Nhân Gian Băng Khí

Chương 825: Danh sách khách mời



"Oáp" Vịt Bầu nằm trên sô pha, há lớn miệng, nhàm chán ngám một cái. Cuộc sống thật sự rất nhàm chán, muốn tìm vài chuyện thú vị để làm cũng chẳng tìm được gì. Vịt Bầu chép chép miệng, tiếp tục ngồi trên sô pha một cách buồn chán.

Hôm nay hắn và Mười Một đi vài chỗ, Mười Một lúc nào cũng im lặng, không nói cho hắn mình đã gặp ai làm gì. Đương nhiên, Vịt Bầy cũng không dám hỏi. Đợi đến ba, bốn giờ chiều mới trở về, Mười Một lại tự nhốt mình trong phòng, đến tận lúc này vẫn chưa ra.

Vịt Bầu đáng thương, ngoài việc tập luyện bằng mấy thiết bị thì hắn chẳng biết làm gì. Muốn rèn luyện cũng phải điều độ, tập luyện nhiều quá cũng không hay, có khi sẽ gây hại cho thân thể. Vậy nên sau khi rèn luyện suốt buổi chiều, Vịt Bầu liền ngồi trên sô pha thả lỏng thân thể. Sau đó nên làm gì? Muốn xem TV thì nơi này lại không có TV, muốn nghịch máy tính thì chiếc máy tính duy nhất lại ở trong phòng Mười Một, hắn cũng không có gan chạy vào tranh cướp máy tính với lão đại, việc đó có lẽ nghiêm trọng chẳng khác gì việc tranh đoạt phụ nữ với lão đại. Nghịch di động? Đó là một lựa chọn không tồi, cũng là lựa chọn duy nhất, đáng tiếc là hắn đã đưa điện thoại cho Trương Hân Hân rồi. Vì lý do an toàn, gần đây không có ai ra khỏi căn cứ, vậy nên hắn vẫn chưa lấy được chiếc di động mới.

Trời ạ, thế giới thật tẻ nhạt, cuộc sống rất nhàm chán, hay là tự sát đi cho rồi.

Vịt Bầu than thở, đứng lên khỏi ghế sô pha, lê đôi chân yếu ớt đi vào gian phòng treo đầy cầu tốc độ màu đen để "tự sát ".

Không giống như Vịt Bầu, Mười Một có rất nhiều chuyện để làm. Sau khi trở về vào buổi chiều, hắn liền chui ngay vào trong phòng, đọc rất nhiều thông tin tài liệu. Có rất nhiều loại thông tin, có thông tin về Dương gia, có thông tin về cha con Gia Cát Hoàng, chuyện trước đây của Vận Mệnh, chuyện của Long Hồn, còn có một số thông tin về hai hai năm trước.

Rất nhiều thông tin lộn xộn, đủ làm cho người ta đầu hoa mắt váng, nếu không phải là ''quái vật'' đã được cải tạo gien như Mười Một, bất luận kẻ nào chỉ cần nhìn đến những cửa sổ chi chít thông tin trên màn hình cũng đủ choáng váng đầu óc.

Khi Mười Một đang đọc một tư liệu về việc buôn bán của Dương gia vài năm gần đây, di động đang đặt trên bàn bỗng rung lên, nhưng không có tiếng chuông, bởi vì Mười Một thấy tiếng chuông rất điếc tai nên để di động ở chế độ rung. Ánh mắt hắn không rời ra khỏi màn hình máy tính, cầm lấy di động rồi liếc qua, sau đó liền nhíu mày. Trên màn hình điện thoại không hiện tên người gọi vì Mười Một không có thói quen lưu số điện thọai và tên vào danh bạ bởi bất kỳ dãy số nào hắn chỉ cần nhìn hoặc nghe qua một lần là có thể nhớ kỹ. Số điện thoại đang hiện ra trên màn hình vô cùng quen thuộc với hắn.

Di động rung lên vài giây nữa Mười Một mới bắt máy nhưng hắn vẫn im lặng, không nói gì.

Người gọi điện có lẽ cũng biết hắn không có thói quen mở miệng trước, liền mở miệng nói:

"Sở Nguyên."

Là giọng một cô gái, giọng nói nghe rất ngọt, rất ôn nhu, ở trong sự ôn như còn có một thứ gì đó gợi cảm đến mức lay động lòng người. Trong những người mà Mười Một biết, người có được giọng nói độc nhất vô nhị này chỉ có một: Âu Dương Nguyệt Nhi.

"Ừm." Mười Một đáp.

Âu Dương Nguyệt Nhi ngừng một chút sau đó mới nói: "Cuối tuần này anh có rảnh không?"

Mười Một nói ngay không cần nghĩ ngợi: "Không."

"Ừm." Âu Dương Nguyệt Nhi hơi thất vọng, thốt lên một tiếng sau đó liền trầm mặc. Nhất thời không khí trở nên hơi xấu hổ và khác thường.

Người trong cuộc như Nguyệt Nhi không nói gì thêm, nhưng người xem như Cuồng Triều lại thấy như vậy thật không ổn, đột nhiên nói chen vào: "Không cần thẳng thừng như vậy, dù sao người ta cũng là một cô gái, đừng làm cho cô ấy buồn. Nói cho cùng là cô ấy gọi điện cho ngươi chứ không phải ngươi tìm cô ấy, không coi là thất hứa(DG: Có lẽ là lời hứa của Mười Một với mẹ Nguyệt Nhi)."

Chỉ có Mười Một nghe được những lời của Cuồng Triều, Âu Dương Nguyệt Nhi không nghe được. Có lẽ những lời của Cuồng Triều đã thuyết phục được Mười Một, cũng có thể hắn đã nghĩ đến chuyện gì khác, Mười Một lại mở miệng hỏi: "Chuyện gì?"

"Ừm, hôm đó là ngày công ty chính thức khai trương, em phải tham gia. Em biết anh không muốn lộ diện, nhưng cha em lo lắng cho sự an toàn của em, ông nói nếu anh không đi thì em cũng không được đi. Vậy nên…"

Âu Dương Nguyệt Nhi khẽ cắn môi, có chút bối rối và bất an. Mỗi lần nói chuyện điện thoại với Mười Một nàng đều cảm thấy hồi hộp, bồn chồn một cách khó hiểu, đầu óc trở nên mụ mẫm, có rất nhiều điều muốn nói với hắn nhưng lại nói chẳng nên lời.

"Khai trương nhanh vậy sao?"

"Ừm …… đúng thế. Văn Vi nói hôm đó là ngày tốt, nàng còn nói rèn sắt phải rèn khi còn nóng. Đến lúc đó mời em và một vài nhân vật nổi tiếng trong chính giới và một số người giàu có đến, mượn danh tiếng những người này làm cho người khác biết đến công ty của chúng ta. Nhưng...cha em nói, nếu nanh không đi, em cũng không thể đi, vậy nên ……"

"Biết rồi." Mười Một thản nhiên nói:

"Hôm đó ta sẽ đến."

"Thật không?"

Âu Dương Nguyệt Nhi lập tức vui sướng nói:

"Anh sẽ đến thật chứ?"

"Ừm, nhưng ta sẽ không lộ diện."

"Không sao, anh có thể đến là tốt rồi. Vậy, anh có thể đến đón em được không?"

"Không." Mười Một trả lời rất rõ ràng.

"Ừm." Âu Dương Nguyệt Nhi hơi thất vọng, ngập ngừng muốn nói lại thôi. Nàng rất hiểu Mười Một, hắn không thích nói những chuyện vớ vẩn, sau cùng nàng nói:

"Vậy …không có việc gì nữa, hẹn hôm đó gặp lại."

"Ừm." Mười Một lên tiếng, hắn vừa định gác máy thì Âu Dương Nguyệt Nhi bỗng nhiên nói:

"Từ từ."

Mười Một lại dời ngón tay ra khỏi nút ngắt cuộc gọi, hỏi:

"Chuyện gì?"

Âu Dương Nguyệt Nhi trầm mặc một lát sau đó mới nói: "Việc của mẹ em anh không cần để trong lòng, cũng không cần bận tâm đến lời của bà ấy."

"Ừm."

"Không còn việc gì nữa, cuối tuần gặp lại."

"Ừm."

Mười Một vừa cúp máy thì đã nghe thấy tiếng cười gian của Cuồng Triều:

" Làm không tồi, tiến bộ hơn trước."

Mười Một đặt điện thoại lên bàn, thản nhiên nói:

" Ngươi không nên nghe lén điện thoại của ta."

"Ta làm vậy là vì nghĩ cho ngươi đó. Ngươi không biết vừa rồi ta sốt ruột thế nào đâu, cũng chỉ có kẻ không biết gì về tình cảm như ngươi mới không nhận ra Âu Dương Nguyệt Nhi thích ngươi đến mức nào."

Mười Một nhìn màn hình máy tính, tay di chuột, nói:

"Nếu ngươi có thời gian để nói nhảm như vậy thì hãy giúp ta tra xem danh sách khách mời năm ngày sau có những ai."

Cuồng Triều tức giận nói:

"Được rồi, lát nữa ta gọi điện cho Thanh Ngữ, nhờ cô ấy đi hỏi Văn Vi." Hắn ngừng một chút sau đó nói thêm:

" Chẳng lẽ ngươi thật sự không thèm để ý đến chuyện kia?"

"Cái gì?"

"Âu Dương Nguyệt Nhi." Cuồng Triều bóp mũi, bắt chước giọng điệu của Âu Dương Nguyệt Nhi, nói:

"Việc của mẹ em anh không cần để trong lòng, cũng không cần bận tâm đến lời của bà ấy." Sau đó hắn lại bỏ mũi ra, nói:

" Ngươi xem, cô ấy rất để ý đến cảm giác của ngươi."

"Cuồng Triều."

"Sao?"

Mười Một thản nhiên nói:

" Ngươi thực rỗi hơi."

" ***, lòng tốt không được báo đáp. Đó là Âu Dương Nguyệt Nhi đó, ngươi có biết nhiều gã muốn nói một câu với cô ấy cũng chỉ là si tâm vọng tưởng hay không, đằng này cô ấy chủ động tìm ngươi, ngươi lại hờ hững với cô ấy, càng đáng giận hơn là nàng lại im lặng chịu đựng thái độ này của ngươi. Chỉ cần là một người đàn ông thì đều sẽ cảm thấy tức nổ đom đóm mắt."

"Ngươi ghen?"

Cuồng Triều kêu lên giống như bị giẫm phải đuôi: nguồn TruyenFull.vn

"Cái đầu ngươi nghĩ gì vậy, ngươi có hiểu từ ''ghen'' có ý gì hay không? Sao lại có thể dùng lung tung?"

Mười Một nghiêng đầu ngẫm nghĩ, dường như hắn thật sự không hiểu từ ''ghen'' có ý gì.

Thấy Mười Một không nói gì, Cuồng Triều cũng chẳng còn hứng thú, giận dữ nói:

" Quên đi, dù sao đó là chuyện của ngươi, ta lo cho ngươi làm cái quái gì."

"Danh sách, mau gửi nó cho ta."

"Biết rồi."

Muốn kiếm được danh sách cũng khá phiền toái, Cuồng Triều không thể lộ diện tìm Văn Vi vậy nên hắn phải gọi điện nhờ Nguyễn Thanh Ngữ ra mặt. Cũng may lúc này Nguyễn Thanh Ngữ đang ở trong nhà Trương Hân Hân, chỉ cần bảo Văn Vi gửi danh sách tới máy tính của Trương Hân Hân, sau đó Thanh Ngữ lại gửi cho Cuồng Triều, sau khi lòng và lòng vòng như vậy cuối cùng bản danh sách cuối cùng đã đến trước mặt của Mười Một.

Đến tận khi gửi bản danh sách cho Mười Một, Cuồng Triều nhớ ra một chuyện, rốt cuộc là mình mụ mẫm đầu óc hay là bị tên đầu gỗ kia làm cho tức điên rồi? Chỉ cần Mười Một gọi điện cho Văn Vi là có thể có được bản danh sách, sao hắn lại phải tốn công chạy đôn chạy đáo như vậy?

Với sự oán giận của Cuồng Triều, Mười Một chỉ trả lời rất ngắn gọn:

" Ta lười gọi điện thoại."

"……"

Mười Một mở danh sách ra thì thấy một hàng dài tên và kế hoạch của ngày hôm đó.

Kế hoạch bao gồm lễ khai trương vào buổi chiều, tiệc chiêu đãi phóng viên, bữa tiệc liên hoan vào buổi tối. Trong lễ khai mạc sẽ có rất nhiều nhân vật lớn trong giới buôn bán và chính giới đến chúc mừng. Cho dù là Văn Cường là kẻ rất có danh tiếng trong giới thương nhân nhưng cũng không thể cùng lúc mời được nhiều người tai to mặt lớn trong giới buôn bán và chính giới như vậy, nhưng khi Văn Vi gửi thiếp mời đồng thời lấy danh nghĩa của Âu Dương Nguyệt Nhi và Văn Cường, hơn nữa tên của Âu Dương Nguyệt Nhi còn xếp ở phía trước. Ý đồ của Văn Vi khi làm như vậy rất rõ ràng, nàng đang mượn thế. Ở kinh thành, ai mà không biết Âu Dương Nguyệt Nhi là con gái Âu Dương Bác, ai chẳng biết Âu Dương Bác nắm giữ toàn bộ quân dội ở kinh thành, vậy nên trong kinh thành có ai dám không nể mặt Âu Dương Bác? Vậy nên khi những người đó thấy tên Âu Dương Nguyệt Nhi thì chắc chắn họ sẽ đến chúc mừng. Văn Vi rõ ràng là muốn treo đầu dê bán thịt cho, người ta biết rõ thịt nàng bán là thịt chó nhưng không dám không mua, hơn nữa lúc mua còn phải tươi cười.

Có thể đoán được, có nhiều nhân vật tai to mặt lớn ở kinh thành đến chúc mừng như vậy, cộng thêm danh tiếng của Âu Dương Nguyệt Nhi, khung cảnh hôm đó chắc hẳn vô cùng náo nhiệt.

Sau lễ khai trương là hội chiêu đãi phóng viên, Văn Vi cũng sắp xếp chuyện này rất kỹ, diễn biến cuộc chiêu đãi thế nào, sau khi kết thúc tặng lễ vật gì nàng đều tính đến. Đừng nghĩ họ chỉ là phóng viên, đôi khi ngòi bút trong tay họ còn đáng sợ hơn cả đao kiếm, có thể làm cho người khác thành danh trong một đêm, cũng có thể làm cho người ta thân bại danh liệt chỉ trong một đêm. Vậy nên chuyện phải chiêu đãi phóng viên như thế nào cũng không đơn giản, phải làm cho bọn họ có cảm giác như đang ở nhà, muốn vậy không thể không tốn sức. Nếu không có vị phóng viên nào cảm thấy mình bị hắt hủi về múa bút viết bậy thì không chỉ ảnh hưởng đến danh dự của công ty mà còn ảnh hưởng đến danh tiếng Âu Dương Nguyệt Nhi. Từ bản kế hoạch có thể nhận thấy Văn Vi bỏ rất nhiều công sức vào việc này, bởi vì nàng hiểu rất rõ sức mạnh khủng khiếp của phóng viên.

Sau hội chiêu đãi phóng viên chính là tiệc liên hoan vào buổi tối, đây thủ tục không thể thiếu trong xã hội thượng lưu. Hơn nữa không nên nghĩ đó chỉ là một buổi tiệc, trong những người đến dự có rất nhiều doanh nhân và chính khách, nếu có thể tận dụng tốt điểm này thì sẽ có lợi rất lớn cho tương lai của công ty.

Trong xã hội này, bất kể ngươi muốn làm gì đều phải có quan hệ, việc buôn bán cũng vậy, vậy nên sự giao tiếp giữa người và người lại càng quan trọng. Người xuất thân từ gia đình giàu có như Văn Vi hiểu rất rõ điểm này, vậy nên nàng cũng bỏ rất nhiều công sức vào bữa tiệc này.

Danh sách những người tham gia tiệc tối có chút khác biệt với danh sách người tham gia lễ khai trưởng buổi chiều, một số người có mặt trong danh sách tham gia lễ khai trương không có mặt trong danh sách tham gia tiệc tối. Việc này Văn Vi đã suy tính kỹ, dù sao với những người tai to mặt lớn thời gian quý giá còn hơn cả vàng bạc, họ không thể lãng phí cả ngày chỉ vì Âu Dương Nguyệt Nhi, có thể nói nếu không nể mặt Âu Dương Bác, phần lớn bọn họ sẽ chẳng thèm đến tham gia lễ khai trương vào buổi chiều. Tốn thời gian tham gia lễ khai trương là quá lắm rồi, họ sẽ không lãng phí thời gian để tham gia tiệc tối. Vậy nên danh sách người tham gia tiệc tối có chút khác biệt, nhưng trong những người tham gia cũng có rất nhiều người địa vị không thấp. Chẳng hạn như ba đại gia tộc Long, Dương, Vương, bất cứ nhà nào trong ba nhà cũng có địa vị rất cao ở kinh thành, tuy lễ khai trương vào buổi chiều không mời họ nhưng bữa tiệc buổi tối thì chắc chắn phải mời. Từ bản danh sách này có thể thấy được việc Mười Một giao công ty cho Văn Vi là rất đúng đắn.

"Sở Nguyên." Mười Một mới đọc được hơn một nửa, Cuồng Triều bỗng nhiên nói:

" Ngươi đang xem danh sách à?"

"Ừm."

"Ngươi xem cái tên thứ tư trong dòng thứ ba từ dưới lên."

Mười Một biết Cuồng Triều sẽ không nói nhảm, hắn bảo mình xem thì chắc chắn đã phát hiện được gì đó, liền kéo đến cuối danh sách để xem, hắn thấy được một cái tên không hề xa lạ trong dòng thứ ba từ dưới lên: Trương Chấn.

"Trương Chấn?"

Mười Một nói.

"Đúng vậy, sao Văn Vi lại mời cả hắn đến?"

Mười Một suy nghĩ một chút sau đó nói:

"Cũng không có gì lạ, hắn là vị hôn phu của Dương Tư Vũ, Dương Tư Vũ lại là bạn thân của Văn Vi, vậy nên việc Văn Vi mời hắn cũng không có gì là lạ."

"Nhưng liệu hắn có giở trò gì không?"

Mười Một ngẫm nghĩ, nói:

" Ta sẽ trông chừng hắn."

Cuồng Triều cười khổm nói:

"Hôm đó người vừa phải bảo vệ Nguyệt Nhi, vừa phải bảo vệ Thanh Ngữ, vừa phải trông chừng hắn, ngươi nghĩ mình là siêu nhân sao?"

Hắn ngừng một chút sau đó đề nghị: "Hay là để cho Hoàng Hậu trở về? Hoặc là mượn ít người của Vận Mệnh? Không thể không đề phòng, chuẩn trước vẫn hơn."

Mười Một nghĩ về những lời của Cuồng Triều, không thể để Hoàng Hậu đến đây, ít ra trước khi Hầu Tử khôi phục hoàn toàn nàng không thể rời đi căn cứ. Mượn người của Vận Mệnh là một ý không tồi, nhưng hiện giờ Vận Mệnh bị Long Hồn giám sát rất chặt. Không chừng người của Vận Mệnh vừa đến thì Long Hồn đã theo sát sau lưng họ, nếu lúc đó Trương Chấn thật sự giở trò thì Vận Mệnh chắc chắn sẽ ra tay, bọn họ vừa ra tay thì Long Hồn nhất định cũng sẽ nhúng tay, họ mà đánh nhau thì buổi lễ khai trương sẽ trở thành thế chiến mất.

Mười Một lắc đầu, phủ quyết đề nghị của Cuồng Triều, nói:

" Không cần, lúc đó ta sẽ trông chừng hắn."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.