Nhật Ký Mang Thai Tuổi 17

Chương 46: Về nhà



Ngày 11 tháng 4:

Chiếc Yamaha vẫn chạy nhanh trên con đường nhộn nhịp. Gió thổi bạt qua tai khiến tôi chẳng còn nghe bất kỳ âm thanh nào ngoài tiếng ù ù. Nhưng vài giây sau tôi chợt giật mình khi nghe giọng anh Quang cất lên đều đều:

"Em đừng bận tâm, cậu ấy sẽ hiểu mà."

Chẳng cho tôi có thời gian suy nghĩ là Thuý Nga đã hậm hực bảo:

"Bồ mặc xác cậu ta đi! Người gì kỳ cục! Khi không đánh anh Quang vậy đó."

"Em đừng vậy, Thuý Nga." – Anh Quang nói nhanh – "Cậu bạn đó hành động như vậy chứng tỏ là quan tâm đến Min Min. Dù sao cậu ấy cũng là cha đứa bé mà phải không?"

"Vâng." – Tôi trả lời nhỏ xíu.

"Hà, thế thì đúng rồi. Nếu là anh, chắc anh cũng sẽ làm y hệt cậu ấy thôi. Tóm lại, lát nữa về nhà hai đứa nói chuyện rõ ràng với nhau. Anh tin hiểu lầm sẽ qua và mọi thứ sẽ lại ổn."

Tôi không đáp thêm lời nào bởi thiết nghĩ vấn đề giữa mình và Chan Chan không phải chỉ đơn giản có vậy. Nó rắc rối và phiền não hơn nhiều. Dẫu thế, nghe những khuyên nhủ của anh Quang, tôi cảm cảm lòng tự dưng nhẹ hẳn hay nói chính xác là tin rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.

... Về đến nhà, vừa bước lên lầu là tôi bất ngờ thấy ngay Chan Chan. Cậu ta đang đứng ngoài ban công suy nghĩ gì đó vì trông dáng vẻ khá trầm tư. Đắn đo hồi lâu, tôi đi chậm chậm lại gần. Nói gì thì nói, nghĩ bản thân cũng nên xin lỗi cậu ta vì cái tát chiều nay. Mà tai tên này thính ghê chứ, tôi đi rất khẽ ấy vậy cậu ta cũng nghe được nên liền quay lưng lại. Đột ngột bắt gặp đôi mắt của Chan Chan khiến tôi bỗng nhiên lúng túng rồi ngừng bước. Tôi chưa biết phải xin lỗi thế nào và cậu ta có còn giận tôi nữa hay không.

"Đằng ấy mới về à?"

Tôi khá ngạc nhiên trước câu hỏi từ tốn ấy. Trông vẻ mặt bình thường của Chan Chan, tôi cảm tưởng cậu ta chẳng hề để bụng hay giận dỗi gì về vụ bị ăn cái tát oan uổng lúc chiều.

"Ừm... Tớ xin lỗi vì đã tát cậu. Chỉ là lúc đó tớ..."

"Đằng ấy không cần giải thích, đằng này hiểu rồi. Nếu như đã muốn như thế thì từ giờ đằng này sẽ không can thiệp hay làm bất cứ điều gì nữa. Tất cả tuỳ thuộc vào đằng ấy."

Tôi bất động khi Chan Chan bỏ đi về phòng. Cậu ta không trách tôi nhưng xem ra sự việc đã đi theo một hướng khác tệ hơn nhiều: tên cool boy sẽ chẳng còn quan tâm đến tôi như trước.

***

Sáng nay trước khi rời khỏi nhà thì đột ngột tôi bị chị Hồng Anh kéo lại hỏi vẻ tò mò:

"Min Min, bộ em và Chan Chan có chuyện gì hả? Chị thấy hai đứa sao đó."

Không muốn chị Hồng Anh phải lo lắng về điều tồi tệ mình đang gặp nên tôi liền nói dối: "Dạ đâu có. Bọn em vẫn bình thường mà".

"Thật không? Chị cảm giác cả hai giận nhau. Dạo này em toàn đi xe buýt."

"Tại lớp em có tiết ôn bài đầu giờ để chuẩn bị cho kỳ thi cuối năm vì vậy em đi xe buýt cho nhanh, chứ Chan Chan đạp xe lâu lắm. Chị yên tâm, hai đứa em vẫn bình thường."

Câu trả lời khéo léo của tôi khiến chị Hồng Anh dường như tin hơn. Cái cau mày lo lắng trên mặt dãn dần, chị thở phào một tiếng nghe thật nhẹ. Rất nhanh, chị mỉm cười bảo tiếp:

"Ừ, thế thì tốt. Có lẽ chị suy nghĩ nhiều quá. Thấy cả hai mấy hôm nay ít nói chuyện với nhau, không khí gia đình cũng buồn hơn mọi khi. Hẳn vì các em đang chuẩn bị cho kỳ thi nên căng thẳng. Nhưng Min Min, em đang mang thai nói gì thì nói cũng cần chú ý sức khoẻ nhé."

"Vâng, em biết ạ."

Chào chị Hồng Anh xong, tôi mau chóng ra khỏi nhà chạy đến trạm xe buýt. Tôi không muốn giáp mặt Chan Chan để rồi bị chị ấy phát hiện ra thêm điều gì nữa. Sự thật là bây giờ nếu tôi với Chan Chan có gặp nhau thì giống như hai kẻ xa lạ. Thỉnh thoảng chỉ mỉm cười chào nhau lấy lệ. Người tinh ý như chị Hồng Anh sớm muộn gì cũng phát hiện ra những lời vừa rồi đều là tôi nói dối. Tôi vẫn chưa muốn ai biết về tình hình mối quan hệ giữa hai đứa cũng như chuyện tôi mang thai bị cả trường phát hiện. Chí ít, tôi mong bản thân có thể tự giải quyết mọi việc trước mà không phải làm phiền đến người khác. Mà tạm thời nên gác chuyện này sang một bên bởi có thứ còn quan trọng và kinh khủng hơn. Hôm nay vẫn như hôm qua, ngồi trên xe buýt lòng tôi cứ thấp thỏm nghĩ đến cảnh lát nữa mình xuất hiện ở trường thì cái gì sẽ diễn ra đây. Thế nào tin đồn cũng sẽ lan rộng hơn. Lúc nào chả vậy. Hễ qua thêm một ngày là càng có thêm nhiều người biết. Chưa kể chiều qua tôi lại lỡ tay tát Chan Chan giữa bàn dân thiên hạ. Dám cá đám fan "điên cuồng" của cậu ta sẽ không buông tha cho tôi. Thở dài ngao ngán, tôi đang tưởng tượng ra những tình huống mà bản thân sẽ đối mặt trong ít phút nữa đây. Hy vọng rằng lũ ác ôn khoác áo học sinh kia đừng chơi hội đồng tôi.

Biết ngay mà! Tôi vừa ló cái mặt vô trường là gần như 2/3 số học sinh đang đứng ở trong sân lập tức hướng ánh mắt không thiện cảm về phía tôi ngay. Nhưng không thể làm gì khác, tôi đành "hùng dũng" bước đi vào bên trong. Mấy đứa nọ tản dần ra khi thấy tôi sắp lại gần. Nếu đem khung cảnh diễn ra ở hiện tại so sánh với màn nghênh đón nữ hoàng Anh chiếu trên tivi thì cũng giống nhau lắm đấy. Vì mọi cái nhìn đều tập trung vào tôi hệt kiểu tôi trở thành nhân vật cực kỳ đình đám. Chỉ đáng tiếc là, tôi không nổi danh nhờ nhan sắc hay trí thông minh mà bởi do "sandal" chửa hoang cộng thêm vụ "cả gan" đánh hot boy của toàn khối.

"Con đó nghe nói mang bầu hả?"

"Nhỏ này hôm qua đánh Chan Chan nè. Nghĩ mình là ai vậy chứ?"

"Dạo này trời nóng quá, chắc đầu óc không được bình thường."

"Bộ tính chơi nổi hay sao ấy."

"Hôm qua thằng người yêu đến tận trường đón. Nhìn giống sinh viên, đi chiếc Yamaha luôn."

"Chắc chơi quên phòng ngừa nên giờ dính bầu."

Đại loại những lời bàn tán sôi nổi rôm rả giống thế cứ vang lên bên tai tôi. Cả người nóng dã man! Đến độ tôi muốn có một khẩu đại bác ở đây để bắn phát giết chết hết cái đám nhiều chuyện ngồi lê đôi mách này. Giá như tôi được vả mỗi đứa hai cái bạt tai cho sưng mặt thì hay biết mấy. Ước cũng chỉ là ước thôi. Hiện tại, điều tôi có thể làm là đi thật nhanh đến hành lang dãy phòng học và biến mất khỏi sân trường, tránh xa tầm mắt của lũ mọi rợ đáng khinh đó. Âm thanh bàn tán dị nghị ngày càng nhiều và rõ to hơn. Đôi chân tôi cũng bước vội vã hơn. Nhưng lúc vừa đặt bàn chân lên bậc thềm lát gạch của dãy hành lang thì tôi giật mình khi thình lình từ bên trong góc tường có ai đó nhảy ra đồng thời ném thứ gì dài ngoằn vào người tôi. Theo phản xạ, tôi lùi ra sau đồng thời hét lên do giật mình. Vài giây sau, tôi nhìn kẻ vừa chơi khăm mình. Là một thằng con trai. Nó vẫn tỉnh bơ như kiểu trò đùa quái ác ban nãy chẳng có gì to tát: "Xin lỗi, định hù bạn này tí mà hổng ngờ bạn phát hoảng đến vậy."

Tôi mím môi toan quát hắn một trận thì đột ngột nghe sau lưng mình một tràng cười lớn. Đám học sinh kia nghe giọng hét hoảng hồn của tôi nên khoái chí lắm, cười rần rần. Thiệt hết chịu nổi. Tôi lập tức xoay phắt qua và giống khi nãy, chưa kịp lên tiếng là tôi phải ngưng lại. Tôi gần như bất động vì thấy xa xa, ngay bãi giữ xe, bóng dáng Chan Chan dắt chiếc martin hiện ra trong đáy mắt đứng yên. Cậu ta cũng đang nhìn tôi không chớp mắt trước cái cảnh không còn gì tệ hơn thế nữa. Chính sự hiện diện bất ngờ của tên cool boy nên thay vì la cho lũ học sinh một trận thì tôi lại im lặng và đi thật nhanh lên cầu thang... Mỗi bước đặt trên những bậc thang là mỗi lần tôi tự nhủ bản thân phải cố gắng đừng khóc. Tôi không muốn để Chan Chan thấy vẻ thảm hại ban nãy của mình. Tôi ghét phải như vậy. Chính tôi đã nói với cậu ta hãy đứng ngoài vòng thị phi này, đừng can thiệp vào chuyện tôi có bị cả trường dị nghị ra sao. Tôi muốn chứng minh với Chan Chan rằng Min Min không yếu đuối và đủ sức vượt qua tất cả những điều tồi tệ nhất. Dù vậy, tôi vẫn rất ghét việc bị cậu ta bắt gặp cảnh mình bị đám học sinh chèn ép chơi xỏ ra sao. Vì tự bản thân tôi không muốn chịu thua.

Tin đồn không chỉ lan truyền trong phạm vi những đứa học sinh mà còn đến tận tai các giáo viên. Bằng chứng là khi vừa bước chân vào lớp thì thầy Nghĩa dạy Toán liền lia ánh mắt về phía tôi. Thường thầy cô nhìn chằm chằm học sinh kiểu như thế là có hai nguyên do: thằng này bị đội sổ hoặc... tạo nên "thành tích" rùng rợn gì đấy. Có thể tôi không giỏi toán nhưng chắc chắn tôi chẳng bao giờ đội sổ môn này. Vả lại, kỳ thi cuối năm vẫn chưa diễn ra. Vậy thì chỉ còn mỗi nguyên do: thầy nghe được tin đồn tôi mang thai. Cái cách nhìn từ trên xuống dưới khắp người tôi là biết ngay thầy nghĩ cái gì. Chậm rãi đi lại bàn giáo viên, thầy Nghĩa mở sổ ra gọi học sinh lên trả bài. Tuy miệng gọi tên thằng A con B lên bảng ấy vậy hai mắt thầy lại vẫn hướng vào tôi không rời. Tôi cảm thấy khó chịu và bực bội kinh khủng. Trong suốt giờ học, thỉnh thoáng đang giảng bài mà vô tình chạm trúng cái nhìn của tôi là thầy lại có vẻ hơi lóng ngóng và nhanh chóng quay sang hướng khác. Không chỉ thầy Nghĩa, cô Mai dạy Văn với cô Thuỷ chủ nhiệm dạy Hoá cũng hành động hệt như vậy: vào lớp và nhìn tôi liền. Tôi đếm được số lần các cô hướng ánh mắt tò mò hiếu kỳ vào mình cũng phải trên mười lăm lần trong suốt bốn mươi lăm phút dạy. Rõ ràng rồi! Tất cả thầy cô đều biết tin tôi mang thai. Có lẽ họ nghĩ tôi giống Tường Vi con gái thầy Tuấn. Và giờ thì thú thật, tôi không rõ bản thân nên làm gì nữa.

Chuông báo hết giờ reng lên. Khi sắp ra khỏi lớp thì cô Thuỷ kín đáo gọi tôi.

"Cô nghe các học sinh nói em có thai hả?" – Cô Thuỷ hỏi lúc đã ra ngoài hành lang.

Tôi im lặng chốc lát, thật khó khăn để trả lời câu hỏi này, rồi khẽ gật đầu. Tiếp, tôi không nghe cô Thuỷ nói gì nữa nhưng cô nhìn với vẻ bối rối và cười gượng gạo trước khi quay lưng đi. Còn tôi, thở ra một tiếng vô cùng sầu não. Cùng lúc, tôi nghe giọng thầy giám thị qua loa gọi tên và yêu cầu tôi lên phòng ban giám hiệu gặp thầy hiệu trưởng. Tôi biết, với tình hình lời đồn ngày càng "đình đám" thì nhất định sẽ phải đến cái màn này thôi: nghỉ học.

... Tôi ngồi trên ghế đối diện với thầy hiệu trưởng và thầy nhìn tôi hồi lâu mới cất tiếng:

"Thầy đã nghe chuyện xảy ra chiều hôm qua trước cổng trường. Vậy là gần như hết thẩy học sinh trong trường đã biết em mang thai?"

"Vâng ạ. Các bạn hay tin việc này cũng hai ba ngày trước rồi thưa thầy."

"Lúc trước, thầy đã đề nghị em nghỉ học để tránh việc bị bạn bè phát hiện và đem ra bàn tán dị nghị nhưng em nhất quyết không chịu, đòi hoàn thành xong lớp năm nay."

Tôi nghe câu nói đầy thở dài của thầy hiệu trưởng mà chán kinh khủng. Tôi đâu ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Cuối cùng thì tôi vẫn phải nghỉ học khi chưa hoàn thành năm mười một.

"Chuyện đã ra như vậy thì chắc em cũng hiểu nhà trường phải làm gì rồi. Sau việc của em Tường Vi lớp 10C6 và thêm việc của em, có lẽ thầy phải tổ chức mấy buổi sinh hoạt chung để nói rõ về vấn đề mang thai sớm cũng như mối quan hệ bạn bè lành mạnh giữ nam sinh với nữ sinh. Giờ em về nhà báo với cha mẹ ngày mai lên trường làm thủ tục bảo lưu học bạ."

... Rời khỏi phòng ban giám hiệu, tôi đi lẫn thẫn trở về lớp học. Lòng buồn đến mức chẳng còn để ý mấy đứa học sinh chết bằm kia đang nói gì về mình. Vừa thấy bóng dáng ủ rũ của tôi lết lại bàn học là Thuý Nga đã sốt sắng hỏi ngay: "Sao? Thầy hiệu trưởng nói gì với bồ?"

Tôi vừa thu dọn tập sách trong ngăn bàn vừa đáp vẩn vơ:

"Còn gì nữa, nghỉ học thôi."

"Trời đất, thật hả? Bồ... bồ bị đuổi ư?"

"Gần như vậy. Mai cha mẹ tớ phải vào trường làm thủ tục bảo lưu học bạ."

"Mà thầy bắt bồ nghỉ bây giờ luôn à?"

Tôi chán nản gật đầu. Trông mặt con Thuý Nga sụ xuống một đống và đôi mắt đỏ hoe với cái nhìn đầy xót xa thì tôi tặc lưỡi bảo:

"Cứ xem như số Min Min này lận đận. Năm nay tớ gặp vận hạn, đành chịu."

"Chiều tan học, tớ ghé qua nhà thăm bồ. Min Min, tớ xin lỗi nha."

"Được rồi. Tớ đi nhé. Hôm nay hên, về nhà sớm."

Thuý Nga cười cười. Tôi cũng cười rồi cầm cặp bước ra khỏi lớp. Tôi đi giữa sân trường trước những ánh mắt dòm ngó từ lũ học sinh cùng khối lẫn khác khối. Mặc xác! Vì giờ tôi không còn quay lại trường nữa. Chí ít cũng là khi tôi sinh xong. Tôi vừa ra khỏi cổng thì chuông báo giờ vào học reng. Lần đầu tiên thấy chúng bạn vào lớp còn bản thân phải ôm cặp ra về. Hài.

Ngồi trên xe buýt, tôi đang nghĩ đến việc nói cho cha mẹ mình và cha mẹ Chan Chan về chuyện nghỉ học. Đã đến nước này thì giấu làm sao nữa. Chán còn thua con gián... Ngạc nhiên vì tôi tự dưng về nhà sớm, chị Hồng Anh lật đật từ dưới bếp chạy lên lo lắng hỏi:

"Sao lại về giờ này vậy em? Hay là mệt ở đâu?"

"Chị, em có chuyện muốn nói."

Tôi đi lại ghế sofa, đặt cặp xuống đồng thời ngồi mạnh lên chiếc đệm dày. Chị Hồng Anh cũng ngồi xuống đối diện, lau tay vào tạp dề giắc ngay trước bụng, sốt ruột: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế, Min Min?"

"Chuyện không ổn ạ." – Tôi bảo – "Thầy cô và bạn bè trong trường biết em có thai rồi."

"Thật sao?"

"Dạ. Do không cẩn thận, em vô tình để lộ bí mật này. Giờ tin đồn lan khắp trường. Ban nãy thầy hiệu trưởng gọi em lên nói là em buộc phải nghỉ học chờ sinh xong."

"Trời hỡi, sao chuyện lại đến nông nỗi! Chan Chan có biết không?"

"Có. Tin đồn lan được hai, ba ngày nay nên tất nhiên cậu ta phải biết dù em cố giấu."

Tôi vừa dứt lời là tức thì chị Hồng Anh lên tiếng trách ngay:

"Em thật là, chuyện lớn thế mà giấu cả nhà. Sáng chị hỏi em còn nói dối. Giận em thật luôn."

"Em xin lỗi chỉ vì không muốn mọi người lo nên..."

"Thôi, giờ có trách cũng chả giải quyết được. Em tính sao? Nghỉ học luôn hả?"

"Chứ đâu còn cách nào khác. Ban giám hiệu sẽ không cho nữ sinh mang thai tiếp tục học ở trường. Một phần vì sợ người ta nói này nọ, phần khác thì thầy cô bạn bè dị nghị dữ lắm. Lát em phải báo cha mẹ em biết đề mai lên trường làm thủ tục bảo lưu học bạ."

Tôi nghe âm thanh thở dài sầu não của chị Hồng Anh. Lát sau chị gật đầu đồng thời bảo:

"Ừm, để chiều Chan Chan về chở em qua nhà hai bác nói rõ việc này."

"Không cần đâu ạ, giờ em sẽ qua bên ấy luôn. Mà chị à, em muốn về nhà ít bữa được chứ?"

"Sao vậy?" – Chị Hồng Anh tròn xoe mắt.

"Em nhớ nhà và mấy ngày nay bản thân cảm thấy mệt mỏi..."

Dường như trông dáng vẻ tôi tệ lắm hay sao mà chị Hồng Anh không hỏi thêm nữa mà chỉ mỉm cười và bảo sẽ giúp tôi thu xếp vài bộ quần áo mang về bển... Hơn tiếng sau tôi rời khỏi nhà Chan Chan cùng chiếc túi rồi bắt xe buýt đến nhà mình. Chỉ hai mươi phút thôi là tôi đã có mặt trước cổng của cái sân nhỏ có cây mai trắng. Cũng gần một tháng kể từ hôm tôi về thăm nhà lần cuối. Tự dưng lúc này cảm giác lòng bình yên nhẹ nhõm, mọi ưu phiền buồn bã như tan biến khi tôi thấy gió lay động những cánh hoa mai tinh khôi rơi rụng một góc sân im lìm. Cái nắng trưa hè trải mình lên bức tường gạch cũ kỹ. Đúng như người ta hay nói, không đâu tốt hơn nhà mình dù nó không to lớn đẹp đẽ như những ngôi nhà khác. Có lẽ vì ở đó luôn có người yêu thương và chờ đợi ta quay về. Đứng ngắm khung cảnh yên tĩnh của sân vườn được mấy phút thì tôi chậm rãi đi đến đẩy nhẹ cánh cửa để bước vào trong nhà. Dù vậy, tôi thầm cám ơn là thứ đầu tiên mình gặp không phải cảnh thằng Hoàng ngồi nhổ lông nách.

Tôi lại nghe âm thanh cãi nhau chí choé quen thuộc mọi khi. Nhưng lạ là bây giờ tôi không còn thấy khó chịu với cái "chuồng gà chuồng vịt" này nữa. Tôi chỉ cảm giác thân quen.

"Ế! Chị Min Min về kìa!" – Lúc nào thằng Vinh cũng to miệng nhất.

Kế bên thằng Hoàng đang giành máy chơi game cũng mau chóng quay qua và hét lên: "Mẹ ơi! Có khách quý đến nhà ta!"

Tôi phì cười trước dáng điệu hấp ta hấp tấp chạy ào đến của hai thằng em trời đánh. Lát sau, ở dưới bếp cha mẹ đi vội lên. Vừa trông rõ mặt con gái là mẹ lại-vẫn bước hối hả lại và gần mừng rỡ như thấy của quý: "Ôi Min Min, sao lâu quá mới về thăm nhà thế con?"

"Tại gia đình chồng thương con quá nên giữ không cho về nhà cha mẹ ruột."

"Con nhỏ này thật là, học ở đâu cái kiểu mạnh mồm vậy hả?"

Mẹ vừa mắng yêu vừa ôm lấy con gái. Có vẻ mọi người mừng tôi về nhà quá nên không để ý chiếc túi quần áo đang ở trên tay tôi ngoại trừ cha vì vậy ông hỏi: "Cái túi đó là sao vậy?"

Rời khỏi lòng mẹ, tôi nhìn mọi người xong cười cười bảo:

"Min Min sẽ ở lại nhà ít bữa đấy."

Đồng loạt cha mẹ và hai thằng em của tôi đưa mắt nhìn nhau khó hiểu.

"Con đã gây chuyện gì bên nhà chồng phải không?" – Cha tôi hỏi.

Tôi lắc đầu rồi ngồi phịch xuống ghế, thở dài. Bốn người còn lại cũng ngồi theo, vẻ sốt ruột.

"Chuyện con có thai đã lan truyền khắp trường rồi. Sáng nay ban giám hiệu yêu cầu con nghỉ học và bảo cha mẹ ngày mai lên làm thủ tục bảo lưu học bạ." – Tôi lặp lại câu nói này lần nữa.

Đối diện, mọi người hết sức ngạc nhiên lẫn bất ngờ. Tức thì, mẹ hỏi gấp gáp:

"Thật hả con?"

Tôi tiếp tục gật đầu. Thằng Hoàng nói chen ngang kiểu như rất thú vị trước điều này: "Sao chị để lộ bí mật đó vậy?"

"Vô tình có kẻ nghe lén được cuộc nói chuyện của tao với Thuý Nga. Rồi lộ. Tin đồn lan đi."

"Haizzz! Chị thật là, phải biết cẩn thận khi nói chứ."

Mẹ đánh mạnh vào đùi thằng Vinh vì dám cả gan trách chị nó. Tôi chẳng quan tâm đến cái thằng ôn dịch sẵn tính hỗn láo đó làm chi mà chỉ nhìn xem cha như thế nào. Nãy giờ ông ngồi im lặng, không chút biểu hiện gì dù là một cái cau mày hay âm thanh thở ra chán nản. Trông ông cứ như mặt nước hoàn toàn phẳng lặng. Tôi hơi lo lắng một tí. Tiếp, mẹ lại lên tiếng:

"Thôi con ạ, cái gì rồi nó cũng lộ ra tuỳ thuộc sớm hay muộn. Chẳng có bí mật nào giấu mãi. Hồi đầu mẹ cũng đã muốn con nghỉ học ở nhà chờ sinh xong. Giờ chuyện ra như vậy âu cũng tốt. Áp lực học tập thi cử không tốt cho sức khoẻ của con đâu."

Mẹ vỗ vai tôi an ủi động viên. Gương mặt hiền hậu cùng nụ cười dịu dàng của bà bất giác khiến tôi thoải mái, nhẹ nhõm. Bên cạnh, thằng Hoàng vẫn chưa hết tò mò: "Tin đồn lan khắp trường vậy chị có bị bạn bè dị nghị không?"

"Có sao không. Chúng nó bàn nhau ầm ĩ."

"Tội nghiệp con tôi." – Mẹ siết chặt vai tôi, miệng xuýt xoa không ngừng.

Tôi nghe tiếng thở mạnh phát ra từ cha. Quay qua, tôi thấy mái đầu ông hơi cúi thấp và nhắm mắt. Dáng vẻ ông trầm tư hẳn. Nhìn thế tự dưng lòng tôi buồn da diết còn hơn cả việc mình bị lũ học sinh trong trường mang ra đàm tếu. Rất nhanh, ông ngước mặt lên bảo chậm rãi:

"Ừm, mai cha mẹ sẽ đến trường làm thủ tục cho con. Nhưng còn chuyện con nói sẽ ở lại nhà mình ít bữa là thế nào? Có chuyện gì bên nhà chồng rồi à?"

"Dạ vì con nhớ mọi người nên muốn về ở vài ngày chứ không có gì đâu, cha đừng quá lo."

Cha toan nói thêm gì đó nhưng mẹ đã cắt ngang với vẻ hơi khó chịu:

"Con nó nhớ nhà thì về có sao đâu mà ông hỏi này nọ mãi. Chả nhẽ ông cấm nó luôn sao?"

"Thì tôi chỉ hỏi cho rõ thôi chứ bảo không muốn con về hồi nào. Bà chỉ nói lung tung."

"Kệ ông." – Mẹ nhìn sang tôi – "Min Min, đói không mẹ nấu gì con ăn nhé."

"Dạ thôi, con ăn trưa bên nhà chồng rồi. Giờ con chỉ muốn ngủ một giấc để đỡ mệt mỏi."

"Ừ vậy lên phòng nghỉ đi con."

Tôi gật đầu xong rời phòng khách bước lên lầu... Đóng cửa lại, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Được trở về căn phòng cũ của mình rồi. Cảm giác thật là sướng. Một thời gian tôi không ở đây thế mà nó sạch sẽ lạ lùng. Có lẽ ngày nào mẹ cũng vào lau dọn. Tất cả đồ vật vẫn như cũ chẳng hề thay đổi. Mau chóng, tôi đến bên chiếc giường quen thuộc và thả người lên đó. Êm ái dễ chịu quá. Sự thân thuộc đã đưa tôi vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng...

Tôi chợt tỉnh khi nghe tiếng gọi cửa. Từ từ ngồi dậy, tôi nhìn ra cửa sổ. Nắng đã tắt dần, vẻ như trời đang về chiều. Đảo hướng nhìn lên đồng hồ treo tường, năm giờ rồi. Chẳng ngờ tôi lại ngủ nhiều như vậy. Âm thanh kêu cửa vẫn vang đều, giờ mới nghe rõ là giọng thằng Vinh. Lết xuống giường, tôi gãi đầu rồi uể oải mở cửa phòng. Đứa em trai mất nết cười nhe răng:

"Dậy đi công chúa, ngủ gì mà kinh. Cha mẹ chồng của chị và anh Chan Chan ở dưới nhà đó."

Tôi ngáp dài, vẻ khó hiểu. Lát sau, tôi đã có mặt ở phòng khách. Bốn đấng sinh thành đang ngồi nói chuyện rôm rả. Có cả tên Chan Chan đáng ghét nữa. Vừa thấy tôi là cha chồng bảo:

"Con dậy rồi à? Vừa về nhà rồi nghe chị Hồng Anh kể rõ mọi chuyện thì cha mẹ qua đây liền. Chuyện như vậy mà con chẳng nói gì cho mọi người biết. Đã thế còn âm thầm rời nhà qua đây. Đáng lý con cũng nên chờ cha mẹ, chị Hoà Trâm với anh Dũng Văn về chứ."

Nghe cha chồng trách một lèo, tôi chỉ đứng cười, chả biết phải đáp thế nào.

"Anh sui bớt giận, tại Min Min nhớ nhà quá vì vậy mới đi mà không kịp chờ anh chị về."

"Vợ chồng tôi không phải trách cháu, chỉ vì lo lắng thôi." – Mẹ chồng nhìn qua mẹ tôi nói.

Trong khi các bậc phụ huynh tiếp tục cuộc trò chuyện thì tên Chan Chan lặng lẽ rời chỗ ngồi, nhanh chóng đến bên tôi: "Chúng ta ra ngoài một lát nhé."

Tôi ngán ngẩm đi theo Chan Chan ra ngoài sân. Đứng dựa lưng vào cây mai, cậu ta hỏi thăm: "Chắc đằng ấy giật mình lắm hả?"

"Giật mình cái gì?"

"Hồi sáng, đằng này thấy hết rồi. Chuyện đằng ấy bị chơi khăm."

"À, cũng bình thường."

"Đám học sinh trong trường cũng quá đáng thật. Đằng này định đến giúp nhưng vì đằng ấy nhất quyết bảo đằng này đừng can thiệp nên đành chịu."

Tôi thấy Chan Chan nói mà không nhìn mình. Chưa kể, giọng cậu ta có vẻ không được vui.

"Tự tớ xoay sở được."

"Đằng ấy lúc nào chẳng nói thế." – Chan Chan tặc lưỡi xong chuyển chủ đề – "Giờ ra chơi sáng nay nghe thầy giám thị gọi tên đằng ấy lên phòng ban giám hiệu. Thầy hiệu trưởng yêu cầu nghỉ học phải không? Tin đồn ngày càng lan rộng, đâu còn cách nào khác."

"Ừm, tớ cũng đoán trước sẽ có chuyện này. Giờ tớ nghỉ học chờ sinh con, sang năm học lại lớp mười một. Chán ghê! Còn một tháng nữa là thi cuối kỳ. Mà yên tâm, tớ có nói việc đám học sinh vẫn chưa biết cậu là cha đứa bé nên thầy hiệu trưởng đồng ý vẫn cho cậu tiếp tục học."

"Biết rồi. Đằng ấy luôn đẩy đằng này ra ngoài tất cả mọi chuyện."

"Như vậy sẽ tốt cho cậu."

"Đừng cứ nói như thế mãi. Đằng ấy làm sao biết cái gì là tốt cho đằng này..."

Tôi im lặng nhìn Chan Chan. Còn cậu ta thì hướng mặt về phía xa xa, nơi chân trời phản chiếu những tia nắng rực rỡ lung linh như nhảy múa thấp thoáng trên các mái nhà buồn tẻ. Vẻ như giờ tên cool boy lại giận tôi. Mối quan hệ của hai đứa buồn cười thật. Như diễn hài ấy.

"Đằng ấy... thích anh Quang đó sao?"

Chan Chan chậm rãi quay qua nhìn tôi với đôi mắt đượm buồn, câu hỏi từ cậu ta cũng trầm hơn. Tôi thoáng bất động trong chốc lát. Nhưng khi tôi sắp trả lời thì đúng lúc âm thanh mở cửa vang lên, tiếng nói cười của mọi người làm cắt ngang mọi thứ. Tôi mất cả hứng.

"Hai đứa tâm tình với nhau xong chưa?" – Cha chồng tôi đùa.

"Dạ. Cha mẹ về nhà luôn ạ?"

"Ừ." – Mẹ chồng dịu dàng nhìn tôi – "Con cứ ở lại đây vài ngày. Khi nào thấy thoải mái hơn thì về nhà cũng được. Đừng nghĩ ngợi nhiều, mọi chuyện rồi cũng qua hết thôi."

Tôi mỉm cười gật đầu. Rất nhanh, ba người ra về. Lúc sắp bước ra cổng thì Chan Chan tự dưng ngoái lại nhìn tôi. Thật sự bản thân không biết phải diễn tả ánh mắt của cậu ta khi đó thế nào. Buồn. Có chút nuối tiếc. Và hình như cả sự chờ đợi. Nhưng tôi đã không làm gì ngoài việc vẫn đứng lặng đi dưới ánh hoàng hôn đang dần bao phủ lên mọi vật xung quanh.

... Tối nay hơi lạ vì tôi ngủ cùng mẹ. Dùng bữa xong mẹ bảo tôi qua phòng bà, để hai mẹ con ngủ chung. Còn cha tôi qua phòng thằng Vinh nằm tạm. Sau khi sắp xếp chăn mền ngay ngắn xong thì mẹ liền bảo:

"Nào, lên đây nằm với mẹ đi con gái."

Mẹ nhanh chóng ngã lưng xuống giường. Còn tôi cũng leo lên giường và nằm xuống bên cạnh. Thật nhẹ nhàng, bà vòng tay ôm tôi vào lòng. Tôi hơi bất ngờ bởi khá lâu rồi mới cảm nhận được mùi thơm và sự ấm áp từ mẹ. Mấy giây sau, tôi nhắm mắt, áp sát mặt vào ngực bà.

"Nhớ hồi nhỏ, Min Min thường khó ngủ nên mẹ phải ôm thế này."

"Thế ạ?"

"Ờ, con không chịu ngủ một mình vì cứ sợ ông kẹ bắt."

Tôi cười khúc khích vì không ngờ hồi đó mình nhát gan đến vậy. Chợt tôi nghe tiếng thở dài của mẹ. Lát sau, bà ân cần vuốt tóc tôi rồi nói thật khẽ:

"Thời gian qua nhanh thật, chưa chi mà Min Min sắp làm mẹ. Tội con tôi, mới mười bảy tuổi mà đã..."

Giọng mẹ nghẹn lại. Tôi bất động hồi lâu tiếp đến thì dòng nước nóng hổi chảy ra từ đôi mắt cay xè. Đêm như kéo dài khoảng trống buồn bã ra vô tận. Tối ấy tôi nghe tiếng khóc lặng lẽ của mẹ cũng như của chính mình...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.