Nhất Định Yêu Ngươi

Chương 9




“Ngươi không cho ta gặp cô ấy , nhưng tôi rất muốn gặp ! Cho nên mới phải dùng đến hạ sách này .”

Người đàn ông đứng ngược hướng ánh sáng nói chuyện điện thoại , khẩu khí không nhanh không chậm , dường như đang cảm thủ sự tức giận từ đầu bên kia điện thoại .

“Đừng nói những lời khó nghe như vậy chứ ! Tôi chỉ mời cô ấy ngồi một chút mà thôi … Gì ? Để cô ấy trở về … ha ha ! Đương nhiên là chờ người ngươi đến đón .” Nói xong khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười sâu không lường được , mơ hồ đoán được phản ứng của đối phương .

“Này ? Này … ! Dám tự nhiên cúp điện thoại của mình ! Thật không có chút lịch sự nào .”

Tắt máy, hắn xoay người lại nhìn người đang mê man nằm trên giường .

Không ngờ lại dung động lòng người đến vậy ! Khó trách tên kia coi như bảo bối mà nuôi dưỡng .

A? Tỉnh rồi?

“Ừm … nơi này là chỗ nào …” Từ từ mở mắt , Lạc Lê Nhi nghi hoặc quan sát quang cảnh lạ lẫm .

Cô nhớ cô đang đi đến chỗ hẹn Dương Nhất ăn cơm … sau đó … có vài người mạnh mẽ đẩy cô lên một chiếc xe ô tô con , muốn kêu cứu cũng không kịp , cũng bởi vì bị bụm miệng bằng khăn tay tẩm thuốc mê mà hôn mê bất tỉnh…

“Nơi này là nhà của tôi.”

Có người trả lời cô.

“A!” Cô kinh ngạc mở to mắt , nhìn về phía chủ nhân của thanh âm .

Là hắn ! Xích bang chủ Ôn Hòa .

“Hi!Cô chắc là vẫn còn nhớ tôi chứ?” Ôn Hòa vẫn cười với vẻ vô hại , người khác không thể tin được kẻ cưỡng ép đem cô đến đây chính là hắn .

“Ngươi … ngươi muốn cái gì?” Diêm La nói đã cự tuyệt hắn ! Chẳng lẽ hắn không cam lòng nên mới làm như vậy ?

“Đừng sợ , đừng sợ ! Tôi nhìn trông giống người xấu vậy sao?” Ôn Hòa làm yên lòng mỹ nhân đã sắp khóc đến nơi .

Nếu như là lúc trước , cô có lẽ còn có thể bị khuôn mặt nhã nhặn này lừa gạt , nhưng hiện tại cô bị hắn bắt tới đây , sao còn có thể ngốc mà tin hắn là một người thân thiện được.

Nhưng mà … bây giờ nên làm gì ?

Nhìn cô bối rối quan sát bốn phía , bộ dạng như muốn chạy trốn , Ôn Hòa nhịn không được bật cười .

“Cô không cần phải sợ . Tôi sẽ không làm gì với cô đây .” Sau đó hắn chớp mắt một cái “ Ít nhất hiện tại không có.”

Lời nói càng làm Lạc Lê Nhi thêm lo lắng đề phòng , trạng thái sợ hãi căn bản không được xoa dịu đi chút nào . Người này rốt cuộc muốn làm gì …

“Tôi nhận ủy thác của người khác .” Nhìn gương mặt xinh đẹp thật đúng là chân thực , trong lòng đang suy nghĩ gì đều xuất hiện ngoài mặt . Làm thế nào mà đi theo người thâm trầm như hắn ta còn có thể có tính khí trong sáng như vậy ? Thật là quái!

“Hả?” Chẳng lẽ không phải hắn sai khiến mấy người to khỏe kia mang cô tới đây ? Nếu vậy hắn trói cô tới nơi này có mục đích gì ?

“Mục tiêu của người kia hẳn là Diêm La” Lại hiểu rõ nghi vẫn của cô , Ôn Hòa hảo tâm nói ra đáp án .

Sao lại như vậy ? “ Vậy … vậy làm sao bây giờ …” Cô hoảng loạn , chỉ ngây ngốc hỏi người trước mặt .

“À … Ta nghĩ Diêm La chắc mấy ngày nữa sẽ tới đây ! Ta phải chuẩn bị tốt để nghênh đón , cô cũng nên nghỉ chút đi.” Hắn giả vờ không thấy được vẻ mặt lo lắng của cô , vẫn đi ra ngoài .

“Ô …ô…”

Lạc Lê Nhi không nhịn được vì sự vô dụng của bản thân mà rơi nước mắt .

Nếu cô cẩn thận một chút , sẽ không bị người ta bắt lên xe , còn biến thành con tin dụ Diêm La .

Nghĩ có khả năng vì mình mà mang đến họa sát thân cho hắn , cô càng khóc nhiều hơn vì sự bất lực của mình.

Đúng lúc đó , cánh cửa vốn được khóa chặt đột nhiên bị mở ra , từ ngoài cửa đi vào là một người con trai cực kỳ xinh đẹp , đồng tình nhìn vào mắt cô .

“Đừng khóc .” Người con trai rất tự nhiên ngồi ở mép giường , thuận tay chưa cho cô một cái khăn giấy .

“Ô …” Cô cầm lấy khăn giấy lau đi nước mắt . Bây giờ sự lo lắng cho Diêm la đã sớm vượt qua lỗi sợ đối với người lạ , huống chi đối phương thoạt nhìn vẫn chỉ là một đứa trẻ vị thành niên .

“Chị đừng khóc nữa được không ?” Người con trai rất là thương xót nhìn cô .

Trực giác Lạc Lê Nhi thấy đứa bé này chắc không phải là người xấu , không tự chủ được xầu xin : “Em có thể thả chị về được không ? Van xin em !”

“Thật xin lỗi … Em không thể làm vậy được…” Người con trai lắc đầu . Nó chỉ là được phái tới nói chuyện cùng cô , không có bản lĩnh thả cô đi .

“van xin em …” Cô không ngừng cầu xin nó , nước mắt rơi càng dữ hơn.

“Chị đừng khóc nha !” Người con trai luống cuồng tay chân “ Chị còn khóc nữa ,em sẽ rời khỏi đây.” Hắn sợ nhất là nhìn thấy người khác rơi nước mắt , mặc dù chính bản thân cũng rất thích khóc .

“Đừng … đừng đi…” Chẳng biết tại sao , cô không muốn ở trong gian phòng này một mình , hơn nữa có lẽ người con trai này có thể giúp cô nghe động tĩnh bên ngoài phòng được .

“Chị không khóc , em sẽ không đi.” Người con trai dừng bước , quay trở lại ngồi xuống mép giường . “Chị được Ôn Hòa ca ca đứa về sao?” Đôi mắt to tròn tò mò nhìn cô .

“Ừ…” Chính xác mà nói là trói về , nhưng hiện nay cô không có tâm tình giải thích nhiều , dù thế nào đi nữa nó cũng hiểu được chung chung rồi.

“Nghe nói chị là cô dâu của đại ca Ôn Hòa ?” Người con trai lại hỏi .

“Không ! Không phải !” Cô sợ hãi lắc đầu .

“Kỳ thật em cũng không rõ lắm ! Là vừa rồi mới nghe bọn họ nói điều kiện …” Chẳng biết tại sao , người con trai nói những lời này có chút bất an không yên .

“Điều kiện ? Ai nói cùng ai?” Cô cảm thấy có sự kỳ quặc .

“Chính là đại ca Ôn Hào cùng Diêm Minh chủ ở trong điện thoại nói nha ! Chỉ cần chị gả cho đại ca Ôn Hòa , Xích bang sẽ tự động không uy hiếp Diêm Minh , còn sẽ dâng tặng rất nhiều sính kim nữa.” Người con trai càng nói càng nhỏ , như thể rất sợ sẽ kích động đến cô .

“Vậy … Diêm Minh chủ nói như thế nào …” Cô không phát hiện thanh âm của mình cơ hồ đang run rẩy .

“Hình như nói … cần phải suy nghĩ …” Người con trai trộm nhìn gương mặt trắng bệch của cô , , vội vàng biết điều , thay đổi đề tài . “Chị có đói bụng không ? Em đến phòng bếp lấy vài thứ cho chị ăn có được không?”

“Không cần … Chị không đói bụng…” Cô yếu ớt cự tuyệt hảo ý của hắn , cô bây giờ cực kỳ giống một búp bê không có linh hồn .

“Chị có khỏe không ?” Cậu con trai cảm thấy hối hận nhìn cô .

“Chị không sao . Em đi ra ngoài đi , chị muốn yên tĩnh một mình chút .”

“Đươc , ngày mai em lại đến thăm chị.” Người con trai tựa hồ cũng không muốn ở lâu , lo lắng liếc mắt nhìn cô một cái , rồi xoay người rời khỏi phòng .

Người con trai khi nãy xuất hiện trước mặt Lạc Lê Nhi khi này đang cùng một người đàn ông nằm ở trên giường , chính xác mà nói là hắn bị người đó vây ở trong lòng .

“Sinh …” Hắn khó khăn giãy dụa thân mình , muốn lấy một chút không khí để thở .

“Hử ? Nói chuyện với cô ấy có vui vẻ sao?” Hôn một cái vào hai má trắng mịn , người đàn ông lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy .

Hắn chính là đường chủ của Diêm Minh bây giờ hành tung không rõ Diêm Định Sinh , đương nhiên cũng không người nào biết hắn mang theo cô gái nhỏ bé kia đến Xích bang làm khách .

“Không vui?” Cảm giác tiểu tử trong lòng ngọ ngậy đầu nhỏ , hắn tò mò nâng khuôn mặt đáng yêu lên nhìn , quả nhiên thấy một thần sắc bất an “Làm sao vậy?”

“Em cảm thấy cô ấy thật đáng thương …”

“Đúng !” Hắn gật đầu đồng ý . Yêu cái tên đầu gỗ đến chết cũng không biết nói câu yêu kia , không đáng thương sao ?

“Vậy tại sao chúng ta còn lừa cô ấy nói người kia muốn tặng cô ấy cho Ôn Hòa đại ca?” Người con trai mở mắt to khó hiểu .

“Cũng bởi vì cảm thấy cô ấy đáng thương nên mới phải lừa cô ấy như vậy .” Hôn lên người yêu nhỏ bé một cái , Diêm Định Sinh tự cảm thấy thỏa mãn . Nếu tên kia chịu thẳng thắn giống hắn , thì đã không bị tiểu nha đầu kia bắt được cơ hội chỉnh đốn lại .

“Hừ?” Cái miệng nhỏ nhắn bĩu lên , hiển nhiên là không hiểu lời giải thích của hắn .

“Ngoan ! Đừng buồn !” Hắn lại hôn một cái nữa . “Tóm lại , mấy ngày nay em đến tâm sự với cô ấy , để tránh cho cô ấy suy nghĩ nhiều mà hỏng .”

“Sẽ vậy sao?” Người con trai khẩn trương lên , nắm chặt tay Diêm Định Sinh , toàn bộ gương mặt xinh đẹp vo thành một nắm . Nếu cô ấy nghĩ quẩn , vậy hắn sẽ phải tự trách cả đời .

“Sẽ không , sẽ không ! Đừng khẩn trương , cho dù cô ấy có ngốc đến vậy , anh cũng có biện pháp khiến cô ấy còn sống .” Hắn đau lòng trấn an . Mặc dù biết người yêu nhỏ sẽ vì vậy mà bấy an không yên , nhưng là vì mong Diêm La và Lạc Lê Nhi có kết quả tốt , tạm thời đành phải hy sinh tâm linh nho nhỏ này của hắn vậy .

“Có thật không ?” Mắt to trong sáng nhìn thẳng hắn , nét mặt lộ vẻ chờ mong .

“Đó là đương nhiên !” Tiểu tử còn không biết hắn có biệt hiệu là “Hoa Đà tái thế” nữa sao .

“Vậy là tốt rồi …” Nếu thật sự là có vạn nhất thì ít nhất cũng không phải hết cách xoay chuyển .

“Cho nên a ! Em đừng cho cô ấy biết tình hình thật sự , chờ đến lúc đáp án được công bố , cô ấy mới có thể ngạc nhiên vui mừng đó !”

“Ha … Vậy em nên làm như thế nào ? Còn phải nói dối sao ?” Hai ngày nay số lần hắn nói dối còn nhiều hơn mấy năm cộng lại , hại hắn mỗi buổi tối đều phải hướng thượng đế cầu nguyện sám hối .

“Ngoan! Chuyện bây giờ làm đều là chuyện tốt . Cho dù nói dối cũng là bất đắc dĩ !” Giở thủ đoạn lửa trẻ con chính là sở trường thật sự của hắn.

“Nhưng mà…” Người con trai lại lộ ra biểu tình bối rối .

“Làm sao vậy ?” Còn bất bình gì nữa?

“Cô ấy rất thích khóc…” Hắn không thích nhìn người khác khóc , bởi vì chính hắn cũng sẽ muốn khóc theo .

“ha ha ! Thì ra là vấn đề này ! Nếu vậy thì không có phương pháp giải quyết rồi .” Cô nàng này trời sinh tuyến lệ lớn hơn bình thường , cho dù là thần y cũng không có biện pháp . Nhưng mà … “Chẳng phải em cũng rất thích khóc hay sao ?” Hắn cũng bị hại về điều này .

“Em đâu có” Hắn còn lâu mới chịu thừa nhận .

“Nói dối ! Cẩn thận bị phạt …” Diêm Định Sinh cười đến là nham hiểm , không chút khách khí vận dụng “hình phạt riêng” lên người con trai .

“A ! Cứu mạng a …” Cậu con trai hét to , không thể không đem vấn đề đang quấy nhiễu hắn ném khỏi đầu .

Gặp lần nữa , đối với việc phải đối mặt này hắn vẫn cảm thấy đau đầu muốn khóc .

Nhớ tới lời giải thích của Diêm Định Sinh , hắn đành phải nhịn cảm giác muốn chạy trốn xuống , đi đến ngồi xuống bên cạnh cô

“Chị đừng khóc như vậy ! Khóc cũng vô ích thôi .”

“… ta biết … ta chỉ là buồn quá …” Thút tha thút thít nói xong , Lạc Lê Nhi lại rơi xuống một lượng lớn nước mắt .

“Ai ~ Rốt cuộc phải như thế nào chị mới không khóc nữa ?”

“Thả chị đi ! Van xin em ! Để cho chị trở về Diêm Minh …” Cho dù muốn đem co qua tay người khác , cô cũng muốn nghe chính miệng Diêm La nói .

“Em đã nói là không làm được rồi .” Cắn cắn môi , hắn cũng cảm thấy rất có lỗi .

“Chị nhớ … nhớ hắn … thế nhưng hắn lại … thế nhưng hắn lại như vậy …” Cô cũng không biết tại sao mình lại phải nói cùng một đứa trẻ việc này , nhưng nếu không tìm ra được người để tâm sự , cô chỉ sợ sẽ điên mất .

“Nhớ hắn thì gọi điện thoại cho hắn nha !” Nói ra lời này mới nhớ ra ở trong phòng không có điện thoại liên lạc .

“Có thể không ? Chị có thể gọi điện thoại cho anh ấy sao ?” Lạc Lê Nhi dấy lên một đường hi vọng . Cô muốn nghe chính mồm hắn chứng thật ! Muốn ngay lập tức .

“À … Em ….” Không xong ! “ Họa đúng là từ miệng mà ra .”

Hắn cũng không biết có thể để cho cô gọi điện thoại được không ! Nhưng mà nói đi nói lại , thật vất vả mới khiến cô dừng khóc , dù sao cũng không trở ngại gì cho kế hoạch của bọn họ , chắc là thử một lần cũng không sao .

“Em đi giúp chị hỏi một chút thử xem ! Chị chờ em chút !” Hắn quyết định giúp cô giải trừ xong cái khổ tương tư này .

Nói xong chạy nhanh ra ngoài cửa , mãi một lúc lâu sau mới chịu vào , lúc này trong tay đã cầm thêm một cái điện thoại di động .

“Bọn hắn nói có thể !” Gương mặt xinh đẹp cuối cùng cũng nở một nụ cười trong suốt thời gian đối mặt với cô .

“Cám ơn em ! Thật sự cám ơn em !” Bàn tay run rẩy tiếp lấy điện thoại di động , Lạc Lê Nhi tự đáy lòng cảm tạ người con trai thiện lương xa lạ này.

“Không có gì “ Nghĩ tới lại bị người nào đó thừa cơ ăn bớt , khuôn mặt trẻ con không khỏi đỏ lên . “Chị nhanh gọi đi .” Phất phất tay , hắn chạy đến bên cạnh cửa sổ giải nhiệt.

“A lô” Điện thoại vừa thông , Lạc Lê Nhi nơm nớp lo sợ mở miệng .

“Em ở đâu?”

Bên kia lập tức truyền đến thanh âm của Diêm La , vừa nghe liền biết hắn lo lắng đến cỡ nào , nhưng bây giờ cô chỉ muốn biết chân tướng sự việc , căn bản không nghĩ nhiều .

“Em … em ở Xích bang .”

“Bọn chúng có làm gì em không ?”

“Không có … Bọn họ còn để em gọi điện thoại cho anh …” Mơ hồ cảm nhận được lo lắng của hắn , cô lại không thể không vọng tưởng một chút rằng hắn vẫn luyến tiếc mình . “Em muốn hỏi anh …”

“Chuyện gì?” Phát giác thấy do dụ của cô , hắn muốn cô có chuyện nói thẳng .

“Anh có phải … có phải muốn em ở lại Xích bang ?”

“Em đang nói cái gì ?” Nghe vậy , hắn có chút khó hiểu .

“Nếu anh muốn em ở lại , em sẽ ở lại ,em sẽ không oán anh …” Cô nói xong lời trái lương tâm , chỉ là muốn nghe hắn lớn tiếng phản bác suy nghĩ chủ quan của mình , không biết như vậy đã khiến đối phương tức giận .

“Em nói lời này là nghiêm túc sao ?” Chẳng lẽ lúc trước những lời hắn nói với cô , cô không để tâm sao ? Không ngờ cô vẫn là đem hắn thành cái loại người này .

“Ừ … Nếu anh cảm thấy như vậy là tốt nhất … em … em cũng không thể nói được gì …” Nước mắt lại rơi xuống , người đứng bên cửa sổ lo lắng không thôi .

“Thật sao ? Anh muốn em đi hầu hạ đàn ông nào em cũng đều làm theo ? Em không muốn trở về như vậy sao .” Diêm La căm tức gào thé vào điện thoại

“Không ! Không phải ! Em không có ! Em không phải không muốn trở về !” Cô kích động giải thích . Tại sao trong lời hắn nói có điểm không giống cô nghĩ ? Không phải hắn muốn cô ở lại sao ? Tại sao hắn nói gióng như chính cô không muốn đi vậy ?

“Em thật sự cam tâm để ta đem em đưa cho người đàn ông khác sao ?” Hắn trầm giọng hỏi , nghĩ thầm nếu cô dám nói vâng , hắn liền lập tức đến thẳng Xích bang dùng một chưởng chém chết cô gái ngốc này .

“Không … không phải …” Nghe thấy hắn nói vậy , cô sụp đổ . Cô mới không cần! Tuy rằng đối với hắn , đối với Diêm Minh đều tốt , cô cũng không cần .

“Nếu không cần , vậy em vừa mới nói những lời ngu xuẩn gì với anh .

“Em chỉ là … chỉ là sợ …”

“Ngoại trừ sợ ra , em không thể có chút tin tưởng đối với người đàn ông của mình sao ?

“Người đàn ông của em ?” Cô giật mình với lời hắn nói .

‘Dù sao em cũng phải sống thật tốt ở nơi đấy ! Đừng để cho đúng thời điểm anh lại không tìm thấy em ! Nghe rõ chưa?”

“Anh muốn tới ?” Hắn muốn đến cứu cô sao ? Cô không nghe nhầm chứ?

“Đứng ! Còn nói chuyện với em nữa , anh nhất định sẽ tức điên . Chờ đến khi gặp mặt rồi nói sau !” Diêm La hỏa khí đầy mặt cúp điện thoại , hiển nhiên là đã bị cô gái ngốc kia chọc giận .

Còn người bị cúp điện thoại thì lộ ra nụ cười mấy ngày rồi mới thấy .