Nhân Vật Chính Làm Người Ta Tránh Lui Chín Mươi Dặm

Chương 27




Thần Điện đối với phân phó của Tô Cách xưa nay đều tôn làm thần dụ, không bao lâu Thanh Diệp liền cầm theo đồ dùng hàng ngày của Dạ Minh Quân tới báo cáo, cũng cung kính hành lễ đối với Kỷ Mạch, “Thần Tinh Tế Ti, Đại Tế Ti cho ta đảm nhiệm chức vụ hộ vệ của ngài.”

Ngươi đi mình không tới là được,  đem chăn nệm của Dạ Minh Quân cũng ôm tới là muốn làm cái gì? Đây là chuẩn bị hiến tế Thần Tinh Tế Ti  của các ngươi sao!

Vô ngữ mà nhìn đứa nhỏ ngốc này còn tích cực đi đem giường chiếu dọn tốt, Kỷ Mạch tuy biết hộ vệ chỉ là một lý do trên danh nghĩa, trên thực tế Tô Cách là kêu bọn họ bảo vệ tốt Thanh Diệp, suy nghĩ một chút mấy ngày này phải dẫn theo hai tiểu hài tử lớn tuổi hành tẩu, nội tâm vẫn là tràn đầy cảm giác chua xót khi đột nhiên trở thành hiệu trưởng nhà trẻ.

Nhìn cảnh tượng này Dạ Minh Quân cũng hiểu chuyện gì xảy ra, vậy thì đối với cậu hiếu kỳ nói: “Ngươi muốn cùng ta ngủ chung?”

Tại sao đột nhiên lại có loại yêu cầu này, chẳng lẽ chuyện hắn buổi tối không ngủ trong phòng len lén chạy ra ngoài đi du ngoạn bị bại lộ?

Kỷ Mạch từ trước liền dặn dò Dạ Minh Quân không nên chạy loạn khắp nơi, nhưng mà vị này lại không phải là người nhàn rỗi, thoáng nghe chút tiếng động liền bay ra ngoài điều tra, tra một cái dĩ nhiên là càng đi càng xa, đoán chừng là lúc Kỷ Mạch nên rời giường mới lặng lẽ chạy về tới.

Đang lúc Dạ Minh Quân lo lắng thời gian tự do đi dạo buổi tối của mình sắp biến mất, Kỷ Mạch lập tức dùng câu trả lời như đinh chém sắt giải quyết cái vấn đề này, “Không muốn.”

Được rồi, mặc dù không bại lộ, nhưng hắn làm sao cảm giác mình lại bị đâm một đao a?

Mờ mịt nghiêng đầu nhìn người vẫn luôn lạnh nhạt như thường ngày này một chút, Dạ Minh Quân cũng có chút nghĩ không ra, hắn mặc dù thích cùng người bên nhau chơi đùa, nhưng cũng không thích bị người quản thúc, hứng thú tới nói đi là đi cũng chưa bao giờ vì ai mà dừng lại.

Nhưng, vì cái gì chuyện chạy ra ngoài du ngoạn phải cẩn thận gạt Kỷ Mạch chứ? Là bởi vì biết Kỷ Mạch vẫn luôn quân tâm hắn, cho nên sẽ lo lắng không ngủ được sao? Hắn từ trước cho đến bây giờ rõ ràng chưa từng để ý qua lời nói của người nào bên cạnh …

Người này làm sao đột nhiên trầm mặc, chẳng lẽ mới vừa rồi mình có nặng lời hay sao?

Dạ Minh Quân  rơi vào trầm tư  hiếm thấy yên tĩnh lại, ngược lại để cho Kỷ Mạch không tự chủ nhìn hắn một chút, đang do dự có nên lên tiếng giải thích hay không, chỉ thấy tiên nhân đột nhiên mặt đầy nghiêm túc nói: “Cho nên, tối nay ta đem hệ thống ném đi, chúng ta chung một chỗ thử một chút đi!”

Không sai, hắn tin chắc thực hành là phương thức giải quyết vấn đề tốt nhất, nhân loại nếu đều thích ngủ chung một chỗ nhất định là bởi vì trong này có lạc thú mà hắn không biết, không cùng Kỷ Mạch cùng nhau nghỉ ngơi một đêm làm sao biết cái này cùng việc xuất môn du ngoạn thì cái nào thú vị hơn, chỉ dựa vào phỏng đoán cũng không thể cho ra câu trả lời chính xác.

Nói cho ta, chuyện này  rốt cuộc là từ nơi nào nhô ra, ngươi mới vừa rồi đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì!

Mặc dù lúc này Dạ Minh Quân cả người trên dưới đều bị sự tò mò bao phủ, tựa như một nhân viên nghiên cứu khoa học thăm dò chân lý, nhưng cái này cũng không gây trở ngại Kỷ Mạch cự tuyệt phối hợp cùng hắn thăm dò đường đi, chỉ lạnh lùng nói: “Tiên quân, thứ lỗi cho ta cần nghỉ ngơi cũng không thể buổi tối bồi ngài làm nhiệm vụ, còn nữa, mong ngài không nên tùy ý vứt hệ thống.”

Chính sự xác định cùng Dạ Minh Quân chung một chỗ cả đời mình cũng đừng bao giờ nghĩ, Kỷ Mạch không để ý tới hắn nữa, chẳng qua là nhìn về phía Thanh Diệp đang tự quét dọn gian phòng, thử dò hỏi: “Thanh Diệp, ngươi có nhớ thân thế của mình không?”

Cũng may Thanh Diệp mặc dù đơn thuần dễ gạt nhưng là cực kỳ nghe lời, tuy không hiểu vì sao Thần Tinh Tế Ti lại đột nhiên hỏi ra cái vấn đề này, vẫn  đáp đúng sự thật: “Ta vừa sinh ra liền được Húc Nhật tế ti thu nuôi, từ sau đó đều cùng cô nhi được thu nhận mà tiếp  thu tế ti dạy dỗ, giáo tập sư phụ nói ta không có thiên phú thần chú, cho nên chỉ dạy  tu hành công pháp và kiếm thuật cơ sở, sau đó liền cho ta gia nhập đội ngũ thần thị.”

Trải qua  nhiều ngày suy nghĩ Thanh Diệp đã tiếp nhận thực tế Thường Huy phản bội thần điện, bất quá là xem như  lý tưởng nhân sinh của mình trong quá khứ đã không tồn tại, hôm nay nhắc  đến Thường Huy vẫn là không muốn như những thần thị khác gọi thẳng tên họ, thần sắc lại là thành thực lộ ra chút tịch mịch.

Quỹ tích cuộc sống như thế ở giữa thần thị rất thường gặp, trước đây bởi vì năm châu chiến loạn chết không ít người, sau cuộc chiến hơn phân nửa cô nhi đều được Thần Châu thu nuôi, sau khi lớn lên là trở thành thần thị cùng tế ti đều là người trung thành nhất trong Thần Điện.

Chuyện đã qua Kỷ Mạch cũng không cảm giác cái này có gì kỳ quái, chẳng qua là hôm nay suy nghĩ thêm một chút, nếu là đứa trẻ Thường Huy tự mình mang về, thân phận Thanh Diệp chỉ sợ không bình thường.

Xác định Thanh Diệp đối với chuyện này không biết chút nào, Kỷ Mạch suy nghĩ dùng ngón tay gõ một vào mép bàn, chỉ hỏi tiếp: ” Trên người ngươi có từng phát sinh qua chuyện lạ gì không?”

Đối với vị Thần Tinh Tế Ti này đã cứu tánh mạng mình,  Thanh Diệp vẫn luôn rất tôn kính, nghe hỏi cũng là nghiêm túc suy tư một chút, thế nhưng lại tìm không ra đặc biệt gì, chỉ có thể khó xử đáp: “Không có, cuộc sống của ta vẫn rất bình thản.”

Bình thản? Ngươi chắc chắn? Ta nhớ ngươi trước đây không lâu còn bị Diệp Phá treo ở cửa thành thiếu chút nữa bị lăng trì, trước đó vài ngày còn kém chút bị đệ nhất sát thủ Thủy Vô Ngân giết, hôm nay lại là thân hãm trong ván cờ của Tô Cách cùng Thường Huy, người bình thường trải qua loại kích thích này một lần liền không sai biệt lắm đều thăng thiên a.

Suy nghĩ kỹ một chút mỗi lần mình cùng Thanh Diệp gặp mặt đều khổ ép đứa trẻ này cùng tử thần gặp thoáng qua, Kỷ Mạch dù chưa giải ra câu đố, cũng đã mơ hồ đoán được nhiệm vụ bảo vệ gian khổ.

Nhưng mà, đồng đội của cậu cho tới bây giờ chưa bao giờ là đèn cạn dầu, chẳng qua là bị vắng vẻ trong chốc lát, Dạ Minh Quân liền không kềm chế được tâm gây chuyện của mình, hắn đi lên bên cạnh liền mỉm cười đề nghị, “Dù sao cũng không có chuyện gì, chúng ta đi dạo trên đường một chút như thế nào?”

Ngươi sờ lương tâm nói cho ta, để ngươi đi trên đường muốn ngươi ngoan ngoãn đi dạo phố không gây chuyện, chính ngươi có tin hay không?

Mặt vô biểu tình mà nhìn tiên nhân này, Kỷ Mạch biết bây giờ chỉ có hai sự lựa chọn một là để hắn đi ra ngoài gây chuyện hoặc là mặc cho hắn ở trong phòng quấy rầy mình, cân nhắc đến Dạ Minh Quân gần đây càng ngày càng thích hành vi đối với  mình táy máy tay chân, cuối cùng cậu vẫn lựa chọn tử đạo hữu bất tử bần đạo (*), để cho nhân dân Ma Châu đi chịu đựng lực sát thương của vị này đi.

死道友不死贫道: tử đạo hữu bất tử bần đạo. Đạo hữu ở đây là chỉ người khác, còn bần đạo chỉ chính bản thân mình. Ý câu này là thà rằng hại người khác còn hơn hại bản thân mình.

“Mà thôi, ta cũng muốn tận mắt nhìn Ma Châu xem thử bây giờ rốt cuộc là tình hình gì.”

“Hai vị phải xuất môn sao? Xin chờ chốc lát, ta lập tức đi đổi tiền Ma Châu!” Nghe bọn họ có ý định du ngoạn, Thanh Diệp lập tức cũng nhớ mình thân là chức trách hộ vệ, vội vàng chạy đi chuẩn bị.

Đầu năm nay chịu khó nghe lời nhân viên tốt chuyên cần như vậy ngược lại không nhiều, vì Dạ Minh Quân lại không thể giống như người biết điều như vậy đâu?

Yên lặng đưa mắt nhìn hắn đi xa, Kỷ Mạch lại nhìn vị tiên nhân bên cạnh, trong nháy mắt liền lĩnh ngộ như thế nào “Hài tử của người khác”, trong lòng cảm thán hài tử cùng tồn tại trong vườn trẻ làm sao lại có sự chênh lệch lớn như vậy, nét mặt vẫn là nghiêm trang hỏi:

“Tiên quân có từng từ trên người Thanh Diệp nhìn ra điểm dị thường nào không?”

Tô Cách giữ bí mật cực giỏi, coi như là Kỷ Mạch cũng tra không ra sơ hở, cũng may thời khắc mấu chốt Dạ Minh Quân cuối cùng phát huy ra tác dụng của hắn, tùy ý liếc nhìn bóng lưng Thanh Diệp liền nói: ” Khí tức của hắn cùng thiên nhân rất tương tự, nhưng  lại không hoàn toàn giống nhau, rất kỳ quái.”

Dạ Minh Quân tuy tu vi bị phong ấn, nhưng thân là thượng cổ thần khí nhãn lực vẫn còn, hắn nếu nói như thế sẽ không sai, nghe vậy Kỷ Mạch nghĩ ngợi chốc lát liền nói lên một khả năng, “Có phải hay không là hỗn huyết giữa thiên nhân cùng phàm nhân?”

“Có khả năng này.”

Lấy được câu trả lời của Dạ Minh Quân, Kỷ Mạch thần sắc hơi động, tựa hồ nghĩ tới điều gì lại không dám khẳng định, chỉ nói: “Tiên quân có thể hay không tìm ra khí tức thiên nhân tương tự với hắn?”

Nhưng mà, lần này Dạ Minh Quân cũng không dễ dàng cho qua như vậy, lập tức cười nhẹ nhàng nhìn Kỷ Mạch, “Có thưởng không?”

“Ngài muốn cái gì?”

Lúc Kỷ Mạch nói ra lời này ít nhiều cũng có dự cảm, quả nhiên, vị tiên nhân này chỉ cần có hứng thú nếu không đạt thành là không thể, không chút do dự đưa ra yêu cầu trước đó bị phủ định, “Buổi tối để cho ta vào phòng của ngươi.”

Khoảng thời gian buổi tối này… Ngươi đây là muốn thỏa mãn nhục thân? Dạ Minh Quân ngươi học xấu, trước kia ngươi cũng sẽ không đòi hỏi nhiều như vậy!

Được rồi, người vẫn luôn nói cho tiên nhân không nên không có đền bù mà đáp lại khẩn cầu của nhân loại chính là mình, đây coi là cái gì? Tự làm bậy không thể sống sao?

Cố gắng khắc chế mình không nên nghĩ việc không đứng đắn nữa, Kỷ Mạch âm thầm quan sát thần sắc Dạ Minh Quân một phen, chắc chắn trong ánh mắt chỉ có một vẻ tò mò như thường lệ, lúc này mới nhàn nhạt nói: “Ta có thể bồi ngài nói chuyện phiếm một giờ, không cho phép làm ra hành động khác.”

A, hoàn hảo mình đã không dạy Dạ Minh Quân trên đời còn có hành động ép giá này, mở miệng giảm một nửa, là tôn trọng cơ bản của loài người đối với hành động ép giá.

Kỷ Mạch hôm nay đã thăm dò tính tình Dạ Minh Quân không sai biệt lắm, vị tiên nhân này nếu là chết sống không cho phép hắn làm gì đó là hắn tuyệt đối phải nghĩ đủ phương cách đạt thành mục đích, chỉ có thuận tâm ý của hắn trước, sau đó mới làm điều chỉnh cho nên vị này cũng liền không có ý kiến gì. Dạ Minh Quân người này, thuận lông sờ cũng rất dễ dỗ.

Quả nhiên, chỉ cần đạt đến cái mục đích buổi tối chung một chỗ này, Dạ Minh Quân cũng không thèm để ý cụ thể phải làm gì, hiện giờ cũng  hài lòng đáp ứng, “Nói xong, ngươi buổi tối không cho phép chạy.”

Vậy ngươi ngược lại là đừng làm ra loại chuyện khiến ta bị sợ chạy a! Liền không thể an tĩnh làm một viên dạ minh châu chiếu lấp lánh sao?

Tuy oán thầm trong lòng, nhưng Kỷ Mạch vẫn duy trì giọng nói bình thản, tựa như mình căn bản không e ngại bất kỳ hành động nào của tiên nhân, “Nếu như trên đường có người đánh tới, xin tiên quân lưu lại người sống.”

Ân, sau khi hoàn thành xong lại được tặng quà cũng là truyến thống tốt đẹp của loài người.

” Được, ta đều nghe ngươi.”

Như cậu mong muốn đáp ứng một tiếng, nhìn thấy Kỷ Mạch nghe câu trả lời này rõ ràng cao hứng mấy phần, Dạ Minh Quân suy nghĩ một chút liền nói, “Cho nên, nếu như gặp bất ngờ, ta có thể dùng tay chân tiếp xúc bảo vệ ngươi sao?”

Nghe nói như vậy Kỷ Mạch đầu tiên là ngẩn người, ngay sau đó suy nghĩ một chút đại khái là vì để tránh cho hệ thống trừng phạt, cân nhắc đến tư duy của Dạ Minh Quân cũng không tồn tại cái hành động gì không hòa hài, liền thuận miệng đáp: “Có thể, nhưng là trước mặt mọi người xin thu liễm một chút.”

“Ngươi yên tâm, ta trong lòng hiểu rõ.”

Thấy cậu thật sự không có phòng bị, ý cười trong mắt Dạ Minh Quân sâu hơn, những ngày qua hắn một mực quan trắc phản ứng của Kỷ Mạch đối mặt các tình huống, bất luận làm gì, chỉ cần Kỷ Mạch hơi có bất mãn sẽ gặp kịp thời thu tay lại, hôm nay không sai biệt lắm đã có thể tìm ra thời cơ đối phương buông lỏng nhất.

Kỷ Mạch tên tiểu gia hỏa này, ngày thường mặc dù bày trùng trùng phòng bị đụng cũng đụng không được, nhưng chỉ cần từng bước một để cho hắn yên tâm đem cảnh giác thu hồi đi, liền có thể thừa dịp thời điểm hắn không chú ý tùy ý bóp nhẹ.

Như vậy, vì kiểm tra bây giờ có thể đụng chạm tới trình độ nào, nên dùng cái tư thế ngoài ý muốn gì đây?