Nhân Gian Băng Khí

Chương 468: Nguyệt Nhi không người giúp



Trên mặt đất của phòng ngủ còn chất đống hỗn loạn rất nhiều mảnh vụn quần áo, rất hiển nhiên chúng vốn đều là thứ mặc trên mình búp bê, bị Văn Ngôn dùng phương pháp thô bạo đem đám quần áo liên tiếp xé vụn, sau đó ra sức phát tiết dục tính của mình.

Mặt khác, thứ khiến Mười Một chú ý nữa là ở một góc của phòng ngủ, còn có một người hơi có dáng vẻ như nam nhân. Người thổi hơi này bị dùng dây thừng thô bạo trói nghiến lại thành cái bánh chưng, sau đó treo lên góc phòng, để "hắn" tận mắt nhìn thấy nàng búp bê tóc vàng trên giường.

Mười Một đã đoán được búp bê bơm hơi dáng nam này chắc là bạn trai hoặc người nào đó bên cạnh cô gái, Văn Ngôn đem hắn đến bên để hắn phải tận mắt thưởng thức kẻ địch đang phát tiết dục vọng thú tính của mình trên người Katy. Khi kẻ trông như trượng phu kia mắt nhìn thấy thê tử của chính mình bị người cưỡng hiếp, cảm giác thật là thống khổ và bất lực.

Lắc lắc đầu, Mười Một ly khai gian phòng này. Hắn tới đây là để tìm kiếm Âu Dương Nguyệt Nhi chứ không phải để thưởng thức biểu hiện tình dục gần như đến điên cuồng của Văn Ngôn, càng không phải đến tìm Văn Ngôn để để tìm đáp án.

Mười Một ra phía sau của phòng ngủ cũng không có lập tức rời gian phòng này đi, bởi vì hắn ở trên mặt đất của phòng bếp phát hiện một chút đồ ăn thừa. Từ mức độ còn tươi của đồ ăn thừa cho thấy thời gian không vượt quá mười hai giờ.

Trong vòng mười hai giờ trước, có người ở chỗ này nếm qua thứ này. Đó là ai? Văn Ngôn? Hay là...

Mười Một lập tức tìm kiếm cẩn thận trong ngoài toàn bộ gian nhà một lần nữa, sau cùng đến cửa toilet. Nhẹ nhàng đẩy, toilet đích thực là bị khóa từ bên trong. Hắn nhẹ nhàng áp tai dán vào cửa, nghe thấy bên trong có tiếng người đang hô hấp rất rõ ràng. Nhịp hô hấp rất ngắn, cũng rất nhanh. Có thể đoán được người bên trong rất khẩn trương, rất sợ hãi.

Mười Một nhẹ nhàng gõ gõ cửa.

"Choang!" bên trong truyền ra âm thanh vật nặng rơi xuống đất, phỏng chừng là người đang trốn ở bên trong rất khẩn trương, nếu không không thể khiến vật gì đó rơi xuống.

Mười Một áp tay vào khung cửa, dùng sức đẩy vào bên trong, "cạch" một tiếng gỗ võ vụn truyền ra, Mười Một đã đánh gãy cả khung cửa. nguồn TruyenFull.vn

"Cứu tôi với!" Cùng lúc đó, bên trong toilet truyền ra một tiếng nữ nhân thét chói tai.

Nghe được tiếng hô cứu mạng, Mười Một sửng sốt một chút, trên miệng bất giác nở một nụ cười nhẹ. Âm thanh của Âu Dương Nguyệt Nhi hắn đã rất quen thuộc, cho dù là nàng đang rất bối rối, rất sợ hãi, nhưng tiếng thét cũng mang theo hương vị hấp dẫn. Cũng chẳng trách nàng có thể ở trên bảo tọa hàng đầu của giới ca sĩ, cũng khó trách đa số nam nhân tìm hết mọi biện pháp cũng phải có được nàng, nghe được âm thanh của nàng cũng là một loại hưởng thụ.

Mười Một đẩy cửa tiến vào, tình huống này càng kích động Âu Dương Nguyệt Nhi, nàng co rút toàn thân vào góc tường, trong lúc đó đầu rút vào trong hai tay. Mang theo tiếng khóc nghẹn ngào, nàng đem hết toàn lực hét to: "Đừng đi tới!! Cứu mạng...."

Mười Một không áp sát lại, hắn lo lắng quá kích động sẽ khiến tinh thần Âu Dương Nguyệt Nhi sụp đổ. Hẳn chỉ đứng ở ngoài cửa, lẳng lặng nhìn Âu Dương Nguyệt Nhi đang sợ hãi, đang bất lực.

Trên người Âu Dương Nguyệt Nhi mặc một chiếc váy dài liền quần màu xanh lục nhạt, đây là quần áo ngày nó nàng mặc khi bị bắt cóc. Bộ quần áo đó, ngoại chỉ hơi bẩn và nhàu nát, không có dấu vết bị xé rách.

Hai tay nàng ôm chặt đầu, khoảng trống lộ ra giữa đó cũng bị mái tóc dài đen nhánh che mất, ngoại trừ tiếng khóc và tiếng kêu cứu mạng hoảng loạn truyền ra, không thể thấy được gương mặt nàng lúc này.

Âu Dương Nguyệt Nhi dường như rất sợ hãi, thân thể thon thả của nàng run lên cầm cập, chẳng biết bây giờ phải làm gì, chỉ có thể cố co tròn người lại, mang đến cho bản thân một chút cảm giác an toàn.

"Nguyệt Nhi." Mười Một nhẹ nhàng kêu lên một tiếng.

Tiếng khóc và tiếng kêu cứu mạng của Âu Dương Nguyệt Nhi đột nhiên dừng lại, thời gian lúc này như ngưng trệ, không có tiếng động nào, chỉ có thân hình còn đang run rẩy của Âu Dương Nguyệt Nhi.

Dường như nàng nghe ra giọng nói của Mười Một, đầu giật giật. Nàng rất muốn nhanh chóng xem giọng nói đó có phải của Mười Một không, nhưng lại sợ, sợ phải ngẩng đầu lên gặp lại người mà nàng không hy vọng gặp phải.

"Mười Một?" Âu Dương Nguyệt Nhi nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, âm thanh của nàng rất nhẹ, rất êm, ngay cả nàng cũng chỉ nghe thấy rất mơ hồ. Âu Dương Nguyệt Nhi đương nhiên biết là Mười Một đã sớm đổi tên thành Sở Nguyên, nhưng ý thức của nàng lại xuất ra cái số hiệu "Mười Một". Có lẽ trong mắt nàng, chỉ có "Mười Một" mới có thể cứu nàng, mới có thể cho nàng cái cảm giác an toàn mà người khác không có. Bởi vì nàng đã từng vào sinh ra tử với Mười Một chứ không phải với Sở Nguyên.

"Là ta. Ta đến mang cô đi."

Âu Dương Nguyệt Nhi vẫn sửng sốt, không hề động đậy. Sau đó nàng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt cẩn thận hướng về phía cửa. Ở cửa, một nam tử toàn thân quần áo rách nát đang đứng, trên người gã đầy vết máu, vết máu còn bám đầy trên mặt, nhưng vẫn có thế nhận ra đó là Mười Một.

Cùng lúc Âu Dương Nguyệt Nhi thấy Mười Một, đồng thời gã cũng thấy được nàng. Trên mặt nàng toàn là nước mắt, hơn nữa, trên gương mặt trắng nõn không ngờ còn in rõ mấy vết tát.

Mười Một trong lòng bỗng ào lên một cảm giác lạ lùng, đó là cảm giác gì? Hắn không nói ra được, giống như có vật gì mắc trong đầu, rất khó chịu, nhất là Âu Dương Nguyệt Nhi trên mặt còn in rõ ràng vài dấu tát, làm hắn không tự chủ được mà ào ra sát khí mãnh liệt.

Là đồng tình? Hay cảm tình? Mười Một không biết, hắn chỉ biết là chính mình đang tràn ngập sát khí. Vì sao nhìn thấy bộ dạng như vậy của Âu Dương Nguyệt Nhi, bản thân lại có biến hóa như vậy? Chẳng lẽ mình thật sự có cảm tình?

"Mười Một!" Âu Dương Nguyệt Nhi hét lớn một tiếng rồi nhảy vào trong lòng Mười Một, cũng không để ý Mười Một người bẩn như thế nào, nàng rúc thật sâu vào trong lòng Mười Một khóc lớn. Hai tay nàng ôm chặt Mười Một, rất chặt, hình như sợ buông tay Mười Một sẽ biến mất.

Lúc này, Âu Dương Nguyệt Nhi cũng không rõ tâm lý của mình rốt cuộc như thế nào. Rất hoảng, rất loạn, rất ngọt ngào, lại rất sợ hãi. Nàng sợ hãi rằng đây chỉ là một giấc mộng, buông tay ra, sẽ tỉnh mộng, khi ấy chính mình vẫn đang cô độc ngập trong địa phương như cơn ác mộng và tràn đây tội ác này, người nàng không nén nổi run lên cầm cập.

Nhưng trên người Mười Một rất ấm áp, lại rất thực, khiến cho nàng biết đây không phải là giấc mộng, Mười Một thực sự đã đến đây, vô cùng gian khổ tìm đến với nàng.

Mặc kệ đó là tâm lý gì, Âu Dương Nguyệt Nhi chỉ muốn muốn phát tiết tình cảm chính mình sau mấy ngày bị dày vò, nàng muốn khóc, tận tình trốn trong lòng Mười Một mà than khóc.

Mười Một không nói gì. Gã chỉ ôm nàng, cố gắng dùng thân thể mình để bảo vệ nàng, tựa như hắn đã từng dứt khoát che trước người nàng để bảo vệ nàng khỏi lựu đạn, hoặc là khi cùng nàng nhảy vào lòng đất, đem tất cả không khí và cơ hội sinh tồn cho nàng, bản thân mình chỉ hít vào một hơi mà đi....

Lúc này, bọn họ dường như đã quay về lần trải nghiệm qua sinh tử lúc trước. Cùng nhau chịu đựng gian khổ, và khi ấy đôi bàn tay họ chưa hề buông nhau ra, cho dù là chết, họ cũng phải nắm chặt tay nhau.

Tiếng khóc của Âu Dương Nguyệt Nhi dần dần nhỏ lại, cuối cùng biến thành tiếng nấc nghẹn ngào thổn thức.

"Em biết anh nhất định sẽ đến, em biết anh sẽ không bỏ em lại một mình..." Âu Dương Nguyệt Nhi áp vào lòng ngực Mười Một, thì thào nói.

Khi Mười Một cúi đầu nhìn về phía nàng thì mới phát hiện nàng đã ngủ, ngủ rất ngon. Trên mặt còn điểm một nụ cười nhẹ.

Mười Một ôm Âu Dương Nguyệt Nhi vào trong lòng. Còn Âu Dương Nguyệt Nhi cho dù đang ngủ cũng vẫn ôm chặt hắn, không chịu buông tay.

Đái Linh ở đâu? Căn cứ vào tư liệu, Đái Linh và Âu Dương Nguyệt Nhi cùng bị bắt cóc đến nơi này, nhưng ở đây lại không có bóng dáng của Đái Linh. Hay là cô ta đã xảy ra chuyện? Hay là bị giam tại phòng khác?

Mười Một cũng không có hứng thú để quản, hắn chỉ để ý đến Âu Dương Nguyệt Nhi, còn về Đái Linh, sống hay chết hắn không quan tâm. Hơn nữa, cho dù Đái Linh còn sống, Mười Một cũng không có hứng thú đi đi cứu nàng ta, một mình hắn mang theo hai người chạy trốn thực sự là một gánh nặng. Hơn nữa, hắn muốn đem Âu Dương Nguyệt Nhi giao cho Long Hồn, người của Long hồn sẽ căn cứ vào lời của nàng để đến đây tìm Đái Linh.

Mười Một ôm Âu Dương Nguyệt Nhi tiến vào gian phòng ngủ của Katy, đưa chân đá con búp bê bơm hơi xuống đất. Con búp bê điện tử này khi va chạm với mặt đất không ngờ lại còn phát ra những âm thanh thở gấp dâm dục.

Mười Một nhẹ nhàng đặt Âu Dương Nguyệt Nhi lên giường, động tác của gã rất nhẹ, tựa như cái hắn đang ôm một thứ đồ sứ dễ vỡ, chỉ cần dùng lực nhỏ cũng sẽ bể tan tành.

Đặt Âu Dương Nguyệt Nhi nằm nhẹ xuống, nhẹ nhàng kéo bàn tay đang nắm chặt y phục của nàng ra, sau đó Mười Một giúp nàng kiểm tra thân thể. Tình trạng thân thể của Âu Dương Nguyệt Nhi rất tốt, không có hiện tượng thiếu dinh dưỡng do bị bỏ đói, cũng không bị thiếu nước. Mấy chỗ trên thân thể nàng có dấu vết bị người ta đánh nhưng không nặng, mà thật ra tổn thương da thịt là chuyện không thể tránh khỏi. Mười Một từ từ vén váy nàng lên, động tác của hắn rất nhẹ nhàng, chậm rãi cởi bỏ chiếc quần lót bên trong.

Mười Một đã nhẹ nhàng hết sức, nhưng hắn chú ý đến khoảnh khắc khi ngón tay chạm vào mép chiếc quần lót, toàn thân cô gái rung lên, da thịt như căng cứng lại, mười ngón tay nắm chặt tấm nệm trải giường, sắc mặt cũng hơi ửng đỏ, lông mi không ngừng nhẹ nhàng lay động.

Còn nữa..


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.