Nhất Chỉ Hoang Đường Mộng

Chương 37




Còn chưa đến mùa hè mà trời đã nóng kinh người, chỗ bị nắng chiếu vào rát như là bị lửa đốt. Chịu ảnh hưởng của thời tiết năm nay, thực vật cũng sinh trưởng cực nhanh, như muốn bứt ra khỏi ***g giam vô hình nào đó, liều mạng mà mọc lên.

Khi Thù Nam một thân tiễn y, cưỡi khoái mã chạy qua đường núi, cây cối hai bên bị gió thổi rung động, chim kêu vượn hót rất vui tai, nhưng hắn lại không có tâm tình thưởng thức, chuyên tâm vội vàng đi đường, trong lòng chỉ muốn trở về Đông cung nhanh một chút, cho dù là một khắc cũng tốt.

Tiễn y: quần áo mặc lúc bắn tên (?)

Vừa đến cửa thành, Thù Nam đã nhìn thấy một đạo bạch sắc thân ảnh đứng dưới gốc cây phía xa xa, cũng không biết là đã đứng đó bao lâu. Thù Nam kéo ngựa dừng lại, nói: “Tuyết, trời nắng như vậy sao lại đứng ở đây?” tiếp theo quay đầu nhìn thị nữ đứng ở phía sau Tuyết, trong mắt mang theo trách cứ rõ ràng.

“Không liên quan đến bọn họ, là ta nằng nặc ở chỗ này chờ biểu ca.” Tuyết nói. Không biết có phải là vì đứng dưới tán cây bị bóng râm che khuất hay không mà biểu tình có chút mơ hồ.

Trong nụ cười nhẹ của Thù Nam có bất đắc dĩ cùng sủng nịch, bộ dáng không còn cách nào khác. “Được rồi, biểu ca biết ngươi đến đón ta, trong lòng cũng đã thực hưởng thụ, mau trở về đi. Ngươi phơi nắng như thế này, không cẩn thận lại ốm mất.”

“Tuyết có chuyện muốn nói cùng biểu ca.” Ngữ điệu của Tuyết thản nhiên.

“Hảo, chút nữa biểu ca đến tìm ngươi.”

Tuyết lắc đầu: “Ta muốn nói bây giờ.”

Tuyết rất ít khi tùy hứng như vậy, nhưng Thù Nam nuông chiều nó, cũng liền theo ý Tuyết: “Được, đến Tuyết Phược cung.”

“Không, đến chỗ biểu ca đi.” Tuyết nói.

Nhớ đến chuyện Thiên cung mà mình đang trụ trái ngược hướng với Sương Nguyệt cung, trong nháy mắt Thù Nam có chút do dự, nhưng không bao lâu liền nói: “Cũng được.” nói xong giục ngựa, Tuyết lại hô: “Biểu ca!”

“Làm sao vậy?”

Tuyết đi ra khỏi bóng cây, đứng ở bên cạnh Thiên Lý, ngửa đầu lên nhìn Thù Nam nói: “Ta muốn biểu ca mang ta đi.”

Thù Nam cười nó: “Đứa ngốc, hôm nay nắng như vậy, cưỡi ngựa lại mệt, ngồi nhuyễn kiệu không phải tốt hơn sao?”

Nhìn chăm chú một lát, Tuyết nhướng mi, chỉ nói: “Bởi vì Thiên Lý ngoài biểu ca ra không cho ai cưỡi sao?” thần thái quật cường kia thế nhưng lại có vài phần tương tự như Sương.

Ban đầu Thù Nam chỉ thấy có chút quái dị, hiện tại thấy nó như vậy liền rùng mình, một lát sau mới nói: “Ừ.” Còn nghĩ rằng Tuyết sẽ như mọi khi, quấn quít lấy hắn không bỏ qua, giống như làm nũng vậy, nào ngờ Tuyết lại chỉ thâm trầm nhìn hắn một cái, xoay người liền ngồi lên nhuyễn kiệu.

Thù Nam đang vội, nhưng mà nhuyễn kiệu của Tuyết lại đi thong thả. Trong lòng Thù Nam có vài phần vội vàng xao động, nhưng giáo dưỡng từ thuở nhỏ làm hắn vẫn duy trì được vẻ điềm tĩnh trên mặt. Hai người một trước một sau vào Tuyết Phược cung, Thù Nam đi trước, một bên chờ nó, Tuyết cho các cung nhân lui xuống, thấy Thù Nam đứng liền nói: “Biểu ca ngồi đi.” Nói xong tự rót trà, vô cùng ngoan ngoãn.

“Không cần, biểu ca có việc.”

Hết lần này đến lần khác ăn phải đinh mềm, Tuyết mím môi. Trước đây Thù Nam chưa bao giờ coi chuyện gì quan trọng hơn nó, mà nay ngay cả ghế cũng không buồn ngồi một chút, bất giác sẵng giọng: “Biểu ca vội vã muốn tới chỗ Sương sao?”

“…Tuyết” Thù Nam nhìn ra Tuyết đang giận, nghĩ rằng chuyện này dù sao cũng phải giải thích rõ ràng, dù sao Sương Nguyệt cung cũng không chạy đi đâu được, liền nói: “Thực ra mấy ngày nay biểu ca có chuyện muốn nói với ngươi.” Không đợi Tuyết trả lời liền nói tiếp: “Chuyện của ta cùng Sương, ngươi cũng biết… đôi ta là như thế.”

Tuyết bởi vì chữ “đôi ta” kia của Thù Nam mà đỏ mắt, đồng tử luôn long lanh giờ ngập hơi nước, “Sương y sẽ không thích ngươi.”

“… Ta biết.”

“Ta thích biểu ca.”

Tuyết nhìn Thù Nam, khuôn mặt thanh tú mà đoan chính thanh nhã, đôi mắt rưng rưng điềm đạm đáng yêu làm người ta phải thương tiếc. Nhưng trong lòng Thù Nam lại có vài phần kinh ngạc, nếu là nghe được câu này sớm vài tháng, chính hắn nói không chừng sẽ vui vẻ mà bay lên mây, nhưng hiện nay nghe lời nói giống như huynh trưởng nghe thấy ấu đệ yêu thương làm nũng vậy, chỉ thấy đáng yêu mà chẳng có chút động tâm nào.

“Ta cũng thích Tuyết.”

“Vậy vì sao biểu ca…”

“Tuyết.” Thù Nam đi qua, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết lên, nhẹ nhàng vỗ về, giống như trấn an một con thú nhỏ bất an.

“Biểu ca luôn luôn thích ngươi, từ lần đầu tiên nhìn thấy Tuyết, liền cảm thấy được Tuyết hảo đáng yêu.”

Cho đến hôm nay Thù Nam vẫn còn nhớ lần đầu tiên nhìn thấy Tuyết. Năm đó hắn ở trong cung, giả vờ ốm để trốn giờ học của thái phó, thay y phục của thái giám để trốn đi, hướng lãnh cung mà chuồn ra chơi. Lãnh cung là chỗ cực kỳ quạnh quẽ, thực vật quí giá thì không có, nhưng hoa cỏ dại thì lại mọc đầy kim điêu ngọc thế tìm không ra, tàn chuyên phá ngói lại không ít, mà trong đó chuyện ngạc nhiên nhất, đó là trong lãnh cung thế nhưng lại có một lệ chi thụ cao đến mười thước.

tóm lại là nơi hoang vu, nghèo nàn, đổ nát.

Tại sao trong hoàng thành lại có lệ chi thụ, ai cũng không thể giải thích. Có người nói là do hậu phi tiền triều bị biếm vào lãnh cung trồng, cũng có người nói là cao nhân chỉ điểm, nhưng tóm lại nghe nói vẫn chỉ là nghe nói, lệ chi thụ này rất lạ, chỗ mọc cũng lạ lùng.

lệ chi thụ: cây vải.

Bên trong hoàng thành có rất nhiều lời đồn đại, trong lãnh cung lại còn nhiều hơn nữa, về lệ chi thụ kỳ quái này còn có rất nhiều câu chuyện gán ghép một cách khiên cưỡng. Mỗi người đều nói cây này u tà thật sự, đừng nói là ăn quả của nó, ngay cả đến gần thôi cũng không chịu được, kết quả của những người hái quả bẻ cành đó là điên điên dại dại. Mỗi khi mùa hạ đến, lệ chi thụ kia một màu xanh rực rỡ, trong lãnh cung lại càng quỷ dị.

Ngày ấy Thù Nam ngoài ý muốn mà trải qua, xa xa nhìn thấy một đạo thân ảnh màu xám, vóc dáng nhỏ bé xinh xắn, màu da trắng nõn như tuyết, tóc đen dài như mực, Thù Nam vừa nhìn còn tưởng rằng đó là tiểu thụ tinh của lệ chi thụ, nếu không trong lãnh cung như thế nào lại có tiểu hài nhi? Nhưng lúc đó Thù Nam cũng đã rất gan dạ, không hề có cảm giác sợ hãi, nhón chân đến gần.

Đến gần hơn, mới thấy bé trên cây đang kiễng chân, bàn tay nho nhỏ cố rướn ra phía trước, muốn hái mấy quả ở phía xa xa, bộ dáng như một chú sóc nhỏ tham ăn.