Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

Chương 38: Thịt bò và... Răng giả



Ngày 31 tháng 4

Chủ nhật tuần này, cô Bích có công việc đột xuất nên tôi không phải đến lớp học tiền sản. Cứ ngỡ đó là may mắn, ai dè đâu lại là điềm xui. Thật tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà. Như thường lệ, tôi và Chan Chan cùng quét lá trong vườn. Nói thiệt là chưa thấy người làm vườn nào sướng bằng nhà này. Họ chả làm gì nhiều mà toàn con chủ làm thôi. Chủ yếu là do cha mẹ chồng tôi bảo thế. Hai đấng sinh thành vĩ đại nói rằng: Sức khoẻ là vàng. Vì vậy phải biết lao động. Tuy đúng đó nhưng chủ nhật nào cũng quét lá dã man giống thế này thì vàng đâu chả thấy chỉ thấy thêm mệt. À mà quay lại vấn đề chính hôm nay. Sau khi gom lá lại thành một đống thì tôi ngừng lại, hỏi Chan Chan: "Vẫn chưa có tin gì của Chí Hùng à?"

"Chưa." – Chan Chan lắc đầu – "Cha mẹ cậu ấy rất lo, đăng tin tìm người thân ì xèo trên tivi. Còn nhờ cả mấy chú công an giúp nữa. Ấy vậy, hai ngày rồi mà chưa có tin tức gì."

"Chí Hùng bộ định bỏ nhà đi bụi vì chuyện của Tường Vi hay sao vậy trời? Nói thật, chỉ sợ cậu ta nghĩ quẩn rồi tự tử đi theo người yêu luôn thì khổ."

"Đằng ấy đừng nói gở thế. Có thể Chí Hùng buồn vì cái chết của Tường Vi nên bỏ đi mấy ngày. Khi nào tinh thần bình thương lại thì cậu ấy sẽ về nhà."

"Nói gở gì chứ. Cậu ta đã muốn tự tử thì ai mà cản được."

Tôi vừa dứt lời đột ngột một giọng nói quen thuộc vang lên:

"Ai muốn tự tử vậy?"

Hai đứa tôi đồng loạt quay qua và ngạc nhiên khi thấy cha mẹ tôi cùng với thằng Hoàng và thằng Vinh xuất hiện ở trong sân nhà tự lúc nào. Lập tức, tôi reo lên rồi chạy lại chỗ họ.

"Sao mọi người lại đến đây hết thế?"

"Đến thăm con gái chứ làm gì. Thỉnh thoảng cũng nên qua nhà sui gia chơi." – Mẹ tôi nói.

"Chính em là người đề xuất chuyện này chứ ai."

Tôi lườm thằng Vinh khi nghe nó huênh hoang khoe khoang về "thành tích" của bản thân. Chan Chan bước đến, cúi đầu chào lễ phép:

"Con chào cha mẹ vợ. Cha mẹ vẫn khoẻ chứ ạ?"

"Thằng này đúng là, gọi cha mẹ vợ nghe ngọt xớt." – Mẹ tôi cười cười, bảo.

"Dạ, con mời cha mẹ vào nhà."

Sau lời mời mọc thân thiện của Chan Chan thì thằng Hoàng lên tiếng vẻ e dè: "Anh ơi, có cần phải chào đền thần và uống nước mưa không?"

Quan sát tình hình tới lui xong, Chan Chan liền nói khẽ:

"Tạm thời lần này được miễn."

Mẹ với hai thằng em tôi nhìn nhau cười khúc khích. Tôi thấy cha đứng ở phía sau lưng mẹ một chút. Ông theo dõi cuộc trò chuyện vui vẻ kia nhưng không tham gia vào. Tôi cảm giác dường như ông vẫn còn điều gì đó chưa thể hoà hợp với Chan Chan. Lúc bốn người nọ lần lượt vào nhà thì tôi đến bên cha, cười tinh nghịch: "Đến thăm con gái mà cha buồn xo vậy?"

"Buồn gì đâu. Tại mặt cha đó giờ vẫn thế. Thôi, cha con mình vào trong đi."

Rất nhanh, tôi và cha cùng bước vô nhà. Đúng lúc cha mẹ chồng tôi từ trên lầu đi xuống. Cha chồng tôi niềm nở:

"Anh chị sui gia, quý hoá quá! Mừng anh chị ghé nhà chơi."

"Dạ, chào anh Tài chị Hà. Tại có việc đi ngang đây nên sẵn tiện ghé thăm Min Min với cả nhà. Không biết có làm phiền anh chị?" – Mẹ tôi đáp lại bằng thái độ thân thiện.

"Phiền gì. Vợ chồng tôi mong anh chị hoài. Anh chị với hai cháu ngồi đi."

Mẹ chồng cười tươi mời gia đình tôi ngồi. Bình thường, bà ấy mà đối với tôi được phân nửa như vậy cũng mừng lắm. Đúng là người lớn luôn có những cách hành xử rất khác nhau. Vừa ngồi ngay ngắn trên ghế là cha tôi đã chậm rãi cất giọng hỏi: "Anh chị sui vẫn khoẻ chứ?"

"Tôi với bà nhà mạnh như voi. Chỉ là tháng rồi suýt gãy lưng nằm một chỗ."

Nghe cha chồng thình lình nhắc lại "tội cũ" khiến tôi lập tức giật mình chột dạ. Đừng nói là cha mẹ chồng định "hạch" tội con dâu trước mặt cha mẹ đẻ của nó nha trời. Tàn bạo quá!

"Sao anh chị lại suýt gãy lưng thế?"

Trời ơi mẹ! Đừng có hỏi nữa! Tôi khóc thầm vì thấy mẹ khi không thắc mắc cái này làm chi. Rồi tôi nghe mẹ chồng thở dài:

"À cũng không có gì. Chỉ tại con cá..."

Nhận ra mẹ tôi có dấu hiệu "đào sâu" hơn nên tức thì tôi cắt ngang bằng câu nói nhỏ nhẹ: "Để con đi làm rau câu với bánh flan cho mọi người ăn nhé."

"Ồ, con biết làm rau câu bánh flan luôn à? Giỏi thế?" – Mẹ tôi bất ngờ.

Tôi gật đầu lia lịa và khoái trá khi nghĩ: Con gái Min Min của mẹ giờ khác xưa rồi. Chờ xem con trổ tài đây! Lúc quay lưng sắp rời khỏi phòng khách, tôi nghe mang mán mẹ bảo:

"Min Min về làm dâu đúng là giỏi ra. Chắc nhờ anh chị dạy dỗ chu đáo."

"Chị sui quá lời, tôi với ông nhà có làm gì đâu. Chủ yếu là con Hồng Anh chỉ Min Min đó."

Tôi thở phào. Giờ thì họ không còn bàn về "sự tích" con cá hôm bữa nữa mà chuyển sang đề tài khen ngợi tôi. Vậy mới phải chứ. Chuyện cũ thì nên cho qua nhắc lại làm chi. Dù gì, tôi cũng không thể tưởng tượng cha mẹ mình sẽ phản ứng ra sao khi được nghe "thành tích" vẻ vang đó của tôi. Bước vội xuống bếp, tôi mở tủ lạnh xem thử có đủ nguyên liệu để mình trổ tài không. May là chiều qua chị Hồng Anh có ghé siêu thị mua đủ những vật liệu cần thiết vì chị cũng định làm rau câu với bánh flan cho cả nhà ăn một bữa. Sáng nay chị Hoà Trâm, chị Hồng Anh và anh Dũng Văn ra ngoài sớm nên giờ chỉ mỗi tôi làm thôi. Nhưng không sao, mấy lần trước được chị Hồng Anh chỉ cặn kẽ nên tôi tin mình sẽ hoàn thành tốt. Bắt đầu phần rau câu trước... Tôi lay hoay hơn ba tiếng đồng hồ cuối cùng cũng cho ra lò mấy cái rau câu dừa, nhãn nhục, mít. Sắp xếp chúng lên đĩa một cách có nghệ thuật xong, tôi hồ hởi mang lên phòng khách cho mọi người. Cha mẹ, hai thằng em trai đều trố mắt sửng sốt khi thấy mấy cái rau câu bắt mắt do chính tay tôi làm. Ngay cả cha mẹ chồng cũng thế. Còn tên Chan Chan thì nhìn tôi vẻ khâm phục lắm lắm. Tôi hếch mũi, ra vẻ chảnh phết.

"Hổng ngờ nha, chị Min Min khéo tay ghê." – Thằng Hoàng cầm rau câu dừa lên, xuýt xoa.

"Trông ngon quá." – Thằng Vinh thèm thuồng nuốt nước bọt.

Tôi lấy nĩa cấm rau câu rồi lần lượt đưa cho bốn đấng sinh thành, mỗi người một cái. Tất cả hứng khởi toan ăn thử thì đúng lúc tiếng anh Dũng Văn từ bên ngoài vọng vào: "Có gì mà mọi người vui vậy? Nhà có khách à?"

Bóng dáng anh Dũng Văn xuất hiện ngay trước cửa phòng khách, theo sau có chị Hoà Trâm với chị Hồng Anh nữa. Cả ba mau chóng nhận ra sự hiện diện của cha mẹ tôi.

"Chào cô chú. Lâu lắm rồi cháu mới thấy cô chú." – Chị Hồng Anh lễ phép.

"Cô chú đến chơi mà không báo. Biết thế tụi cháu đã không ra ngoài sớm."

Cha nhìn chị Hoà Trâm đang ngồi xuống cạnh mẹ tôi rồi từ tốn nói:

"Có chuyện đi qua đây nên tiện ghé vào luôn. Cháu với hai em vẫn khoẻ?"

Chị Hoà Trâm đáp vâng. Tự dưng thấy rau câu trên bàn, anh Dũng Văn hỏi:

"Cô chú sang chơi còn mua rau câu chi tốn tiền. Vợ cháu là chuyên gia làm rau câu đấy ạ."

"Không phải mua đâu, là con Min Min làm đó."

Mẹ chồng dứt lời thì chị Hoà Trâm, chị Hồng Anh đồng loạt kêu lên kiểu như chẳng ngờ: "Thật ạ? Min Min làm?"

"Chà, cô nương này mà làm rau câu thì chuyện lạ. Phải ăn thử mới được."

Nói xong là anh Dũng Văn mau chóng chồm người qua ghế sofa, cầm lấy miếng rau câu mít và bỏ vô mồm. Tôi với mọi người còn chưa kịp xem biểu hiện trên mặt anh Dũng Văn thì ảnh lập tức nhả rau câu trong họng ra đồng thời lè lưỡi nhăn nhó: "Mặn quíu lưỡi luôn!"

"Kỳ vậy? Rau câu thì ngọt hoặc lạt chứ sao mặn?" – Cha chồng tôi cau mày.

Nhanh chóng, chị Hồng Anh cầm miếng khác lên cắn thử. Tôi thấy chị hơi nhăn mặt, hỏi:

"Min Min, chắc em cho lộn muối rồi đó. Em lấy cái hủ ngoài cùng trên kệ phải không? Lần trước chị nói đó là hủ muối mà em không nhớ à?"

Tôi nghệch mặt. Ban nãy vì quá hứng chí muốn "khoa trương tài nghệ" mà tôi đã không nhìn kỹ. Theo công thức thì thường bỏ ba đến bốn muỗng đường nhưng giờ thì tôi lại bỏ nhầm ba muỗng rưỡi muối. Hỏi sao không mặn quíu lưỡi cho được. Xấu hổ chết đi được! Tôi vừa sáng chế ra món lạ có một không hai: rau câu muối. Trong khi tôi không biết giấu mặt đi đâu thì hai thằng em mất nết của tôi lại bịt miệng cười rũ rượi. Giận dã man.

"Thôi lỡ rồi, rau câu này đem đổ. Để con vào làm bánh flan cho mọi người."

Nhìn theo bóng chị Hồng Anh đi xuống bếp mà tôi buồn ơi là buồn. Cha chồng tôi liền bảo:

"Lần này rút kinh nghiệm, mai mốt con chú ý một chút là được. Còn nhiều dịp để làm mà."

Tôi đáp dạ nhỏ xíu. Thấy cha mẹ nhìn mình vẻ an ủi là tôi thêm buồn. Muốn cha mẹ nở mày nở mặt với sui gia ấy vậy lại hỏng hết. Đang chán nản thì tôi bị Chan Chan kéo nhanh đến góc phòng. Thấy mọi người không để ý, cậu ta bèn nói: "Hay giờ đằng ấy chuẩn bị bữa trưa đi, xem như lấy công chuộc tội món rau câu khi nãy. Đằng này sẽ phụ một tay cho."

Công nhận tên này lâu lâu sáng dạ ghê. Tôi đồng ý ngay. Chờ lúc chị Hồng Anh mang bánh flan lên thì tôi liền đứng ra giữa phòng cất tiếng dõng dạc:

"Trưa nay, con sẽ làm bữa trưa cho cả nhà."

"Con làm bữa trưa?" – Mẹ tôi thảng thốt như vừa nghe chuyện lạ đó đây.

Thấy tôi gật đầu liên tục thì chị Hồng Anh lo lắng hỏi:

"Em làm được không? Trưa nay có món thịt bò xào đậu que, canh khoai mỡ, tôm lăn bột chiên thì phải."

"Dạ đúng rồi nhưng chị yên tâm, em làm được. Xào chiên đơn giản, canh khoai mỡ cũng không khó. Chưa kể, Chan Chan còn phụ em mà."

"Ok, được đấy. Chị giao bữa trưa cho hai đứa." – Chị Hoà Trâm ủng hộ liền.

Tôi và Chan Chan mau chóng xuống bếp. Sau khi lôi mấy nguyên liệu cần thiết ra đặt trên bếp, hai đứa bắt đầu phân chia công việc. Tôi muốn chiên tôm nhưng Chan Chan cứ bắt tôi xào thịt bò. Cậu ta vờ bảo chiên sẽ dễ văng dầu bỏng tay. Tôi chả tin tên này tốt thế đâu. Tức thì tôi phản đối. Chan Chan vẫn nhẫn nại khuyên nhủ. Tiếp, cả hai bắt đầu hơi lớn tiếng tranh cãi. Bất chợt, chúng tôi nghe giọng chị Hoà Trâm vang lên vừa đủ nghe:

"Hai đứa lại cãi nhau à?"

Tôi và Chan Chan nhìn nhau và lập tức hiểu ra ẩn ý đằng sau câu hỏi đó. Mau lẹ, tôi cười: "Dạ đâu có cãi, bọn em đang phân chia công việc."

"Thế hả? Vậy chia xong chưa?"

Tên Chan Chan liền nhảy vô họng tôi mà đáp:

"Rồi ạ, em chiên tôm, Min Min xào thịt bò."

Thằng này khôn như quỷ! Cậu ta nói đã vậy thì lý nào tôi lại gân cỗ cãi để chị Hoà Trâm thấy? Chưa kể, chị ấy cứ đứng mãi ở cửa phòng bếp hệt kiểu đang giám sát cả hai. Không còn cách nào khác, tôi "dui dẻ" cùng Chan Chan bắt tay vào làm việc. Tôi cắt rửa đậu que mà lòng bực mình dễ sợ. Tôi có biết xào thịt bò đâu. Xào không khéo hồi ăn dai nhách cho xem. Được, thế thì bà đây làm cho mày khỏi nhai luôn. Tôi rủa xả Chan Chan khí thế.

"Còn món canh khoai mỡ phải không, hai đứa nhanh tay đừng để mọi người chờ. Nhớ, có cha mẹ hai bên nhà ở ngoài. Chị mà nghe tiếng cãi là biết tay!"

Tôi với tên Chan Chan cười méo miệng khi nghe câu sặc mùi đe doạ từ chị Hoà Trâm. Lúc chị ấy khuất bóng, tôi liền liếc sang Chan Chan. Cậu ta cười nhe răng như chọc tức... Xoay tới xoay lui hồi cũng đến giờ cơm trưa. Hai đứa tôi nấu nướng muốn sút quần tới nơi. Làm xong, tôi nhanh chóng dọn thức ăn lên bàn rồi mời mọi người vào phòng bếp dùng bữa. Sau khi nói vài câu khách khí nhạt thết xong, cha chồng mời cha mẹ tôi cầm đũa trước. Mẹ tôi múc canh vào chén, hồ hởi ăn thử. Chắc bà đang hồi hộp không biết Min Min của bà nấu nướng ra sau. Hồi trước, dù mẹ có lôi vào tận bếp tôi cũng chả đụng đến một cái chảo.

"Ừm cũng vừa miệng lắm, Min Min của mẹ giỏi quá."

Tôi phổng mũi. Mà hình như nghe có người dùng trước khen nên những người còn lại mới "đủ dũng cảm" bắt đầu ăn. Anh Dũng Văn còn hãi vụ rau câu muối ban nãy nên lúc gắp miếng đậu que xào bỏ vào miệng hơi e dè. Nhưng khi ăn xong thì ảnh gật gù bảo:

"Nêm nếm khá vừa miệng, cũng không đến nỗi tệ."

Cha tôi gắp một con tôm lăn bột do Chan Chan chiên lên cắn thử một miếng rồi khen: "Cái này chiên cũng rất vừa."

Chan Chan hếch cái bản mặt cool boy khó ưa lên hơi cao trước mắt tôi. Chảnh. Còn chị Hoà Trâm ăn thịt bò tôi xào xong thì nói:

"Thịt hơi dai tí nhưng ăn không sao."

"Chắc em xào lâu đó. Lần sau xào nhanh tay chút." – Chị Hồng Anh góp ý.

Thằng Hoàng với thằng Vinh làm như chết đói, ăn liên hồi mà chẳng nhận xét được gì. Thấy kết quả diễn ra tốt đẹp, tôi sướng rơn. Quyết định thưởng cho bản thân con tôm lăn bột chiên. Để xem tên Chan Chan này làm ăn ra sao. Lúc tôi sắp cầm lấy một đuôi tôm thì Chan Chan liền ngăn lại:

"Đằng ấy không nên ăn cái này. Ăn thịt bò xào đậu que đi."

Tức cái mình, tôi toan gắt lên thì liền nhớ đến chị Hoà Trâm nên đành nói nhỏ nhẹ: "Nhưng tớ thích ăn tôm mà."

"Thích cũng phải nhịn. Đằng ấy đang mang thai, đừng ăn đồ chiên. Ăn thịt bò có lợi hơn vì thịt bò chứa nhiều sắt, protein, vitamin B6, B12, kẽm, colin, rất tốt cho baby trong bụng."

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Chan Chan. Còn tôi thì ngớ ra. Đây là lần thứ hai Chan Chan nhắc nhở tôi về việc ăn uống. Cậu ta gắp thịt bò vô chén tôi, cười cười:

"Đằng ấy nghe lời đằng này, thịt bò vừa bồi bổ cơ thể vừa tốt cho đứa bé."

"Ừm, biết rồi."

Tự dưng tôi đáp lời Chan Chan bằng vẻ ngượng nghịu. Có lẽ vì thấy cả nhà vừa ăn vừa cười khúc khích với nhau. Nhưng hơi lạ là tôi thấy cha lặng im như đang suy nghĩ điều gì. Vì không tiện hỏi nên tôi không lên tiếng. Sau đó mọi người tiếp tục dùng cơm. Đáng lý, bữa trưa đã có thể kết thúc tốt đẹp ấy vậy y như rằng lại xảy ra chuyện. Số tôi đen đủi sao đó. Chả là không rõ sao cha chồng tôi ăn trúng miếng thịt bò dai nhách. Nhai mãi không đứt. Tức quá nên ông liền dùng tay kéo mạnh miếng thịt đang nhét trong kẽ răng. Không quá lâu sau, nó văng ra rơi ngay vào tô canh khoai mỡ gần cạn. Vốn dĩ, đây chưa phải điều tồi tệ nhất bởi còn thứ khác dã man hơn nhiều. Trôi lềnh bềnh trên mặt nước sệt sệt màu tím ngoài miếng thịt bò ra còn có... cái răng giả! Tất cả đang ngỡ ngàng thì thằng Hoàng thốt lên câu "dô diên" chưa từng thấy ngay thời điểm cực kỳ quan trọng: "Ớ, răng giả của chú Tài."

Thiệt, tôi muốn tát lệch mồm thằng em đầu to mà óc như trái nho này ghê chứ. Ai nhìn chả biết đó là răng giả của cha chồng tôi. Nhưng biết điều thì im mồm đi, sao lại thẳng thừng chỉ "đích danh" chủ nhân cái răng giả giữa bàn dân thiên hạ nữa? Thằng Hoàng chắc chả biết quê là gì nên mới thế nhưng cha chồng tôi thì khác. Mặt mày ông biến dạng lắm rồi. Lại đỏ bừng. Đó là sự kết hợp của nỗi nhục nhã với cục quê. Một cách từ tốn, cha chồng tôi đứng dậy và mau chóng lấy cái răng giả ra khỏi tô canh. Ổng nhìn sang cha mẹ tôi, cố gắng nói:

"Tôi thấy không khoẻ nên về phòng. Anh chị sui cứ tiếp tục dùng bữa."

Dứt câu là cha chồng tôi cắm đầu phi như bay về phía phòng vệ sinh. Những người còn lại nhìn nhau hơi bối rối, phần vì không biết nói gì trước sự cố độc nhất vô nhị, hai là ai cũng thấy rùng rợn khi nhìn tô canh khoai mỡ có miếng thịt bò trôi lều bều. Đố thằng nào con nào dám ăn canh tiếp? Hiển nhiên, tội tày trời này là do kẻ nào gây ra? Tôi chứ ai. Vì cái tội xào thịt bò dai nhách. Vui dã man. Giờ, ngoài "sự tích" về con cá ra tôi có thêm "thành tích" mới: làm món thịt bò xào đậu que khiến cha chồng ăn sút răng giả. Nói đi nói lại cũng tại tên Chan Chan mà ra. Nếu cậu ta chịu xào thịt bò thì đâu đến nông nỗi. Tôi ức lắm. Nhất định ghi sổ vụ này, thề không bỏ qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.