Nhân Vật Phản Diện Hôm Nay Cũng Thật Ngoan

Chương 88: Tể tướng, quản lại phu nhân của ngươi đi (30)







Edit+Beta: soda chanh
Trong đầu Từ Thụy Khanh phảng phất như có hai người tí hon--
Một người nói: Mặt của tiểu nương tử thật mềm mại a.
Một người khác lại nói: Á, không được, ta là chính nhân quân tử mà!
Kết quả lời này vừa mới nói ra, ngay lập tức bị bật lại: Chính nhân quân tử thì sao nào? Chính nhân quân tử thì sẽ không cưới vợ sinh con luôn sao? Chính nhân quân tử chứ không phải là Lão hòa thượng trong chùa đâu!
Còn nữa, chính nhân quân tử không phải cũng muốn sinh ra tiểu chính nhân quân tử hay sao?
Lời này vừa tưởng tượng ra, liền mạc danh đáng khinh..
Từ Thụy Khanh ở trong lòng hung hăng tự phỉ nhổ mình một phen, tại sao ngươi lại có thể trở thành cái dạng này được hả Từ Thụy Khanh?
"Ngươi, đỏ mặt."
Cố tình là lại ngay tại lúc này, Phồn Tinh còn bổ thẳng một đao vào trong lòng hắn.
Tâm lý của lão đại tỏ vẻ nghi hoặc.
Ơ, Tiểu Hoa Hoa hiện tại mới vừa cập nhật hình thức tự động ngượng ngùng sao?
"Ta không.."
Không đợi Từ Thụy Khanh phủ nhận, Lão đại liền tiện tay vớ một cái gương đưa tới: "Không tin, ngươi tự xem nha."
Từ Thụy Khanh: "..."
Được rồi, tin tin!
Ta thật sự tin ngươi chính là một tên xấu xa rồi, vì cái gì cứ nhất quyết một hai phải ngay thẳng thành thật như vậy cơ chứ?
Sau khi xoa dược cho Phồn Tinh xong, cả ngày hôm đó Từ Thụy Khanh đều mất hồn mất vía.
Hai cái tên người tí hon trong đầu cũng chưa từng ngừng nghỉ chút nào, vẫn luôn cãi nhau ầm ĩ hết cả lên.
Khiến cho cả ngày hắn đều phải ở trong lòng mặc niệm một câu "Chính nhân quân tử", mãi cho đến buổi tối trước khi đi ngủ, vẫn còn phải tự mình cảnh báo lại, nhất định phải là một tên 'chính nhân quân tử'.
Kết quả, hắn lại trăm triệu không nghĩ tới được chính là, cũng không biết có phải bởi vì ban ngày niệm ' chính nhân quân tử ' nhiều quá hay không, mà lại trở thành..
Vào lúc ban đêm..
Liền mơ thấy một giấc mơ cũng không quá 'chính nhân quân tử' cho lắm.
Vào sáng sớm hôm sau lúc mới lết xác dậy, Từ Thụy Khanh kinh hoảng thất thố, sợ tới mức thiếu chút nữa mà trực tiếp lăn từ trên giường lăn xuống dưới đất luôn!
Thừa dịp trong viện không có ai, liền chạy nhanh lén lút mà cầm quần áo đi giặt sạch.
Sau khi tẩy rửa sạch sẽ, ngơ ngác mà nhìn đống quần áo trong sân, duỗi tay tát thật một cái mạnh vào mặt xong tự chửi chính mình: "Xấu xa!"
À không, xấu xa vẫn chưa đủ, quả thực là hạ lưu vô sỉ!
Chính là trong lòng rồi lại ẩn ẩn có một thanh âm phá lệ kiêu ngạo mà nói, "Này thì có sao chứ? Cô ấy vốn dĩ chính là tiểu nương tử sau này của ngươi, chuyện này không phải cũng trở thành chuyện hợp với luân thường đạo lí luôn rồi hay sao?"
Hắn vậy mà lại..
Hình như còn có chút tán đồng với cái thanh âm kia nữa chứ.
Từ Thụy Khanh duỗi tay sờ sờ lại cái trán của mình: .
Hắn có thể là bị bệnh rồi.
Ừm, hình như xác thật là có chút nóng.
*
Sau khi yết bảng, nếu có người đỗ, quan phủ sẽ cho người đến tận nhà để báo tin vui.
Thời điểm người báo tin vui đi đến cửa nhà Mộc lão tam, Từ Thụy Khanh vẫn còn đang ở trong phòng bếp xào rắn.
Nghe thấy người tới báo tin vui, không nhanh không chậm mà đi ra ngoài, thuận tiện còn nói với Mộc lão tam: "Mộc thúc, hỏa có chút lớn, thêm chút nước vào trong nồi là được rồi, lại nấu trong chốc lát, hẳn là đã có thể cho ra khỏi nồi rồi."
Đừng hỏi hắn vì cái gì lại tỏ ra thuần thục như vậy, làm màu a!
"Chúc mừng a! Chúc mừng! Chúc mừng tú tài mới! Đây hẳn là tú tài trẻ tuổi nhất khắp làng trên xóm dưới của chúng ta rồi nha!"
"Đa tạ." Từ Thụy Khanh hơi hơi gật đầu, không cao ngạo không nóng nảy.
Vậy mà lại không thể không làm người khác xem trọng mà liếc mắt nhìn một cái.
Còn trẻ tuổi như vậy đã có thể đỗ được tú tài rồi, đã vậy mà vẫn còn thực trấn định, về sau tuyệt đối không phải vật trong ao a.
Cầm một túi tiền đưa cho người được báo tin vui, sau khi tán tụng đối phương xong một phen, lúc này mới rời đi.
Mặt khác, những người trong thôn đều vây quanh ở trong viện Mộc gia mà xem náo nhiệt, lời trong lời ngoài đều có chút ồn ào.
Mộc lão tam kia cũng không biết là đạp phải cái vận cứt chó gì mà lại có thể nhặt được một tú tài về làm con rể. Nếu như sớm biết được tiểu tử Từ gia kia có thể đỗ tú tài, bọn họ cũng nguyện ý đem nữ nhi gả cho hắn a.
Giờ này khắc này, những người này lại quên mất rằng.
Mộc lão tam chính là đã phải chi một đống bạc trắng bóng ra, mới có thể đưa Từ Thụy Khanh cứu lại từ quỷ môn quan trở về!
* * *
Hôm nay đệ tam càng~
(tấu chương xong)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.