Nhân Vi Tự Kỉ Hoạt

Chương 19: Tại sao nói mỹ nhân khuynh thành




Theo Thanh Sơn tự vượt qua chân núi, hướng vào trong chỗ sâu đi thêm mười dặm chính là mã trường. Các nữ quyến tại trước thính đường xuống xe ngựa. Để quản sự dẫn đường, đưa thái thái, tiểu thư tiến vào khách phòng nghỉ tạm.

“Phu nhân, vừa rồi là Thanh Nhi không tốt, làm người bị sợ hãi.” Mới vừa vào trong phòng ngồi vào chỗ của mình, Thanh Nhi cố tình rót chén trà đưa đến trước bàn Khuynh Quốc tạ tội.

Nguyên bản tới Thanh Sơn mã trường chẳng qua là Phạm gia thân thiết. Nhưng Thanh Nhi nói chuyện trong điện làm Khuynh Quốc lạc đường là do mình, thừa nhận coi chừng không chu toàn. Nguyện một đường phục thị, kính ý bồi tội.

Khuynh Quốc sao không rõ dụng tâm của nàng, chỉ là mình đối Phạm Thiên vô ý, cần gì ngăn cản đường nhân tình?

Khuynh Quốc tháo xuống mũ sa, bưng lên chén sứ, nhấc lên nắp trà, uống xong bán chén cam tuyền. Khuôn mặt lãnh đạm, cong lên khóe môi nói: “Đây là chính ta không cẩn thận, sao có thể trách ngươi?”

Thanh Nhi đuôi mắt hơi nghiêng, vụng trộm liếc nhìn Khuynh Quốc, âm thầm mừng rỡ. Nàng cho rằng Hầu gia phu nhân xinh đẹp. Hôm nay nhìn xem, chẳng qua là một nha đầu thanh tú, nào theo kịp tư sắc của nàng. Thanh Nhi thấy Khuynh Quốc vì nàng giải vây, ngược lại nũng nịu tự trách. “Sao không phải do ta chủ quan, như thế nào...”

Khuynh Quốc buông chén sứ, tay trái vừa nhấc, ý bảo Thanh Nhi đừng tranh cãi nữa, để biểu hiện hiền thục của nàng.

Thanh Nhi đang muốn làm vẻ rơi nước mắt, im lặng câm mồm. Ngọc dung sau khăn lụa đỏ bừng, cầm làn váy, nhất thời không biết nên nói cái gì cho phải.

Thanh mẫu thấy nữ nhi bối rối, bề bộn giải vây nói: “Không biết phu nhân là nhân sĩ phương nào?”

“Người Yên Châu.” Khuynh Quốc ôn hoà trả lời.

Thanh mẫu kéo kéo làn váy nữ nhi, ám hiệu nàng không cần để ý. “Ai nha, phu nhân không phải người Tĩnh Châu? Để ngày sau cho tiểu nữ mang người du Tĩnh Châu được không?”

“Cái này sao được?” Phạm Nguyệt Lung ngồi một bên chen miệng nói:“Tẩu tẩu ta sao có thể tùy ý xuất phủ!”

Thanh mẫu biết rõ tâm tư nữ nhi, lập tức không tiện đắc tội người Phạm gia, cùng cười nói: “Vị tiểu thư này là?”

Ngoại trừ mẹ con Thanh Nhi, bốn người đang ngồi đều là nữ quyến Phạm gia. Khuynh Quốc, Phạm Nguyệt Lung, hai thiếp, trong đó Khuynh Quốc tuổi tác nhỏ nhất, nhưng nàng là chính thất phu nhân, về lý nên do nàng vì song phương dẫn kiến.

Khuynh Quốc mặt hướng Thanh mẫu, tay phải hướng Phạm Nguyệt Lung nói: “Vị này chính là tiểu cô, Nguyệt Lung.”

“Nguyệt Long?”

“Minh nguyệt nhập mông lung.” Khuynh Quốc giải thích.

Thanh Nhi cởi xuống mũ sa, hướng Phạm Nguyệt Lung cười nói: “Ta là Lê phủ Thanh Nhi, may mắn gặp qua Nguyệt Lung tiểu thư.”

Phạm Nguyệt Lung nhìn Thanh Nhi diễm lệ dung nhan, không nói một tiếng, đưa tay gỡ xuống mũ sa. Trên khuôn mặt bạch ngọc khảm một đôi mắt đen như trân châu. Huyền đảm mũi, miệng anh đào. Đẹp như tiên tử, lập tức đem Thanh Nhi so xuống dưới.

Sắc mặt hồng nhuận của Thanh Nhi lập tức tái đi. Nàng tự biết không kịp Phạm Nguyệt Lung, trong nội tâm tràn đầy xấu hổ.

Thanh mẫu vỗ nhẹ tay lưng nữ nhi, nhỏ giọng trấn an. Một bên chuyển hướng Khuynh Quốc, chỉ vào hai người Bích Đào, Diệp Liên, hỏi thăm. “Hai vị này là?”

Bích Đào hướng Thanh mẫu cười cười nói: “Không cần phu nhân dẫn kiến. Ta chỉ là Hầu gia thiếp thất, gọi là Bích Đào.”

“Ta là Diệp Liên.” Đợi Bích Đào dứt lời, Diệp Liên tiếp lời nói.

Thanh Nhi tinh tế dò xét hai thiếp. Bích Đào một thân áo trắng, đầu đội trâm cài. Lỗ tai, cổ, cổ tay, bên hông, đeo nhiều châu báu. Đem cả người đẹp lộng lẫy hoa quý. Bích Đào khóe mắt câu hồn, thân thể đầy đặn, hơi có chút khúm núm. Ngực có một đôi tuyết lê dán vào váy mỏng, hơi hơi đứng thẳng lay động, nếu nam nhân thấy chỉ sợ hận không thể sờ lên một bả, kéo vào giường nếm nhanh. Diệp Liên cùng Bích Đào tương phản. Nàng thân mặc thanh sắc la quần, mang theo bích thoa, coi như một đóa hoa sen kiều nộn, làm cho người thích thương. Nam tử yêu nhất chính là nữ nhi như mặt nước. Chỉ cần nàng nhẹ nhàng vừa khóc, sắt đá cũng tan chảy.

Thanh Nhi đối Bích Đào, Diệp Liên tràn đầy kiêng kị, trái lại Khuynh Quốc lại không có sở trường gì. Vì sao Khuynh Quốc vào được Hầu môn, bò lên trên chính thất vị, làm nàng khó hiểu.

Hai ngọn trà qua đi, Khuynh Quốc đợi người đổi qua kỵ trang, đội mũ sa, ra khỏi phòng, chuyển hướng đại đường. Phạm Thiên thấy Khuynh Quốc nhập sảnh, vội vàng bước nhanh nghênh tiếp, cánh tay phải quấn lên eo nhỏ của nàng, mang Khuynh Quốc tiến mã trường.

“Nơi này chính là Thanh Sơn mã trường. Nàng xem!” Phạm Thiên chỉ vào lưng núi mờ mờ bên kia nói: “Thẳng đến bên kia chân núi đều ở trong mã trường. Như thế xâm nhập rừng rậm, còn có thể đi săn.”

Khuynh Quốc nhìn qua đồng cỏ Thanh Sơn xanh lá trước mắt, cùng rừng cây trùng trùng điệp điệp, tâm thần lặng lẽ di động.

“Đệ muội, muối cũng tới?” Phạm Trần dắt qua tuấn mã, hướng Khuynh Quốc hỏi: “Biết cưỡi ngựa không?”

Như thế nào không biết? Nàng từng là chiến tướng vô danh cưỡi ngựa chinh chiến, bao nhiêu tuế nguyệt là do chiến mã của nàng cùng vượt qua ?

Khuynh Quốc cảm khái cười nói: “Tiểu thúc yên tâm, Khuynh Quốc thiện cưỡi ngựa.”

Phạm Nguyệt Lung nhìn quanh mọi nơi, nhìn qua Phạm Trần nói: “Trần ca, sao không thấy bá mẫu cùng cơ thiếp của ngươi?”

“Các nàng đi theo đại đường ca của muội hồi phủ .”

Phạm Trần, Nguyệt Lung đang khi nói chuyện, Phạm Thiên đưa Khuynh Quốc bước vào chuồng ngựa.

Hai bên mã phòng giam giữ một thớt tuấn mã. Con ngựa nhàn nhã tự đắc ăn cỏ, thỉnh thoảng phát ra tiếng phì phì trong mũi.

Phạm Bất Mộng thoáng thấy Khuynh Quốc đi vào, từ biệt mã phu, tiến lên phía trước nói: “Ta đã cho người chọn lấy bảy tiểu mã câu. Đi ra xem một chút đi?”

“Tạ hảo ý của thúc phụ.” Phạm Thiên cố ý đang tại trước mặt Phạm Bất Mộng, đem Khuynh Quốc ôm vào trong ngực. “Phu nhân, nàng với ta cùng cưỡi.”

Khuynh Quốc hai tay chống đỡ lồng ngực Phạm Thiên, thoát ra vòng tay, nhàn nhạt từ chối nói: “Tâm ý nhị vị, Khuynh Quốc tiếp nhận. Phu quân, Diệp Liên không biết cưỡi ngựa, ngài mang theo nàng cưỡi đi. Thúc phụ, tọa kỵ của Khuynh Quốc, ngài không cho rằng nên do Khuynh Quốc tự chọn sao?” Dứt lời, Khuynh Quốc xuyên qua hai người, hướng bên cạnh chuồng ngựa, tự đi chọn lựa.

Thanh Nhi không nghĩ Hầu phủ phu nhân bình thản lại khí thế bức nhân như thế. Xem ra không thể khinh thường. Nhưng nàng đối với hai người Phạm Thiên, Phạm Bất Mộng nịnh nọt Khuynh Quốc như vậy vẫn là khó hiểu. Chẳng lẽ Phạm gia nam lang thích nữ tử bá đạo sao?

Lê gia ha ha cười nói: “Hầu gia, tiểu nữ không biết chọn ngựa, ngài có thể chỉ điểm một chút không?”

Thanh Nhi theo ý bảo của cha, hướng Phạm Thiên ôn nhu nói: “Cha nói rất đúng. Tiểu hầu gia, Thanh Nhi không hiểu chọn ngựa. Có thể thay Thanh Nhi chọn một con không?”

Phạm Bất Mộng thấy Phạm Thiên bị Lê gia phụ nữ quấn lấy, định cất bước vượt qua Khuynh Quốc. Ai ngờ, Nguyệt Lung kéo lấy tay áo của hắn, náo muốn hắn chỉ điểm. Bất Mộng chỉ có thể nhịn xuống, giải thích cho.

Đến khi hai người thoát khốn, trong chuồng nào còn có thân ảnh Khuynh Quốc. Bất Mộng, Phạm Thiên liếc nhau, cuống quít chạy ra khỏi mã phòng. Kéo mã phu hỏi: “Phu nhân chọn ngựa vừa rồi đâu?”

“Nàng...”

Tiếng trả lời vừa nói ra đã bị tiếng vó ngựa từ xa mà đến chà đạp là không còn tung tích. Mọi người đều giương mắt, theo tiếng động tìm kiếm.

Một nhân ảnh vàng óng ánh giống như mang theo ân trạch mặt trời chói lọi, tới từ chân trời. Mũ sa che mặt, thấy không rõ dung nhan của nàng. Tại dưới mũ sa thoát ra vài sợi tóc, như ôn nhu mỹ nhân dùng ngón tay nhỏ nhắn mảnh mai không có xương của nàng chân thành như vuốt khuôn mặt tình nhân. Gần chút ít, lui ánh sáng chói mắt. Trang phục bạch sắc bao lấy nữ tử, nàng cầm lấy dây cương, đón gió chạy như bay. Thân thể của nàng mảnh mai, cử chỉ lại tràn đầy mị hoặc.

Tiêu sái quá! Giống như mỹ nhân khuynh đảo chúng sinh trong truyền thuyết. Cùng dung mạo không quan hệ, là tư thế oai hùng kia thẩm thấu cương nghị khiến người đời đui mù. Duy nhất có thể thấy là đôi môi củ ấu rõ ràng vẽ ra hoàn mỹ đường cong, hơi hơi nhếch lên. Người bên ngoài nhìn có thể thấy kỵ giả tung bay tâm cảnh. Phóng đãng chạy băng băng, quyết đoán điều khiển, như thể cưỡi ngựa thực sự không phải là hứng thú đi chơi thuần túy, mà là một hồi đánh cuộc chi phối tánh mạng.

Thật nhanh! Mau lẹ! Bay vọt qua từng hàng rào cao ngất, nguy hiểm lại lộ ra hấp dẫn trí mạng. Thậm chí, là bá đạo chiếm cứ người khác mục quang, rung chuyển, sục sôi hồn phách che dấu ở trong chỗ sâu. Gió thu bướng bỉnh ngược dòng, thổi bay mũ sa của kỵ giả. Hình như có hai tay vô hình dẫn dắt nó trên không trung cùng với vài âm thanh kinh ngạc, nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Nàng tay phải kéo căng kéo dây cương, thân nghiêng đến mặt đất, dán vào bên trái bụng ngựa, vượt qua vào rừng đón lấy mũ sa. Nàng phi thân mà qua trong nháy mắt, cổ tay trái vung lên đoản tiên, mũ sa bay lên không trung. Khi giục ngựa, nàng ngồi thẳng dáng người, kéo mạnh dây cương. Hắc mã thét dài đá móng trước đứng thẳng. Hai chân thon dài của kỵ giả ép chặt bụng ngựa, thoải mái nâng tay, liền nhận lấy mũ sa rơi xuống.

Tóc đen trên đầu vì động tác kịch liệt mà băng tán, giống như đàn cá thoát khỏi lưới, hoan hỉ tản ra. Sợi tóc phiêu diêu, dây dưa trong hương thơm trời xanh. Da thịt màu trắng chiếu đến quang mang chói mắt, càng hiện ra vẻ thần bí. Giữa cuồng loạn sợi tóc, ý cười xán lạn kia nếu coi là phóng khoáng, không bằng hình dung là cuồng dã.

Mọi người trước mặt cho rằng hắc mã rít gào nổi giận, người tới chậm dần dây cương, vỗ nhẹ cổ ngựa trấn an. Khi móng trước tọa kỵ rơi xuống đất, nàng soái khí nhảy xuống lưng ngựa, trở tay tùy ý hất mái tóc dài bước hướng Phạm Thiên. Mọi người trên mã trường một mảnh kinh ngạc, hai mắt một mực nhìn Khuynh Quốc. Trong nội tâm không khỏi cảm thán, trước mắt không phải nữ nhi, rõ ràng là một mỹ nam nhi.

Thanh Nhi né tránh mục quang linh động của Khuynh Quốc, tự ti mặc cảm. Mỹ nhân, mỹ nhân, mỹ dung gần kề có gì dùng? Nàng từ trước đến nay tự cho mình rất cao, không thể tưởng được hôm nay là mang mắt biết người. Khuynh Quốc mỹ không ở bên ngoài mà là từ bên trong phát ra. Nữ nhân tuổi xế chiều sợ nhất phu thê tình đoạn. Nhưng thế gian sợ chỉ có nữ tử như vậy mới có thể liếc liền làm nam nhi mất đi thần trí, dù chết cũng nhớ mãi không quên.