Nhân Gian Băng Khí

Chương 413: Phản bội? Là người mà không ai ngờ được (Thượng) Phần 2



Thế nhưng sự tình lại ra ngoài dự liệu, Âu Dương Lâm sau khi bước vào, vừa nhìn thấy Âu Dương Ninh liền lên tiếng hỏi:

- Tiểu Ninh, tại sao em lại chạy về đây?

Âu Dương Bác và Âu Dương Ninh đồng thời ngẩn người. Âu Dương Ninh lập tức lên tiếng:

- Không phải là anh gọi điện thoại cho em sao, nói cha bị bệnh rất nặng, còn bảo em hãy nhanh về nhà nữa đúng không?

Âu Dương Lâm lập tức ý thức được sự tình không hợp lý, hít một hơi vội vàng nói:

- Ta không có! Cha, con không có gọi cho nó!

Âu Dương Bác mặc dù cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nhưng trên mặt vẫn không biểu hiện ra điều gì. Dù sao sắc mặt của ông ta cũng đã bình tĩnh hơn so với vừa rồi rất nhiều, nhìn con trai của mình, lại nhìn sang con gái, lên tiếng hỏi:

- Rốt cuộc là chuyện gì?

- Con cũng muốn biết!

Âu Dương Ninh trừng mắt nhìn Âu Dương Lâm lên tiếng hỏi:

- Anh, anh đang đùa gì vậy?

- Ta không có đùa! Nguồn tại http://Truyện FULL

Âu Dương Lâm sốt ruột đến mức sắp khóc ra:

- Điện thoại không phải là do ta gọi. Ta cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Âu Dương Ninh lấy điện thoại cầm tay lắc lắc nói:

- Em không thể nào ngay cả giọng nói của ánh cũng không nhận ra. Hơn nữa số điện thoại này dãy số cũng là thuộc quân khu!

- Đưa đây cho ta!

Âu Dương Bác giật lấy điện thoại trong tay Âu Dương Ninh, tìm kiếm một chút. Nhìn thấy phía trên có một dãy số, dãy số này quả thật là thuộc quân khu, hơn nữa thời gian gọi đến là chín giờ năm mươi bảy phút.

Âu Dương Bác nhìn về phía Âu Dương Lâm, trầm giọng nói:

- Ngươi giải thích như thế nào?

Âu Dương Lâm vội vàng la lên:

- Cha, thật sự không phải con. Cả đêm nay con đều ở cùng với bọn Chí Thụ, bọn họ có thể làm chứng cho con!

Âu Dương Bác theo như lời Âu Dương Lâm liền gọi mấy quân nhân bọn Chí Thụ đến, tất cả đều là sĩ quan cấp úy của quân khu. Sau khi được hỏi tất cả đều thề thốt khẳng định Âu Dương Bác từ sau bữa cơm chiều đều ở cùng với bọn họ, ngoại trừ lúc tám giờ có đi vệ sinh, còn lại thì không hề tách ra.

Chuyện này khiến cho cả Âu Dương Ninh cũng hồ đồ, đồng thời cũng ý thức được tình thế không đúng, bởi vì không có người nào lại dám giỡn mặt với tư lệnh quân khu. Liền nhẹ giọng hỏi:

- Cha, thật sự là không có chuyện gì chứ?

Âu Dương Bác phất tay ngăn nàng nói tiếp, lập tức gọi một viên sĩ quan đến, đưa điện thoại của Âu Dương Ninh cho hắn, sau đó phân phó:

- Đi điều tra xem thử dãy số này là từ đâu ra. Lúc chín giờ năm mươi bảy phút là ai đã dùng điện thoại đó?

Đợi đến khi viên sĩ quan rời khỏi, Âu Dương Ninh mới lên tiếng:

- Cha ……

- Câm miệng!

Âu Dương Bác quát lên:

- Chín giờ thì trường học của các ngươi đã đóng cửa rồi. Ngươi làm cách nào mà ra ngoài được?

- Việc này …… là con xin phép với thầy giáo!

Âu Dương Bác hừ một tiếng, cầm lấy điện thoại trên bàn công tác bắt đầu ấn số. Âu Dương Ninh đương nhiên biết cha mình muốn gọi điện thoại đến trường học, vẻ mặt đau khổ nói:

- Được rồi, không cần gọi nữa, thầy giáo không biết, la con leo tường trốn ra ngoài!

- Hồ đồ!

Âu Dương Bác đem micro dằn mạnh xuống bàn, nhất thời phát ra thanh âm "thình thịch".

Đồng thời ngay lúc này cửa phòng cũng bị đẩy ra. Vài binh lính trang bị đầy đủ vũ trang xông vào, họng súng chĩa thẳng vào hai anh em Âu Dương Lâm và Âu Dương Ninh.

Âu Dương Lâm đã sớm biết chuyện gì xảy ra, cho nên hắn không kinh hoảng. Còn Âu Dương Ninh thì lại bị dọa đến mức nhảy dựng lên, kinh hoảng lúng túng nói:

- Cha ……

Âu Dương Bác phất tay ra hiệu cho các binh lính:

- Nơi này không có việc gì, các ngươi hãy ra ngoài trước đi!

Nói xong liền giận dữ nhìn Âu Dương Ninh, quát lớn:

- Leo tường? Ngươi quả thực là càn quấy!

Âu Dương Ninh lè lưỡi, dùng thanh âm bất mãn chỉ chính mình mới nghe được thì thầm nói: "Có gì mà không được chứ, cũng đâu phải lần đầu tiên!"

Âu Dương Bác sau khi quở mắng Âu Dương Ninh một hồi mới ngừng lại, phất tay nói:

- Ngươi hãy trở về phòng của mình, buổi tối hôm nay không được ra khỏi phòng một bước. Sáng mai hãy lập tức trở lại trường học cho ta!

Đợi đến khi Âu Dương Ninh dẩu môi lên, vẻ mặt bất mãn rời đi, Âu Dương Lâm mới lên tiếng:

- Cha ……

Âu Dương Bác trừng mắt nhìn hắn:

- Ngươi cũng thật là! Chỗ nào cũng không được. Sáng mai hãy lập tức trở lại quân doanh cho ta!

Âu Dương Lâm còn muốn nói thêm, nhưng nhìn thấy trong ánh mắt của cha mình hiện lên vẻ dữ tợn, cuối cùng không có dũng khí lên tiếng nữa. Hắn liền cung kính chào theo nghi thức quân đội, sau khi đi ra ngoài....

Bên trong thư phòng chỉ còn lại một mình Âu Dương Bác. Hai khủy tạy của ông ta tựa trên mặt bàn, dùng sức xoa xoa huyệt Thái Dương, hiển nhiên những chuyện xảy ra gần đây chuyện đã khiến cho ông ta mệt mỏi.

- Báo cáo!

Chưa được bao lâu, lại có người đến báo cáo. Là thanh âm của viên sĩ quan đại tá Tiểu Hoàng.

Âu Dương Bác ngẩng đầu nói:

- Vào đi!

Người bước vào quả thật là Tiểu Hoàng, sau khi hắn cúi chào, liền lấy ra chiếc điện thoại của Âu Dương Ninh, nói:

- Thủ trưởng, tôi đã điều tra, không có ai sử dụng chiếc điện thoại kia!

Âu Dương Bác ngẩn người, liền lên tiếng hỏi:

- Ngươi làm sao biết được? Chuyện này là ta phân phó cho Tiểu Trương đi làm, hắn đâu rồi?

Tiểu Hoàng giải thích:

- Là tôi bảo hắn cứ để chuyện này cho tôi xử lý. Tôi đã xem qua, dãy số kia quả thật là thuộc quân khu chúng ta. Nhưng vào thời điểm đó không có ai sử dụng điện thoại. Mặt khác chúng tôi thăm dò theo lộ tuyến điện thoại, phát hiện ra tại đoạn giữa tuyến điện thoại đã bị người gỡ đi một lớp cao su bên ngoài. Có lẽ điện thoại đã bị người kia từ nơi đó lấy cắp cuộc gọi!

- Địa điểm bị lấy cắp là ở đâu?

- Là ở chỗ quân khu!

Âu Dương Bác gật đầu

- Nói cách khác, trong quân khu của chúng ta có nội gian!

Tiểu Hoàng nhỏ giọng hỏi:

- Thủ trưởng, chúng ta không phải là có phần danh sách kia hay sao? Có thể điều tra ra, bên trong quân khu có người của bọn chúng hay không?

Âu Dương Bác lắc đầu nói:

- Ta đã sớm xem qua, phần danh sách kia không được đầy đủ. Ít nhất, trên danh sánh không hề nói đến bọn chúng đã sắp đặt bao nhiêu người bên cạnh ta!

Ông ta thở dài nói:

- Chuyện này ngươi đừng xen vào nữa, hãy đi làm nhiệm vụ của ngươi đi!

Tiểu Hoàng bộ dáng giống như muốn nói lại thôi, cuối cùng cúi chào sau đó lên tiếng:

- Tuân lệnh!

Sau khi Tiểu Hoàng rời khỏi, Âu Dương Bác mới lên tiến ghỏi như đang nói với chính mình:

- Ngươi thấy thế nào?

Rất kỳ quái, trong phòng ngoại trừ ông ta thì không còn người khác, vậy ông ta đang hỏi ai?

Nhưng kỳ quái hơn chính là lại thật sự có người lên tiếng trả lời:

- Ta cũng không rõ, bọn chúng để cho con gái của ngươi trở về thì có lợi ích gì?

Trong một góc phòng tối tăm, chẳng biết từ khi nào đã có một người đang đứng, mà người này lại đúng là Tửu Quỷ. Vừa rồi những người ra vào lại không có một ai chú ý đến bên trong thư phòng vẫn còn ẩn tàng một người khác.

Âu Dương Bác lại hỏi:

- Ngươi nghĩ đó là ai?

- Rất khó nói!

Tửu Quỷ đi đến bên cạnh Âu Dương Bác, lắc đầu nói:

- Bọn chúng mỗi một người đều khả nghi, nhưng tất cả đều không có khả năng lắm. Ít nhất ta nghĩ không ra, bọn chúng tại sao lại giả mạo gọi điên thoại bảo con gái của ngươi trở vế, làm như vậy có dụng ý gì? Ôi, Nếu như có tiểu hỗn đản kia có ở đây thì tốt quá, bằng vào đầu óc của hắn có thể sẽ nhìn ra được chút gì đó!

- Tiểu Hoàng?

- Ngươi hoài nghi hắn?

Tửu Quỷ suy nghĩ rồi nói:

- Quả thật hắn là người khả nghi nhất. Hắn tại sao lại muốn tiếp nhận chuyện điều tra điện thoại? Là thật tâm suy nghĩ cho sự an toàn của ngươi, hay là muốn giấu diếm điều gì đó? Còn có, chỉ riêng một điểm hắn hỏi đến danh sách thôi thì đã rất khả nghi rồi!

Âu Dương Bác thở dài nói:

- Người mà ta không hy vọng nhất là hắn, dù sao hắn cũng là thân tín mà ta tín nhiệm nhất!

- Cũng không nhất định là hắn!

Tửu Quỷ hạ giọng nói:

- Tiểu hỗn đản đã từng nói qua, nhất định là không ai có thể đoán ra được người kia. Bọn họ không có khả năng hành động một cách lỗ mãng khiến cho người khác hoài nghi!

Âu Dương Bác cười nhạt hỏi:

- Ngươi tin tưởng hắn như vậy sao?

- Còn ngươii?

Tửu Quỷ hỏi ngược lại:

- Ngươi cũng không phải đã tin tưởng vào phân tích của hắn sao?

- Ta cũng không hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của hắn, chỉ là dựa theo suy nghĩ của hắn mà cân nhắc, cảm thấy tất cả đều ăn khớp mà thôi!

Ngừng một chút, Âu Dương Bác tiếp tục nói:

- Hắn là một người rất đặc biệt, cũng là người mà ta nhìn không thấu!

- Đúng vậy, tiểu hỗn đản thật sự là đặc biệt!

Tửu Quỷ vươn vai nói:

- Này, nhà các ngươi có rượu không vậy? Chuẩn bị hai bình đến đây, huynh đệ chúng ta cùng uống để giải sầu?

Âu Dương Bác cười khổ lắc đầu:

- Ngươi quả thật là xứng với cái tên Tửu Quỷ. Nhưng vào lúc này tốt nhất là đừng nên uống rượu, bảo trì tỉnh táo mới là chuyện quan trọng nhất. Đợi đến hai ngày sau, đến khi chuyện này đã được giải quyết, ta sẽ tiếp ngươi uống thống khoái một phen!

Tửu Quỷ cười nói:

- Thân thể của ta không giống với các ngươi. Các ngươi thì càng uống càng hồ đồ, còn ta thì càng uống lại càng tỉnh táo. Nhưng mà quên đi, nếu như không cẩn thận khiến cho ngươi say mèm ra, bọn chúng sẽ trách là ta uống rượu làm hỏng việc. Không chừng còn cho rằng ta là nội ứng, bắt đi thẩm vấn cũng nên!

Khi Tửu Quỷ vừa nói đến hai chữ "nội ứng", ánh mắt của Âu Dương Bác đột nhiên sáng lên, vỗ mạnh xuống bàn nói:

- Chẳng lẽ lại là hắn?

- Hả?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.