Nhân Gian Băng Khí

Chương 440: Nắm vững toàn cục qua những manh mối nhỏ



Hàng thành tọa lạc ở một thành phố thuộc phương Nam Long Quốc, cũng là một thành thị phong cảnh nổi tiếng. Long Quốc tự cổ đã có câu rằng: trên có thiên đàng dưới có Tô Hàng (một câu thành ngữ lưu truyền rất rộng rãi, hình dung cảnh đẹp của Tô Châu và Hàng Châu. Lão Khát Trí này từ đầu đã bịa thành Long Quốc, các cái tên địa danh cũng đổi loạn cả lên, nhưng vẫn còn lắm chỗ đầu voi đuôi chuột kiểu này). Hàng Thành tự cổ tới kim vẫn luôn nổi tiếng là kinh đô của phong cảnh, cảnh sắc đẹp đẽ hợp lòng người, đặc biệt là Tây Hồ ở Hàng Thành càng là nổi tiếng thiên hạ. Đến cả nhà thơ Bạch Cư Dị nổi tiếng thời nhà Đường của Long Quốc trong một thiên "Ức Giang Nam" cũng có một đoạn thế này: "Giang Nam ức, tối ức thị Hàng Châu. Sơn tự nguyệt trung tầm quế từ, quận đình chẩm thượng khán triều đầu. Hà nhật canh trọng du?"* Có thể thấy cảnh sắc của Hàng Thành quả thực khiến người ta lưu luyến khó quên.

*Ức Giang Nam kỳ 2

(Người dịch: Nguyễn Chí Viễn) Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vn

Giang Nam nhớ,

Nhớ nhất chính Hàng châu.

Chùa núi dưới trăng tìm quế tử,

Quận đình trên gối ngắm trào đầu,

Nào dịp lại trùng du.

Lúc này đã là rạng sáng, một chiếc minibus chín chỗ ngồi chậm rãi dừng lại bên đường Tây Hồ ở Hàng Thành. Mấy người sớm đã đợi ở gần đó lập tức ghé sát tới, nhất tề gật đầu khom lưng nói: "Kiếm ca."

Người đầu tiên từ trên xe xuống là Diệp Kiếm, từ sau khi cùng bọn Mười Một từ Anh Ni trở về Diệp Kiếm đã trở thành trọng điểm được Vu béo chiếu cố, cuộc sống hiện giờ đã vô cùng tốt đẹp và thoải mái. Đặc biệt là một dải Giang Nam là nơi căn bản mà Vu béo phát tài, Hàng Thành lại là nơi mà Triệu Diễn – sư phụ của Diệp Kiếm độc chiếm như nhà mình, thân là thân tín của Vu béo, cả một dải Giang Nam có ai dám không nể mặt hắn? Cũng chỉ trừ Tiểu Đao hội đã từng cùng hắn kề vai sát cánh đánh khắp thiên hạ, hoàn toàn không coi thân phận hiển hách của hắn là chuyện gì to tát ra, người khác nhìn thấy hắn đều cung cung kính kính.

Trừ Diệp Kiếm ra, trong xe còn có sáu người khác lần lượt chui ra, sáu người này chính là Mười Một, Lãnh Dạ và bọn Hỏa Điểu.

Sau khi có được sự trả lời chắc chắn của Âu Dương Bác, bọn Mười Một lập tức sắp xếp kỹ lưỡng, sau đó "ngựa không dừng vó" một mạch từ Kinh Thành đi tới Hàng Thành. Bởi vì Âu Dương Nguyệt Nhi đã bị bắt cóc đi chính trên đường Tây Hồ này, thời gian càng bị kéo dài, vết tích ở hiện trường sẽ càng bị phá hoại nghiêm trọng.

Diệp Kiếm hướng về phía mấy thủ hạ vừa bước tới gật gật đầu: "Sao rồi?"

Một người trong đó trả lời: "Sau khi thu được tin tức của Vu gia, Triệu gia liền bảo chúng tôi lập tức tới canh giữ nơi đây, không cho ai tiến vào."

Từ sau buổi chiều nhận được tin tức Âu Dương Nguyệt Nhi bị bắt cóc, việc đầu tiên Mười Một làm là tìm đến Vu bụng phệ, bảo hắn thông báo cho Triệu Diễn - thủ lĩnh của Thanh bang ở Hàng Thành, lập tức phái người canh giữ cho tốt khu vực Âu Dương Nguyệt Nhi bị bắt cóc. Nếu không một ngày sau đó có vô số người đi qua, vết tích gì cũng sẽ chẳng còn lại nữa. May mà nơi này là Hàng Thành, cũng may mà có thế lực to lớn của Thanh bang, đến cả phía cảnh sát cũng phải cố kỵ ba phần, một đám đệ tử của Thanh bang người nào người nấy như hung thần ác sát mà canh giữ nơi đó, có ai dám không đi vòng qua cơ chứ?

Diệp Kiếm nhìn nhìn Mười Một, lại quay sang hỏi gã kia: "Không bị người đi qua phá hoại chứ?"

Người trẻ tuổi đó vội vã lắc đầu nói: "Không, từ chiều hôm qua đến giờ các huynh đệ đều luân phiên canh giữ ở đây, không có bất cứ ai đến gần một bước."

Sau khi Diệp Kiếm khen mấy câu, người trẻ tuổi tên Cừu Tử Liệt kia liền dẫn bọn Mười Một cùng đi tới hiện trường mà Thanh bang đã tổ chức bảo vệ.

Trên mặt đất có thể nhìn thấy mấy vũng máu đã khô cong chuyển thành màu đen một cách rất rõ ràng. Không đợi Diệp Kiếm hỏi, Cừu Tử Liệt lập tức giải thích: "Chỗ máu này là của hai vệ sĩ của Âu Dương Nguyệt Nhi lưu lại, một người xương sọ bị đánh vỡ, nghe nói đã được ra khỏi phòng phẫu thuật nhưng còn chưa qua giai đoạn nguy hiểm, một người khác xương ót bị đánh nát, đại khái là không sống nổi."

Mười Một dừng chân trước chỗ vết máu xem xét một hồi, sau đó ánh mắt lại rời đến mấy vết đen rõ ràng bên đường. Mấy vết đen đó đều là dấu vết do lốp xe ma sát kịch liệt với mặt đường để lại.

Mười Một đi tới, cầm lấy chiếc đèn pin soi vào mấy vết bánh xe kia quan sát tỉ mỉ cẩn thận, thỉnh thoảng lại dùng ngón tay miết miết lên trên. Tất cả mọi người đều đang nhìn hắn, không ai nói gì. Băng Mộng và Tuyết Linh Nhi thì bĩu môi đứng một bên, nhìn Mười Một như đang xem xem khỉ vậy. Nói thực lòng, tổ ba người bọn Hỏa Điểu ngay từ khi bắt đầu đã không tán thành việc đi tới Hàng Thành tìm minh mối. Tất cả mọi chuyện đối phương đều làm rất sạch sẽ, vừa nhìn là biết do kẻ có kinh nghiệm làm ra, không thể nào lưu lại vết tích gì để cho ngươi đi tra xét. Lại nói, nếu hiện trường lưu lại manh mối thì phía cảnh sát sớm đã phát hiện ra rồi, còn có thể để lại cho ngươi lơ ngơ đến đó mà tra xét sao?

Nhưng một câu "nếu không thích thì các ngươi đừng đi theo" của Mười Một đã khiến cho ba người bọn Băng Mộng phải triệt để ngậm miệng lại, chẳng có cách nào, ai bảo thủ lĩnh của bọn họ đã hạ lệnh bắt họ phải đi theo cái tên mặt băng đầu gỗ này chứ?

Lãnh Dạ đi đến bên cạnh Mười Một, khom người xuống hỏi: "Có phát hiện gì không?"

"Là xe Mitsubishi bảy chỗ, lái xe rất nhanh, khi đến gần mới phanh gấp lại, cự ly bị kéo lê đi là một mét tư." Mười Một chỉ vào vết lốp xe trên mặt đất nói. Nếu không phải là ma sát rất mạnh, trên mặt đất sẽ không thể nào lưu lại dấu vết sâu thế này.

Băng Mộng cười lạnh một tiếng, cái này mà cũng tính là manh mối sao? Kẻ ngốc cũng nhìn ra được.

Mười Một chẳng thèm để ý đến Băng Mộng, tiếp tục nói: "Dựa vào tải trọng và chiều sâu của bánh xe mà xem xét, lúc đó chiếc xe phải trở rất nặng, trên xe chắc phải có tám tới chín người."

Diệp Kiếm nghe vậy liền quay đầu về phía Cừu Tử Liệt. Cừu Tử Liệt lắc đầu cười khổ nói: "Chúng tôi không tận mắt nhìn thấy, người mục kích thấy chuyện này ở bên đường cũng nói không rõ ràng, chỉ nói nhìn thấy một đám người cầm côn sắt từ trong xe nhảy ra, thấy người là đánh. Rốt cuộc có bao nhiêu người thì bọn họ cũng không chú ý, chỉ nói rằng có rất nhiều người."

Diệp Kiếm hỏi: "Có người nào ghi lại được biển số xe không?"

"Không, biển xe đã bị gỡ xuống rồi. "Điều tử" căn cứ vào khẩu cung của những người mục kích sự việc cung cấp, có được tin tức rằng đó là một chiếc Mitsubishi được sơn màu vàng, chiếc xe có lẽ cũng đã khá cũ rồi." Trên đường, cảnh sát thường đều được gọi là Điều tử, cách xưng hô này nghe nói xuất hiện sớm nhất ở Thượng Hải, sau này lưu hành đến Hồng Kông và được sử dụng rộng rãi. Người gọi cảnh sát là điều tử sớm nhất là ở sòng bạc, bởi lẽ quân đầu tiên trong điều tử* (ở TQ hay được gọi là tác tử) là "yêu kê", gọi điều tử cũng có ẩn hàm ý "kê ba", là dùng để mắng người. Đám trộm cướp vặt rất sợ cảnh sát, do đó dùng từ điều tử để gọi cảnh sát, thực ra dùng nó còn là để mắng người. Còn có một cách xưng hô khác là "lôi tử", là phương ngôn mà vùng Thiểm Bắc, Tây An dùng cũng để chỉ cảnh sát, có điều đa số là dùng để chỉ cảnh sát hình sự hoặc cảnh sát nằm vùng.

* Điều tử còn là một loại quân bài trong mạt chược, từ "yêu kê" cho đến "cửu điều" tổng cộng có chín loại, đều được gọi chung là Điều tử.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.