Nhà Có Nuôi Một Tiểu Bạch Thỏ!

Chương 10: Ai nói sẽ phạt cô?




#Ltt

#Fl_Wattpad: Leevisu2104

Cmt vote cho lão đi babe

#Nhà_có_nuôi_một_tiểu_bạch_thỏ

CHƯƠNG 10: AI NÓI SẼ PHẠT CÔ?

"Tô Tịnh An em muốn bị nhốt tiếp đúng không?"

Hứa Trác Tuyệt ở bên ngoài tức giận quát vào trong.

Hứa Tuệ Lâm mới chỉ đi vệ sinh một lát thôi, khi nãy còn bình thường mà, sao lại thành ra thế này? Thật sự là phải làm gì đó, cứ cái đà này đến bao giờ mới làm lành được?

- -------------

"Chú là người xấu, không chơi nữa."

Tiểu Tô Tô ở trong phòng lẩm bẩm, chú vui thì sẽ nói chuyện với cô, không vui thì sẽ không để ý nữa. "Chú xấu."

Tô Tịnh An còn muốn lầm bẩm tiếp thì đèn điện đột nhiên vụt tắt, Hứa Trác Tuyệt ở bên ngoài bắt đầu đập cửa. Lại mất điện ngay đúng lúc này, nhà họ Hứa chưa bao giờ có chuyện này, rõ ràng là có người cố ý.

HỨA TUỆ LÂM,NHẤT ĐỊNH LÀ NÓ!

"Tô Tịnh An, mở cửa ra!"

Tiểu Tô Tô sợ phát run, hai chân không còn sức để đứng dậy:

"Chú...chú ơi!"

Bóng tối, rất đáng sợ.

Tiểu Tô Tô ở một góc nào đó run rẩy:

"Chú xấu, xấu lắm! Tất cả đều xấu!"

"Bà đâu rồi? Tô sợ, rất tối! Rất sợ!"

Hứa Trác Tuyệt không biết nên khóc hay nên cười, anh xấu?

Lúc cô sắp không trụ nổi nữa, cuối cùng cũng có người đến cứu cô,may quá, cô được cứu rồi.

Tiểu Tô Tô ngồi trên giường, hai tay vẫn túm chặt lấy cánh tay anh dù trả điện cũng đã năm phút rồi, Tô Tịnh An so với lần trước còn sợ hơn, hai tay vẫn run lẩy bây, hốc mắt đổ ứng, cổ họng vẫn nấc liên tục.

"Không sao nữa, nín đi!"

Hứa Trác Tuyệt đem tay mình đặt lên tay cô, lại lạnh như thế, sắc mặt hình như không được tốt. Dù cho anh có xoa bao nhiêu lâng tay cô vẫn cứ lạnh như thế, sau đó không thấy cô run cầm cập như hồi nãy, chỉ ngây ngốc ngồi một chỗ.

Hứa Trác Tuyệt bị dọa sở, bắt Hứa Tuệ Lâm đêm hôm gọi bác sĩ đến. Tô Tịnh An không cho khám, cũng không chịu nói gì hết,chỉ ôm người ngồi co ở một góc quyết không cho chạm vào người.

Vị bác sĩ cũng hết cách, nhìn thái độ của cô nói mấy lời khó hiểu, nào thì bị dọa sợ, không có công thức chữa bệnh, cái gì mà tùy thuộc vào cô.

Hứa Tuệ Lâm khóc lóc xin lỗi, nó chỉ muốn chị dâu nhận ra tầm quan trọng của anh nó, để hai người làm hòa thôi, nó làm sao biết được chị dâu sẽ bị dọa như vậy.

"Anh! Em sai rồi, anh đừng đuổi em đi,sau này em không dám nữa! Em xin lỗi, xin lỗi!"

Hứa Trác Tuyệt tâm tình không tốt, mặt mày cau có nhìn lên trên tầng.

"Thím, con xin lỗi!"

Hứa Tuệ Lâm quay sang nhìn thím Âu. Thím nhất định sẽ tức giận.

"Cô Tuệ Lâm, cô giúp Tiểu Hô đi, cô nghĩ cách đi, con bé sao lại như vậy chứ!"

Thím Âu hồi nãy còn tưởng Hứa Tuệ Lâm có cách nào hay lắm, ai ngờ kết quả lại như thế này. Đều là lỗi của thím, thím lại bất cẩn như thế.

"Được rồi, đi nghỉ đi, đừng làm mấy trò kia nữa!"

Hứa Tuệ Lâm gật gật đầu, nó nào dám làm bừa nữa, sai một lần quá đủ rồi.

- --------------

"Tô Tịnh An, đứng dậy đi, dưới đất rất lạnh!"

Tiểu Tô Tô nhìn cánh tay anh sắp đặt lên đầu cô,vội vã đứng dậy, ngoan ngoãn nằm xuống giường nhắm mắt đi ngủ.

Trước lúc bị cắt điện, Hứa Trác Tuyệt ở bên ngoài quát tháo, nói sẽ nhốt cô. Sau đó, sau đó thì đèn điện đều tắt hết. Nhất định là vì cô không mở cửa,cho nên chú mới giận, là chú tắt điện, chú muốn phạt cô vì làm chú tức giận. Tiểu Tô Tô sau này sẽ ngoan,sẽ không làm chú tức giận nữa! Chỉ cần im lặng nghe lời chú, chú sẽ không tắt điện nữa.

- ------------------

Hứa Tuệ Lâm vì để chuộc lỗi, ngày nào cũng phụ thím Âu nấu cháo tẩm bổ cho cô, mỗi ngày lại một thực đơn khác, đầy đủ chất dinh dưỡng.

Hứa Trác Tuyệt đã hai ngày không đến công ty rồi, ông Hứa nghe tin cháu dâu bị ốm thì muốn trở về, lại bị anh ngăn lại,chỉ có thể đem công ty cho người khác quản lí giúp cho anh, trong thời gian cháu trai ông chăm cháu dâu.

Mà người bị lôi đến công ty làm việc thì lại chính là lão Mễ. Lão Mễ mấy lần muốn đến nhà anh, nhưng mỗi lần lên ý định lại bị mấy cái hợp đồng nhàm chán giữ chân. Hoàn toàn không có cơ hội đi gặp người nào đó.

Tiểu Tô Tô gần đây ngủ nhiều hơn mọi ngày, cứ tỉnh được một lúc lại đi ngủ, cứ hễ anh muốn nói chuyện thì cô sẽ quay đi chỗ khác, không tiếp lời, không phản ứng, chỉ cần hơi để ý cái khác thôi, Tiểu Tô Tô sẽ tranh thủ mà đứng dậy bỏ đi. Giờ cơm, Hứa Trác Tuyệt chỉ cần bưng bát cháo đến, cô sữ ngoan ngoãn đón lấy, ăn hết.

Hai ngày rồi, Hứa Trác Tuyệt làm gì cũng không có người lẽo đẽo theo sau. Lúc trước cả tháng cô không nói cũng chẳng sao, giờ mới có hai ngày cô không nói chuyện thì anh lại thấy không quen. Có lẽ là quen bị làm phiền rồi giờ không có thì lại cảm thấy thiếu.

Hứa Trác Tuyệt nhìn anh,thấy tay sắp túm lấy cô thì lấy gấu nhỏ đẩy đẩy ra, trèo lên giường nằm. Hứa Trác Tuyệt cũng hết cách rồi.

Ban đầu rõ ràng chỉ là giận dỗi vu vơ, hiện tại...

"Tô Tịnh An, tôi nhận sai, nói đi, em muốn phạt như nào, đều tùy em!"

Tô Tịnh An ngủ chưa? Cô có nghe thấy lời anh nói không?

Hứa Trác Tuyệt không thấy cô có phản ứng gì, tắt đèn lớn ở đầu giường bỏ ra ngoài.

Tô nghe thấy lời chú nói mà! Nhưng mà Tô sợ lắm!

Tiểu Tô Tô xỏ dép đi vào nhà tắm, buổi chiều chưa có tưới nước cho cây gai, cô phải đi tưới cây, nếu không cây sẽ chết mất.

Không ai bảo cô chăm cây như ghế nào, Tô Tịnh An chỉ là nhìn thấy các bác chăm cây nên mới bắt chước làm theo. Nhưng mà hình như có gì khác khác, Tiểu Tô Tô ngốc nghếch thò tay chạm thử vào cây gai, sao lại không thấy đau?

"Chú...chú sẽ tức giận, làm...làm sao đây?"

Tiểu Tô Tô luống cuống, làm rơi cả chậu cây xuống đất, càng nghĩ lại càng cơm, Tiểu Tô Tô chỉ nghĩ sẽ dọn thật nhanh, đừng để chú nhìn thấy, nhưng mà cô lại không biết Hứa Trác Tuyệt nãy giờ vẫn đứng ở ngoài, lúc cô làm rơi chậu cây, anh đã đi vào rồi.

"Gấu...em...gấu, làm...làm....sao đây! Chú sẽ phạt...sẽ...sẽ tức giận đấy! Chú...chú....sẽ tắt điện, sẽ rất tối. Rất...rất....sợ!"

Ai nói sẽ phạt cô?

"Đừng nhặt nữa, chảy máu rồi!"

Hứa Trác Tuyệt gạt nắm đất ra, muốn kéo cô đứng dậy nhưng Tô Tịnh An lắc đầu nguầy nguậy, rụt tay muốn nhặt lại mấy mảnh vỡ lẫn nắm đất.

Hứa Trác Tuyệt bế thốc cô đi vào, đặt cô ngồi lên ghế, lại nhìn xuống chân cũng bị rách một mảng. Tiểu Tô Tô thấy anh bỏ đi, sợ anh sẽ tức giận thì kiên quyết đứng dậy, bám riết lấy tay anh. Nhưng chân lại đau quá, đứng không được, Tô Tịnh An ngã phịch xuống, nhưng tay vẫn giữ anh lại:

"Tô...Tô sai rồi,chú...chú đừng...đừng phạt! Chú đánh...đánh Tô đi, đừng tắt...điện, Tô sợ!"

Hai ngày không nói chuyện, câu đầu tiên lại là cầu xin anh đừng phạt cô, Hứa Trác Tuyệt nhìn cô, nhìn vết thương, nhìn nước mắt cô, cô sợ anh như thế!

End chương 10: Ai nói sẽ phạt cô?