Nhật Kí Phấn Đấu Của Mẹ Phản Diện

Chương 13




Chờ đến khi mọi người rời đi, chị Vương liền ngồi xuống giúp Tiêu Vũ vận động, vừa làm vừa hỏi: "Vậy tôi làm tới hôm nay thôi sao?"

Tiêu Vũ lắc đầu nói: "Nếu chị không ngại thì qua đó với em luôn đi, trước khi thân thể em hồi phục thì vẫn thuê chị." Tiêu Vũ cười cười với chị Vương, sau đó nhìn ra ngoài, tùy ý kệ chị Vương giúp mình vận động bị động.

Hệ thống 404 củ chuối kia! Mi lừa bà hơi bị nhiều đấy nhé! Cô Y kia đã chiếm được nửa giang sơn, tôi nên làm gì để ngắt đóa sen trắng kia xuống đây?

Dương cầm ơi! Khi nào tôi mới có thể đụng vào em đây? Không có tài năng thì phải làm sao bây giờ? Ôi chao, số tôi khổ quá mà~

Tiêu Vũ buồn phiền vì đủ thứ chuyện, thôi thì trước tiên cứ đến nhà họ Quý ở đã rồi tính!

Ngày hôm sau, Quý Du vui vẻ kéo Quý Huyền đi vào phòng bệnh, Quý Du nhìn Tiêu Vũ nói: "Mẹ ơi, cô Ban giúp mẹ làm thủ tục xuất viện rồi."

Tiêu Vũ gật đầu hỏi: "Cô Ban kết hôn rồi à?"

Quý Du lắc đầu nói: "Chưa ạ!"

Tiêu Vũ liền nói: "Nếu như vậy thì con phải kêu là chị Ban, đừng có gọi người ta là cô."

Quý Du nhíu mày: "Cô ấy sắp ba mươi rồi, cô Y nói ai hơn hai mươi tuổi đều gọi là cô hết. Hừ, con không muốn nói dối đâu!"

Tiêu Vũ nghiêm túc gật đầu, nói: "Vậy con có thể nói thật cả đời không?" Hễ gặp ai trên hai mươi đều gọi là cô? Rõ ràng là cô Y dạy quá tào lao quá đi! Muốn đứa bé này bị người ta ghét chắc.

(Nói vậy editor sắp được lên chức cô rồi. Dăm ba năm nữa. Sắp rồi) 🙂🙂🙂🙂

Quý Du đắc ý đáp: "Đương nhiên có thể." Còn quay sang hỏi Tiêu Nhược Quang: "Em làm được không?"

Tiêu Nhược Quang nói rất thản nhiên: "Em không làm được, em từng nói dối rồi."

Quý Du chỉ vào mũi Tiêu Nhược Quang, nói với Quý Huyền: "Cha ơi, em ấy không phải là đứa bé ngoan, cô Y nói, trẻ con ngoan không được nói dối."

Tiêu Vũ liền tiếp lời: "Hôm qua Tiểu Quang uống canh chú Tôn ở giường bên tự hầm, sau đó nói dối là chú Tôn nấu canh rất ngon."

Quý Du liền nói: "Nói dối là không đúng"

Tiêu Vũ gật đầu, nói: "Đúng vậy! Nhưng sau đó chú Tôn lại thấy rất biết ơn Tiểu Quang. Bởi vì nếu Tiểu Quang nói thẳng ra là canh không ngon,như vậy chú Tôn sẽ rất đau lòng. Thật ra chú Tôn biết rõ canh mình nấu chẳng ngon gì, nhưng chú ấy vẫn cảm kích sự quan tâm của Tiểu Quang nên không thấy buồn."

Quý Du trợn tròn mắt: "Nói dối còn có thể là vì quan tâm người khác?"

Tôn Hạo cạn lời đứng cạnh nhìn Tiêu Vũ, Tiêu Vũ cũng chẳng buồn để ý, nói tiếp: "Đúng thế, cho nên trên đời mới có câu  đừng nói dối, chỉ có trẻ con hư mới nói dối, tuy nhiên nói con nói dối với ý tốt thì con càng là một đứa trẻ ngoan."

Lần đầu tiên Quý Du nghe cách nói này, giật mình hỏi: "Vậy.... Vậy nói dối với ý tốt là sao ạ?"

Tiêu Vũ cười nói: "Tiểu Quang vì không muốn chú Tôn buồn nên mới nói canh chú Tôn nấu rất ngon. Nếu con muốn khiến cô Ban vui, con có thể gọi cô ấy là chị."

Quý Du: "Vâng ạ." Quý Du thỏa hiệp nói: "Con biết rồi, sau này nếu gặp ai chưa kết hôn con đều kêu bằng chị hết, đúng rồi, sao chú Tôn lại biết canh chú ấy nấu không ngon ạ?"

Tiêu Vũ cười đầy hiền từ nói: "Mẹ nói với chú ấy là, ây da canh anh nấu dở thật đấy."

Quý Huyền: "........"

Quý Du: "......."

Quý Huyền ho một tiếng, nói lảng sang chuyện khác: "Em có muốn thu xếp gì không?"

Tiêu Vũ quay sang nhìn anh nói: "Anh tự làm không được sao? Chẳng lẽ tôi thế này còn có thể giúp anh à?"

Quý Huyền: "..... Chị Vương, chị thu dọn hộ tôi với, Tiêu Vũ nói muốn mang chị theo. Nhà tôi cách đây khá xa, sau này sẽ tăng thêm tiền lương hàng ngày của chị, trước khi Tiêu Vũ bình phục đành nhờ chị."

Chị Vương rất dễ tính, gật đầu đáp cho có lệ: "Được! Đồ đạc không nhiều lắm, phần lớn đều là đồ của những người hảo tâm đưa cho, dọn dẹp cũng nhanh, nhưng đống chai lọ vại bình kia có giữ lại không?"

"Chai lọ vại bình?" Quý Huyền hỏi lại, không hiểu gì.

Tiêu Nhược Quang lập tức giơ tay nói: "Là của con, là của con. Trước khi cha tới, con với mẹ không có tiền. Cô lao công nói nếu con góp đủ năm mươi cái chai rỗng sẽ trả con hai đồng, con chỉ còn thiếu mười bốn cái nữa là gom đủ năm mươi cái rồi."

Quý Du nhíu mày nói: "Đồ ngốc, cô đó lừa em đi nhặt rác thì có!"

Tiêu Nhược Quang nghiêng đầu hỏi: "Nhặt rác là gì ạ?"

Quý Du chống nạnh, ngẩng đầu nói: "Là nhặt mấy thứ người ta vứt đi đó!"

Tiêu Nhược Quang nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu nói: "Em đâu có nhặt rác đâu."

Quý Du ngây người ra, sao lại không? Thế nên cô bé quay đầu sang, nhìn Quý Huyền với vẻ tò mò hỏi: "Cha ơi, tại sao nhặt chai lại không phải là nhặt rác vậy?"

Quý Huyền không đáp, mà nhìn các loại chai nước dưới gầm giường, hỏi Tiêu Nhược Quang: "Con lấy chúng ở đâu thế?"

Tiêu Nhược Quang cười vui vẻ trả lời: "Con đi sang phòng khác, thấy ai uống hết nước trong chai thì hỏi xem họ có cần không, nếu không cần thì cho con. Nhiều người không cần lắm, con cầm chai rỗng đi rửa, sau đó bỏ vào túi lớn. Đợi đủ năm mươi cái rồi sẽ đưa cho cô lao công lấy tiền, vậy không gọi là nhặt rác đúng không cha?"

Quý Huyền xoa đầu cậu mà không nói gì, anh nhìn về phía Tiêu Vũ, ánh mắt có vẻ lạnh lùng hỏi: "Vì sao em không gọi anh sớm hơn?"

Tiêu Vũ thản nhiên nói: "Vì tôi không gọi được."

Quý Huyền: "......." Nói năng uyển chuyển chút không được sao?

(Này thì nhìn lạnh lùng, hồi trước ai cúp máy cơ, này gọi là nghiệp quật không trượt phát nào anh à)

"Tổng giám đốc Qúy, tất cả đều đã xong xuôi cả rồi, xe cũng đã sẵn sàng. Ngài xem xem có nên xuất phát chưa?" Ban Trinh Diệp tiến vào đúng lúc này.

Quý Huyền liền quay sang nói với chị Vương: "Chị vứt mấy cái chai nước đó đi, đồ đạc khác thì thu dọn chút! Tôi mang cô ấy ra ngoài."

Chị Vương đồng ý. Quý Huyền bảo Ban Trinh Diệp đi lấy xe lăn về, Ban Trinh Diệp liền đi.

Tiêu Vũ liền mở miệng nói: "Anh bế tôi ra ngoài không phải được rồi sao? Giờ tôi rất nhẹ luôn đó.Nhẹ tựa như lông hồng vậy"

"Em đồng ý để anh bế à?" Quý Huyền nghe vậy thì hoảng sợ, tính tình Tiêu Vũ rất cứng cỏi, nếu không làm sao mang con đi ba năm cũng không chịu quay về.

Tiêu Vũ nói: "Đương nhiên, bế ra trông phong cách mà! Ngồi xe lăn trông chả có khí thế gì."

Quý Huyền: "... Em biết là anh không đánh phụ nữ nhỉ?" Câu này nghe quá thiếu đòn mà.

Tiêu Vũ gật đầu nói: "Đương nhiên." Sau đó tiếp tục bỉ ổi nói: "Đừng nói anh không bế phụ nữ nha?"

Câu này có đủ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, thấy Quý Huyền không ừ hử gì, Tiêu Vũ làm bộ giật mình: "Chỉ bế đàn ông?"

Quý Huyền: "....." Chết tiệt! Quý Huyền nhận mệnh mà bế Tiêu Vũ ra ngoài, để chị Vương nhìn hai đứa bé.

Trên đường, Quý Huyền hỏi Tiêu Vũ: "Em có hối hận không?"

"Hối hận gì?"

Quý Huyền liền nói: "Ly hôn với anh." Sau khi nói xong, Quý Huyền đợi một lúc không thấy câu trả lời, cúi đầu xuống nhìn thì thấy Tiêu Vũ đang nhìn mình với vẻ hãi hùng, sau đó cô mở miệng nói một câu: "Da mặt anh dày thiệt đó."

Quý Huyền nghĩ rằng, phải nhịn, nếu ném cô xuống thì khó ăn khó nói với hai đứa nhỏ.

Cuối cùng, Quý Huyền lại tự hành hạ bản thân mà hỏi tiếp: "Em có phải nghĩ phục hôn với anh?" 

(Đừng nên ảo tưởng anh ơi, hại thân đấy) 🙄🙄🙄

Tiêu Vũ lập tức nói: "Anh nghĩ hay thật đấy! Không hoa hồng, không quỳ xuống đất hét to ba chữ anh yêu em, các loại lời cầu hôn mà đòi phục hôn? Mơ tiếp đi anh giai!"

Quý Huyền: "......." Không thể ném xuống đất, hai đứa con anh đang nhìn đấy!

🐍🐍Đôi lời của editor: 🐍🐍

#1 Hôm nay hăng hái, làm thêm một chương nữa!

#2 Về vấn đề dạy con nói dối của Tiêu Vũ thật ra không sai, có nghiên cứu chỉ ra rằng những đứa trẻ học cách nói dối thì sẽ mang lại lợi ích nhận thức trên phạm vi rộng. Nếu không ảnh hưởng gì thì nói dối một chút cũng không sao cũng như Tiêu Vũ bảo Qúy Du gọi Ban Trinh Diệp là chị vậy, hoặc nói kiểu tóc mới cắt của bạn mình đẹp mặc dù bản thân thấy nó không đẹp,ai mà chả thích khen trẻ hay khen đẹp đâu. Chỉ là nên dạy trẻ nói dối thiện ý và nên nói với tần suất ít thôi.(づ ̄ ³ ̄)づ

#3 Cô giáo Y chuẩn bị lên sàn diễn.(^≗ω≗^)

#4 Mấy bữa nay wattpad khiến editor điên cả lên, trên máy tính không nói, chứ trên điện thọai là nó load kinh, có khi chẳng đọc đc 😡😡