Nhân Gian Băng Khí

Chương 458: Hắc Ám vs Ma Quỷ (Hạ) Phần II



"Choang!" Một âm thanh giòn dã vang lên, khẩu súng bắn tỉa đã bị bắn tung ra thành mấy phần, bộ phận quan trọng nhất cũng bị bắn gãy nát, cho dù có lập tức lắp lại cũng không thể dùng được nữa.

Khi Lãnh Dạ bắn nát khẩu súng bắn tỉa, kẻ kia cùng đồng thời từ dưới bức tường thò ra, lập tức nắm lấy khẩu súng còn chưa bị tổn hại kia nhắm về phía Lãnh Dạ, nhưng mục tiêu của hắn đã nấp đi rồi. Lần này hắn không dám tùy tiện nổ súng nữa, hắn chỉ còn một khẩu súng, thời gian đổi đạn cần chín đến mười giây. Nếu một nhát không trúng, vị trí của hai người sẽ đảo ngược lại. Hơn nữa Lãnh Dạ không cần bắn vào người, chỉ cần bắn hỏng nốt khẩu súng bắn tỉa còn lại kia thì hắn hết đường sống, chỉ có thể ở đó mà chờ dính đạn.

Lúc này, gã lính bắn tỉa của Ma Quỷ có chút cảm giác khóc cười không được, từ kẻ đi săn biến thành vật bị săn, như thế thật rất không thoải mái. Hắn vốn có được vũ khí mới mà Ma Quỷ sáng tạo ra, muốn chơi đùa với Lãnh Dạ một phen, không ngờ Lãnh Dạ trong thờI gian ngắn như thế mà đã nhìn ra chỗ sơ hở chí mạng kia, kết quả biến thành hắn tự mua dây buộc mình.

Hiện giờ hai bên đều không dám nổ súng, bọn họ đều đang đợi, đợi cơ hội có thể một kích tất trúng. Mà lúc này Lãnh Dạ đã chiếm được rất nhiều ưu thế, bởi vì súng của hắn có thể né tránh, còn của đối phương thì lại không thể.

****** Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Bến tàu trở nên tĩnh lặng, cuộc chiến đấu giữa Mười Một và giáo quan, Băng Mộng và tên sát thủ của Ma Quỷ đã kết thúc, chỉ còn lại trận quyết chiến cuối cùng giữa hai tay bắn tỉa.

Điều kỳ quái là, cuộc đấu súng vừa rồi ở nơi đây kịch liệt như thế, nhưng trong bến tàu không ngờ lại không có một người nào chạy ra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà dân cư gần dó cũng chỉ có vài hộ thắp đèn lên, những nơi còn lại vẫn tối đen như cũ.

Lãnh Dạ hơi xoay người, lặng lẽ tránh dưới bức tường mà di chuyển hơn hai mươi mét, đổi sang một vị trí khác. Sau khí tính toàn được đại khái vị trí của đối phương, hắn đột nhiên nhảy bật dậy nhằm vào phía đó nổ súng.

"Bùm!" "Bùm!" Liên tiếp hai tiếng súng vang lên. Một bên có lợi thế là có thể tùy tiện di động để bắn, một bên kia thì không thể di động. Giữa cao thủ với nhau, thắng bại chỉ cách nhau đường tơ kẽ tóc. Đợi khi Lãnh Dạ bắn ra một súng này, gã bắn tỉa của Ma Quỷ mới phát hiện được thì ra hắn đã chạy đến chỗ đó, lập tức xoay đầu súng nhắm về phía Lãnh Dạ. Súng của hắn tuy bắn sau nhưng viên đạn lại gần như tới đích cùng lúc với đạn của Lãnh Dạ.

Khi "bụp" một tiếng vang lên, đầu của gã lính bắn tỉa của Ma Quỷ đã phun ra một vòi máu, thân thể ngã ngửa về phía sau. Hắn ta không có né tránh, bởi lẽ hắn biết mình có tránh cũng vô dụng. Cho dù nhát súng ấy hắn tránh được, nhưng phát sau thì sao? Súng của Lãnh Dạ có thời gian đổi đạn nhanh hơn súng của hắn tới hai ba giây, đừng có coi thương thời gian hai ba giây, trên chiến trường chỉ cần một giây là đã có thể quyết định sự sống chết của một người rồi. Thời gian đổi đạn của Lãnh Dạ nhanh hơn hắn, chỉ cần gã bắn hỏng được khẩu súng bắn tỉa còn lại của hắn trước khi hắn kịp đổi đạn xong, khi ấy thì gã chẳng còn khác chi con hổ không nanh rồi. Đương nhiên, không còn súng thì hắn có thể chạy, nhưng chạy đi đâu bây giờ? Sự trừng phạt của Ma Quỷ đối với kẻ thất bại rất nặng nề, còn sống chạy về đối mặt với Ma Quỷ, hắn thà lựa chọn chiến đấu đến chết ở đây còn hơn.

Cho nên, vào thời khắc quan trọng cuối cùng, tay bắn tỉa của Ma Quỷ đã không lựa chọn né tránh mà liều mạng đón lấy viên đạn kia rồi trả lại Lãnh Dạ một đòn.

Cho dù sau khi Lãnh Dạ bắn xong phát súng kia liền lập tức nấp đi, nhưng khẩu súng bắn tỉa không biết thuộc loại nào kia có tốc độ thực quá kinh người, Lãnh Dạ vừa co người lại được một nửa thì viên đạn đã xé gió bay đến.

Gần như dựa vào phản ứng bản năng của thân thể, cổ Lãnh Dạ nghiêng sang bên cạnh, viên đạn bay sượt ngay qua mặt hắn.

Lãnh Dạ sững sờ đến ngây ngốc đứng đó, sau đó đưa tay lên sờ sờ bên tai mình, xòe tay ra xem, toàn là máu. Viên đạn kia tuy không lấy mạng hắn nhưng lại bắn bay mất nửa cái tai của hắn.

"Mẹ kiếp!" Lãnh Dạ hung hăng chửi: "Lão tử phải nện xác mày!"

Dứt lời Lãnh Dạ liền chẳng cả xử lý vết thương nơi tai, xách khẩu AWP vội vã đi xuống lầu rồi chạy về phía tòa nhà mà tên sát thủ của Ma Quỷ đang ở đó, đương nhiên hắn chẳng phải thực sự muốn đi nện thi thể tên kia, chẳng qua chỉ là quá thích khẩu súng bắn tỉa kia, thừa lúc cảnh sát còn chưa tới mà đến mang nó đi.

"Sở Nguyên, ta thụ thương rồi." Lãnh Dạ vừa chạy xuống lầu vừa nói vào máy bộ đàm với vẻ đầy ủy khuất.

"ừ." Trong tay nghe truyền ra giọng nói lạnh nhạt của Mười Một.

Lãnh Dạ bĩu môi, tìm Mười Một mà kể khổ đúng là một sai lầm lớn. Y liền chuyển đối tượng sang Băng Mộng, nói: "Mộng nhi bảo bối, ta thụ thương rồi."

Đợi một hồi lâu không thấy Băng Mộng trả lời, Lãnh Dạ lại kêu lên: "Mộng nhi bảo bối, nàng có đó không?"

"Cô ta chết rồi."

Câu trả lời của Mười Một khiến Lãnh Dạ kinh ngạc: "Sao mà chết?"

"Bị giết chết."

Ặc, câu trả lời này của Mười Một thực quá có trình độ, không phải bị giết chết chẳng lẽ là do tức chết sao?

Lắc lắc đầu, Lãnh Dạ cố ghìm cái tâm tình thỏ chết cáo buồn lại, tiếp tục chạy về hướng có khẩu súng bắn tỉa mà mình yêu thích.

"Đúng rồi Sở Nguyên, tìm được Âu Dương Nguyệt Nhi chưa?" Lãnh Dạ vừa chạy vừa hỏi.

"Nàng không ở đây."

"Hả? Vậy trong container có cái gì?"

"Có một quả bom chạm vào là nổ." Khi nói câu này, Mười Một với bộ quần áo rách nát vừa khéo đi ra khỏi chiếc container số chín.

"… Người bị di chuyển đi rồi?"

"Ừ." Mười Một đi đến bên thi thể của Băng Mộng, vác nàng lên lưng, sau đó đi về phía chiếc xe bên ngoài, nói: "Bên trong quả thực từng có người ở, dựa theo dấu vết lưu lại, chắc là đã bị chuyển đi hơn một ngày rồi."

"Đáng chết, chỉ có thể tìm manh mối từ chỗ thằng cha Trương Khải Thái ấy thôi." Dừng một chút, Lãnh Dạ lại tiếp: "Trong tay bọn chúng là loại súng gì thế nhỉ? Sao uy lực lại kinh người như thế?"

Mười Một cúi đầu nhìn xuống hai khẩu súng lục bên hông, một khẩu là của giáo quan, một khẩu là của gã đuổi theo Băng Mộng. Hắn rút một khẩu ra nhìn kỹ mấy lần rồi nói: "Rất giống loại K368 mà nội bộ Ma Quỷ sử dụng, nhưng uy lực so với K368 còn lợi hại hơn, chắc là phiên bản cải thiện trên cơ sở kia."

"Vậy súng bắn tỉa của chúng thì sao? Thứ đồ chơi này so với M82A1 còn M82A1 hơn." (M82A1 được đánh giá là súng bắn tỉa lợi hại nhất thời điểm này)

"Chắc là MG15, lúc ta rời khỏi Ma Quỷ có nghe nói bọn chúng đã nghiên cứu ra một loại súng bắn tỉa mới, đặt tên là MG15."

Trong lúc nói chuyện, Mười Một đã trở lại đến chiếc xe, vứt thi thể của Băng Mộng vào chỗ ghế sau. Tử trạng của Băng Mộng khiến cho Diệp Kiếm và lái xe nhìn vào mà nôn mửa không thôi, cụt một tay, hai bên ngực bị thủng hai cái lỗ lớn, còn cả những bộ phần nội tạng lòi ra ngoài, chỉ cần tâm lý hơi kém chút là sẽ nôn mửa.

Sau một hồi, Lãnh Dạ ôm hai khẩu súng bắn tỉa kia vội vã chạy đến rồi nhảy lên xe (hai khẩu súng bắn tỉa một của ku Dạ, một của Ma Quỷ), bên trên hai khẩu súng bắn tỉa của Ma Quỷ còn có in chủng loại của chúng, không phải là MG15 mà là MG16, loại đạn mà hắn sử dụng có đường kính đạn khác với những loại khác, chắc là thuộc loại đặc chế. Trong đó có một khẩu MG16 đã hoàn toàn bị hỏng mất giá bắn, cầm về cũng vô dụng, cho nên Lãnh Dạ chỉ đem khẩu súng còn nguyên lành về.

Lãnh Dạ sau khi lên xe và chiêm ngưỡng di thể của Băng Mộng liền lắc đầu vứt lại hai câu: "Đáng tiếc! Đáng tiếc!" Sau đó cũng không để ý đến nàng nữa, chỉ vùi đầu vào việc nghiên cứu khẩu súng bắn tỉa chủng loại mới.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.