Nhân Đạo Chí Tôn

Chương 1293: Quỷ Sư Quỷ U Minh (2)




Quỷ U Minh lấy ra một khỏa Linh đan, búng về phía hắn, mỉm cười nói:

- Đây là Tiên Thiên Ma Đan do vị tồn tại sau lưng Bệ hạ luyện chế, đủ để trị liệu thương thế của ngươi!

Vũ Đô Lang nhận lấy, tinh tế quan sát, không khỏi kinh hãi, run giọng nói:

- Tồn tại sau lưng Thiên Đế Bệ hạ, chẳng lẽ là vị tiền bối kia?

Quỷ U Minh khẽ gật đầu một cái, mỉm cười nói:

- Lần này ta hạ giới, chính là phụng Đế mệnh đi gặp vị tồn tại kia! Ngươi đi theo ta a!

Vũ Đô Lang vội vàng thu hồi tâm tính kiệt ngạo bất tuân, nhất mực cung kính đi theo sau lưng hắn, xuất phát về phía sâu bên trong Vũ trụ Cổ lão.

o0o

- Tử Vi, quả nhiên đã loạn rồi!

Ba người Chung Nhạc đi tới Tinh vực Tử Vi, trở về Tiên Thiên Cung. Chỉ thấy địa phương đi qua đều là một mảnh loạn lạc. Cơ hồ tất cả các chủng tộc trong Tinh vực Tử Vi cũng khó có thể bảo toàn bản thân. Giữa các chủng tộc chinh phạt lẫn nhau, cướp đoạt nô lệ, mở rộng lãnh địa.

Thế lực Thiên Đình mặc dù cường đại, nhưng phản loạn quá nhiều, cũng là hữu tâm vô lực. Hơn nữa, đương kim Thiên Đế đối với trận đại động loạn này tựa hồ cũng không quá quan tâm, không phái ra binh mã Thiên Đình đi bình loạn, mà để mặc cho tình hình phát triển theo hướng không thể vãn hồi. Hiển nhiên Đế Minh Thiên Đế không dự định dùng binh lực Thiên Đình để bình loạn, mà dự định bảo tồn một phương thế lực chính mình, dùng để đối kháng Tiên Thiên Cung và những Đế tộc khác.

Dọc theo con đường này, Chung Nhạc còn nhìn thấy không biết bao nhiêu yêu ma quỷ quái hết thảy xuất hiện. Bốn loại Linh thể trời sinh Chú Linh Tai Thần, Vạn Độc Ôn Thần, Thất Sát Tà Thần, Bắc Đẩu Tử Thần vốn dĩ không được xem trọng này cũng bắt đầu xuất hiện, họa loạn thiên hạ. Bốn loại Linh thể: Chú Linh Thể, Ôn Linh Thể, Bắc Đẩu Linh Thể, Thất Sát Linh Thể này tại thái bình thịnh thế không có bao nhiêu tác dụng, nhưng khi tới thời đại chiến loạn, chỗ cường đại của bọn họ liền hoàn toàn triển lộ.

Dọc đường đi, Chung Nhạc nhìn thấy có Ôn Linh Thể lẻn vào Thánh địa trận doanh đối địch, phát tán ôn dịch, tạo thành vô số sinh linh tử vong. Còn nhìn thấy Thất Sát Linh Thể chủ chưởng sát lục huyền phù thật cao trên không trung chiến trường, điều khiển hai quân đối chiến, là đại chiến cấp bậc trăm vạn Thần Ma.

Thất Sát Linh Thể thao túng chiến tranh, mượn khí sát lục song phương giao chiến để đề thăng chính mình, đạt được tiến bộ phi phàm. Hắn còn gặp được Bắc Đẩu Linh Thể thần bí nữa. Bắc Đẩu chú tử. Trong chiến tranh, Bắc Đẩu Linh Thể chưởng quản Sinh Tử Bộ, một bút xóa bỏ thọ nguyên của đối phương. Mà trong Tinh vực Tử Vi, Chú Linh Thể cũng có mấy vị. Những nơi bọn họ đi qua, thiên tai, vận rủi hàng lâm. Những Linh thể vốn dĩ hoàn toàn không có tác dụng này, hiện tại đã hoạt động vô cùng sinh động, khiến cho Tinh vực Tử Vi loạn càng thêm loạn, sinh linh đồ thán.

Lực chưởng khống của Thiên Đình đối với Tinh vực Tử Vi đã giảm xuống tới con số không, chư hầu không ngừng chinh chiến, không nghe Đế mệnh.

- Tinh vực Tử Vi, so với Vũ trụ Cổ lão còn loạn hơn rất nhiều a!

Phù Lê dọc theo đường đi cũng là mở rộng tầm mắt, mỉm cười nói. Chung Nhạc lắc đầu, nói:

- Tương lai, Vũ trụ Cổ lão còn hỗn loạn hơn Tinh vực Tử Vi rất nhiều! Chẳng những Vũ trụ Cổ lão, thậm chí ba ngàn Lục Đạo Giới cũng sẽ khó mà bảo toàn. Cuộc động loạn này chắc chắn sẽ thổi quét toàn thể vũ trụ, toàn bộ không gian. Mãi cho tới khi có một phương chiến thắng, chiếm được thiên địa chính thống, mới có thể dừng lại được!

Phù Lê nhất thời giật mình. Cho dù gã Dã nhân này bình thường vô pháp vô thiên, lúc này cũng không khỏi bị lời nói của Chung Nhạc hù dọa.

Ba người đi thêm thời gian hai năm nữa, rốt cuộc cũng đi tới Tiên Thiên Cung. Chung Nhạc để cho Phù Lê chờ ở ngoài cung, chính mình cùng Mục Tô Ca tiến vào trong cung, báo cáo công tác với Tiên Thiên Đế Quân.

o0o

Mà vào lúc này, Thiên Ti nương nương và Ích Tà Thần Hoàng cũng đã tới ba ngàn Lục Đạo Giới, ngựa không dừng vó chạy tới Dung Minh Lục Đạo Giới. Thiên Ti nương nương lấy sợi tơ nhân quả mà Chung Nhạc giao cho nàng ra, tinh tế thôi diễn, nhãn mâu đột nhiên sáng ngời, chạy về phía biên cảnh Dung Minh Lục Đạo Giới.

Hai người tốn hao thời gian mấy tháng, rốt cuộc cũng tìm được một cái Tinh hệ lưu vong bên ngoài Dung Minh Lục Đạo Giới. Bên ngoài Tinh hệ kia bị vận rủi quấn lấy, biến thành khu vực vận rủi. Hai người mấy lần tìm được đường sống trong chỗ chết, trải qua trăm cay ngàn đắng, rốt cuộc cũng tiến vào cái Tinh hệ lưu vong này.

- Hai vị khách quý đường xa mà tới, không biết có chuyện gì?

Một đạo thanh âm thanh thúy vang lên. Thiên Ti nương nương và Ích Tà Thần Hoàng nhìn lại, chỉ thấy một vị thôn cô tay cầm lẵng hoa cùng với một tiểu tử mi thanh mục tú đang đứng trong vườn hoa, ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ, lộ ra thần sắc thăm hỏi.

Thiên Ti nương nương lấy lại bình tĩnh, khom người hạ bái, nói:

- Hai người chúng ta tới đây, là muốn nhờ hai vị cứu mạng!

Phi Yên Thần Hoàng quan sát hai người, sắc mặt không khỏi khẽ động, nói:

- Hai vị tạo ra không ít sát nghiệt, nhân quả quấn thân, mấy ngày nữa liền sẽ chết, chạy trời không khỏi nắng. Ta và Tiểu Bạch quả thật có thể cứu trị các ngươi! Chỉ là chúng ta vì sao phải cứu trị các ngươi?

- Hai vị có nhận ra sợi tơ này không?

Thiên Ti nương nương lấy sợi tơ Chung Nhạc cho nàng ra, ngữ khí mong đợi hỏi.

- Không nhận ra!

Phi Yên Thần Hoàng và Bạch Thương Hải cũng đều lắc đầu. Bạch Thương Hải cười lạnh, nói:

- Bất quá, ta lại nhận ra cây kèn lệnh này! Năm xưa, Ích Tà và ta từng có duyên gặp mặt, đáng tiếc về sau hắn đã bị Lão tổ Ích Tà Thần Hoàng của hắn đoạt xá. Chung huynh đã từng than tiếc một hồi lâu, cho rằng đã mất đi một vị đạo hữu có thể ngang vai ngang vế với hắn. Cây kèn lệnh này, chính là Chiến Tranh Hào Giác của Ích Tà Thần Hoàng! Mà vị này hẳn chính là Ích Tà Thần Hoàng a? Ta nhận ra khuôn mặt ngươi, ngươi dùng chính là thân thể của Ích Tà!

Trong mắt Ích Tà Thần Hoàng lóe lên tinh mang, thanh âm khàn khàn, hỏi:

- Ngươi tới từ Tổ Tinh?

Bạch Thương Hải gật đầu, cười lạnh nói:

- Muốn chúng ta cứu trị? Không có khả năng! Chung huynh rất muốn giết ngươi, đáng tiếc là không tìm được ngươi. Bất quá, hôm nay ngươi đã tới đây, ta chỉ cần dẫn phát nguyền rủa trên người ngươi, kích nổ Thiên khiển, sẽ có thể khiến cho ngươi chết ở nơi này!

Trong mắt Ích Tà Thần Hoàng lóe lên sát cơ mãnh liệt. Thiên Ti nương nương nhíu mày, trong lòng có chút không thể quyết đoán, có cần trở mặt với hai vị Chú Linh Thể này hay không. Đúng lúc này, chỉ nghe từ thiên ngoại truyền tới một đạo thanh âm:

- Phi Yên Thần Hoàng, Bạch huynh! Các ngươi chữa trị bọn họ, hấp thu nguyền rủa và Thiên khiển trên người bọn họ, đủ để cho các ngươi đạt được tiến bộ phi phàm, nói không chừng còn có thể tu thành cảnh giới Tạo Vật!

Đám người trên Tinh cầu nhất tề ngẩng đầu nhìn về phía thiên ngoại, thất thanh nói:

- Chung Sơn thị!

- Chung huynh!

- Phục Hy thị!

Tâm cảnh Thiên Ti nương nương vạn phần kích động, hốc mắt cay cay, nhịn không được ngấn lệ tuôn trào, run giọng nói:

- Ngươi chính là Phục Hy trong ba ngàn Lục Đạo Giới kia sao? Nhân Tộc Thiên Ti, khẩn cầu Phục Hy hiện thân gặp mặt…