Nhật Ký Nuông Chiều Nữ Phụ Thời Dân Quốc

Chương 41




Ngay từ khi Diệp Sở đến gần hành lang, Lục Hoài liền phát hiện. Hắn vốn cảnh giác, một ít động tĩnh nhỏ cũng có thể bị hắn phát hiện lập tức.

Lục Hoài nghiêng tai nghe, đợi người nọ dừng lại mới quay đầu lại. Ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, bóng tối cũng không làm giảm thị lực của Lục Hoài.

Cho dù là trong bóng đêm, Lục Hoài vẫn có thể liếc một cái liền nhận ra Diệp Sở.

Lục Hoài nhìn Diệp Sở, chờ nàng chủ động đi tới. Hắn cho rằng hắn đã làm thật rõ ràng, nhưng dường như Diệp Sở không nhận ra hắn.

Hoặc là nói nàng cố ý.

Nơi này khá tối, cho dù Lục Hoài có biểu tình gì cũng không thể thấy rõ. Hắn thả bật lửa vào trong túi, mở miệng gọi Diệp Sở.

Hành lang trống không, thanh tuyến của hắn trầm thấp, chỉ có hai người bọn họ có thể nghe rõ.

"Lại đây."

Diệp Sở ngẩn ra, Lục Hoài đã nói rõ như vậy, rõ ràng là muốn nói chuyện với nàng.

Lúc trước nàng đã có ý quy phục, trước mắt cần phải làm là đi từng bước một tới gần Lục Hoài, lấy được sự tín nhiệm của hắn.

Tuy Lục Hoài nhận tờ giấy của "Người hảo tâm", nhưng hắn cũng không biết người kia chính là nàng.

Nhưng Diệp Sở lại cảm thấy ánh mắt của Lục Hoài giống như có thể nhìn thấu đáy lòng nàng.

......

Ý nghĩ vừa rồi lướt qua thật nhanh, Diệp Sở rối rắm vài giây, tóm lại là vẫn đi qua.

Diệp Sở do dự, Lục Hoài nhìn ở trong mắt.

Đợi Diệp Sở đi đến trước mặt, Lục Hoài rũ đầu, tầm mắt dừng trên mặt nàng. Da thịt của nàng bị ánh trăng chiếu sáng, giống như nhỏ nhắn, mềm mại hơn ban ngày một chút.

Diệp Sở ngẩng đầu nhìn về phía Lục Hoài, ánh trăng chiếu sáng ngoài cửa sổ, bọn họ mặt đối mặt.

Lục Hoài thấy rõ, bộ dáng ngoan ngoãn lúc nàng mới vào khán phòng đã biến mất. Nàng đứng bên cạnh hắn, khí thế mạnh mẽ bị thấp một đoạn.

Cũng không biết trong lòng nàng chứa cái gì.

Lên tiếng đánh vỡ bình tĩnh trước chính là Diệp Sở, nàng cười với Lục Hoài, tuy cười, nhưng ngữ khí cung kính.

"Tam thiếu, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt."

Ánh mắt của Lục Hoài dừng trên mặt Diệp Sở, nửa híp mắt, không trả lời.

Diệp Sở nhấp nhấp miệng, từ lần trước tạm biệt Lục Hoài, bọn họ liền không gặp mặt, không ngờ lại nhìn thấy hắn ở chỗ này, cho tới bây giờ nàng cũng không nhớ Lục Hoài còn có sở thích xem kịch.

Thấy Lục Hoài không lên tiếng, Diệp Sở biết tính tình của Lục Hoài lạnh lùng, nhất định là bởi vì vừa rồi nàng chần chờ mà không quá cao hứng.

Diệp Sở chỉ có thể tiếp tục mở miệng: "Tam thiếu, ngươi cũng tới xem kịch sao?"

Diệp Sở cho rằng lần này cũng nghe được câu trả lời, lại nghe được thanh âm Lục Hoài, cứ việc không lớn, nhưng Diệp Sở vẫn nghe được rồi.

"Ân, cùng tới với lão Cửu, hắn thích xem kịch." Lời nói của Lục Hoài không nhiều lắm, nhưng đủ ý rồi.

Diệp Sở tự nhiên biết lão Cửu là ai, còn không phải là người phái thuộc hạ tới trường học mời nàng uống trà sao? Lúc đi, hỏi một hồi về Lục Hoài, còn làm thuộc hạ chặn nàng, đẩy mạnh nàng vào lòng Lục Hoài.

Đời trước Diệp Sở cũng từng gặp mặt Thẩm Cửu, nàng vốn biết tính cách của Thẩm Cửu, làm chút chuyện gì cũng không kỳ quái.

Diệp Sở tìm lời để nói: "Diễn không tồi, Tam thiếu cho rằng thế nào?"

Tuy Diệp Sở không thích bộ kịch này, mới có thể nửa đường trốn đi, nhưng hỏi một câu, làm đề tài cũng không sao.

Lục Hoài sửng sốt, cả bộ kịch từ đầu tới cuốu hắn cũng chưa xem, ngay cả mặt của nữ chính cũng không nhớ kỹ, chỉ cảm thấy thanh âm của nữ chính sắc nhọn, chọc người phiền.

Diệp Sở hỏi cái này, làm Lục Hoài đáp như thế nào. Chẳng qua Thẩm Cửu xem mê mẩn như vậy, hẳn là không tồi.

"Diễn còn được." Lục Hoài thuận miệng nói câu.

Diệp Sở gật gật đầu, trong lòng nàng nghĩ Lục Hoài không kiên nhẫn, đáp lời cũng không nhiều lắm, nàng cho rằng nàng nên tìm cái cớ đi rồi.

"Tam thiếu, ta và đồng học cùng nhau tới, ta ra ngoài lâu như vậy, cần phải trở về, nếu không các nàng sẽ lo lắng." Diệp Sở tìm lý do thích hợp.

Diệp Sở vô cùng lễ phép mà gật gật đầu với Lục Hoài: "Sắp đến mùa đông, thời tiết lạnh, Tam thiếu mau chút đi vào, để tránh cảm lạnh."

Trước khi đi, Diệp Sở còn biểu đạt sự quan tâm với Lục Hoài.

Nhìn thấy bộ dáng nghiêm trang của Diệp Sở, Lục Hoài cảm thấy có chút buồn cười

Hắn khẽ nâng cằm: "Diệp Nhị tiểu thư quan tâm ta như vậy?"

"Đúng, tất cả mọi người đều quan tâm Tam thiếu thân thể khỏe mạnh." Diệp Sở sửng sốt một chút, cố tình nhấn mạnh bốn chữ sau.

Lời này, Diệp Sở cũng không nói sai. Trước mắt chuyện nàng lo lắng nhất đó là an nguy của hắn, chẳng qua, miệng của nàng thật cứng, câu chuyện lập tức chuyển đổi.

"Vì người dân Bến Thượng Hải, Tam thiếu nhất định phải bảo trọng thân thể."

Không biết sao, Lục Hoài luôn cảm thấy lời nói của Diệp Sở mang theo chút thâm ý. Hắn nghĩ lại một chút, lại giống như không có vấn đề gì.

Lục Hoài: "Diệp Nhị tiểu thư nghĩ thật xa."

Diệp Sở: "......"

Không biết hắn là khen nàng, vẫn là có ý tứ khác.

Lục Hoài lại nói: "Không giống như những nữ học sinh khác."

Lục Hoài nghĩ đến đám nữ hài tử vừa rồi, khuôn mặt đều biến mất ở trong đám người, đều áo lam váy đen, giống như tính cách cũng tương tự.

Diệp Sở vội nói: "Cảm ơn Tam thiếu khích lệ."

Diệp Sở nghĩ: "Tam thiếu cũng không giống người khác."

Lục Hoài không ngờ nàng trả lời, hỏi lại: "Nga? Khác như thế nào?"

"Tam thiếu làm việc quả quyết, đặt chuyện của người khác lên đầu, hành sự không nghiêng không lệch, là người vô cùng công chính."

Diệp Sở cũng không cố ý nịnh hót Lục Hoài, tuy mặt ngoài hắn lạnh lùng, nhưng đời trước lúc ở chung với Lục Hoài, nàng mới dần dần ý thức được một mặt khác mà hắn không muốn người biết.

Bởi vậy, Diệp Sở nhân cơ hội này, nói ra những lời trong lòng với hắn.

"Tam thiếu là người Diệp Sở kính nể nhất."

Lục Hoài ngẩn ra vài giây, khóe miệng hiện lên ý cười nhợt nhạt. Biểu tình của Diệp Sở cực kỳ nghiêm túc, không giống như cố tình nâng cao hắn.

Nàng nói, hắn tin toàn bộ.

Lục Hoài liếc nàng một cái, nói: "Ngươi trở về đi."

Vừa nghe Lục Hoài lên tiếng, Diệp Sở lập tức cười, ngữ điệu của nàng khó tránh khỏi mà cao hơn chút: "Tam thiếu, ta đây đi trước."

Diệp Sở nhanh bước chân, thật nhanh liền rời đi hành lang.

Nhìn bóng dáng của Diệp Sở, bước chân nhẹ nhàng như vậy, khóe môi Lục Hoài mím thành đường thẳng, xoay người đi về hướng ngược lại.

Lục Hoài về tới phòng, kịch còn chưa diễn xong. Kịch có vẻ như đã đến một đoạn cao trào, nữ chính trên đài lại bắt đầu khóc.

Đợi Lục Hoài ngồi trở lại chỗ ngồi, thấy Thẩm Cửu nhìn chằm chằm hắn, cặp mắt phượng kia bởi vì tò mò mà cong lên.

Chờ đợi hắn chính là Thẩm Cửu liên tiếp chất vấn.

Vốn dĩ, Thẩm Cửu xem kịch xem đến vui sướng a, ngay cả Lục Hoài rời phòng cũng không biết.

Thẩm Cửu nhìn rất nhiều kịch, hắn liếc mắt một cái liền có thể biết được trong đó có đoạn cốt truyện không phải rất tốt, tức khắc liền không có hứng thú, kết quả quay đầu phát hiện Lục Hoài không thấy.

A, có phải trộm đi tìm tiểu nha đầu rồi không?

Chậc chậc chậc, nhà hát tối như vậy, hiện tại lại không bật đèn, hắn tìm được Diệp Sở như thế nào? Hai người có nói chuyện không? Có tiến triển không......

Trong lòng Thẩm Cửu đã ảo tưởng ra kịch bản.

Thẩm Cửu liền biết Lục Hoài sẽ không an phận như vậy, thấy Diệp Sở liền ném hắn xuống. Nhưng không quan hệ, hắn vừa cắn hạt dưa vừa chờ đợi.

Nhất định phải ép hỏi Lục Hoài, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đôi mắt của Thẩm Cửu cực kỳ sáng, Lục Hoài nhàn nhạt nhìn thoáng qua, không cho bất cứ phản ứng nào.

Thẩm Cửu lười biếng dựa trên sô pha, bắt đầu biểu diễn.

Thẩm Cửu liếc Lục Hoài một cái: "Lục Hoài, ta rủ ngươi đi xem kịch, ngươi lại rời đi giữa chừng, có phải có chút không phúc hậu không?"

Thẩm Cửu ý là, còn không mau nói rõ chuyện vừa rồi với hắn, thỏa mãn lòng hiếu kì của hắn.

Lục Hoài không ngẩng đầu, cầm lấy chén trà trên bàn, chậm rì rì uống một ngụm: "Diễn quá nhàm chán." Ý của Lục Hoài là, đừng nghĩ bảy tưởng tám, hỏi những thứ không nên hỏi.

Thẩm Cửu nhướng mày, không nói với hắn? Không quan hệ, hắn có rất nhiều kiên nhẫn, có thể chậm rãi háo với Lục Hoài.

Thẩm Cửu: "Lục Hoài, ngươi không trở về lâu như vậy, bên ngoài có người nào thú vị sao?" Thẩm Cửu nhìn chằm chằm Lục Hoài, không buông tha bất cứ động tác nhỏ nào của hắn.

Lục Hoài nhàn nhạt mà nói: "Không có gì đặc biệt."

Ánh mắt của hắn không rõ sâu cạn, nhớ tới vừa rồi Diệp Sở chậm rãi đi tới chỗ hắn, bước chân của nàng uyển chuyển nhẹ nhàng, da thịt trắng nõn dưới ánh trăng, giống như muốn tỏa sáng.

Trừ bỏ nàng.

Thẩm Cửu biết Lục Hoài mạnh miệng, con ngươi của hắn quay tròn, cố ý nói: "Đúng nha, bên ngoài còn không phải là mấy nữ học sinh sao, ăn mặc giống nhau, lớn lên cũng giống nhau."

"Vừa thấy còn tưởng là cùng một người đâu."

Lục Hoài không nhìn Thẩm Cửu, làm như hoàn toàn không thèm để ý lời nói của Thẩm Cửu.

Thẩm Cửu tiếp tục nói: "Chẳng qua, tiểu nha đầu kia ngược lại không giống những người này, lớn lên đẹp không nói, tính cách cũng thật đặc biệt."

Chính là hơi lạnh, cùng một dạng với Lục Hoài.

Nghe vậy, Lục Hoài liếc nhẹ Thẩm Cửu một cái.

Thẩm Cửu cố ý nói: "Đã lâu không gặp tiểu nha đầu kia, ta thật có chút tưởng niệm tiểu nha đầu, thật muốn tìm nàng tâm sự."

Thanh tuyến của Lục Hoài trầm thấp: "Ngươi đừng quên, lần trước ngươi dọa sợ nàng."

Thẩm Cửu nhướng mày, nha, thái độ thay đổi. Thần sắc của hắn lười biếng: "Không phải sao, hôm nay ta đi xin lỗi nàng, cho thấy thái độ của Cửu gia ta."

Lục Hoài biết Thẩm Cửu tiếp theo sẽ nói cái gì, hắn cười như không cười mà nhìn Thẩm Cửu.

Quả nhiên, giây tiếp theo, khóe miệng Thẩm Cửu lộ ra một tia cười xấu xa: "Thuận tiện hỏi một chút xem tối nay nàng làm cái gì? Có đụng tới người nào hay không?"

"Có phải giống như ngươi, xem kịch được một nửa, lại chuồn ra ngoài hay không."

Lục Hoài nhàn nhạt nói một câu: "Thẩm Kiều Nga, gần đây ngươi nói quá nhiều."

Thẩm Cửu coi như không nghe thấy xưng hô này, hắn nói: "Dù sao hiện tại người của Trường Trung Học Tín Lễ còn chưa đi, ta liền đi phía dưới tìm một chút, tiểu nha đầu khẳng định ngồi ở dưới."

"Thật sự không tìm thấy, ta đây liền chặn ở cửa Nhà hát, tìm từng chút một, ta cũng không tin, còn không tìm được tiểu nha đầu kia."

Lục Hoài không chút để ý dựa vào ghế, yên lặng nhìn Thẩm Cửu biểu diễn.

Thẩm Cửu đột nhiên nhớ tới cái gì, hắn nói: "Đúng rồi, Lục Hoài, nếu không ngươi cùng ta đi xuống tìm, lần trước tiểu nha đầu đụng vào trong lòng ngươi, ngươi cũng muốn nói gì đó với nàng đi."

Lục Hoài nhướng mày, bản lĩnh tự quyết định của Thẩm Cửu thật là càng ngày càng cao siêu.

Vừa vặn, trên đài kịch bế mạc, ngăn chặn cái miệng lải nhải của Thẩm Cửu.

***

Chỗ khác, Phó Điềm Điềm đang ăn vui vẻ, phát hiện Diệp Sở còn chưa trở về, nàng hoảng sợ: "Sao A Sở còn chưa trở về?"

Nghiêm Mạn Mạn liếc Phó Điềm Điềm một cái, thuận miệng nói: "Có phải té ngã hay không? Bị thương?"

"Phi phi phi, Nghiêm Mạn Mạn ngươi miệng quạ đen!"

"Ngươi mới là!"

"Ấu trĩ!"

"......"

Lúc Diệp Sở trở lại chỗ ngồi, kịch diễn sắp xong, nàng ngồi xuống, Phó Điềm Điềm liền lại gần.

Phó Điềm Điềm lẩm bẩm lầm bầm: "A Sở, vừa rồi ngươi làm cái gì? Sao hiện tại mới trở về?"

Tuy Nghiêm Mạn Mạn cũng quan tâm, nhưng vẫn cứ mạnh miệng: "Còn tưởng rằng ngươi bị người xấu bắt đi."

"Phi phi phi, ngươi nói chuyện kiểu gì thế?" Phó Điềm Điềm vội nuốt đồ ăn đem trong miệng xuống, "Ta biết, ngươi chính là miệng quạ đen."

"Nhà hát an toàn như vậy, người xấu ở đâu ra?" Diệp Sở thấy tính tình của hai người này như hai đứa trẻ, xì cười một tiếng.

"A Sở, kịch sắp kết thúc, có thật nhiều ngươi chưa nhìn đến." Phó Điềm Điềm nói mang theo đáng tiếc.

Diệp Sở an ủi: "Không có việc gì, vừa mới bực mình, ở bên ngoài lâu một chút, kỳ thật cách khá xa, thanh âm vẫn có thể nghe được một ít, Điềm Điềm xem vui vẻ là được."

Phó Điềm Điềm được dỗ, tâm tình liền tốt lên, ôm đồ ăn vặt lại ăn tiếp.

Diệp Sở lại xem Nghiêm Mạn Mạn: "Ngươi cũng yên tâm đi."

Thanh âm của Diệp Sở nhu hòa, giống như đang dỗ đứa nhỏ không vui, nàng cảm thấy Nghiêm Mạn Mạn cực kỳ đáng yêu.

Nghiêm Mạn Mạn chu môi, không phản bác. Lời này của Diệp Sở là có ý gì, rõ ràng coi nàng như trẻ con mà dỗ, nhưng mà nàng lại rất hưởng thụ.

"Nhạ, phía trước người nhà nữ chính mất hết, sau đó chạy đến Thượng Hải......"

Nghiêm Mạn Mạn lải nhải, thanh âm thả nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến những người khác, lại có thể cho Diệp Sở nghe được.

Dù sao Diệp Sở lại không xem được nội dung đoạn mặt, không bằng liền nói cho nàng nghe.

"Lần trước ca ca của ta mang ta xem qua, cuối cùng nữ chính sống rất khá, sinh một......"

Nhìn Nghiêm Mạn Mạn nghiêm túc kể lại, khóe miệng Diệp Sở mang theo cười, kết quả, Phó Điềm Điềm ở một bên lại không vui.

"Có thể đừng nói kết cục ra được hay không, ta còn chưa xem đến đâu." Phó Điềm Điềm cảm thấy thật chán ghét, có để người xem kịch không?

Nghiêm Mạn Mạn nói bị đánh gãy, trong lòng nổi giận: "Lúc xem kịch ăn nhiều như vậy, ngươi cũng không sợ nghẹn!"

"......"

Trận diễn này cuối cùng kết thúc trong cuộc đấu võ mồm của Nghiêm Mạn Mạn và Phó Điềm Điềm.

Lúc bế mạc, hai người lại cùng đứng lên vỗ tay. Các nàng cảm thấy dàn diễn viên này diễn thật tốt, không vài giây lại thảo luận lên.

Diệp Sở tỏ vẻ, nữ hài tử cãi nhau, quả nhiên tới cũng nhanh, đi cũng nhanh.

Chờ trình kịch diễn xong, thời gian đã có chút muộn. Nếu phải về nhà, phải kết bạn về nhà, nói cách khác, lão sư sẽ đưa đám học sinh một mình về nhà.

Kịch kết thúc, người xem kịch rời đi cũng nhanh. Chờ lão sư sắp xếp xong đám học sinh, người trong Nhà hát đã rời đi kha khá.

Diệp Sở đứng ở cửa, nhà nàng và Phó Điềm Điềm cùng một phương hướng, vừa lúc có thể kết bạn mà đi.

Đang lúc Diệp Sở chán đến chết mà chờ lão sư sắp xếp công việc, trong đám người bộc phát tiếng kinh hô nho nhỏ, Diệp Sở nghe tiếng nhìn lại.

Lục Hoài và Thẩm Cửu đứng bên cửa xe, đang trò chuyện với vài người, có vẻ như vừa gặp ở cửa.

Có chút người chưa từng thấy Lục Hoài, chỉ cảm thấy khí thế của hắn rất mạnh, khí chất thật lạnh lẽo.

Không biết nam sinh nào nói một câu: "Người nọ là Lục Tam thiếu nha."

Tuổi của nam sinh chỗ này không lớn, tất cả đều kính nể, hâm mộ Lục Hoài.

Mà nữ sinh cũng chỉ có mười lăm, mười sáu tuổi, đúng thời điểm tâm tư thiếu nữ rung động, nhìn đến Lục Hoài và Thẩm Cửu như vậy, nào có không động tâm.

Nếu người nọ là Lục Tam thiếu, vị bên cạnh đại khái chính là Thẩm Cửu gia.

Đều nói Lục Tam thiếu và Thẩm Cửu gia là hai người anh tuấn nhất Bến Thượng Hải này, tuy Hồng Môn Kiều Lục gia cũng đẹp, nhưng hắn quá lạnh lùng, khiến người nhìn thôi đã thấy sợ.

Nam nhân và nam sinh đương nhiên khác nhau, có một loại hương vị nói không rõ, thanh âm nói chuyện của nữ sinh ở đây đều thu nhỏ chút.

Bên kia, Thẩm Cửu vẫn luôn yên lặng quan sát tất cả, hắn giống như mọc một đôi mắt ở sau lưng, thế nhưng có thể phát hiện học sinh Trung Học Tín Lễ liền ở phía sau.

Thẩm Cửu dùng cánh tay chọc chọc Lục Hoài, ngữ khí mang theo trêu chọc: "Tiểu nha đầu Diệp gia kia ở phía sau."

Thẩm Cửu không biết Lục Hoài và Diệp Sở có gặp mặt hay không, nãy hỏi hồi lâu, cũng không hỏi ra chút gì từ miệng hắn.

Chẳng qua, Thẩm Cửu sẽ không từ bỏ. Chỉ cần có cơ hội, hắn liền phải trêu chọc Lục Hoài một chút.

Lục Hoài liếc hắn: "Đúng không?"

Ngữ khí của hắn đạm nhiên, không nghe ra cảm xúc gì.

Lục Hoài có thể giả bộ không chút để ý, Thẩm Cửu thật là phục. Hắn rõ ràng muốn nhìn, liền không thể nói ra sao?

"Ta lừa ngươi." Thẩm Cửu chỉ có thể xoay chuyển câu chuyện, "Kỳ thật phía sau có một đám người lớn lên khó coi như Kiều Lục."

Lục Hoài không mặn không nhạt: "Nga."

"Không tin? Chính ngươi quay đầu lại nhìn liền biết."

Lục Hoài quay đầu nhìn lướt qua, thời gian rất ngắn. Bên này học sinh nhiều, Lục Hoài lại chuẩn xác không lầm mà tìm được nàng.

Là người đặc biệt nhất trong đám nữ sinh áo lam váy đen.

Diệp Sở đứng giữa các nàng, đối diện với Lục Hoài. Bốn mắt nhìn nhau, cách không gần không xa, không biết sao lại có một loại ăn ý.

Mà một đầu khác, học sinh Trung Học Tín Lễ đang nhỏ giọng nghị luận.

Lục Hoài giống như nghe được thanh âm, quay đầu nhìn hướng Diệp Sở, giống như vô tình mà quét mắt nhìn Diệp Sở một cái.

Diệp Sở đứng ở bên cạnh nhất, hô hấp của nàng hơi ngừng một chút.

Diệp Sở phía trước đã đồng ý với Lục Hoài, hai người lấy phương thức của bằng hữu giao tiếp, không cần câu nệ. Nhưng ở đây nhiều người, nàng không dám đáp lại cái gì, chỉ nhìn hắn.

Phó Điềm Điềm đứng gần Diệp Sở nhất, nàng cảm giác rõ ràng ánh mắt của Lục Hoài đặt ở trên người Diệp Sở. Nàng dùng tay chạm vào Diệp Sở một chút, cho rằng Lục Hoài có tâm tư gì đó với Diệp Sở.

"A Sở, ngươi biết hắn sao? Sao ta cảm thấy nam nhân kia nhìn ngươi một cái." Ngữ khí của Phó Điềm Điềm mang theo nghi hoặc.

Diệp Sở liếc Lục Hoài, hắn không nhìn về phía nàng, hình như chuẩn bị lên xe. Ân...... Lục Hoài hẳn là không nghe thấy nàng nói chuyện.

Diệp Sở giải thích: "Không quen biết, ta và Lục Tam thiếu nào có cơ hội gặp mặt." Không thể nói sự thật cho Điềm Điềm đi, nói hai người bọn họ vừa nãy đã gặp.

Chẳng qua này chỉ là trùng hợp, không cần thiết để Điềm Điềm biết.

Kỳ thật, liền bản thân Diệp Sở cũng không phát hiện, vừa rồi khi Lục Hoài liếc nhìn nàng, bên tai nàng hơi hơi đỏ, có lẽ chỉ là nhà hát quá nóng sinh ra ảo giác thôi.

Lúc Diệp Sở nói câu kia, bước chân của Lục Hoài dừng một chút, vẫn không quay đầu lại, lập tức đi phía trước, ngồi vào trong xe.

Cửa xe bị khép lại, Lục Hoài xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn Diệp Sở, thính lực của hắn rất tốt, lời nói của Diệp Sở một chữ không rơi mà tiến vào lỗ tai hắn.

Tuy bốn phía ồn ào tiếng người, nhưng hắn lại có thể tìm được thanh âm của Diệp Sở. Giọng nói của nàng cực kỳ dễ nghe, không giống như người khác.

Đồng phục an tĩnh trên người Diệp Sở, đêm nay ánh trăng rất đẹp, chiếu đến thân hình mảnh khảnh của nàng, tóc dài rơi xuống dưới, khuôn mặt nhỏ cực kỳ trắng nõn.

Bọn họ rõ ràng đã gặp thật nhiều lần, ngay cả vừa rồi ở Nhà hát cũng hàn huyên một lúc.

Lục Hoài yên lặng nhìn Diệp Sở nói giỡn với đồng học, bộ dáng nghiêm trang nói dối của nàng hình như có chút đáng yêu.

Không quen biết hắn sao?

Xe khởi động, Lục Hoài thu hồi tầm mắt.

Kẻ lừa đảo.