Nhân Gian Băng Khí

Chương 70: Thành thị hắc ám chôn dưới sa mạc, cỏ mọc tràn lan vô tận



Một thế giới không thể nhìn thấy năm ngón tay dường như đang mở miệng cắn nuốt tất cả sinh mạng.

Âu Dương Nguyệt Nhi từ trước đến giờ không có cảm giác sợ hãi đến như vậy, trong thế giới hắc ám này những cơn gió âm lãnh trận trận thổi qua tựa như có người đứng ở bên người nàng, hướng cổ nàng thổi hơi vào, có thể hết lần này lại đến lần khác lại nhưng lại không thấy bất cứ thân ảnh gì. Âu Dương Nguyệt Nhi tin tưởng rằng, nếu không có Mười Một bên cạnh, nếu chỉ có nàng một mình nàng tại chỗ này, nàng khẳng định sẽ sợ đến chết. Cũng may hết thảy cũng chỉ là nếu, Mười Một không có rời nàng đi, vẫn đang ôm chặt nàng. Cảm nhận được bộ ngực ấm áp của Mười Một, nghe Mười trong mũi phát ra tiếng hít thở, nàng có một loại cảm động không hiểu.

Mười Một ôm Âu Dương Nguyệt Nhi, tại trong thế giới hắc ám dưới đất này, chậm rãi tìm đường tiến lên. Càng xâm nhập, nước càng ít, mà cát cũng càng ngày càng nhiều, đi một lúc sau, Mười Một dưới chân đã là cát. Thùng nước vẫn được Mười Một cầm theo, bên trong đổ đầy nước ngầm. Mười Một biết rõ cho dù mình tìm được đường ra, cũng phải tại trong sa mạc đi ra, cho nên hắn không có ném đi thùng nước, mà là mang theo một thùng đầy nước dùng trong bất cứ tình huống nào.

Tiến lên phía trước, dưới chân hình như đụng một vật gì, Mười Một rất nhanh đứng vững. Thế nhưng thùng nước bên trong lại bị đổ ra rất nhiều.

- Mười Một, làm sao vậy?

Trong bóng tối, Âu Dương Nguyệt Nhi cũng không nhìn thấy cái gì, chỉ có thể lên tiếng hỏi.

Mười Một đem Âu Dương Nguyệt Nhi đặt trên mặt đất, nhưng Âu Dương Nguyệt Nhi bất kể như thế nào cũng không dám buông Mười Một ra. Không biết làm sao, Mười Một chỉ có ngồi xổm xuống một tay kéo nàng lại, tay kia trên mặt đất lục lọi nửa ngày, sau đó đứng lên nói:

- Là một bộ xương khô.

- Cái gì?

Âu Dương Nguyệt Nhi lại càng hoảng sợ, vô thức trốn vào trong lòng Mười Một. Hai ngày nay đã có thói quen dựa vào ngực Mười Một, Mười Một cho nàng cảm giác so với Âu Dương Lâm hinh như còn an toàn hơn, ấm áp hơn rất nhiều.

Mười Một trầm ngâm nói:

- Kẻ đó vào bằng cách nào?

Âu Dương Nguyệt Nhi thúc giục nói:

- Không cần lo nữa, chúng ta chạy mau đi.

Mười Một lắc đầu nói:

- Người này đã có thể ở chỗ này, nhất định có đường ra.

Âu Dương Nguyệt Nhi kéo kéo tay Mười Một, nói:

- Chúng ta đi tìm đường ra đi, bất kể nó có không.

- Chờ một chút.

Mười Một không để ý Âu Dương Nguyệt Nhi phản đối, lại ngồi xổm xuống lục lọi trên thi thể. Âu Dương Nguyệt Nhi mặc dù sợ hãi, thật sự cũng không dám nói gì nữa. Nàng rất rõ tính tình Mười Một, chọc giận hắn, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Âu Dương Nguyệt Nhi bây giờ sợ nhất Mười Một tức giận, sẽ bỏ lại nàng không để ý, như vậy khẳng định nàng sẽ sụp đổ.

Âu Dương Nguyệt Nhi không dám lên tiếng thúc giục nữa, cũng không thấy Mười Một làm gì, chỉ có thể lôi kéo Mười Một cảm thấy một tay hắn đang vuốt vật gì đó. Nếu giờ phút này nàng còn nhìn thấy được, nhất định sẽ bị dọa nhảy lên, Mười Một đang sờ loạn trên bộ xương còn chưa thối rữa hết.

Sau nửa ngày, Mười Một mới một lần nữa đứng lên, hắn tại trên người thi thể tìm được một thanh chủy thủ, một khẩu súng lục đặc chế, một cái đèn pin, còn có một cuộn dây. Đèn pin cùng cuộn dây cũng đã nát vụn, căn bản không thể dùng lại, khẩu súng cũng hoàn toàn rỉ sét, bị Mười Một trực tiếp ném đi, chỉ còn có chủy thủ có thể sử dụng. Trong bóng tối không thấy rõ chủy thủ hình dạng gì, chỉ cảm giác phải rất sắc bén, hơn nữa chất thép rất tốt, lâu như vậy không có bị rỉ sét, như cũ trơn nhẵn như kính.

Ngoại trừ đồ vật này ra, cũng không có đồ vật gì có thể suy đoán ra thân phận cỗ thi thể này, nhưng mà đem khẩu súng đặc chế đến xem, Mười Một suy đoán người này phải là người sống từ thời chiến tranh thế giới thứ 2. Nguyên nhân đoán ra việc này là do vỏ khẩu súng lục thuộc về thời kỳ chiến tranh thế giới thứ 2, hơn nữa lài là đời đầu.

Người này tại sao chết ở chỗ này? Mười Một suy đoán không ra, có thể là hắn bị rơi vào trong cát lún, bị tống tới bên trong thế giới dưới đất này, sau đó lại từ từ đói chết sao?

Mười Một không có năng lực tìm ra manh mối có giá trị, đành phải mang theo Âu Dương Nguyệt Nhi tiếp tục tìm kiếm đường ra. Hắn tin răng giờ phút này trên đầu mình phải là sa mạc, chỉ là không biết bên trên cao bao nhiêu, lớp cát dày bao nhiêu.

Càng đi về phía trước, dưới chân cát lại càng dày.

Đột nhiên, Mười Một đụng tới một vật cứng phía trước, tiếng va chạm trầm muộn vang trong không gian u bế đặc biệt rõ ràng.

Âu Dương Nguyệt Nhi bên tai nghe "phanh!" một tiếng âm vang, sau đó Mười Một lảo đảo lui lại mấy bước, vội hỏi:

- Mười Một, chuyện gì?

Mười Một vân vê cái trán bị đụng nói:

- Không có việc gì.

Bàn tay dò tìm phía trước gì đó, nói:

- Hình như là bức tường.

- Tường?

- Sao, là tảng đá.

- Nơi này như thế nào có thể có tường?

- Rất bình thường.

Mười Một vừa mò vách tường phía trước đi, vừa nói:

- Có lưu sa nói lên phía dưới là khoảng không, thông thường phía dưới lưu sa đều là thành thị.

Âu Dương Nguyệt Nhi thất thanh nói:

- Ngươi nói là, chúng ta phát hiện di tích?

Âu Dương Nguyệt Nhi có phần hưng phấn, thiếu chút nữa đã quên lúc trước cũng sợ hãi thẳng hướng chui vào trong lòng Mười Một. Di tích hả, có thể nào đó là di tích văn minh cổ trong truyền thuyết. Âu Dương Nguyệt Nhi không thiếu tiền, cũng không có nghĩ tới muốn tại tòa di tích kiếm chút tiền. Chỉ là chợt hiểu rõ chính mình lại đứng ở một tòa di tích văn minh cổ, bất luận kẻ nào cũng sẽ kích động không thôi.

Mười Một cũng không giống Âu Dương Nguyệt Nhi kích động như vậy, hắn đối với di tích không có hứng thú, duy nhất sốt ruột chính là nghĩ nhanh lên một chút tìm được đường ra khỏi. Mạng sống mới là quan trọng nhất, tìm được một khu di tích mà không bảo toàn được mạng, điều đó còn dùng được cái gì.

Hai người cũng không thấy vật gì, chỉ có thể dựa vào mò mẫm đi tới. Trong bóng đêm, Âu Dương Nguyệt Nhi chặt chẽ lôi kéo tay Mười Một, tay nàng có chút đổ mồ hôi, không biết là bởi vì phát hiện di tích mà kích động, hay là bởi vì nơi này qua tối mà sợ hãi.

Chỗ này là thành thị bị chôn ở trong sa mạc không biết bao nhiêu năm, cũng không biết nơi này phòng ốc có dạng kết cấu gì. Mười Một chỉ biết là dọc theo đường đi có rất nhiều phòng ốc đã sụp đổ, nơi này đều là cát và đá vụn.

Mười Một dựa vào trực giác phía trước dẫn đường, mà Âu Dương Nguyệt Nhi đã bắt đầu mất đi hưng phấn ban đầu lại sợ hãi đứng lên, một lần nữa lao vào trong lòng Mười Một, dùng cánh tay hắn chặt chẽ bảo vệ mình.

Bỗng dưng, Mười Một đột nhiên dừng chân.

Trong bóng tối Âu Dương Nguyệt Nhi nhìn không thấy vẻ mặt Mười Một, lên tiếng hỏi:

- Mười Một, làm sao vậy? Bạn đang đọc chuyện tại Truyện FULL

- Hình như…có âm thanh.

- Cái gì?

Âu Dương Nguyệt Nhi sợ hãi nhìn cảnh giới bốn phía một chút, cái gì cũng nhìn không thấy, chỉ có thể dùng hết sức ôm Mười Một, nhỏ giọng nói:

- Ngươi đừng làm ta sợ a.

Mười Một nghiêng tai nghe trong chốc lát, nói:

- Là âm thanh sa tử (cát) lưu động.

Âu Dương Nguyệt Nhi lúc này mới phun ra một hơi dài nói:

- Bị ngươi hù chết rồi.

Mười Một lại dừng chân chốc lát, lập tức mang theo Âu Dương Nguyệt Nhi mò mẫm đi tới.

Phía trước cũng không biết là kiến trúc gì, hai người chỉ biết là nơi này có thềm đá, nhưng lại rất cao. Hai người tay nắm tay, từng bước đi cẩn thận từ từ đi lên thềm đá.

Thềm đá chậm rãi biến thành đất cát, hơn nữa cát càng ngày càng dày, hình như thành một đường hướng lên trên. Cuối cùng, đường phía trước đều bị cát chặn, không có một cái thông đạo nào.

- Mười Một, làm sao bây giờ?

Âu Dương Nguyệt Nhi vuốt cát phía trước, nhỏ giọng hỏi.

Mười Một suy nghĩ một chút, nói:

- Đào.

- Đào?

- Đúng. Ngươi có hay không phát hiện đống sa tử này ở chỗ rất cao sao?

Âu Dương Nguyệt Nhi lắc đầu, lập tức nghĩ đến Mười Một nhìn không thấy, mở miệng nói:

- Không biết.

Mười Một cầm một nhúm cát, cát theo ngóng tay chảy ra ngoài. Mười Một nói:

- Cát này còn có nhiệt độ, nơi này phải cách rất gần mặt đất.

Âu Dương Nguyệt Nhi mắt sáng ngời vội hỏi:

- Ngươi nói là, chúng ta có thể thoát ra?

- Không nhất định, còn xem tầng cát này dầy bao nhiêu.

Dừng một chút nói tiếp:

- Thử xem đi, một tầng kiến trúc thành thị bị chôn dưới mặt đất đỉnh tầng sẽ cách mặt đất không quá xa, hy vọng nơi này sẽ không quá dầy.

Nói xong liền buông tay Âu Dương Nguyệt Nhi ra, hướng phía trên xa tầng đào ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.