù sao cũng không nói chuyện, anh còn gọi làm gì?

Đèn bật sáng trưng, Tiểu Tô Tô ngồi ở một góc ôm ảnh bà ngoại khóc. Từ sau khi bà mất, sáng trưa chiều tối, mỗi ngày ít nhất bốn giờ cô ngồi như thế, Tô Tịnh An không nói, nhưng Tô Tịnh An biết bà Đình bỏ cô đi rồi.

Hứa Trác Tuyệt là lần đầu thấy phụ nữ khóc, đứng ở trước mặt cô khó hiểu:

"Vì sao khóc?"

Hai tay dư thừa vén tóc cô sang một bên, anh bây giờ mới để ý,vợ chưa cưới cũng không đến nỗi quá xấu.

End chap 1.

#Ltt