Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 16: Hoa hậu giảng đường




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Thanh Thanh

=============

Trác Doanh Tĩnh hoàn toàn ngây ngẩn cả người, đôi mắt cô ta không chịu khống chế mà đi nhìn xuống chân của thiếu niên.

Chỉ trong nháy mắt như vậy, cô ta cảm thấy Bùi Xuyên đang tiến hành trò đùa dai, giống như tất cả thiếu niên mười mấy tuổi ở tuổi dậy thì vậy, lấy trêu cợt con gái làm trò vui.

"Cậu cho rằng tôi đang nói giỡn?" Bùi Xuyên đè thấp tiếng nói, ngữ khí lãnh lạnh, "Cẳng chân của tôi bốn tuổi đã bị chặt đứt, hiện tại chỗ đó chỉ có hai đoạn còn lại của chân đã bị cụt lắp chân giả, muốn nhìn sao?"

Tiếng cãi nhau ầm ĩ của các bạn học ở phía sau phòng học lập tức đi xa, Trác Doanh Tĩnh bị giọng nói nhẹ nhàng mà đầy áp lực và trào phúng ép hỏi, sắc mặt trắng bệch lui về phía sau một bước. Cô ta nhìn cũng không dám nhìn Bùi Xuyên lấy một cái, lảo đảo chạy đến phía sau phòng học chỗ để dụng cụ lấy khăn đi.

Thời điểm Trác Doanh Tĩnh ở sát cửa sổ tay đều là run rẩy, cô ta đứng ở ban công bên ngoài, từ pha lê trong suốt nhìn Bùi Xuyên.

Tiểu thiếu niên cong eo, cầm cây lau nhà cùng mọi người cùng nhau lau sàn.

Trong phòng học tro bụi đầy trời, mặt anh không biểu tình, không giống các bạn học khác vừa quét rác vừa đùa giỡn. Anh lặp lại động tác đơn điệu, an tĩnh trầm mặc, phảng phất người vừa mới nói những lời cực đoan ác ý đó không phải anh nói với cô ta, mà là chính cô ta phán đoán. Trác Doanh Tĩnh cảm thấy hoang đường đáng sợ.

Cô ta đem theo khuôn mặt tái nhợt lau xong cửa sổ, cuối cùng rốt cuộc vẫn là không nhịn xuống, muốn nghiệm chứng đây không phải là một lời ác liệt vui đùa.

Trác Doanh Tĩnh kéo lại một bạn học nữ đi từ WC ra, thấp giọng hỏi: "Cậu có biết chân của Bùi Xuyên lớp chúng ta......"

Nữ sinh kia kinh ngạc mà nhìn Trác Doanh Tĩnh, nhớ tới Trác Doanh Tĩnh là bạn ngồi cùng bàn mới của Bùi Xuyên. Ánh mắt nữ sinh đắn đo hai giây, tựa đồng tình lại tựa thở dài mà nhìn Trác Doanh Tĩnh, sau đó cũng hạ giọng nói: "Cậu ấy, không có cẳng chân, nghe nói là lắp chi giả. Cậu nhìn kỹ tư thế đi đường của cậu ấy, cùng người bình thường không giống nhau."

Trác Doanh Tĩnh giống như sét đánh, cô ta như thế nào cũng không thể tưởng được người con tai đạm mạc thanh lãnh có khuyết tật đáng sợ như vậy.

~~~

Con đường đi ra vườn trường của Sơ trung có một trận bóng rổ, thời điểm Bùi Xuyên đeo cặp sách đi qua, một quả bóng rổ lập tức bay qua.

Anh giơ tay, vững vàng tiếp được quả cầu suýt nữa đập vào anh.

Mấy thiếu niên bên kia sợ ra một thân mồ hôi lạnh, một thiếu niên nhặt bóng nói: "Thực xin lỗi thực xin lỗi! Chúng tớ không phải cố ý, cậu không sao chứ?"

"Không có việc gì."

"Cậu phản ứng thật nhanh, thân thủ cũng tốt, có rảnh cùng nhau chơi bóng đi."

Bùi Xuyên lần đầu tiên nghe được khen ngợi như vậy, cảm thấy vừa châm chọc vừa buồn cười. Anh không đáp lời, đeo cặp sách bước ra sân bóng rổ.

Bùi Xuyên thật sự không vui.

Kỳ thật anh cũng không nghĩ tới, chuyện mà mình để ý nhất, có một ngày sẽ bị chính mình nói ra những lời cực đoan như vậy. Nhưng mà Bùi Xuyên so với tưởng tượng của mình, anh bình tĩnh hơn nhiều. Anh cơ hồ có thể đoán được sự biến đổi tâm lý của Trác Doanh Tĩnh, cô ta sẽ đi hỏi rõ với những bạn học khác, sau đó dần dần xa cách mình.

Nếu nghiêm trọng nói......

Nếu nghiêm trọng nói, cô ta sẽ đi nói với giáo viên xin đổi người ngồi cùng bàn.

Vòng qua con đường nhỏ ngoằn ngoèo, là vài cây thạch lựu. Chúng nó đã qua kỳ nở hoa, ở mùa thu có vài nhánh cây điêu tàn.

Chỗ sâu bên trong cây, Bối Dao ôm đầu gối ngồi ở trên tảng đá, cặp sách bị cô ôm vào trong ngực.

Cô mặc đồng phục màu đỏ trắng, vừa thấy Bùi Xuyên đi qua, cô chạy nhanh theo đi lên.

"Bùi Xuyên." Cô ôm cặp sách của mình, "Hôm nay thầy Tần giảng đề toán học cuối cùng tớ nghe không hiểu, cậu có hiểu không?"

Anh trầm mặc, mắt nhìn thẳng: "Không."

"Vậy tớ trở về xem hiểu rồi giảng cho cậu được không?"

"Không cần."

"Cậu tức giận sao?"

"Không có."

Cô cắn môi, không nhịn được cười: "Bùi Xuyên, cậu có thể đổi tên thành " Bùi không vui "."

Bùi Xuyên tức giận cực kỳ, anh cũng không rõ mình tức giận cái gì, thậm chí nhìn cô là ấu trĩ không có lý do. "Bùi không vui" lạnh mặt, đôi mắt đen nhánh nhìn cô một cái.

Bối Dao nói: "Cậu đừng không vui nhé, tớ đem cửu liên hoàn* của tớ tặng cho cậu được không."

*Cửu liên hoàn: Cửu liên hoàn là một trò chơi thưởng gặp lưu truyền trong dân gian Trung Quốc, cũng là một trò chơi rất kỳ diệu được cả thế giới công nhận. Trong tiếng Anh trò chơi này của Trung Quốc được gọi là "Chinese King" có nghĩa là "Vua Trung Quốc".



Cô cúi đầu, từ cặp sách lấy ra một cái cửu liên hoàn tinh xảo, đây là Bối Lập Tài mua riêng cho cô. Bối Dao còn chưa có bỏ ra chơi, nghe nói rất khó giải.

Cô cười lắc lắc cửu liên hoàn, nó đinh linh linh rung động.

Bùi Xuyên lạnh mặt tiếp nhận, ở trong tầm mắt kinh ngạc của cô, một vòng giải một vòng mà giải, toàn bộ cửu liên hoàn được giải không quá hai phút.

Anh lại nhét đến trong tay cô, không nói một lời đi về phía trước.

Bối Dao ôm cửu liên hoàn giải đến chỉnh chỉnh tề tề, sửng sốt một chút lại theo đi lên. Gió thu gợi lên mái tóc đen của thiếu niên, cô vừa đi vừa cúi đầu đem cửu liên hoàn nghịch loạn.

Bối Dao tự mình giải, lại như thế nào cũng không giải được.

Bối Dao cũng không tức giận anh lãnh đạm, cô đi ở bên người anh, nhẹ nhàng hát. Cô hát chính là album của Dung Tổ Nhi năm 2003 《 ta kiêu ngạo 》.

"pride in your eyes

Vì ta viết lại nửa đời sau......"

Bối Dao thanh âm vừa nhẹ lại mềm, ca hát rất êm tai.

Bùi Xuyên thả chậm bước chân, cùng cô sóng vai đi cùng một chỗ. Thiếu nữ bước chân nhẹ nhàng, rõ ràng là mùa thu, lại mang theo mùa xuân ôn nhu cùng tinh thần phấn chấn.

"Bùi Xuyên, cậu cảm thấy cô dạy ngữ văn đẹp không?"

Bùi Xuyên dừng một chút: "Khó coi."

"Hử." Bối Dao có chút thất vọng, cô dạy ngữ văn là nữ nhân thanh thuần động lòng người. Trong trí nhớ của Bối Dao, sơ nhị khi cô gầy đi cũng giống dạng khí chất này. Khẳng định sau này Bùi Xuyên cũng cảm thấy mình khó coi.

"Bùi Xuyên, chúng ta hòa giải đi."

Anh nhấp môi.

"Nhà bà Chu mới tới một con chó nhỏ, thấy tớ sẽ sủa, mấy ngày nay tớ về nhà đều sợ hãi."

Bùi Xuyên đột nhiên xoay người, rũ mắt nhìn cô, anh gằn từng chữ một: "Cho nên, tác dụng của tớ chính là vì đuổi chó cho cậu."

Trong mắt hạnh của cô hình ảnh bộ dáng giờ phút này của anh, sau đó cặp mắt kia chậm rãi cong lên tới, giống như là khắp nơi sắc hoa đào đầy trời vô cùng động lòng người: "Không phải, cậu ở bên cạnh tớ thì tớ không sợ hãi, nếu nó xông tới, tớ sẽ bảo hộ cậu."

Quả cầu đang phình lên trong lòng anh như là bị kim đâm một cái, bỗng nhiên nhụt chí.

Về đến nhà, cô do dự hỏi anh: "Bùi Xuyên, chúng ta hòa giải sao?"

Anh nói: "Câm miệng, về nhà."

Bối Dao hiểu ý anh, vui vẻ mà cười.

~~~

Bùi Xuyên cảm thấy chính mình đặc biệt không biết cố gắng, rõ ràng không có ý định dễ dàng tha thứ cho Bối Dao như vậy, chính là không thể hiểu được lại hòa giải.

Trác Doanh Tĩnh đi tìm giáo viên yêu cầu đổi chỗ ngồi, cô ta ấp úng không dám nói nguyên nhân, vì thế chỗ ngồi rốt cuộc đổi không thành.

Mùng một mùa xuân của học kỳ sau, đối với trong tiểu khu bọn nhỏ đã xảy ra một chuyện lớn —— nhà của Phương Mẫn Quân ở nội thành trung tâm mua phòng ở, hết năm người một nhà liền dọn ra khỏi tiểu khu, chuyện này cùng trí nhớ của Bối Dao giống nhau như đúc, nhà Phương Mẫn Quân sẽ dần dần có tiền, bởi vì hai năm sau giá nhà sẽ tăng lên.

Một đoàn thiếu niên lưu luyến không rời mà nhìn Phương Mẫn Quân ngồi trên xe máy, Bối Dao cũng đi tiễn cô ta.

Năm nay Bối Dao còn chưa cao lên, chỉ có thể đứng ở phía sau đám người. Cô tích cóp một tháng tiền tiêu vặt, mua cho Phương Mẫn Quân một cái ví tiền hình thỏ con.

Phương Mẫn Quân cao ngạo tiếp nhận quà tặng của mỗi người, sau đó dương cằm gật gật đầu.

Bùi Xuyên ở nơi xa lạnh lùng nhìn, có vẻ cùng bọn họ không hợp nhau. Bối Dao tích cóp tiền tiêu vặt anh biết, một tháng này cô đều không có mua một cái kẹo nào, bất luận một chai đồ uống gì.

Bối Dao dùng sức vẫy vẫy tay: "Mẫn Mẫn, phải về chơi nha!"

Phương Mẫn Quân nhìn các thiếu niên thiếu nữ phía sau, trong lòng trừ bỏ tràn đầy vui sướng vì dọn nhà mới, cuối cùng có một chút phiền muộn. Cô ta sờ túi tiền, biểu tình phức tạp mà nhìn Bối Dao, Phương Mẫn Quân cùng Bối Dao so sánh hơn mười năm, cô ta cũng không thích Bối Dao, chính là cũng không có cách nào chán ghét cô.

Bối Dao như là ánh trăng nhu hòa, không có một tia sắc bén góc cạnh.

Nhưng mà nhìn Bối Dao tinh xảo lại mang theo ngũ quan phúng phính của trẻ con, trong lòng Phương Mẫn Quân cơ hồ theo bản năng dâng lên nguy cơ.

Hiện tại Bối Dao nhìn như là cô bé ngốc manh, nếu có một ngày cô biến thành thiếu nữ mỹ lệ thì sao? Vậy chính là cô ta có một thứ duy nhất để so với Bối Dao cũng không còn sao.

"Không sao, tớ còn học một trường học với các cậu mà." Phương Mẫn Quân xua xua tay, ngồi trên xe rồi đi.

Cuối mùa xuân Trần Hổ cùng Lý Đạt đang đi đào tổ kiến, Bùi Xuyên xuống lầu vứt rác lúc đi qua chỗ rẽ nhìn thấy.

Lý Đạt cười hì hì nói: "Trần Hổ, cậu mấy ngày nay đều không vui, có phải hay không là vì Phương Mẫn Quân đi rồi?"

"Không có."

"Cậu đừng gạt tớ, cậu thích cô ấy có phải hay không?"

Trần Hổ lỗ tai đều đỏ: "Đi, đánh rắm, mới, mới không phải."

"Cậu thích cô ấy thì nói với cô ấy đi, hoặc là tan học đưa cô ấy về nhà."

Trần Hổ ỉu xìu nói: "Tớ cũng muốn, nhưng chị họ tớ nói "khoảng cách sinh ra cái đẹp". Con gái đều không thích con trai dính người, thân cận quá sẽ xem mình như là anh trai. Chờ tớ lớn lên vừa cao lại đẹp trai, tớ liền đi tìm Mẫn Mẫn."

Bùi Xuyên nắm chặt túi rác, chờ bọn họ đi rồi, anh mới đi ra ngoài đem rác ném đi.

Ngày hôm sau tan học, Bối Dao phát hiện, Bùi Xuyên đã hòa giải với cô không có chờ cô, một mình đi rồi.

Bối Dao gần đây cảm thấy rất có nguy cơ, bởi vì ở trong trí nhớ của cô, cha mẹ Bùi Xuyên sơ trung đã ly hôn, mà hiện tại tựa hồ còn chưa có xảy ra.

Sắp nghênh đón sơ nhị, sơ nhị sẽ phát sinh rất nhiều sự kiện lớn.

Tỷ như Bùi Xuyên tính cách sẽ đại biến.

Tỷ như Phương Mẫn Quân diện mạo bắt đầu thay đổi, minh tinh Thường Tuyết bởi vì chen chân vào gia đình người khác mà bị dư luận ném đá.

Mà Bối Dao...... Cô rốt cuộc đã có ký ức năm nhất cao trung.

Cô nhìn trong gương khuôn mặt nhỏ trắng nõn mềm mại của mình.

Trong trí nhớ, qua một mùa đông này...... Cô sẽ giống như bướm phá kén mà bắt đầu lột xác.

Ký ức quá mức mơ hồ xa xăm, Bối Dao thậm chí hoài nghi, cô thật sự sẽ biến thành hoa hậu giảng đường Cao Trung làm người kinh diễm sao?

===============

Tác giả có lời muốn nói:

Hạ bổn khả năng sẽ khai 《 ngươi mỉm cười cười 》, hiện ngôn ngọt văn 【 siêu châm siêu nổ mạnh □□ thùng tính tình thiếu niên X thơm ngọt thiếu nữ 】

Tác giả hiện đại huyễn ngôn kết thúc văn:

《 bệnh trạng sủng ái 》

xuyên thành bá tổng tiểu trốn thê 》

《 kiều mềm mỹ nhân 》

《 hắn thực liêu thực sủng 》