Nhật Kí Hôn Nhân Của Tôi Và Thần Tượng

Chương 6




Sau khi hai vợ chồng ăn cơm trưa xong thì đã gần ba giờ chiều rồi ~ Đều tại cái bếp lò, quá là khó nhóm lửa luôn!

Tổ chương trình thật ra cũng không ngờ đến trường hợp này, ai mà biết là hai vợ chồng Hoắc ảnh đế lại mất nhiều thời gian để nhóm lửa như vậy chứ.

[Nhìn đồng hồ.]

[Hai tiếng nữa thôi.]

[Bếp lò chờ bạn.]

[Nấu cơm tối.]

Bao Tử bất chợt hiểu ra, cái gọi là chương trình thực tế dành cho các cặp vợ chồng nổi tiếng này thực ra chỉ có mỗi nấu cơm nấu cơm nấu cơm thôi! Cảm thấy bị lừa dối (¬_¬).

Mặc dù mục đích của chương trình "Có em trong đời" là ghi lại những khoảnh khắc cùng nhau trải qua gian khổ của các cặp vợ chồng nổi tiếng, nhưng nếu cứ loanh quanh mãi mấy chuyện chẻ củi nấu cơm quét dọn ngắm cảnh núi non này nọ thì quả thật là...chán chẳng buồn xem, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tỉ suất xem đài.Hơn nữa, nếu đã là chương trình dành cho các cặp vợ chồng, thì đương nhiên không thể thiếu những hoạt động thể hiện tình cảm rồi.

[Tiếp theo sẽ là những cảnh quay mang mục đích chính là ngược cẩu độc thân một cách tàn bạo.]

Cho nên sau đó, Bao Tử có nhận được một nhiệm vụ, đó là không được nói cho Hoắc Sâm biết, chỉ được ra ám hiệu để anh ấy tự chủ động làm với bạn những chuyện sau: ôm lấy bạn từ phía sau, sờ đầu bạn, áp bạn vào tường, cuối cùng là kiss.

Bao Tử: "..." Tự dưng lại bắt cô đi làm mấy chuyện tình chàng ý thiếp sến sẩm này trước ống kính QAQ.

Nội tâm của Bao cô nương không đồng ý chút nào, nhưng tổ chương trình người ta nói nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì buổi tối sẽ không được đi tìm thức ăn. "Trời đất bao la, cơm vẫn là nhất", Bao Tử đành cắn răng mà đi hoàn thành cái nhiệm vụ dở người này.

Trở lại gian nhà đất, Bao cô nương phát hiện Hoắc Sâm mắc bệnh sạch sẽ giờ này vẫn tỏ ra ghét bỏ không gian sạch sẽ bên trong phòng.

[Hoắc Sâm, anh như vậy là đang hoài nghi khả năng quét dọn của em đấy ( ̄^ ̄)ゞ.]

[Có giỏi thì anh đi mà quét dọn lại một lần nữa đi.]

[Sạch sẽ không phải là thứ mà anh muốn có là có đâu nhé ~]

Bao Tử mãi không nghĩ ra là phải hoàn thành cái nhiệm vụ kia như thế nào, giờ lại thấy Hoắc Sâm ưa sạch sẽ chê bai thành quả lao động của mình nữa, thật tức chết mà!

Tựa vào cửa, Bao Tử cực kỳ nhẫn nại nói: "Đủ rồi đó, so với ban đầu thì đã sạch sẽ hơn rất nhiều rồi!"

Hoắc Sâm: "Anh ghét bẩn."

Bao Tử lạnh lùng chậm rãi đi tới bên cạnh Hoắc Sâm, sờ tay lên bàn rồi lại bôi vào mặt mình:

"Em cũng bẩn này, anh có ghét không (¬_¬)."

Hoắc Sâm: "..."

[Trời ơi, sao vợ mình lại lạnh lùng rồi (⊙w⊙).]

[Đã nói là sẽ cùng nhau ngốc nghếch mà (¬_¬).]

[Lòng dạ đàn bà đúng là như kim dưới đáy biển.]

[Vợ ơi ~]

[Em mau trở lại đi, một mình anh không làm được đâu ~]

Bao Tử vẫn làm mặt lạnh, thấy Hoắc Sâm không có phản ứng gì, liền xoay người đi ra ngoài nghĩ cách hoàn thành nhiệm vụ.

Kết quả, vừa xoay người lại thì Hoắc Sâm đã từ đằng sau ôm lấy cô.

Bao Tử: "(⊙w⊙)" Đang ngơ rồi, đừng ai quấy rầy.

Nhiệm vụ một ✔

Hoắc Sâm thấy Bao Tử chẳng nhúc nhích gì khi được hắn ôm, cho rằng lần này vợ giận thật rồi, liền vội vàng quay người Bao Tử lại, dịu dàng sờ đầu cô, sau đó lại nâng mặt cô lên rồi cúi xuống hôn chụt một cái vào môi cô: "Bánh bao à, em đừng hiểu lầm anh, anh có ghét ai thì cũng không ghét em đâu."

Bao Tử: "(⊙w⊙)" Vẫn đang ngơ, xin đừng quấy rầy.

Nhiệm vụ hai ✔

Nhiệm vụ bốn ✔

Còn lại mỗi nhiệm vụ ba, áp tường.

[Hạnh phúc đến quá đột ngột.]

[Mẹ ơi, nói cho con biết đây không phải sự thật đi.]

[Cho một like = v =. ]

Bao Tử vẫn còn đang trong trạng thái suy nghĩ linh tinh, Hoắc Sâm cho rằng vợ mình không thèm nghe mình thổ lộ tình cảm, cho nên "thẹn quá hóa giận" ép Bao Tử vào tường, duỗi tay ra chặn lại: "Em đang ngơ ngác gì thế hả? Lời anh nói em có nghe không thế!"

Bao Tử: "(⊙w⊙)...◉‿◉."

Nhiệm vụ ba ✔

[F*ck, nhiệm vụ hoàn thành rồi.]

[Tôi đã làm cái gì?]

[Chuyện gì vừa xảy ra?]

[Không lẽ đây chính là sự ăn ý trong truyền thuyết sao?]

"Có nghe có nghe, chồng em giỏi quá cơ giỏi quá cơ, yêu lắm yêu lắm."

"..."

[Vợ à, em trở mặt nhanh thật đấy.]

Anh quay phim: "..."

Tổ chương trình: "Σ (゚д゚lll)."

---

Bao Tử thành công hoàn thành nhiệm vụ, đạt được một cơ hội lấy thêm nguyên liệu nấu ăn.

Rau thì vẫn là hái ở vườn như hồi sáng, còn món mặn thì chương trình sắp xếp là món cá, cho nên hai vợ chồng Hoắc Sâm được tự mình xuống ao bùn bắt cá.

Đứng cạnh cái đầm, Hoắc Sâm bị bệnh sạch sẽ quyết định bỏ cái tính đó của mình sang một bên, cố gắng tỏ ra thật vui vẻ khi ở cùng vợ, vì món canh cá thơm ngon cho bữa tối.

Kết quả ~

"A Sâm, anh cứ đứng ở trên đi, để em xuống bắt cá cho."

"...Để anh."

"Anh không sợ bẩn nữa à?"

"Vì em, anh không sợ gì hết."

"..."

Cuối cùng, hai vợ chồng cùng nhau đi xuống ao.

Mặc dù Hoắc Sâm rất cố gắng, nhưng hiệu quả lại không tốt lắm, thậm chí còn có thể dùng từ "thê lương" để hình dung.So sánh với Hoắc Sâm thì Bao Tử biểu hiện hoàn mỹ hơn nhiều, cô rất nhanh tay nhanh mắt, ra tay cực chuẩn xác, không bắt thì thôi, đã bắt thì chắc chắn sẽ có thu hoạch.

Anh quay phim: "..." Phong cách của hai vợ chồng nhà này thật lạ lùng.

Chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi, Hoắc ảnh đế không bắt được con cá nào, còn tiểu cô nương bánh bao thì thu hoạch được tận năm con, bậc thầy bắt cá chính thức ra đời.

Bao Tử: "..."

[Chẳng lẽ sức lực của mình lớn đến vậy sao?]

[Chồng à, sao anh không bắt nổi một con thế hả!]

[Lực chiến đấu của anh thế này thì dễ khiến anh mất fan lắm đó.]

Hoắc Sâm: "..."

[F*ck, lại bị vợ đàn áp rồi QAQ.]

[Ảnh đế ta đây chẳng còn tí mặt mũi nào nữa cả.]

[Cảm giác sắp bị mất fan rồi.]

"A Sâm, hay là phóng sinh bốn con nhé?"

"Không, giữ lại trưa mai ăn tối mai ăn ngày kia ăn."

"..."

"Bánh bao, em lợi hại như thế, có phải đằng sau nó lại là một câu chuyện xưa đau buồn khác không?"

"..." Chuyện cũ nghĩ lại mà đau đớn lòng. (Đưa mắt nhìn trời)

---

Cuối cùng cũng kết thúc ngày ghi hình đầu tiên, Hoắc Sâm cảm thấy sống một ngày mà như một năm, buổi tối lúc ôm Bao Tử ngủ vẫn không ngừng kêu ca là bị tổ chương trình lừa.Bao Tử thì cảm thấy khá ổn, làm một diễn viên chuyên đóng vai phụ thứ mười tám, năng lực lợi hại nhất chính là phải thích nghi được với mọi hoàn cảnh ( ̄▽ ̄).

"Vợ ơi ~"

"Gì?"

"Anh nhớ cái giường lớn trong nhà chúng ta quá."

"Có ẩn ý gì khác không (¬_¬)?"

"Không có, mệt chết đi được, hơi đâu mà nghĩ đến mấy chuyện khác nữa chứ."

"..."

"Anh cực kỳ ghét cái giường này."

"Mình đã chấp nhận tham gia chương trình rồi, dù có khổ đến phát khóc thì cũng phải hoàn thành cho đến cùng."

"(╥﹏╥)"

"Còn có em ở đây với anh mà = v =."

Hoắc Sâm quấn lấy Bao Tử không khác gì bạch tuộc, mặc dù miệng thì luôn nói là ghét nơi này, nhưng trong lòng thì cũng không để ý lắm, hắn cảm thấy chỉ cần có vợ ở bên là đủ rồi.Mùi hương dễ chịu nhất trên thế giới này, chính là mùi hương của vợ, chỉ muốn được ôm vợ mãi thôi.

"Ngày mai phải đi đào măng đấy."

"Ừ."

"Vợ, em không phải cũng là bậc thầy đào măng đó chứ?!"

"Đúng là em đã từng có kinh nghiệm đi đào măng trong một thời gian ngắn (●°u°●)."

"..."

[Vợ tôi trên phương diện nào cũng là cao thủ đấy.] [Vợ tôi giấu tài đó.]

[Là chồng của Bao Tử, tôi tất nhiên rất tự hào về điều này ( ̄▽ ̄).] "Chúc anh ngủ ngon."

"Chúc em ngủ ngon." Hoắc Sâm nhẹ nhàng in một nụ hôn lên trán Bao Tử.