Nhân Gian Băng Khí

Chương 480: Khuyết điểm của gen



Trong khi mơ mơ màng màng, Mười Một cảm giác được có vật gì đó ẩm ướt mềm mại đang liếm mặt hắn, cố hết sức cũng hé mở mắt cũng chỉ nhìn thấy một đầu lưỡi đỏ hồng.

"Tiểu Bạch…" Mười Một thì thào một tiếng, lại một lần nữa hôn mê đi.

Thời gian đối với người đang ngủ say mà nói thì chẳng có ý nghĩa gì, cho dù là đã ngủ mấy giờ hoặc là mấy ngày đêm, thậm chí mấy năm hay mấy thế kỷ, sau khi lại tỉnh dậy, đối với sự đã qua mà nói, chẳng qua chỉ như trong một cái nháy mắt ngắn ngủi.

Cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, ý thức Mười Một lại lần nữa dần dần trở về thân thể.

Lúc này, hắn cảm giác được một đôi tay đang vuốt ve trên người. Mười Một bỗng cả kinh, mở trừng mắt, vô ý thức một tay chém ra.

"Ai da!" Theo tiếng hét kinh hãi, một người bị hắn đánh trúng lăn sang bên cạnh, sau đó lại ngồi dậy ôm bả vai bị đánh trúng mà kêu ầm lên.

Mười Một vẻ mặt kinh ngạc mở trừng hai mắt, hắn không kinh ngạc về người nọ, mà là kinh ngạc về sự biến hóa của thân thể mình. Không ai có thể sau khi bị hắn đánh trúng một chưởng mà còn ngồi dậy được, mặc dù đây là cú đánh nhanh, nhưng trong đó ẩn chứa lực lượng có thể làm một tảng đá bị đánh nát dễ dàng.

Nhưng Mười Một lại phát hiện một chưởng vừa rồi của mình mềm nhũn, thân thể căn bản là không vận khí nổi. Thân thể hắn đã xảy ra chuyện gì? Còn nữa, người này có khả năng đến gần hắn, tại sao hắn không phát hiện ra?

Mười Một nghi hoặc quay đầu nhìn về phía người bị hắn đánh, thì ra đó là một cô gái chừng mười lăm, mười sáu tuổi, dáng vẻ rất được, trang điểm cũng rất đẹp theo kiểu phụ nữ, xem ra đúng thực là một tiểu thái muội, giờ phút này, có bé đang ôm lấy bả vai, ánh mắt oán hận trừng trừng nhìn hắn.

(Tiểu thái muội: Một từ có nguồn gốc Đài Loan, dùng để chỉ những nữ sinh ít tuổi đã trở thành lưu manh hoặc những nữ sinh thường xuyên sống với những tên lưu manh)

Mười Một cố gượng đứng lên, thân thể hắn rất suy nhược, cũng không đề nổi nửa phần khí lực, thậm chí ngay cả nội công Long Gia trong cơ thể cũng không phát hiện được, chỉ có năng lượng dị năng băng hệ như một sợi tơ yếu nhược mơ hồ lưu động.

Đầu tiên Mười Một kiểm tra thân thể, phát hiện vết thương bị Chiến Hồn đánh trúng đã khỏi hẳn, nhưng thân thể không biết đã xảy ra chuyện gì, dường như đột nhiên biến thành một người bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Hiện giờ hắn đánh người cũng không thể khiến người ta đau ngứa, càng đừng nói đến chuyện dễ dàng giết người.

Song, lúc này không có thời gian để cảm khái và truy cứu biến hóa của thân thể, phía trước phát ra tín hiệu địch ý của tiểu thái muội, Mười Một không thể không đối diện.

"Ngươi là ai?" Mười Một đưa mắt nhìn tiểu thái muội, giọng lạnh lùng hỏi.

Tiểu thái muội trừng mắt nhìn hắn, oán hận nói: "Ta còn chưa có hỏi ngươi là ai. Có biết đây là địa bàn của ta không hả, tại địa bàn của ta mà còn kiêu ngạo như vậy, có tin ta sẽ chém ngươi không?"

Mười Một hừ lạnh một tiếng, hắn đã xác định được tiểu thái muội này chỉ là một người bình thường trói gà không chặt, cũng không hề muốn dây dưa với cô bé, uể oải lê thân thể suy yếu ra ngoài.

"Ê!" Tiểu thái muội chạy lên phía trước chặn hắn lại, giang hai tay ra kêu lên: "Ngươi đã đả thương ta, ngươi phải bồi thường tiền thuốc thang!"

Mười Một ngay cả khóe mắt cũng không liếc về phía nàng ta, thân thể tiếp tục vượt qua nàng đi về phía trước.

Tiểu thái muội nghiến răng, đột nhiên tiện tay nhặt một hòn đá trên mặt đất, lao đến hung hăng đập vào ót Mười Một.

Thân thể Mười Một mặc dù không có khí lực, nhưng cảm giác của hắn đối với khu vực xung quanh và kinh nghiệm chiến đấu phong phú thì vẫn còn. Vừa nghe có tiếng gió sau đầu, Mười Một nghiêng người sang bên cạnh một chút đã tránh được hòn đá, nhưng hắn vốn muốn xoay một vòng tròn để lướt đến sát thiếu nữ, sau đó một tay vặn gãy cổ nàng, nhưng bây giờ ngay cả nửa quyền còn chưa kịp xuất ra, thân thể đã truyền đến một cảm giác yếu nhược, hai chân mềm nhũn lảo đảo lui lại mấy bước, khó khăn lắm mới đứng vững được.

Hòn đá của tiểu thái muội đánh vào không khí, nhìn theo Mười Một lảo đảo thối lui, cô nàng hơi sửng sốt một chút. Nhưng khi nhìn thấy Mười Một cước bộ chập choạng, rõ ràng là không có lực, trong mắt hiện lên một tia độc ác, nghiến răng tiến lên phía trước một bước giơ tảng đá chuyển hướng định đánh vào đầu Mười Một.

Trong mắt Mười Một cũng hiện lên một tia sát khí, hơi gập bụng lại lấy bả vai húc về phía ngực của tiểu thái muội. Nếu đổi lại là trước kia, cú húc này cam đoan làm cho xương sườn của tiểu thái muội bị gãy rời, hơn nữa sẽ còn hộc máu không ngừng hoặc là mất mạng tại chỗ. Nhưng Mười Một bây giờ hai chân vừa nhấc lên đã lại mềm nhũn, thân thể không chịu khống chế lảo đảo cắm về phía trước vài bước, cái đầu vô lực đâm vào ngực của tiểu thái muội. Kết quả là tiểu thái muội kêu lên một tiếng, hai người cùng ôm nhau ngã lăn ra đất.

"Cút ngay ra! Cứu mạng với! Vô lễ!" Tiểu thái muội lại càng hoảng sợ, liều mạng đẩy Mười Một đang nhào vào người nàng. Nhưng trên người cô nàng như có một khối đá nặng nề, đẩy thế nào cũng không lay chuyển. Ghê tởm nhất chính là mặt của nam nhân này đang rúc vào giữa hai khối nhũ phong đã hơi nhô lên. Trong lúc kinh sợ nàng liều mạng đánh vào phía sau lưng Mười Một, cuối cùng dứt khoát cắn mạnh vào bả hắn một cái, nhưng cơ thể nam nhân này không biết làm từ cái gì, hàm răng cắn chặt vào, nhưng trên vai hắn ngay cả dấu răng cũng không thể lưu lại.

Bỗng dưng, một vật thể lạnh như băng áp vào cằm nàng. Tiểu thái muội vừa cúi đầu nhìn, nhất thời sắc mặt tái nhợt vì hoảng sợ, bởi vì cái khối sắt lạnh như băng kia chính là một khẩu súng lục.

Mười Một lạnh lùng nhìn nàng, chậm rãi đứng dậy. Tiểu thái muội lúc này ngay cả một cử động cũng không dám, mặc dù không biết súng lục là thật hay giả, nhưng mạng người chỉ có một, nàng thật không dám đem tính mạng ra đánh cược.

Mười Một nhìn vào hai mắt nàng, sau khi thu hồi súng, cước bộ yếu ớt đi ra bên ngoài. Mười Một không phải là không nghĩ đển việc giết cô bé đó, nhưng tiếng súng có thể khiến cho người ở vùng phụ cận chú ý, hơn nữa, trạng thái hắn bây giờ không thích hợp để chiến đấu, cho nên cuối cùng chỉ có thể lựa chọn tha cho cô bé một mạng.

Sau khi Mười Một thu hồi súng, tiểu thái muội mới chậm rãi ngồi dậy, nhìn bóng lưng của Mười Một, ánh mắt hỗn loạn bất an mới từ từ khôi phục lại bình tĩnh. Nghiến răng, cô bé hướng về phía bóng lưng cô đơn nọ hừ mạnh một tiếng.

Sau khi ra khỏi công trường, Mười Một ngẩng đầu nhìn thấy sắc trời đã gần đến hoàng hôn. Hắn không biết mình đã hôn mê bao lâu, nhưng từ mức độ đói bụng mà suy tính, ít nhất cũng phải ba, bốn ngày rồi.

Lắc đầu, tạm thời không quản đến tình trạng thân thể, trước tiên tìm hàng quán để đánh chén.

"Chủ quán! Cho tô mì bò tái!" Mười Một vừa ngồi xuống, từ cửa truyền đến âm thanh của một cô gái. Hơn nữa, Mười Một nghe ra âm thanh này chính là của tiểu thái muội kia.

Hắn không nhìn vị tiểu thái muội kia mà nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Nhưng tiểu thái muội lại trực tiếp đi đến bàn của hắn ngồi xuống, ghé đầu vào nhỏ giọng hỏi: "Tại sao ngươi bị thương? Có đúng là ngươi bị thương không?"

Mười Một không lý gì đến, sau khi cô nàng hỏi mấy câu, Mười Một vẫn ngậm miệng không đáp, chỉ nhắm mắt lại. Tiểu thái muội cũng không đặt câu hỏi nữa, chỉ hứng thú chống cằm nhìn Mười Một.

Không thể phủ nhận, bộ dạng của Mười Một cũng rất anh tuấn, mặc dù không được như Phan An, Tống Ngọc, nhưng đối với người thường mà nói thì cũng là một gã đẹp trai. Hơn nữa, hắn nhờ chinh chiến nhiều năm mà đã sinh ra một khí chất đặc biệt, đem lại cho người khác một cảm giác không hề tầm thường. Đồng thời, cô nàng cũng chú ý đến quần áo trên người Mười Một. Mặc dù là quần áo thể thao, nhưng có nhãn hiệu nước ngoài. Cô gái không khỏi càng thêm tò mò về Mười Một, một gã dễ nhìn mặc hàng hiệu trốn trong đống rác mà ngủ, trên người lại mang súng, mặc dù không có khí lực, nhưng thân thủ linh hoạt, rõ ràng là có công phu, hơn nữa nhìn bộ dạng của hắn như là bị thương rất nặng. Nhiều mâu thuẫn như vậy tập trung lại trên một người, làm cho người khác có cảm giác mơ hồ khó hiểu. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: TruyenFull.vn chấm c.o.m

Rất nhanh, hai tô mì nóng hổi bốc hơi nghi ngút được mang lên. Mười Một hai miếng ba miếng đã ăn xong, cảm giác còn chưa no bụng, lại gọi thêm một tô nữa. Thiếu nữ ngược lại ăn rất nhàn nhã. Thỉnh thoảng lại nhìn Mười Một đang nhai nuốt ngấu nghiến như lang như hổ một cách hứng thú. Không chỉ có nàng, mà ngay cả đến chủ tiệm và người phục vụ cũng đều cau mày nhìn gã thanh niên có tướng mạo nhã nhặn, xem bộ dạng này thì dường như đã mấy ngày không ăn uống gì. Thật ra không phải tốc độ ăn của Mười Một nhanh là bởi vì hắn rất đói, mà là hắn vẫn luôn có thói quen tốc chiến tốc thắng, thời gian lãng phí vào chuyện ăn uống thật quá vô nghĩa, không bằng dành thời gian để huấn luyện hoặc chiến đấu. Cho nên những thành viên do Ma Quỷ huấn luyện, tốc độ ăn uống luôn luôn rất nhanh.

Mười Một liên tục ăn hết ba tô mì mới dừng lại, mặc dù còn chưa hoàn toàn no, nhưng không thể kêu thêm. Ba tô mì đã là lượng thức ăn lớn nhất có thể hấp thu của một người bình thường, vả lại ăn nữa sẽ khiến cho người khác chú ý.

Vừa đứng dậy, tiểu thái muội ngồi phía đối diện lại đứng lên trước một bước, kêu lên: "Để ta mời."

Mười Một mắt cũng không liếc nhìn nàng, bỏ lại một tờ bạc một trăm đồng, rồi rời đi. Cô gái nhìn theo bóng lưng hắn, khóe miệng lộ ra một nụ cười quỉ dị. Cầm lấy tiền trên bàn, kêu lên: "Chủ quán, tổng cộng bốn tô. Thối tiền."

Không kịp đếm lại tiền thối có bao nhiêu, cô gái nhét mớ tiền nhàu nát vào trong túi, vội vã đuổi theo Mười Một ra ngoài. Trông thấy Mười Một lại đi trở lại hướng bãi rác, cô gái đuổi theo, vỗ nhẹ vào vai hắn, đồng thời kêu lên: "Ê."

Nhưng bàn tay còn chưa đánh xuống, Mười Một đột nhiên xoay người, tay trái chế trụ yết hầu nàng. Cô gái lại càng hoảng sợ, vội vàng nhảy ra sau, cũng dễ dàng đưa cổ thoát khỏi lòng bàn tay của Mười Một.

Mười Một nhìn bàn tay mình, nhíu mày, không nói gì, sau đó lại đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía cô gái.

Tiểu thái muội sờ cổ, trong lòng sợ hãi kêu lên: "Làm gì vậy? Muốn giết người à?"

"Đừng đi theo ta. Ta sẽ giết ngươi." Mười Một không hề nhìn nàng, tiếp tục xoay người đi về phía trước.

Tiểu thái muội đi cách vài bước theo sau hắn, nói: "Ê, ngươi là ai? Có phải bị người ta đuổi giết hay không?"

Không được Mười Một trả lời, nàng vẫn muốn hỏi: "Ngươi không bị thương? Còn nữa, có phải là ngươi có võ công hay không? Ê!"

Thấy Mười Một vẫn không nghe không hỏi đi về phía trước, tròng mắt nàng liền đảo vài vòng, nói: "Có phải muốn tìm một chỗ để ở không? Không bằng đến nhà ta đi! Ta nuôi ngươi, chờ sau khi thương thế ngươi tốt lên thì làm bảo tiêu cho ta, thế nào?"

Gã đầu gỗ Mười Một này mãi vẫn không để ý đến, khiến cô nàng rốt cuộc cũng phải tức giận kêu lên: "Hừ, ngươi không nói thì sao nào, trên giang hồ ta có rất nhiều bằng hữu, thúc thúc của ta lại là cảnh sát. Ta không tin không tra ra được ngươi là ai!"

Cước bộ Mười Một đột nhiên dừng lại, hơi nghiêng người, trong mắt hiện lên một trận sát khí. Khi đối diện với mắt Mười Một, toàn thân cô gái không thể kiềm chế được hơi run rẩy một chút, cảm giác thân thể lạnh như được đặt trong một nhà băng. Cô gái không có kinh nghiệm như nàng không biết được rằng lúc này đây Mười Một đã tỏa ra sát khí dày đặc, càng không biết được cảm giác này chính là cảm giác khi thấy tử vong đang đến gần.

Mười Một nhìn khung cảnh xung quanh một chút, lại nhìn cô gái một chút, lãnh đạm hỏi: "Nhà ngươi ở đâu?"

"Ở…ở gần đây." Cô gái vô thức chỉ chỉ vào một con đường bên cạnh, sau đó lại cố hết sức nuốt nước miếng. Sát khí phát ra trong nháy mắt từ Mười Một đã làm cho nàng sợ hãi, mặc dù sát khỉ chỉ sau chớp mắt đã biến mất, nhưng cảm nhận cái cảm giác lạnh như băng vừa rồi, không biết vì sao, đến giờ trống ngực nàng vẫn đập thình thịch.

"Ngươi dẫn đường."

"Ưm." Cô gái không dám nhìn vào mắt Mười Một, cúi đầu đi về phía trước. Mười Một đi theo phía sau nàng, tay phải gác trên hông, khẩu súng giấu bên trong áo lặng lẽ nhắm ngay sau lưng cô gái.

Câu nói vừa rồi của cô gái rõ ràng đã động đến sát khí của Mười Một, nhưng hoàn cảnh xung quanh không thích hợp để hắn giết người, cho nên hắn quyết định trước tiên đi vào trong nhà tiểu thái muội, dùng Trảm Nguyệt cắt đứt yết hầu nàng, thuận tiện chính mình cũng có một chỗ để ẩn núp chờ đến tối thì lén ra ngoài liên lạc với bọn Diệp Kiếm vào Tiểu Đao.

Nhà tiểu thái muội quả thật cách bãi rác không xa, khung cảnh xung quanh rất vắng vẻ, hơn nữa phòng ốc cũng cũ. Tiểu thái muội ở tại lầu ba của một căn nhà lầu cũ, đây chỉ là một phòng chừng bốn mươi mét vuông, một phòng khách, một phòng bếp, một phòng vệ sinh. Căn phòng cũng rất sạch sẽ, xem ra bình thường tiểu thái muội đều có dọn dẹp.

Mười Một nhìn khắp nơi một chút, hỏi: "Ngươi ở đây một mình?"

Nghe câu này, mặt tiểu thái muội lập tức xịu xuống: "Đương nhiên một mình ta, ngươi tưởng còn người nào nữa sao?"

"Cha mẹ ngươi đâu rồi?"

"Chết rồi." tiểu thái muội hừ khan một tiếng, đầu quay sang một bên. Rõ ràng câu này là do tức giận mà nói ra, rất không thật.

Mười Một đi vào phòng vệ sinh, bên trong nhỏ hẹp chỉ có một bồn rửa tay và một bồn cầu, trên tường còn treo một cái vòi hoa sen. Trên bồn rửa tay có đặt một cái cốc, bên trong chỉ có một thanh bàn chải đánh răng, nàng quả thật là sống một mình. Hắn lại đi đến phòng ngủ, phòng ngủ không lớn, chỉ có một cái giường đơn và một cái TV. Trừ những thứ này ra, không còn gì khác. Cuối cùng Mười Một tìm thấy một cái túi sách bị phủ đầy bụi dưới gầm giường, hắn lục trong túi sách, phát hiện có bốn quyển vở mới tinh, chỉ có một quyển ghi tên nàng, Trương Linh Linh.

Trương Linh Linh đi vào phòng ngủ, chứng kiến Mười Một nhanh như vậy đã tìm thấy túi xách bị nàng vứt bỏ, lại tìm ra vật gì đó trong túi sách. Sắc mặt nàng lập tức biến đổi, chạy nhanh tới đoạt lấy quyển vở nhét loạn vào trong túi, hướng về phía Mười Một kêu lên: "Ngươi sao lại lục lọi đồ của ta?"

"Học sinh trung học?"

Trương Linh Linh trừng mắt nhìn hắn, thở hổn hển kêu lên: "Liên quan gì tới ngươi?"

Quả thật không liên quan đến hắn, Mười Một chỉ xem trong phòng này sẽ có ai tới. Nhưng sau khi xác định chỉ có mỗi cô gái này ở đây, Mười Một quyết định sẽ không lưu nàng lại, Trảm Nguyệt lặng lẽ tuồn vào bàn tay.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.