Nhà Trẻ Hoàng Gia

Chương 23: Ta sẽ rất xui xẻo?




Edit: Tử Trúc

Beta: A Tử

Tiêu Tử Y quay đầu lại đi, chỉ thấy dưới bậc thang vững chắc một người thiếu niên mặc cẩm bào đỏ sẫm, đang ngẩng đầu lên tự tin khóe môi gợi lên.

Tiêu Tử Y chỉ nhìn một cái, liền biết cái thân hình thiếu niên cũng không trưởng thành này tất nhiên là siêu cấp thiên tài nhi đồng mà Tiêu Trạm từng đề cập tới, Tiêu Sách. Hắn lớn lên cùng Tiêu Cảnh Dương hoàn toàn không giống. Tiêu Cảnh Dương có thể là được mẫu thân di truyền hơn chút ít, tướng mạo quả thực chính là cùng hoàng hậu trước mắt cùng một khuôn mẫu, mà Tiêu Sách hai đầu lông mày lại rất giống hoàng đế, ngay cả cái loại ánh mắt bễ nghễ thiên hạ nầy cũng giống nhau. Mặc dù so sánh thì hắn vẫn còn nhỏ, nhưng là cái loại vẻ mặt khí thế nầy tuyệt không bại bởi người trưởng thành.

Vậy đại khái đây cũng chính là nguyên nhân trọng yếu nhất mà hoàng đế thích Tiêu Sách sao. Tiêu Tử Y khóe mắt còn dư quang nghiêng mắt nhìn đến trên khuôn mặt hoàng đế nụ cười vừa sâu sắc vài phần, hiển nhiên là mừng rỡ khi Tiêu Sách đến.

Tiêu Tử Y lén đem Tiêu Sách cùng Tiêu Cảnh Dương so sánh một chút, nàng mặc dù cùng Tiêu Cảnh Dương tiếp xúc cũng không đủ sâu, cũng chưa từng thấy mặt qua mấy lần, nhưng là cũng có thể nhìn ra được Hoàng thái tử hẳn là mạnh vì gạo, bạo vì tiền, mà không phải loại hoàng đế quyết tuyệt có tính cách quyết đoán.

Hẳn là ưu điểm đặc biệt sao. Đại Chu triều đại hiện tại dường như hẳn là bị vây giữa, dứt khoát không thích hợp để liều lĩnh cải cách, Tiêu Tử Y cũng là cảm thấy loại tính cách này của Tiêu Cảnh Dương không còn gì tốt hơn.

Bất quá nàng cũng là tự mình đoán mò, hiện tại đã lo lắng cung thay đổi, không khỏi có chút buồn lo vô cớ đi. Tiêu Tử Y bỏ suy nghĩ lung tung, lúc này Tiêu Sách đã đi lên bậc thang, đứng ở bên cạnh nàng, một đôi con ngươi sáng ngời một chút cũng không khách khí nhìn Tiêu Tử Y từ trên xuống dưới. Mà Tiêu Tử Y cũng không lùi bước trừng mắt nhìn trở lại.

Loại mỹ thiếu niên này, ngươi nếu như càng đem hắn nhìn ở trong mắt, hắn sẽ càng không coi ngươi ra gì. Tiêu Tử Y rất rõ ý đó. Bất quá, chỉ chốc lát sau nàng kịp phản ứng, mỹ thiếu niên thì mỹ thiếu niên, người này hẳn cũng coi như là đệ đệ của nàng, nàng đang suy nghĩ gì a!

Ách, bất quá không nghĩ tới hắn lại cùng nàng có chiều cao không sai biệt lắm, điều này làm cho Tiêu Tử Y hơi có chút ngoài ý muốn, nhưng vừa nghĩ lại nhớ từ trước đến giờ nữ sinh trổ mã đều sớm hơn so với nam sinh, cũng là chẳng có gì lạ. Thân thể của nàng sau mười bốn tuổi này cũng sẽ coi là trưởng thành rồi, mà nam sinh lúc này lại trong thời gian thay đổi thanh âm tiếng nói, thời điểm vóc dáng cao lên. Ai… ai…, bất kể như thế nào, cái Tiêu Sách này cũng bất quá vẫn còn là một Chính Thái mà thôi.

Còn là một Chính Thái rất kêu ngạo.

Hoàng đế cho hai người bọn họ giới thiệu lẫn nhau, liền bị các đại thần kéo đi qua một bên thảo luận những chuyện khác, lưu lại Tiêu Sách cùng Tiêu Tử Y lần đầu tiên gặp mặt hai tỷ đệ mắt to trừng mắt nhỏ.

Tiêu Sách dùng đôi mắt ẩn giấu sự lạnh lẽo kia đánh giá kĩ càng Tiêu Tử Y chốc lát, bỗng nhiên mở miệng nói: “Ngươi hôm nay sẽ rất xui xẻo.”

” ! ” Tiêu Tử Y không thể kiềm chế trợn tròn hai mắt, những lời này nàng làm sao lại quen tai như vậy? Chẳng lẽ tất cả mọi người đều có thể xem tướng?

Tiêu Sách nhìn thấy Tiêu Tử Y, khóe miệng độ cong càng thêm sâu sắc vài phần, cười khẽ giải thích: “Hôm nay phụ hoàng sẽ luôn mang theo ngươi đi khắp nơi, ngươi sẽ rất xui xẻo.”

Hô, thì ra là chỉ một sự việc như vậy. Tiêu Tử Y không hiểu ra sao liền thở phào nhẹ nhõm, loại chỉ cần thể lực sống này không sao cả, sớm muộn gì cũng bị giới thiệu cho bên ngoài! Chịu đựng chịu đựng là sẽ qua.

Cho nên, để Tiêu Tử Y điều chỉnh tốt tâm tình, sau một canh giờ kiên trì cùng Tiêu Sách một trái một phải làm bạn ở bên cạnh hoàng đế, nụ cười trên mặt nàng đã hoàn toàn cứng ngắc.

Nhìn ánh mắt của Tiêu Sách nhìn mình có chút hả hê, cùng hắn ứng đối vẻ mặt tự nhiên đúng mực, Tiêu Tử Y lúc này mới hiểu hắn vừa bắt đầu đã nói nàng sẽ rất xui xẻo là có ý gì.

Những người này làm sao lại có nhiều lời muốn nói như thế a? Hơn nữa Tiêu Sách ngươi mới mấy tuổi? Lại cũng có thể cùng nhất bang đại thúc còn có lão đầu tử chậm rãi mà nói? Không có thiên lý sao! Hơn nữa cái loại tiếng nói trong thời kỳ thay đổi thành vịt đực này, cũng may mà bọn họ có thể nhịn được nghe như vậy. Bọn ta nghe được lỗ tai đều nhanh bị phá hư.

Tiêu Tử Y không để lại dấu vết sờ sờ bụng đói đến phải mức bụng phải kêu “cô cô”, buồn bực mình buổi sáng đều sợ không kịp liền không ăn cái gì, cái này tốt lắm, quả nhiên rất xui xẻo.

“Cái này không nhịn được?” Tiêu Sách thấy thế lùi phía sau một bước, ở bên cạnh Tiêu Tử Y khẽ nói, “Đây mới là không tới một nửa mà thôi, hoàng hậu bên kia còn phải chịu đựng hơn ngươi đây này.” Tiêu Sách cười đến ánh mắt dài nhỏ cũng cong lên, khóe miệng hai bên lộ ra má lúm đồng tiền không sâu không cạn, ngược lại để cho tiểu đại nhân hắn khôi phục mấy phần ngây thơ chất phác.

Nhưng là Tiêu Tử Y nhưng không có nửa phần tâm tình đi thưởng thức hình ảnh mỹ thiếu niên để dưỡng mắt, nàng gần như tuyệt vọng địa quay đầu nhìn về phía một đầu khác Thiên Lộc Các một mảnh oanh oanh yến yến, trong bụng bắt đầu suy nghĩ nếu hiện tại lập tức giả bộ bất tỉnh có thể nắm chặt mấy phần lập tức trở về Trường Nhạc cung để nghỉ ngơi.

Lúc này hoàng đế rốt cục bởi vì nghe thấy lời của Tiêu Sách mà chú ý tới Tiêu Tử Y sắc mặt tái nhợt, hạ chỉ để cho mọi người nhập tọa ban thưởng yến tiệc. Tiêu Tử Y thầm nghĩ được cứu trợ rồi, sau được an bài đến bên người hoàng đế, mà một bên khác của nàng dĩ nhiên là là Tiêu Sách.

Đại Chu triều đại lúc này ước chừng là đồng đẳng với thời kỳ giữa Đường triều, cũng như Tống Triều có chút ít lễ giáo phong kiến. Cho nên nữ quyến cũng tùy theo ngồi vào vị trí, hoàng hậu đầu tiên ngồi ở một bên khác của hoàng đế, còn lại tất cả cung phi cũng ngồi vào vị trí riêng của mình.

Tiêu Tử Y không để lại dấu vết nhìn quanh một chút, phát hiện Tiêu Cảnh Dương hay là không có xuất hiện, mà tiểu bằng hữu Tiêu Trạm ngồi ở bên kia hoàng hậu, trên căn bản thuộc tình huống không nhìn tới lẫn nhau.

Lúc này ở Hải Đường yến bắt đầu một đoạn ca múa kiểu công chính. Thật ra thì nói Hải Đường yến là vì nàng mà mở, nhưng là nhân vật trung tâm là Tiêu Tử Y lại thờ ơ lạnh nhạt, hiểu được này ước chừng chính là hoàng đế vì hạ thần thân cận mở gia yến. Có chút tương tự với công ty đến cuối năm, có mang theo người thân tụ lại ăn một bữa ăn, lão bản nói một chút về việc phát triển trong một năm tới, phần thưởng những người khác, sau đó mong ước mọi người năm tiếp theo tiếp tục cố gắng.

Mà làm Tiêu Tử Y giật mình không dứt chính là ở trên yến hội, hoàng đế giống như là thuận miệng chỉ định một hôn ước, gia trưởng song phương đi lên khấu đầu tạ ơn. Tiêu Tử Y xem thần sắc trên mặt bọn họ, cũng là mừng rỡ dị thường.

Nga nga! Có thể lý giải, mùa xuân tới. Khó có thể cái này hàng năm Hải Đường yến lại là tập thể tương thân yến không được? Tiêu Tử Y mơ hồ nhớ được mới vừa hoàng đế mang theo nàng nhìn rất nhiều thanh niên tài tuấn. . . . . . Phụ thân của họ, thật giống như cũng cố ý nhắc tới nhi tử bọn hắn chức quan hiện tại là cái gì.

Khụ, đáng tiếc lúc đi nàng đối diện soái ca không có hứng thú, đối với chức quan cũng không còn phản ứng. Hiện tại lại không cho nàng nhìn soái ca, cái này không thể trách nàng không có ấn tượng a.

Tóm lại, này Hải Đường yến nhàm chán vô cùng, trên đài phía trước hát hí khúc càng làm cho Tiêu Tử Y đầu đau như muốn vỡ tung, mí mắt trên dưới của nàng quả thực sẽ phải dính lại cùng nhau.

“Tử Y, những thứ này ngươi xem rồi không thú vị sao? Như vậy chúng ta không xem ca diễn nữa.” Hoàng đế một mực chú ý đến vẻ mặt Tiêu Tử Y, thấy thế phủi tay nói: “Các ngươi cũng đi xuống đi, chúng ta tới phía dưới ném thẻ vào bình rượu.

Ta sẽ rất xui xẻo?