Nhật Ký AB

Chương 11: Bốn đám cưới và một đám ma




【2. 14 《bốn đám cưới và một đám ma》

Có lẽ khi con người đến một độ tuổi nhất định, cơ cấu của đầu óc bắt đầu xảy ra thay đổi, một số chuyện vừa mới trải qua, xoay người liền quên không còn một mảnh, nhưng mà những chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước lại rõ ràng trước mắt. Thật giống như bộ phim từ mười mấy năm trước, còn nhớ lúc ấy nửa đêm lặng lẽ thức dậy, đem máy thu hình của phòng khách chuyển vào phòng mình, đậy chăn, trên cái bàn nhỏ trước TV đã hơi ẩm, vừa xem vừa lau nước mắt. Tôi nghĩ, sở dĩ cho đến bây giờ tôi có thiện cảm với người đàn ông mắt xanh chính là vì bộ phim điện ảnh này.

Cuộc sống của tôi cũng đã từng trải qua bốn hôn lễ khó quên. Hôn lễ thứ nhất là của ba mẹ tôi. Đừng cảm thấy khó tin, trên thực tế, lúc ba mẹ tôi kết hôn, trong bụng mẹ tôi không bình thường vì đã có sự tồn tại của tôi. Vì thế, trong một khoảng thời gian rất dài, mẹ luôn cảm thấy gia đình bà nội không thể ngẩng đầu nhìn mọi người, nhưng ba và bà nội dường như không để ý đến chuyện này. Về sau ba cho tôi xem ảnh chụp lúc kết hôn của ba mẹ, trên tấm ảnh trắng đen, mẹ lộ ra một nụ cười hạnh phúc, còn mang theo một chút ngượng ngùng. Mấy năm trước, bà nội không may mắc chứng bệnh mất trí của người già, nhưng mỗi lần nhìn thấy mẹ tôi, bà nội luôn cười hì hì nói: “Sinh ra là tốt rồi, sinh ra là tốt rồi…”

Hôn lễ thứ hai là của một người cô họ ở xa của tôi —— à, không, cũng có thể là dì họ —— nhưng tóm lại, dì ấy là thân thích của gia đình tôi. Tại hôn lễ, lúc ấy tôi tám tuổi mặc một bộ lễ phục xinh đẹp, ngoan ngoãn cầm lẵng hoa hồng đứng bên cạnh cô dâu chú rể, đi theo bọn họ cùng lộ ra nụ cười vô cùng hạnh phúc. Có lẽ cô dâu có phần quá vui vẻ mà bế tôi lên, lúc ấy cũng không coi là nhẹ lắm, rồi dì ấy hăng hái bảo thợ chụp ảnh chụp thật nhiều vào. Sau đó, khi dì ấy thả tôi xuống, bi kịch đã xảy ra: bởi vì tôi rất thích miếng vải lấp lánh trước ngực dì ấy, thế là bàn tay nhỏ bé nắm chặt, “tê” một tiếng, lúc đó dì ấy mặc một bộ váy rất thời trang cứ như vậy mà đột ngột bị tôi kéo xuống, lộ ra một nửa nội y bên trong vừa cũ lại quê mùa… Khi đó mọi người sợ tới mức ngay cả tiếng thét cũng quên phát ra.

Hôn lễ thứ ba là của anh họ tôi, bởi vì anh ấy lớn hơn tôi mười tuổi cho nên chúng tôi không thường xuyên nói chuyện, hiểu biết của tôi về anh ấy cũng có giới hạn “Anh ấy là một người trầm mặc ít lời”. Thế nhưng chính người anh họ trầm mặc ít lời này lại ở hôn lễ khi người chủ trì cười hỏi anh ấy có bằng lòng cùng sống với cô dâu trong quãng đời còn lại, anh ấy rất mạnh mẽ tiếp nhận microphone, thấp giọng nói câu “Thật có lỗi, tôi không thể”, sau đó anh ấy gỡ xuống hoa tươi màu trắng thánh thiện trước ngực, cũng không quay đầu lại mà ra khỏi hội trường… Đêm hôm đó, mọi người cũng sợ tới mức quên hét lên.

Hôn lễ cuối cùng còn lại là của tôi. Tôi nhớ rõ thời tiết ngày đó rất tốt, lúc ngẩng đầu lên bầu trời là một mảng xanh nhạt, màu xanh làm cho người ta cảm động muốn khóc. Sau đó, tôi thật sự khóc, bởi vì người đàn ông tôi yêu nói sẽ mãi mãi yêu một mình tôi… Đương nhiên cuối cùng, anh ta nuốt lời.

Hiện tại, tôi vẫn luôn tham dự hôn lễ, điều kỳ lạ chính là, dù tôi đã từng trải qua thất bại trong hôn nhân nhưng tôi vẫn ở trong hôn lễ cảm động vì lời thề hứa của cô dâu và chú rể. Mặc dù biết những lời thề đó không hề đáng tin, mặc dù biết sự gắn bó và ràng buộc giữa người và người bất cứ lúc nào cũng sẽ đối mặt với tan rã, nhưng tôi vẫn sẽ cảm động…

Thật sự rất kỳ lạ, không phải sao?

Alpha】

Pháo hoa bên ngoài cửa sổ đã nổ xong, có lẽ bởi vì ở tầng cao nhất, từ cửa sổ nhìn ra luôn cảm thấy ánh sáng màu đỏ, màu vàng, màu xanh da trời, màu xanh lá cây ngay tại trước mắt.

Lương Kiến Phi nằm trên giường ngắm nhìn một cách ngơ ngẩn, khuôn mặt có vẻ như trẻ con.

“Này,” cô nhẹ giọng nói, “Anh còn nhớ lễ tình nhân năm ngoái không?”

Người đàn ông ở phía sau đang ôm cô cười nhẹ một tiếng, rồi anh nói bên tai cô: “Ngày nghỉ ở Rome? Làm sao lại quên chứ… Anh tìm em suốt sáu giờ, đã sắp điên mất.”

“Em cũng rất khốn khổ,” cô không phục, “Đi đến mức chân muốn rã rời.”

“Nhưng khi anh tìm được em, em đang ở trong lò sưởi rồi uống cà phê nóng hổi, trong bụng thì lấp đầy bánh mì giòn ngon.”

“A…” Cô chột dạ mà di chuyển đôi chân, không nói tiếp nữa.

“Nếu nói lễ tình nhân trước kia đối với anh là ‘nhàm chán’, thế thì năm ngoái có thể được gọi là ‘thảm thương’.”

Lương Kiến Phi xoay qua nhìn Hạng Phong, cười hỏi: “À? Vì sao?”

Hạng Phong khẽ chớp mắt, ngón tay anh từ mi tâm của cô trượt đến chóp mũi: “Lúc ấy trong đầu anh toàn là cảnh tượng em bị người xấu bắt đi, những cảnh này trong sách của anh nhìn thấy mà giật mình, tất cả đều được sử dụng trên người em ——”

“—— nói cách khác, ở trong đầu anh, em đã sớm chết rất nhiều lần?”

“Suỵt…” Ngón tay anh đặt lên môi cô, khoé miệng cong lên nụ cười.

Cô ngơ ngẩn nhìn anh, bỗng nhiên nhớ tới tấm ảnh mà anh tự chụp ở khách sạn tại Rome, khi đó cô nghĩ rằng, Hạng Phong chân thật chính là nửa bên khuôn mặt đã được ánh sáng mỏng manh bao phủ, nhưng hiện tại xem ra, một nửa ẩn nấp trong bóng đêm kia mới thực sự là anh.

Bởi vì bị ẩn dấu cho nên không ai biết. Nói không chừng, đó là Hạng Phong càng dịu dàng, cũng càng đáng yêu hơn…

Nghĩ đến đây, Lương Kiến Phi cũng vươn ngón tay, vẽ vòng tròn ở trên cằm anh: “… Vậy, năm nay thì sao?”

Anh cười cười nhưng không nói. Có lẽ bất cứ câu nào cũng không bằng ánh mắt của anh vào giờ phút này.

“Tại sao anh để râu?”

“Em không thích sao?”

Cô lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Chẳng qua… đâm vào em hơi đau.”

Anh cười ha hả, cố ý dùng cằm đầy râu mà cọ sát lên mặt cô, cô hét lên suy nghĩ muốn né tránh, nhưng làm sao cũng không trốn thoát.

Lúc sắp ngủ, Lương Kiến Phi mơ mơ màng màng nghe được Hạng Phong nói: “Em đoán xem nếu Từ Ngạn Bằng biết chuyện thì sẽ có phản ứng gì?”

Cô “ừ” một tiếng có lệ, nghĩ thầm: đừng nói đến Từ Ngạn Bằng, ngay cả bản thân cô cũng rất hoảng hồn…

Sáng sớm hôm sau, Lương Kiến Phi bị một hồi âm thanh dồn dập đánh thức, mới đầu cô tưởng là tiếng pháo ngoài cửa sổ, nhưng một lát sau, cô ý thức được, những âm thanh kia kỳ thật là tiếng chuông cửa.

“Này!” Cô lập tức ngồi dậy, nhìn Hạng Phong ở bên cạnh vẫn đang ngủ say, trong đầu cô trống rỗng, “Dậy, dậy đi! Có người gõ cửa…”

Hạng Phong trở người, như là định ngủ tiếp, nhưng cuối cùng không thực hiện được.

“Xảy ra chuyện gì?” Anh mở to mắt nhìn cô.

“Có người đang gõ cửa!” Cô hạ giọng.

“Vậy thì thế nào…”

“Vậy thì thế nào?” Cô dở khóc dở cười, “Nói không chừng đang đứng ở cửa là bạn gái trước của anh… Bên cạnh còn có một đứa nhỏ. Cô ấy miễn cưỡng và ngượng ngùng cười một cái với anh, rồi nói ‘có lẽ đối với anh hơi bất ngờ, nhưng đây là con của anh —— con của chúng ta’…”

“Ồ,” Hạng Phong xoay người nhìn cô, như là cảm thấy hứng thú, “Là con trai hay con gái?”

“…” Ngoại trừ trợn mắt, Lương Kiến Phi không biết mình có thể làm gì vào lúc này.

“Được rồi, được rồi,” anh xoay người mặc áo thun và quần thể thao, “Anh đi mở cửa.”

Cô cũng vội vàng mặc xong quần áo, trong lòng lại có chút không yên, giống như trong lòng thật sự sợ rằng bạn gái trước của anh đứng ở cửa.

Hạng Phong đi chân trần dẫm lên sàn nhà lạnh như băng, anh mệt mỏi đi ra mở cửa. Vừa mở ra, anh ngẩn người, sau đó anh ló ra nửa người mà nhìn cô ở trong phòng:

“Bị em đoán trúng rồi.”

“!” Lương Kiến Phi đứng tại chỗ kinh ngạc, nuốt nước miếng.

“… Đừng nói nhảm, mau để em đi vào, bên ngoài lạnh chết!”

Hạng Tự đẩy Hạng Phong ra, bước nhanh vào trong, ngay lập tức nhìn thấy Kiến Phi, Hạng Tự kinh ngạc mở to mắt, nói không nên lời.

“Tiểu tử, khép cằm của em lại,” Hạng Phong đóng cửa, đi vào phòng bếp rót nước, “Ăn sáng chưa? Ở đây anh có bánh mì nướng và sữa.”

“Em, em…” Hạng Tự chớp mắt không ngừng, “Anh, anh…”

“Muốn ăn không?” Từ trong tủ lạnh anh lấy ra một hộp sữa, kiên nhẫn hỏi lần nữa.

“… Được rồi. Cám ơn.” Hạng Tự sờ mũi, rồi xoay người ngã trên sô pha.

Lương Kiến Phi đi vào phòng tắm, đóng cửa lại, cô nhìn mình trong gương, hai bên má đỏ ửng không tự nhiên… Có lẽ ngay cả chính cô cũng chưa chuẩn bị tốt tiếp nhận một sự thật như vậy: đó chính là, cô và Hạng Phong đang yêu nhau…

Cô ở trong phòng tắm ngây người thật lâu, chờ đến khi cô có tự tin lấy một vẻ mặt bình tĩnh để đối diện Hạng Tự, hai anh em họ Hạng đang ngồi trên sô pha tán gẫu về vị kem. Cô mấp máy môi, lặng lẽ đi qua, rồi ngồi trên ghế mát xa ở góc tường, lắng nghe bọn họ nói chuyện.

“Bữa trưa chúng ta ăn gì?” Hạng Tự chú ý đến cô, dừng lại đề tài ban nãy rồi nhìn cô.

Lương Kiến Phi nhún vai: “Tớ thì cái gì cũng được.”

Hạng Tự cười đến mức có ác ý: “Cái này không giống cậu à.”

“Vậy tớ phải như thế nào?” Cô cũng không cam chịu yếu thế.

“Phải giống như một con mèo giương nanh múa vuốt.”

Lương Kiến Phi nhíu mày ngượng ngùng, nhưng lại nghe Hạng Phong nói: “À, gần đây cô ấy sâu răng, trên móng tay cũng có đốm giun đũa, cho nên em hãy bỏ qua cho cô ấy đi.”

Hạng Tự giương mắt nhìn anh trai, khoé mắt và chân mày đều mỉm cười.

Kỳ quái chính là, sau khi bọn họ thảo luận xong đi nơi nào ăn trưa thì Hạng Tự lại nói phải về nhà. Sau khi Hạng Tự về rồi, Hạng Phong một mình trong phòng bếp rửa bộ đồ ăn đã dùng cho bữa sáng, anh vừa rửa vừa huýt sáo.

“Hạng Tự cậu ấy… Làm sao vậy?” Lương Kiến Phi nhịn không được hỏi.

“Nó và Tử Mặc cãi nhau.”

“À…”

Hạng Phong quay đầu nhìn cô một cái: “Không thì em cho là sáng sớm nó chạy đến đây làm gì?”

Lương Kiến Phi lắc đầu, cô nghĩ không ra Hạng Tự tới làm gì, nhưng cô càng không ngờ là bởi vì một lý do như vậy.

“Nhưng tại sao cậu ấy lại đi rồi?”

“Bởi vì nó nhận ra vấn đề của mình.”

“Đơn giản như vậy.”

Anh gật đầu: “Đối với người phức tạp, có đôi khi dùng phương pháp đơn giản sẽ có hiệu quả hơn, anh chỉ cần trực tiếp vạch ra nó sai ở chỗ nào, anh nghĩ tự nó sẽ suy xét.”

Lương Kiến Phi nở nụ cười, cô đứng dậy đi đến phía sau anh, dán  khuôn mặt mình lên lưng anh, nhẹ giọng nói: “Vậy chúng ta có đi ăn trưa không?”

Buổi chiều Lương Kiến Phi về nhà thay bộ quần áo, rồi cùng ba mẹ đến nhà bà nội chúc tết. Mấy năm trước bà nội không may mắc chứng bệnh mất trí của người già, đến nay cũng không có dấu hiệu chuyển tốt, bà vẫn không nói lời nào chỉ là mỉm cười. Mỗi lần khi ba nói tới chuyện này, tuy rằng giọng nói có chút thê lương, nhưng vẻ mặt của ông thanh thản: “May là cái gì không nhớ mà lại nhớ mỉm cười. Nó chứng minh cả đời này của bà cũng không tệ lắm…”

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà nội, Kiến Phi cũng bất giác mỉm cười.

Ăn xong bữa trưa, mẹ lặng lẽ gọi cô ra ban công: “Gần đây con thế nào?”

“Tốt lắm ạ.” Mỗi lần khi ba mẹ hỏi, cô đều trả lời như vậy.

“Có người thích hợp chưa?”

Cô nhìn mẹ một cái rồi nói: “Dạ… tạm thời chưa có.”

“À…”

Cô quay đầu nhìn bầu trời xa xa mờ mịt, nghĩ thầm rằng, nếu Hạng Phong biết cô nói như vậy, anh sẽ có phản ứng gì?

Rất nhiều lúc, anh là một người vô cùng hướng nội, cho dù không vui, anh cũng tuyệt đối không muốn biểu hiện ra ngoài. Kiến Phi tưởng tượng anh đứng bên cạnh cô, hai tay đút trong túi quần, thình lình nghe được câu trả lời của cô, anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào cô như là muốn nhìn ra cái gì đó từ trong mắt cô, nhưng vẻ mặt… vẻ mặt lại làm bộ dường như không có việc gì, chẳng qua anh sẽ thừa dịp không ai nhìn thấy mà véo thắt lưng của cô, ở bên tai cô thấp giọng nói: tại sao nói dối?

Nghĩ đến đây, cô thậm chí cảm thấy trên lưng thật sự bị véo một cái, ngứa đến mức muốn né tránh.

“Còn có một chuyện…” Mẹ ho nhẹ một cái, có vẻ hơi mất tự nhiên.

“Sao vậy ạ?”

“Là thế này,” mẹ dừng một chút, “Sáng nay, mẹ nhận được điện thoại của Trì Thiếu Vũ…”

“… Gọi đến chúc tết sao?” Kiến Phi kinh ngạc nói.

“Không phải…”

“?”

“Cậu ta vốn là muốn tìm con, nhưng di động của con luôn tắt máy.”

“À, hết pin.” Cô nghĩ không ra Trì Thiếu Vũ có chuyện gì mà gọi cho nhà ba mẹ để tìm cô.

“Sau đó mẹ nghe thấy giọng nói của cậu ta hơi khác, mẹ liền hỏi cậu ta làm sao vậy, cậu ta nói…” Nói tới đây, mẹ thở dài, “Mẹ của cậu ta đã qua đời tối hôm qua…”

“A…” Lương Kiến Phi kinh ngạc mở to mắt, nói không ra lời.

“Mặc kệ nói thế nào, cho dù cậu ta có lỗi với con, nhưng người mẹ chồng này cũng từng đối xử với con như là con gái, cho nên… con dành thời gian gọi điện cho cậu ta đi.”

“Dạ…” Cô ngơ ngẩn gật đầu, nhớ tới mọi chuyện của quá khứ, trong lòng không vui.

Mẹ đi rồi, Lương Kiến Phi ngồi một mình ở ban công trong chốc lát, rồi cô mới lấy đi động ra thay pin, gọi điện thoại cho Trì Thiếu Vũ.

“A lô?”

Đầu dây bên kia trầm mặc một lát, tiếp theo có một thanh âm mệt mỏi nói: “Kiến Phi…”

“Tôi nghe mẹ tôi nói…” Cô mím môi, cố gắng làm cho thanh âm của mình nghe ra bình thản một chút, “Tôi xin lỗi.”

Bên tai truyền đến tiếng cười khổ nhẹ nhàng, Trì Thiếu Vũ hít mũi: “May là lúc qua đời không coi là rất đau khổ.”

Lắng nghe anh ta nói một câu này, Lương Kiến Phi bỗng nhiên cảm thấy rất muốn khóc.

Cô dùng sức lực rất lớn để nhịn nước mắt xuống, cuối cùng cô bình tĩnh hỏi: “Khi nào tổ chức tang lễ?”

“… Thứ bảy.”

“… Muốn, muốn tôi giúp anh không?” Cô mờ mịt hỏi.

Trì Thiếu Vũ khẽ thở dài một hơi, thanh âm khàn khàn: “Đúng vậy, anh rất cần em.”

Có lẽ đổi lại lúc khác, nghe được anh ta nói như vậy, cô nhất định vừa lo lắng lại cân nhắc, nhưng giờ phút này cô chỉ có thể ấp úng đáp lại một câu, sau đó cúp điện thoại.

Về đến nhà thì trời đã gần tối, nhìn thấy không gian yên tĩnh trong phòng, Lương Kiến Phi có một loại ảo giác, như là quay trở về nhiều năm trước. Khi đó cô và Trì Thiếu Vũ mới kết hôn được một năm, cô trông thấy Trì Thiếu Vũ ở cùng với một người phụ nữ khác trên đường phố, trong lòng cô tràn đầy tâm sự mà về nhà. Tại cửa nhà, Lương Kiến Phi gặp mẹ của Trì Thiếu Vũ, bà luôn đến vào cuối tuần, nói là tới thăm bọn họ nhưng thực ra là đến giúp đỡ làm việc nhà. Bà là một người mẹ chồng hiếm khi than phiền, lúc làm việc nhà rất cẩn thận và nghiêm túc. Ngày đó có lẽ bà nhận ra điều gì, cuối cùng bà nói chuyện với cô, trước khi đi, mẹ chồng nhìn nắng chiều chiếu rọi tràn ngập trong phòng mà nói đùa: “Cho dù con cười hay khóc đều đẹp, nhưng ta vẫn thích nhìn con cười hơn.”

Bây giờ nhớ lại, Lương Kiến Phi mới phát hiện, sau khi ly hôn với Trì Thiếu Vũ, đã 4, 5 năm hai người vẫn chưa gặp mặt, ngay cả chính thức tạm biệt cũng không có.

Lương Kiến Phi rót một ly nước, cô đứng trước cửa sổ sát đất mà chậm rãi uống hết, không biết qua bao lâu, Hạng Phong gọi điện tới hỏi cô có đi ăn tối hay không.

“Em xin lỗi,” tâm tình cô giảm sút, “Em muốn ngủ một giấc thật ngon.”

“Ý em là, ở chỗ anh em không thể ngủ ngon sao?” Anh cố ý nói đùa với cô.

Nhưng cô không cảm thấy buồn cười chút nào.

“Em sao vậy?” Cảm giác của tiểu thuyết trinh thám gia luôn nhạy bén hơn người bình thường.

“… Không có gì,” cô than nhẹ một hơi, “Chỉ là, nhận được một tin tức không tốt lắm.”

“?”

“… Mẹ của Trì Thiếu Vũ đã qua đời ngày hôm qua.”

“…” Hạng Phong trầm mặc trong chốc lát, anh dùng thanh âm trầm thấp an ủi cô, “Muốn anh sang đó không?”

“… Không cần.” Cô muốn ở một mình.

“Đừng dùng giọng điệu vô hồn nói chuyện,” anh nói, “Anh sẽ lo lắng đấy…”

“Được rồi…” Anh cũng không nói gì buồn cười nhưng cô lại mỉm cười.

“Phát sóng trực tiếp ngày mai em có thể không?”

“Em từng gặp nhiều chuyện còn tệ hơn lúc này, cuối cùng không phải vẫn đi sao?”

Anh trầm mặc trong chốc lát, rốt cục yên tâm mà nở nụ cười.

“Nhưng mà,” cô còn nói, “Thứ bảy em muốn tham dự tang lễ.”

“À, được.”

“Anh… không phản đối sao?”

“Tại sao anh phải phản đối?”

Lương Kiến Phi mấp máy môi, cô nhìn ly thủy tinh trong tay: “Ừm… Em vẫn tưởng rằng anh không thích Trì thiếu.”

“Nhưng điều đó cũng không đại biểu anh không tôn trọng người nhà của anh ta —— nhất là, bọn họ từng là người nhà của em.”

“… Cám ơn.” Trước mắt cô hiện ra bộ dáng của Hạng Phong, tuy rằng râu trên cằm hay đâm vào cô, nhưng ánh mắt của anh rất dịu dàng.

“Là em lúc nào cũng muốn đối nghịch với anh, anh không hề có.” Anh ở đầu dây bên kia cười nói.

Cô cũng cười, thậm chí bắt đầu thật sự suy nghĩ về vấn đề mà tối qua anh hỏi trước khi ngủ.

“Nhưng,” Lương Kiến Phi đặt ly thủy tinh vào bồn rửa bát, “Có lẽ em sẽ đi trước hai ngày…”

“Tại sao?”

“Bởi vì chiều nay anh ta nói muốn em giúp đỡ…” Cô dừng một chút, bỗng nhiên ý thức được bản thân mình nói lời không nên nói.

Hạng Phong lại trầm mặc, lúc này trầm mặc còn lâu hơn so với hai lần trước, lâu đến mức… Cô không nhịn được mà mở miệng gọi tên anh.

“Không được đi.” Giọng nói của anh cứng nhắc đến ghê hồn.

“… Vì sao?”

“Đến dự tang lễ là một chuyện, đến giúp đỡ lại là một chuyện khác —— đạo lý đơn giản như vậy em cũng không hiểu sao?”

Lương Kiến Phi có phần bị chọc giận, nhưng cô vẫn kiên nhẫn nói: “Thực ra không có gì khác biệt, anh chỉ coi như… em đi giúp một người bạn anh không biết, không được sao?”

“Không được!” Hạng Phong kiên quyết cự tuyệt, “Chẳng lẽ em không cảm thấy sự cố chấp của mình có nhiều lúc vô nghĩa, thậm chí là… là ngu xuẩn sao?”

“Vì sao?” Cô cũng trở nên cứng nhắc, “Anh dựa vào gì nói em cố chấp, nói em ngu xuẩn.”

“Lương Kiến Phi, anh không muốn cãi nhau với em,” giọng nói của anh vừa lúc có vẻ bình tĩnh, “Anh chỉ hy vọng em đừng đến giúp cái gì gọi là bận rộn, nó sẽ khiến quan hệ giữa em và người đàn ông kia càng phức tạp hơn.”

“… Em không tin.”

“…”

“Em không tin lời anh nói.”

“…”

“Em biết anh không thích em gặp mặt anh ta, nhưng mẹ anh ta đã qua đời, em ——”

“—— tuỳ em!” Hạng Phong lạnh lùng ngắt lời cô, sau đó cúp điện thoại.

Kiến Phi nhìn chằm chằm vào di động thật lâu, cô chán nản ngã trên sô pha.

Không biết qua bao lâu, cô cảm thấy trong miệng mặn chát, cô lau hai má, thế nhưng đều là nước mắt.

Rốt cuộc là xuất phát từ tưởng nhớ người đã qua đời mà chảy xuống nước mắt của nỗi buồn, hay là bởi vì tức giận với một người đàn ông đáng ghét nào đó mà chảy xuống nước mắt của sự mất mát?

Sự thật thì bản thân cô cũng không phân biệt rõ ràng…

***

Việc làm ăn của cửa tiệm bán hoa vào buổi chiều rất tốt, mỗi lần cửa kính mở ra, chuông gió treo trên khung cửa sẽ vang lên một lần. Thanh gỗ khảm lên bức tường ở phía sau quầy thu ngân dùng để đặt lên đồ trang trí hoặc là một số vật vụn vặt. Lúc này trên tấm ván gỗ thứ hai là chiếc máy radio cỡ nhỏ, tuy rằng thân máy nhỏ, nhưng chất lượng âm thanh không tồi.

“Chào buổi chiều các vị… khán giả, đây là ‘Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu’, tôi là Lương Kiến Phi.” Thanh âm của người nữ chủ trì nghe ra có chút vô tình.

“Phải là ‘thính giả’ mà không phải ‘khán giả’,” người nam chủ trì lạnh lùng nói tiếp, “Chào mọi người, tôi là Hạng Phong.”

“Hôm nay bởi vì Từ Ngạn Bằng tạm thời nghỉ phép, cho nên… Tiết mục sẽ do tôi và Hạng Phong tiên sinh chủ trì.”

Âm lượng nhạc nền đột ngột lớn lên, ông chủ tiệm bán hoa ngẩng đầu nhìn lên đồng hồ.

“Hãy nói chủ đề của tuần qua đi.” Hạng Phong bỗng nhiên đề nghị.

“A…” Sóng điện từ truyền đến một hồi âm thanh tất tất tác tác, có lẽ Lương Kiến Phi đang lật bản thảo, “Chủ đề trong tuần qua, chúng ta thảo luận về chuyện có liên quan đến hôn lễ và tang lễ.”

Hạng Phong ho nhẹ một tiếng, không nói gì cả.

“Gần đây, có một vụ ly hôn kỳ lạ đã gây ra sự chú ý rất lớn ở Dubai. Chú rể thân là đại sứ, vào ngày kết hôn phát hiện cô dâu mới cưới không chỉ có bộ ria mép dài mà còn mắt lé! Vì thế ông ta biết mình bị lừa gạt khi đi xem mắt, ông ta giận dữ bỏ rơi cô dâu tại nơi cử hành hôn lễ, rồi đi thẳng đến toà án xin ly hôn.”

“Vị chú rể không biết tên này là một đại sứ người Ả Rập ở Dubai, đã gần 40 tuổi. Bạn bè của chú rể đều bày tỏ, trước khi cử hành hôn lễ cô dâu và chú rể đã từng gặp qua vài lần ngắn gọn, nhưng cô dâu luôn đậy khăn trùm đầu, hai người cách xa vài mét, cho nên không thấy rõ cô dâu là chuyện bình thường. Sau đó chú rể cảm thấy tính tình của cô dâu hợp với mình nên định ra việc hôn nhân này, kết quả ở nơi cử hành hôn lễ lại xảy ra việc xấu hổ ở trên.”

“Lúc ấy, chú rể và cô dâu đã ký xong giấy đăng ký kết hôn, chú rể bèn tiến lên cúi người muốn hôn cô dâu một cái, đúng lúc này ông ta phát hiện khuôn mặt của cô dâu lại có lông lá, rồi còn một đôi mắt lé. Bạn bè của chú rể nói với phóng viên: lúc ấy ông ta kinh ngạc vì quá xấu. Tính nết của cô dâu quả thật rất tốt, nhưng cô ta luôn dùng khăn che mặt cũng là có nguyên nhân. Ly hôn không thể tránh khỏi, lúc ấy chú rể chạy thẳng đến toà án, để lại cô dâu khóc một mình. Sau đó, toà án lập tức thụ lý vụ ly hôn này.”

“Thật hoang đường,” thanh âm Hạng Phong vẫn gợn sóng không sợ hãi, “Trước khi một người quyết định muốn sống với một người khác trong quãng đời còn lại, vậy mà ông ta ngay cả diện mạo của cô ta cũng không biết.”

“Như vậy yêu cầu của đàn ông đối với một người phụ nữ cũng chỉ là: diện mạo, diện mạo, và diện mạo?”

“… Không,” anh trầm mặc trong chốc lát, rồi mới nói, “Còn có dáng người.”

“À, tốt lắm, ít nhất anh chịu nói thật… Đàn ông căn bản không quan tâm đến những điều ở trong đầu óc của phụ nữ, cũng không quan tâm trong lòng của cô ấy suy nghĩ gì, thứ đàn ông cần chẳng qua là thân thể có khả năng làm cho họ sinh ra kích thích tình dục?”

“Tôi luôn có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của một thành ngữ nào đó từ trên người cô, ví dụ như —— cắt câu lấy nghĩa*.”

(*) lấy một câu trong lời nói của người khác rồi giải thích theo ý mình.

“Tuỳ anh nói như thế nào.”

“Vậy phụ nữ làm cái gì? Ỷ vào đàn ông yêu cô ta, tuỳ hứng muốn làm gì thì làm?”

“Tuỳ hứng? Anh gọi là tuỳ hứng?” Lương Kiến Phi quả thật muốn hét rầm lên.

“Bằng không là cái gì?” Người cộng tác của cô nghe ra rất bình tĩnh.

“Là đàn ông luôn có thói quen đem ý kiến của mình áp đặt trên người phụ nữ, cho nên nếu một ngày nào đó người phụ nữ nói, ‘không, tôi không muốn như vậy’, đàn ông liền kết luận đó là sự tuỳ hứng của phụ nữ —— ‘tuỳ hứng’ nực cười.”

“Tuỳ hứng thật là một chuyện nực cười —— nhất là, khi một người không phân tốt xấu đối nghịch với một người khác —— chẳng lẽ cô ta không sử dụng đầu óc suy nghĩ một chút, người khác tại sao phải nói như vậy chứ?”

“Không phân tốt xấu…” Âm điệu của cô cao một quãng tám, “Đàn ông có lý do của đàn ông, phụ nữ có lý do của phụ nữ, có lẽ hai người không hề giống nhau, nhưng anh không thể yêu cầu một người trưởng thành không có lý do gì mà tuân theo lối suy nghĩ giống như anh —— hay là nói, đây gọi là ‘yêu’ của đàn ông?”

Ông chủ tiệm bán hoa gói một bó hoa xinh đẹp đưa tới tay khách hàng, đó là một chàng trai cao lớn, nhìn qua có vẻ đi hẹn hò. Khách hàng trong tiệm vẫn tấp nập, nhưng ông chủ thường ngẩng đầu nhìn chiếc radio trên tường, trong mắt đầy nghi hoặc.

“Tôi rất nghi ngờ phụ nữ có phải thực sự hiểu được cái gì là ‘yêu’ hay không,” thanh âm Hạng Phong nghe ra lạnh như băng, “Đối với một người lúc nào cũng quyết giữ ý mình thì làm sao giảng đạo lý? Nói với cô ta ‘không, ngàn vạn lần đừng làm như vậy, bởi vì điều này sẽ làm người khác khổ sở’?”

Lương Kiến Phi trầm mặc, cách sóng điện từ thật dài, không thể nghe ra cuối cùng cô đang làm gì. Đang tức giận? Đang ngẩn người? Đang suy tư? Hay là tự suy ngẫm?

Qua vài giây đồng hồ, cô thở dài một hơi nhỏ đến mức không thể nghe thấy: “Như vậy, đơn giản và thô bạo là đúng sao?”

“…”

“Trên thực tế, điều này vốn không thể giải quyết vấn đề, ngược lại sẽ chỉ làm vấn đề càng phức tạp hơn.”

Trong radio phát ra nhạc nền thật lâu lần nữa, có lẽ hơn mười giây, có lẽ là mấy chục giây.

“Được rồi,” Lương Kiến Phi điều chỉnh giọng nói, “Vậy tiếp theo, chúng ta hãy cùng xem tin tức có liên quan đến tang lễ ——”

“—— con mẹ nó đừng nhắc đến tang lễ với tôi,” khi Hạng Phong nói lời này, giọng điệu anh bình tĩnh khác thường, nhưng nghe thế nào cũng như là đang nổi giận, “Cũng đừng nhắc đến hôn lễ với tôi. Hễ là mọi chuyện khốn nạn có liên quan tôi cũng không muốn nghe!”

Cuối cùng, của tiệm bán hoa vốn ồn ào náo nhiệt chợt yên tĩnh lại, ông chủ sờ mũi, thầm nói: “Người địa cầu kỳ quái…”

Lương Kiến Phi mở cửa phòng phát sóng trực tiếp đi ra, trước mặt là đạo diễn đang nhìn cô, cô ngẩn người tránh sang một bên. Cô biết vẻ mặt của mình nhất định khiến người ta sợ hãi, bất kỳ người nào nhìn vào đều sẽ không tự chủ mà nghĩ rằng: tốt nhất đừng trêu chọc cô.

A! Đúng vậy! Ngàn vạn lần chớ chọc cô!

“Lương Kiến Phi!” Hạng Phong ở sau lưng cô lạnh lùng quát to.

Không phải nói đừng đến gây chuyện với tôi sao! Trong lòng cô quát to, sau đó cô bước nhanh đến lối cầu thang.

“Lương Kiến Phi em dám đi thêm một bước nữa xem!” Anh dùng một giọng điệu phẫn nộ hiếm thấy mà quát lên.

Cô tiếp tục đi vài bước, nhưng hai chân như là không thể không chế mà từ từ dừng lại. Cô hơi nhụt chí, quay đầu lại muốn lườm anh, nhưng phát hiện tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn họ, vẻ mặt giống như tượng sáp cứng đờ.

Hạng Phong không nói lời nào mà đi tới cầm lấy cánh tay cô kéo vào phòng nghỉ, sau đó “ầm” đóng cửa lại.

Phòng nghỉ không lớn, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy mỗi một góc phòng, vào lúc này không có một bóng người, chỉ có đồng hồ trên tường chạy tích tắc.

Hạng Phong buông cô ra, sau đó đứng ở cửa, khoanh tay: “Anh thừa nhận…”

“?”

“Cách thức của anh đôi khi quá đơn giản và thô bạo…”

“…”

“Nhưng em không nên nói như vậy.”

“… Nói cái gì?” Không biết vì sao nhìn thấy bóng của một bên khuôn mặt anh, cô lại rất xúc động.

“… ‘em không tin anh’.”

Lương Kiến Phi cắn môi: “Đó là em… khẩu bất trạch ngôn*. Em muốn nói là, em không đồng ý với quan điểm của anh.”

(*) nói chuyện tuỳ tiện không suy nghĩ, không biết lựa lời mà nói

“Có phải em cho rằng trong quan hệ trước kia của chúng ta, anh là một người dưới bất cứ tình huống nào cũng không phải là người bị tổn thương hay không?” Sự thật thì điều này cũng không phải là một loại nghi vấn, cũng không phải là một loại khẳng định. Hạng Phong im lặng nhìn cô, đáy mắt anh bao phủ bởi sự ảm đạm.

“…”

“Hay là nói, em hoàn toàn không quan tâm anh có tổn thương hay không ——”

“—— không phải.” Lương Kiến Phi nhíu mày, cô rất muốn cười, nhưng làm sao cũng không thể kéo khoé miệng, rất muốn khóc, nhưng lại không nặn ra một giọt nước mắt.

Có lẽ trên thế giới này, chỉ có người đàn ông ở trước mắt có thể khiến cô dở khóc dở cười như vậy.

“Nếu anh nói anh không tin em, em sẽ thờ ơ sao?” Anh vẫn biết rõ còn hỏi.

“Em đã nói đó là em khẩu bất trạch ngôn!…”

Hạng Phong nhìn cô một cái rồi cúi đầu, anh khoanh tay, sau đó bắt đầu trầm mặc.

Lương Kiến Phi cảm thấy mình không thể chịu đựng sự trầm mặc, nhất là sự trầm mặc của Hạng Phong, điều đó là một loại dày vò đối với cô, giống như bọn họ cách nhau rất xa, nhưng cô không phân biệt rõ ràng loại khoảng cách này do ai tạo thành, có lẽ cô có trách nhiệm, bọn họ đều có trách nhiệm, nhưng cô có một ý nghĩ cấp bách trong đầu, chính là rút ngắn lại khoảng cách điên cuồng này…

Bỗng nhiên, cô đi lên đẩy Hạng Phong một cái. Anh đứng không vững, ngẩng đầu lên, vẻ mặt nhìn một cái không sót gì ——

Người này đang cười! Lặng lẽ mà cười.

“Hạng Phong!” Cô tức giận hô to.

Có trời mới biết vừa rồi tại sao cô dừng bước chân, tại sao bị bóng dáng của anh làm xúc động, lại tại sao vì câu nói đầu tiên của anh mà cảm thấy mình làm chuyện không thể tha thứ —— rốt cuộc vì cái gì?

Cô xoay người muốn đi, lại bị anh ôm cổ, ôm chặt lấy.

“Được rồi…” Giọng nói của anh trở nên dịu dàng, ngay cả hơi thở chạm vào làn da của cô cũng ấm áp, “Lương Kiến Phi…”

Cô cho rằng anh sẽ nói lời cầu xin tha thứ, nhưng anh không có, vẫn trầm mặc như trước, cho đến khi cô bắt đầu giãy dụa, anh mới thấp giọng nói: “Anh rất tức giận.”

“…”

“Tối hôm qua anh thật sự rất tức giận, hơn nữa anh biết, em cũng thế…” Anh dừng một chút, anh đặt cằm trên gò má của cô, nhẹ nhàng động chạm vài cái, “Nhưng mà sau đó anh nghĩ, chúng ta phẫn nộ như vậy chẳng qua đều bởi vì cùng một ‘nguyên nhân’.”

“…”

“Nghĩ đến đây, anh liền nói với chính mình, coi như hết, cần gì so đo với đứa ngốc là em.”

Lương Kiến Phi mím chặt môi, không nói một lời, cô giống như một đứa nhỏ giận dỗi.

Hạng Phong nhìn vẻ mặt của cô, cười đến mức vô cùng dịu dàng: “Em không hỏi anh bởi vì ‘nguyên nhân’ gì sao?”

Cô nhìn anh, lắc đầu.

Tại sao muốn hỏi, cô đã biết rồi mà…

Hạng Phong thu hồi nụ cười, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp: “Em đi đi.”

“?”

“Dựa theo suy nghĩ của em mà làm, chỉ cần em cảm thấy đúng.”

“…” Theo nghĩa đen mà nói, Lương Kiến Phi thắng trận này, nhưng cô lại cảm thấy lúc này không phải thật sự thắng lợi, ít nhất không phải là thắng lợi cuối cùng.

“Vì vậy…” Ánh mắt Hạng Phong rất nghiêm túc, “Đừng phụng phịu với anh nữa.”

Nghe câu như thế, cuối cùng cô cười lên.

Thắng hay thua lại thế nào chứ?

Anh chỉ là một người đàn ông muốn nhìn thấy nụ cười của cô, cô cũng chỉ là một người phụ nữ… nguyện ý mỉm cười với anh mà thôi.

Khi Lương Kiến Phi và Hạng Phong một trước một sau từ phòng nghỉ đi ra, khuôn mặt đạo diễn có vẻ ngần ngại, đi đến thấp giọng hỏi: “Cô… không có việc gì chứ?”

Cô cũng dùng thanh âm trầm thấp trả lời: “Không có việc gì.”

“Vậy là tốt rồi…”

Hai người đến bãi đậu xe mới phát hiện cả hai đều không lái xe tới.  Nói không chừng đây cũng là một loại ăn ý.

Ngồi trên xe taxi, Hạng Phong nói với tài xế địa chỉ nhà mình.

“Không phải anh nói đi ăn cơm sao?” Kiến Phi ngạc nhiên.

Anh cười mà không đáp.

Xe taxi vừa lên đường cao tốc thì di động của Kiến Phi vang lên, là Thế Phân gọi tới.

“A lô?”

“Bây giờ cậu nói chuyện có tiện không?” Thanh âm của Thế Phân nghe ra đủ thần bí.

Kiến Phi liếc nhìn Hạng Phong một cái, rồi trả lời có lệ: “Ừ.”

“Tớ vừa mới biết được một tin tức giật gân, muốn đến chứng thực với cậu.”

“…”

“Sao cậu không nói lời nào?”

“Cậu muốn tớ nói gì?”

“Nói một chút… để mọi người có thể tỉnh táo lại.”

“À, nghe tớ nói, đặt cái đầu dưới vòi nước lạnh, sau đó mở vòi nước.”

“… Vậy là thực sự.”

“…”

“Trầm mặc đại diện cho ngầm thừa nhận sao?”

“… Tuỳ tiện đi.”

Nhưng trên thực tế, vào lúc này trong đầu Lương Kiến Phi suy nghĩ: tại sao một người phụ nữ 30 tuổi đối với chuyện tình cảm lại muốn che giấu? Rốt cuộc cô cảm thấy bất an với cái gì?”

“Cậu cũng chứng thực, xem ra đây là sự thật… A, rất nhiều phụ nữ không tránh khỏi buồn bã một trận.”

“?!” Vì… Hạng Phong sao?

Thế Phân không nghe được sự nghi hoặc của Kiến Phi, cô tiếp tục nói: “Cậu không cảm thấy chuyện này rất bất ngờ sao?”

“Có chút…”

“Là bởi vì mang thai à?”

Lương Kiến Phi suy nghĩ, nếu bây giờ cô đang uống nước, cửa kính trước mặt cô sẽ không tránh khỏi mà phải gặp hoạ…

“Cậu chờ chút,” cô rốt cục cảm thấy cần phải nói rõ ràng, “Tóm lại cậu đang nói ai?”

“Từ Ngạn Bằng đấy!”

“…” Cô há hốc miệng, từ khoé mắt nhìn ra Hạng Phong cũng tràn ngập thắc mắc đối với vẻ mặt của cô.

“Không phải sao?” Thế Phân nghe ra có chút không kiên nhẫn.

“Từ…Từ Ngạn Bằng?”

“Trời ơi! Anh ta kết hôn không phải sao? Chính cậu cũng ở tiết mục thảo luận về việc anh ta nghỉ phép mà.”

“Anh ta thật là… Nhưng…”

“Thế vừa rồi chúng ta không phải thảo luận chuyện này à?” Thế Phân rốt cục hiểu được.

“Đúng vậy. Về phần nói Từ Ngạn Bằng có phải kết hôn hay không, tớ thật sự không biết…”

Viên Thế Phân oán trách một tiếng rồi cúp điện thoại.

“Chuyện gì?” Hạng Phong hỏi.

“…Không có việc gì?” Lương Kiến Phi dùng tay áo lau mồ hôi ở hai bên trán, vẻ mặt cô rất bình tĩnh.

Sau khi xe taxi thoát khỏi đoạn đường cao tốc đông nghịt thì nhanh chóng tới dưới lầu khu nhà của Hạng Phong. Không ngoài dự đoán, lúc về đến nhà, Hạng Phong không có ý nấu cơm hay gọi đồ ăn bên ngoài, mà là trực tiếp kéo Lương Kiến Phi vào phòng ngủ…

Trong lúc ý loạn tình mê, Kiến Phi nghĩ đến lời nói của anh vào lúc chiều phát sóng trực tiếp, cô nhịn không được hỏi:

“Này…”

“Uhm?…”

“Không phải anh nói… đàn ông chỉ để ý khuôn mặt và dáng người của phụ nữ sao?”

“Ừm…”

“Em không có khuôn mặt rất xinh đẹp, dáng người cũng không phải đặc biệt tốt…”

“Ừm…”

“Tại sao anh…?”

Hạng Phong đang bận rộn liền ngẩng đầu che miệng của cô: “Suỵt…”

“?”

“Đừng nói, anh đã bị thôi miên, đừng để anh trở về hiện thực… Bằng không anh sẽ tẩu hoả nhập ma đấy.”

“…”

***

Có lẽ bởi vì lời nói của Hạng Phong, hoặc là Lương Kiến Phi đã thay đổi ý kiến của mình, tóm lại, sáng hôm sau thừa dịp Hạng Phong đi siêu thị một mình, Lương Kiến Phi gọi điện thoại cho Trì Thiếu Vũ.

“Anh… Không có việc gì chứ?” Cô cảm thấy lời mở đầu này nghe ra rất gượng gạo, nhưng cô không nghĩ ra được câu khác.

Trì Thiếu Vũ cười cười, trả lời: “Ừ.”

“…Việc kia lo liệu thế nào rồi?”

“Cũng gần xong, dù sao không phải một mình anh —— ý anh là, còn có ba và những người thân thích khác.”

“À.”

“…”

“…”

Sau khi trầm mặc một lúc, Trì Thiếu Vũ nói: “Anh nghe xong tiết mục kia.”

“?”

“Tiết mục radio của em.”

“Ồ…” Vậy, anh ta nghe được cô và Hạng Phong cãi nhau sao?

“Rất thú vị.”

“… Anh chỉ điều gì?”

“Hai người, em và anh ta.”

“…”

“Anh có thể hỏi một câu.” Giọng điệu của anh ta không giống như đang hỏi.

“Ừ.”

“Hai người ở cùng nhau sao?”

Lương Kiến Phi mấp máy môi: “Đúng vậy…”

“Anh đoán được.”

“…Tại sao?” Cô bất giác sờ gò má của mình.

“Bởi vì anh nghe được hai người thật sự cãi nhau.”

“Cãi nhau… thì thế nào?”

“Trước kia chúng ta chưa bao giờ ầm ĩ.”

“Thật sao?” Lương Kiến Phi nhíu mày, cô thực sự không nghĩ ra.

“Nếu một người tức giận, người kia liền đưa ra khuôn mặt tươi cười.”

“Chẳng lẽ không có lúc chúng ta đều tức giận cùng một lúc à?”

“Có. Lúc đó chúng ta đều duy trì sự trầm mặc, cho đến khi bất cứ người nào hết giận.”

“Vậy…anh muốn chứng minh cái gì?”

“Uhm…” Người đàn ông ở đầu dây bên kia than nhẹ một cái, như là bị buộc thừa nhận sự thất bại của mình, “Anh không biết em suy nghĩ gì. Từ trước đến nay chúng ta đều như thế, em không nói cho anh biết, anh cũng không hỏi, chỉ là suy đoán lẫn nhau.”

“À…” Cô nhớ tới một số đoạn ký ức ngắn ngủi, tuy rằng đã trôi qua rất nhiều năm cũng không có chuyện gì đáng kể, nhưng cô vẫn đào ra những đoạn ký ức này từ chỗ sâu trong đầu óc.

“Em cũng hiếm khi cãi nhau với người khác. Cho nên…người kia là một người đặc biệt đối với em.”

“…”

“Trên thực tế, anh đã nghe rất lâu —— ý anh là, từ lúc anh bắt đầu biết em có tiết mục như vậy, anh liền lắng nghe mỗi tuần.”

“…” Cô hơi kinh ngạc.

“Không thể không thừa nhận,” anh ta nói, “Khi anh lắng nghe lần đầu tiên thì đã bị thu hút. Nhưng anh không thể nói rõ rốt cuộc ở đâu hoặc là cái gì thu hút anh. Nhưng hôm qua anh bỗng nhiên hiểu được.”

“?”

“Hai người có thể thẳng thắn thành khẩn với nhau như vậy mà không hề giữ lại, chua ngoa cũng được, cay nghiệt cũng được, những điều đó hoàn toàn chứng tỏ hai người tín nhiệm đối phương —— trên thực tế, có rất nhiều người —— đương nhiên cũng bao gồm cả anh, thiếu đi những thứ đó.”

Cô ngồi xếp bằng trên giường, tuy rằng trước mắt không có bất kỳ hình ảnh đảo ngược nào, nhưng cô biết mình đang cười, nhịn không được mà cười.

“Em đang cười à?” Trì Thiếu Vũ hỏi.

“A… Đúng vậy…” Cô kinh ngạc mở miệng.

Anh ta cũng cười, tiếng cười rất nhỏ và ngắn ngủi: “Không biết vì sao, có khi anh cảm thấy em thay đổi rất nhiều, có lúc lại cảm thấy một chút cũng không thay đổi.”

“Con người là động vật phức tạp.” Những lời này Thế Phân đã nói với cô.

“Cám ơn em đã nhắc nhở.”

“Đừng khách sáo.”

Lương Kiến Phi chợt có nhận thức mới đối với Trì Thiếu Vũ, ấn tượng về người đã từng cho cô hạnh phúc và đau khổ dần dần trở nên mơ hồ, mà trở nên một người đàn ông trưởng thành… đồng thời cùng cô chín chắn.

“Vì vậy, anh thật sự không có cơ hội phải không?” Anh ta hỏi một cách thản nhiên.

“Tôi nghĩ đúng vậy.”

“Được rồi…” Anh ta nghe ra có chút mất mát, nhưng vẫn không mất đi nét hài hước mà nói, “Nhưng em phải biết rằng, em không dễ dàng đi ra từ một cái bẫy, cuối cùng có lẽ lại rơi vào cạm bẫy khác.”

Cô bị lý do thoái thác của anh ta chọc cười: “Nói không chừng, đời người vốn chính là từ một cái bẫy rơi vào cái bẫy khác.”

“…”

“Đúng rồi,” cô đột nhiên nhớ tới mục đích mình gọi cuộc điện thoại này, “Có lẽ tôi…không thể tới giúp anh.”

“Anh đoán được.”

“?”

“Vị nhà văn kia không e dè mà nổi giận trong thời gian trực tiếp, hẳn là vì chuyện này nhỉ.”

“Ừm…”

“Tang lễ đổi sang thứ tư tuần sau, thế… em sẽ đến chứ?” Giọng điệu của Trì Thiếu Vũ cuối cùng trở nên cô đơn.

“Sẽ đến, đương nhiên tôi muốn đến.”

“…Một khi đã như vậy, anh yên tâm.”

“?”

“Bởi vì mẹ anh vẫn rất muốn gặp em…”

Nghe anh ta nói như vậy, Lương Kiến Phi thương cảm mà che miệng lại, giống như chỉ có vậy cô mới có cảm giác nhịp tim nhẹ nhàng của mình.

“Được rồi, anh còn việc phải làm, tuần sau gặp lại.”

“…Tạm biệt.”

Cúp điện thoại, Lương Kiến Phi ngồi một mình trên bệ cửa sổ được lót bởi tấm đệm, thời tiết tốt lắm, ánh sáng mặt trời chiếu trên vai cô, ấm áp mà lại chân thật.

Hạng Phong sẽ là cạm bẫy khác sao? Nếu nói đúng vậy, cô có nên nhảy xuống hay không?

Trong phòng khách truyền đến âm thanh nắm cửa chuyển động, là anh đã trở lại, trên tay như là xách theo rất nhiều thứ, bước chân lại có vẻ nhẹ nhàng.

“Buổi tối anh nấu súp la tống* được không?” Anh lớn tiếng hỏi.

(*) là một loại súp Nga, Ba Lan và các nước Đông Âu thường ăn, cũng rất phổ biến ở Mỹ và các quốc gia phương Tây. Thành phần chủ yếu của món ăn là củ cải đường, ngoài ra có thêm bắp cải, khoai tay và rau cải, món này thường được người trí thức ở Thượng Hải gọi là “la tống”. [baidu]

“Vâng!…”

“Anh mua cà chua và thịt bò tươi.”

“À….”

“Nhưng anh đoán chừng có thể không đủ nước sốt cà chua…” Thanh âm của anh dần dần mơ hồ, có lẽ bởi vì đi vào phòng bếp.

Lương Kiến Phi tựa vào tường, ngắm nhìn ngoài cửa sổ, cô ngơ ngác ngẩn người. Không biết qua bao lâu, cô bỗng nhiên cảm ứng được gì đó mà quay đầu, cô phát hiện Hạng Phong đang đứng ở cửa phòng ngủ, anh nhìn cô, hỏi:

“Em làm sao vậy?”

Không biết vì sao, từ lúc thảo luận với Trì Thiếu Vũ qua điện thoại về việc cô và Hạng Phong luôn có thể thản nhiên đối mặt với nhau, cô lại phát hiện giữa bọn họ trở nên ngập ngừng. Đặc biệt, mỗi lần khi cô chuẩn bị trở về, cô nhận ra Hạng Phong yên lặng nhìn mình chăm chú, sau đó hai người cảm thấy mất tự nhiên, rồi cô lặng lẽ đi.

Trì Thiếu Vũ nói đúng, nhưng không hoàn toàn đúng.

Cô và Hạng Phong quả thực có thể thản nhiên mà đối diện với nhau, nhưng lại so sánh, cô là người một khi đã bình tĩnh thì không thể che dấu, nhưng Hạng Phong có thể, anh qua lại tự nhiên, bởi vì từ lâu anh đã có thói quen che dấu bản thân.

Cô lại nghĩ đến mình từng tham dự hôn lễ giống như trò cười kia, cuối cùng mọi người biết được, người anh họ luôn trầm mặc ít lời sở dĩ đào hôn là bởi vì anh ấy yêu người khác, mà người kia…cũng là một người đàn ông.

Đã rất nhiều năm cô không trông thấy người anh họ này tại buổi họp mặt gia đình, những người họ hàng thân thích không muốn nhắc tới anh ấy, ngay cả ba mẹ của anh ấy cũng giấu kín như bưng về chuyện của anh ấy. Nhưng sau đó có một năm vào dịp tết, người anh họ kia lại hào phóng dẫn theo “bạn tốt” xuất hiện tại buổi họp mặt gia đình, tất cả những người đã từng nói sau lưng anh ấy đều để vẻ mặt tươi cười, đối với anh ấy, đối với người “bạn tốt” kia, đối với bọn họ, như là tất cả đều không ngại.

Con người là một loại động vật phức tạp cỡ nào, đối với một sự việc mới nào đó bọn họ kiên quyết cự tuyệt, nhưng không biết khi nào thì bọn họ lại có thể chấp nhận toàn bộ. Cô và Hạng Phong cũng như thế, từ châm chọc đối đầu đến tim đập thình thịch, rốt cuộc tốn bao nhiêu thời gian?

Sau đó, bọn họ có thể dựa vào phần trái tim rung động này mà đi được bao lâu?

Cô cảm thấy ngỡ ngàng, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt của anh, cô lại không tự chủ mà khiến mình rơi xuống càng sâu.

“Suy nghĩ gì đó?” Hạng Phong từ phía sau dựa sát vào cô, dán lên hai má ấm áp của cô, bàn tay anh khoát nhẹ trên lưng cô, như là chuẩn bị không an phận sờ vào trong áo thun của cô bất cứ lúc nào.

“… Không có gì.” Cô phục hồi tinh thần, theo bản năng xoa nhẹ cánh tay.

“Dáng vẻ của em khi suy nghĩ làm cho người ta cảm thấy sợ hãi.”

“?”

“Như là linh hồn xuất khiếu.” (linh hồn và ý thức rời khỏi thân thể)

“Em còn tưởng rằng anh sẽ nói như là bị ‘thôi miên’.”

“À,” anh nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt thoải mái nói, “Vậy tiếp theo anh sẽ cho em mở mang kiến thức biết cái gì mới là ‘thôi miên’ chân chính.”

Nói xong, tay anh thật sự bắt đầu không an phận.

Kiến Phi rất sợ ngứa, cô cười lớn muốn tránh anh, nhưng làm sao cũng không trốn thoát.

Anh bỗng nhiên ôm cô thật chặt, hôn lên lỗ tai của cô, nhẹ giọng nói: “Nói không chừng, anh thật sự bị em ‘thôi miên’…”

Cô cười quay mặt sang chỗ khác, không cho cằm anh chạm tới mặt cô, thế nhưng tránh qua tránh lại, cô dường như phát hiện ra điều mới lạ, cô nói: “Râu của anh đâu…”

Hạng Phong nâng cằm lên: “Không phải em không thích sao?”

“…” Cô kinh ngạc nhìn anh, nói không ra lời. Bởi vì cô biết, anh rất thích râu của mình, so với uống sữa thêm sốt táo thì càng thích hơn.

“Như vậy có thể chạm vào em không?” Anh dùng chiếc cằm bóng loáng cọ sát đôi má của cô, ánh mắt anh rất dịu dàng.

Cô vẫn cứ nhìn anh chăm chú, cảm thấy trái tim mình như bị hung hăng đánh trúng mà quên nhịp đập. Anh thật sự tháo xuống tất cả mặt nạ và nguỵ trang, thản nhiên đối mặt cô. Cuối cùng cô nhìn thấy Hạng Phong khác với trong tưởng tượng của mình, anh cố chấp lại dễ dàng tin tưởng người khác, tính cách anh ảm đạm, mà lại có đôi mắt và nụ cười đơn thuần nhất, anh khôn khéo, nhưng đôi khi cũng rất ngây thơ, anh dùng ánh mắt khoan dung nhìn thế giới, anh thiếu cảm giác an toàn hơn bất cứ ai.

Anh chính là một người kỳ lạ lại… đặc biệt, anh và cô khác nhau ở trong nhận thức của mọi người, làm cho người ta không khỏi bị anh hấp dẫn.

Nhưng mà, anh như vậy, tại sao lại yêu thương cô?

Kỳ nghỉ của công ty xuất bản thông thường sẽ kết thúc sau tết nguyên tiêu, vì thế Lương Kiến Phi phát hiện cả hai tháng nay, tất cả thời gian của cô gần như đều bị cùng một người chiếm giữ.

“Hạng Tự gọi điện thoại đến, hỏi anh tối nay có sang nhà nó ăn cơm không?” Trên sống mũi Hạng Phong là cặp kính mắt, đầu tóc anh rối bời, từ phòng khách đi vào phòng ngủ. Anh mặc một chiếc áo len cổ tròn màu đen hơi mỏng, đường cong trên cánh tay như ẩn như hiện.

“À…” Lương Kiến Phi ngồi ở cửa sổ đọc sách, tầm mắt cô đong đưa, “Vậy anh đi đi.”

Anh đi tới ngồi trước mặt cô: “Tại sao chúng ta không cùng đi?”

“Bởi vì…” Cô làm ra vẻ nghịch ngợm mà nháy mắt, “Em đi thì phải cho tiền lì xì đấy.”

Anh im lặng nhìn cô trong chốc lát, trong giọng nói mang theo một chút mất mát không thể phát hiện: “Em chính là không muốn đi.”

Cô không còn lời nào để nói, giống như lúc này, nói cái gì cũng sẽ chỉ làm cho không khí trở nên gượng gạo hơn, vì thế cô mỉm cười, hy vọng dùng nụ cười che dấu tất cả.

Nhưng Hạng Phong chưa bao giờ tin bộ mặt này của cô, anh đưa tay hung hăng véo mũi cô, véo cho đến khi ửng đỏ thì anh mới vừa lòng đứng dậy gọi điện thoại trả lời.

Cô khép lại quyển sách trong tay rồi bắt đầu ngẩn người lần nữa. Gần đây hình như cô rất thích sự ấm áp của buổi chiều, khi ánh mặt trời chiếu rọi xuống cô ngồi trên tấm đệm ngẩn người. Mấy ngày nay bởi vì Hạng Phong đang sáng tác, thời gian cô ngây người càng nhiều hơn. Từ trên mạng cô tải về tất cả ghi âm của tiết mục do cô và Hạng Phong chủ trì, rồi sao chép vào máy tính xách tay của cô mà lén nghe. Cô bỗng nhiên rất muốn biết, từ khi nào anh bắt đầu yêu cô.

À, đúng vậy, người đàn ông chưa từng nói yêu cô, anh đã yêu cô như thế nào?

Ở trong tiết mục của bọn họ, mỗi một lần va chạm đều văng tia lửa khắp nơi, đầy dẫy nụ cười châm biếm. Cô thậm chí nghi ngờ, mỗi khi mình ngồi trước microphone, trong tai nghe truyền đến thanh âm “Bắt đầu” của đạo diễn, cô đã bị một linh hồn nào đó chiếm hữu, hoặc thực ra, cô là “người hành tinh không làm trái lại Hạng Phong thì sẽ chết”…

Chỉ có một lần vào mùa hè năm ngoái, cô bất ngờ nghỉ thu âm, bởi vì công ty phái cô đi công tác, lúc quay về Thượng Hải thì gặp bão lớn, máy bay phải tức tốc hạ cánh xuống một sân bay nhỏ, cho dù cất cánh được cũng không thể bay. Cô không nghe được tiết mục của mình, vì vậy cô cũng chưa từng nghĩ đến muốn tìm ghi âm lần đó để nghe lại, nhưng ở đây vào một buổi chiều được ánh mặt trời bao phủ, trong tai nghe lại truyền đến giọng nói ấm áp của Từ Ngạn Bằng:

“Xin chào buổi chiều các vị thính giả, lại đến thời gian của ‘Hướng dẫn dạo chơi ở địa cầu’. Tiết mục lần này bởi vì nguyên nhân khách quan mà do tôi và Hạng Phong chủ trì, Lương Kiến Phi ngồi máy bay không biết bị thổi đến nơi nào, cho nên các vị bạn bè nếu muốn chuyển đài, xin mời tuỳ tiện nhé.”

Kiến Phi không khỏi bật cười, nào có người chủ trì như anh ta vậy…

“Thế thì, thiếu mất Lương Kiến Phi, chúng ta không có chủ đề trong tuần qua. Hãy tán gẫu chút gì nhỉ?… Không bằng tâm sự về thời tiết đi.”

Hạng Phong cười lạnh một tiếng, nhỏ đến không thể nghe thấy: “Hai người đàn ông nói chuyện phiếm đã đủ nhàm chán, anh còn muốn tán gẫu về thời tiết, không ngại áp suất không khí chưa đủ thấp sao?”

“Được rồi,” Từ Ngạn Bằng như là vui vẻ tiếp nhận đề nghị của anh, “Như vậy hãy nói về chủ đề mà đàn ông cảm thấy hứng thú nhất, thế nào?”

“Tình dục à?”

“Đừng nói trắng ra như vậy, sẽ bị cấp trên cảnh cáo đấy. Tôi muốn nói chính là phụ nữ —— đề tài mà đàn ông cảm thấy hứng thú nhất đương nhiên là phụ nữ!”

“…”

“Chúng ta đều biết, dưới ngòi bút của anh xuất hiện rất nhiều phụ nữ, ngay cả khi một số trong bọn họ là ‘hung thủ’ đáng sợ, nhưng không đáng ghét, thậm chí họ sẽ khiến người ta có một loại ý nghĩ ‘nếu là tôi thì cũng sẽ bằng lòng vì cô ấy làm như vậy’. Cho nên anh thật sự hiểu biết phụ nữ như thế sao?”

“Hiểu biết. Chính xác mà nói, mỗi người chúng ta đều có sự hiểu biết.”

“Nói thế nào?”

“Con người là do rất nhiều mặt tạo thành, chúng ta có thói quen phơi bày ra một khuôn mặt nào đó của mình, nhưng khuôn mặt này cũng không đại diện chúng ta không có mặt khác.”

“Điểm cụ thể.”

“Ví dụ như nói, một cô gái hướng nội dịu dàng ít nói, ở dưới tình huống đặc biệt nào đó sẽ trở nên dũng cảm mạnh mẽ. Mỗi người đều có điểm mấu chốt, một khi chạm đến điểm đó, cái gì cũng có thể xảy ra.”

“Tôi có thể dùng một câu thế này để tổng kết ý tứ của anh: con chó nóng nảy cũng sẽ nhảy tường.”

“… Cũng, cũng có thể.” Thanh âm Hạng Phong nghe ra rất bất đắc dĩ.

Lương Kiến Phi ngồi trước ánh mặt trời, lộ ra nụ cười sáng lạn.

“Như vậy…” Từ Ngạn Bằng còn nói, “Chúng ta hãy đưa ra một ví dụ thực tế. Chẳng hạn như Kiến Phi, anh cho rằng cô ấy là một người như thế nào?”

Hạng Phong không trả lời mà hỏi ngược lại: “Thế anh thì sao? Anh kết luận cô ấy như thế nào?”

“Ừm… Tôi cho rằng,” Ngạn Bằng dừng một chút, “Tiểu thư Lương Kiến Phi thân ái của chúng ta là một người phụ nữ vô cùng độc lập, thông minh, lương thiện, đồng thời vừa có lối suy nghĩ nhanh nhẹn…”

“Cô ấy không biết đang trôi dạt ở nơi nào, sẽ không nghe được đâu.” Hạng Phong nhắc nhở.

“À, thế thì thực ra cô ấy rất cố chấp —— không, là ngang với cố chấp! Thẳng thắn, nhưng lời nói chua ngoa, hoặc đối với con người và sự việc nhìn không quen mắt hoặc là không thể chịu nổi, cô ấy sẽ không quản mọi việc mà ăn nói lỗ mãng. Hơn nữa có đôi khi, tôi cảm thấy cô ấy rất ngây thơ, căn bản không tương xứng với sự ngây thơ của người phụ nữ 30 tuổi!”

Hạng Phong thấp giọng cười, bất cứ người nào nghe được những lời này của Từ Ngạn Bằng đều sẽ cười —— ngoài bản thân Lương Kiến Phi ra.

“Tới phiên anh.”

“Tôi à…” Hạng Phong như là có chút do dự, loại ngữ điệu chần chừ này nghe ra lại quanh co khác thường, “Tôi cảm thấy cô ấy là một người phụ nữ mâu thuẫn nhưng…thú vị.”

“Mâu thuẫn và thú vị?”

“Ừ. Anh thường thường có thể nhìn thấy tình huống mâu thuẫn ở trên người cô ấy, giống như vừa rồi anh đã nói rõ ràng cô ấy đã 30 tuổi, có một số thời điểm lại tỏ ra rất ngây thơ, còn điều tệ hơn là, bản thân cô ấy vốn không ý thức được điểm này… Song, điều này cũng chính là nguyên nhân tôi cho rằng cô ấy thú vị.”

“Ồ…” Từ Ngạn Bằng than nhẹ, giống như đang suy tư, “Tôi còn tưởng rằng anh rất ghét cô ấy.”

Hạng Phong cười ha ha, không trả lời “Phải”, cũng không trả lời “Không”. Vì thế, Từ Ngạn Bằng tiếp tục hỏi: “Đối với một ‘nữ cường nhân’ như vậy, dưới loại tình huống nào thì cô ấy sẽ biểu hiện thất thường chứ?”

“Tôi nghĩ… ví dụ như, hiện tại?”

“Ha ha! Bị luồng không khí lắc lư mà sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.”

“Có lẽ…” Thanh âm Hạng Phong có một tia lo lắng không thể nhận thấy.

“Nói không chừng, cô ấy đang nắm chặt tay của ông lão hói đầu ngồi bên cạnh, cao giọng thét chói tai.”

“…”

“Còn có thể, ôm tiếp viên hàng không khóc lớn?”

“…”

“Hay là nói,” Từ Ngạn Bằng hoàn toàn rơi vào trong ảo tưởng của mình, “Sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, cuối cùng hôn mê bất tỉnh… Ha ha! Càng nghĩ càng cảm thấy khả năng cuối cùng là lớn nhất.”

Từ Ngạn Bằng đang chờ Hạng Phong nói tiếp, nhưng anh vẫn trầm mặc lại bỗng nhiên nói: “Sau đây chúng ta hãy lắng nghe một ca khúc…”

Lương Kiến Phi kinh ngạc xoa môi, tiết mục bất ngờ bị gián đoạn, theo lý thuyết nhà văn bán chạy sách hẳn là tiếp tục theo đề tài mà châm biếm một phen, tốt nhất là thêm nụ cười châm chọc công kích —— dù sao cô cũng ở ngoài xa ngàn dặm, căn bản không thể đánh trả, anh còn sợ gì chứ?

Nghĩ đến đây, trong đầu cô hiện lên buổi tối kia bởi vì cơn bão mà bắt buộc phải hạ cánh, nói thật, cô sợ hãi, nhưng cô không có biểu hiện thất thường như lời Từ Ngạn Bằng nói, cô chỉ luôn mím môi, căng thẳng nhìn ngoài cửa sổ cho đến khi máy bay hạ cánh an toàn. Đương nhiên bên cạnh cô không có ông lão hói đầu nào đó, lúc xóc nảy cũng không có tiếp viên hàng không chạy khắp nơi, tất cả đều bình thường không có gì khác biệt, chẳng qua bầu không khí quả thật có chút khẩn trương.

Sau khi máy bay hạ cánh, tất cả hành khách được an bài ở trong đại sảnh nghỉ ngơi, chờ đợi thông báo tiếp tục bay. Những người bên cạnh bắt đầu gọi điện thoại, cô cũng không ngoại lệ, đầu tiên cô đương nhiên gọi cho ba mẹ báo bình an, nguyên tắc chung thứ hai là gọi cho đạo diễn của đài phát thanh. Sau đó cô vào chỗ ngồi xuống, bắt đầu xem giấy tờ tuỳ thân mang theo —— hoặc là một quyển tạp chí? Cô không nhớ rõ cho lắm —— tóm lại, cô may mắn ít nhất mình có thứ dùng để giết thời gian.

Không biết qua bao lâu, điện thoại trong tay vang lên, cô xem màn hình thì kinh ngạc phát hiện, là Hạng Phong gọi tới.

“A lô?”

Nói xong câu này, cô hình như nghe được Hạng Phong ở đầu dây bên kia âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Tiếp theo anh dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Cô đi chết ở nơi nào?”

“Một chỗ nào đó cách Thượng Hải hơn 200 km.” Giọng nói của cô cũng không tốt chút nào.

“Ở sân bay.”

“… Bằng không thì ở đâu?!”

“Đêm nay phải ở lại sao?”

“Ai biết được…” Lúc này, cô chợt cảm thấy hơi nản lòng, “Đúng rồi, anh không phải đang trực tiếp sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy sao anh còn có thời gian gọi điện thoại đến bắt nạt tôi?”

“Uhm…” Anh dừng một chút, như là muốn che giấu gì đó, “Bây giờ đường dây điện thoại được kết nối, cả hệ ngân hà đều có thể nghe được giọng nói của cô.”

“A…” Lương Kiến Phi ảo não không thôi, người này gọi điện thoại đến nhất định là chờ xem cô bị chê cười đây!

“Cô chào hỏi các thính giả đi.” Khi nói lời này anh có phần cứng nhắc.

“Chào mọi người, tôi là Kiến Phi…” Cô cũng cứng nhắc ân cần chào hỏi.

“Được rồi, tạm biệt.” Nói xong, Hạng Phong liền đột ngột cúp điện thoại.

Trong tai nghe lại truyền đến thanh âm của Hạng Phong và Từ Ngạn Bằng, Lương Kiến Phi thu hồi mạch suy nghĩ, cô ngạc nhiên phát hiện mình không xuất hiện trong tiết mục, thậm chí, căn bản không có phân đoạn “Đường dây điện thoại kết nối” gì đó…

Hạng Phong mang dép lê đi vào phòng ngủ, âm thanh va chạm của đôi dép và sàn nhà phát ra trong trẻo, Kiến Phi xoay qua… Cô nhìn thấy anh, anh đang lục lọi tìm thứ gì đó, một lát sau tìm được, anh lộ ra nụ cười thoả mãn, vừa giương mắt lên, anh xao lãng hỏi một câu.

Trong lỗ tai Kiến Phi còn có tai nghe, cô không biết vào lúc này người đàn ông đứng trước mặt cô nói những gì, cô chỉ mỉm cười, nhẹ giọng nói:

“Cám ơn…”

【 hôn lễ có nghĩa là bắt đầu, mà tang lễ có ý nghĩa kết thúc, đôi khi lại hoàn toàn tương phản.

Sự vật đều có tính hai mặt, nhưng chúng ta thường mù quáng, chỉ nhìn thứ mà mình muốn nhìn, bỏ qua một mặt khác bị tiềm thức của chúng ta cự tuyệt.

Con người quả thật phức tạp, thậm chí có thể nói, vô cùng phức tạp. Chúng ta vĩnh viễn không thể thực sự hoàn toàn hiểu rõ những người khác, cũng không thể thực sự hoàn toàn được người khác thông hiểu.

Thế nhưng, chúng ta không nên từ chối bất cứ cơ hội để hiểu và được hiểu… Vĩnh viễn đừng từ chối.

Alpha】