Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 43: Thỉnh cầu




Edit: Thanh Thanh

Hơi thở của thiếu niên sạch sẽ mát lạnh, như băng tuyết chôn sâu. Bối Dao chạy ra bên ngoài bệnh viện, che lại gương mặt nóng lên, ảo não khẽ ngâm một tiếng.

Đến tột cùng là cô đang làm cái gì đây?

Tuy cô không có những cảm xúc khoa trương như ở trên mạng nói nhưng mà tim đập thình thịch thình thịch cũng làm cho cả người đều hoảng loạn.

Cô chạy ra thật xa, khuôn mặt đỏ rực. Cô đứng ở trong tuyết hai phút, bông tuyết lớn dừng lại trên tóc và hàng mi dài của cô nhưng cũng không lui được cỗ độ ấm nóng rực kia. Bối Dao ôm đầu gối ngồi xổm xuống, chôn mặt thành một con đà điểu nhỏ.

Bình tĩnh một hồi lâu, Bối Dao đột nhiên cảm thấy mình đã quên mất cái gì đó.

"......" Em trai Bối Quân còn đang ở bệnh viện kìa!

Cô nhận mệnh mà trở về, đưa em trai mau chóng về nhà, rồi không dám nghĩ cái gì nữa.

Phòng bệnh của Bùi Xuyên ở bên cạnh phòng Bối Quân, lúc cô chạy đi thì thì em trai cô vẫn ở đó, hiện tại phải đi về sao. Gương mặt Bối Dao nóng lên, cô lại đi đến tầng dưới cùng, do dự trong chốc lát rồi lại lên tầng.

Mặt Bối Dao đỏ bừng, tiếng bước chân cũng nhẹ nhàng.

Bối Quân ở phòng 312, cô sợ nhất là Bùi Xuyên cũng đang ở đó. Ngẫm lại liền hận không thể đào cái hố rồi vùi mình xuống.

Bối Dao lặng lẽ nhìn thoáng qua, Bối Quân còn ở trên giường, trên má treo làn nước mắt, không tim không phổi mà ngủ say. Cô nhẹ nhàng thở ra, đi qua xoa bóp mặt cậu nhóc để đánh thức cậu nhóc dậy.

"Chị......"

"Ngoan." Cô dựng tay lên môi rồi ôm tiểu Bối Quân xuống tầng.

Tiểu Bối Quân không hiểu vì sao phải im lặng liền hỏi: "Chúng ta phải về nhà sao?"

"Ừ."

"Anh trai kia thì sao?"

Gương mặt Bối Dao đỏ bừng: "Hôm nay không hỏi nữa được không? Hôm nào chị mang em đi nói lời cảm ơn."

Hôm nay Bối Quân cũng bị cậu mình dọa sợ bởi vậy ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Bối Dao ôm em trai đi ngồi xe về. Năm nay cô 16 tuổi, mang theo ngây ngô của thiếu nữ cùng với không biết làm gì, sự ngây thơ đó như đã bị cạy đi một góc, trong đầu lộn xộn.

Cô đi được một lúc lâu rồi mà Bùi Xuyên vẫn không thể ổn định được nhịp tim.

Cả người anh cứng đờ, tim đập kịch liệt đến muốn chết. Chờ anh hơi tỉnh lại, đi qua phòng bên cạnh thì hai chị em đã sớm không còn ở đây.

Những cảm xúc Bối Dao không thể hoàn toàn cảm nhận thì trên người anh đều cảm nhận được hết.

Anh dựa vào vách tường lạnh băng, nhìn tuyết lớn tháng mười hai bay lả tả. Hồi lâu sau ngón tay anh sờ lên má phải của mình. Rõ ràng đã qua lâu như vậy nhưng lại giống như mới một giây trước.

Cảm xúc mềm mại như chuồn chuồn lướt nước dừng lại ở nơi này.

~~~

Trước đêm Bình An, tuyết vẫn như cũ chưa ngừng rơi, cảnh tuyết của thành phố C năm nay đặc biệt đẹp. Thậm chí trên tin tức cũng có tin về tuyết ở nơi này.

Bối Quân ăn cơm xong liền ở nhà xem phim hoạt hình, đám bạn nhỏ ở bên ngoài gọi nhưng cậu nhóc cũng không đi ra.

Trải qua chuyện của cậu, đứa nhỏ không sợ trời không sợ đất cuối cùng cũng đã biết sợ hãi.

Trong lòng Triệu Chi Lan vui mừng là con trai không còn làm bậy làm bạ nữa nhưng lại sợ Triệu Hưng để lại bóng ma tâm lý cho hai chị em.

Triệu Hưng vẫn bị nhốt ở cục cảnh sát, trải qua kiểm tra thì thấy thân thể ông ta có tiêm ma túy. Nếu lúc đó ông ta ôm Bối Quân đi thì kết cục thế nào không ai dám tưởng tượng. Cũng may là Triệu Hưng không chờ được nên ra tay ở trên đường cái, bằng không chờ đến lúc Bối Quân đi nhà trẻ thì mới là tệ nhất.

Bối Lập Tài nói: "Tiền chúng ta không trông mong gì sẽ lấy lại được, nhưng đến cháu ngoại mình cũng xuống tay được, loại người xấu xa này thì sớm nên cắt đứt sạch sẽ đi."

Triệu Hưng khi còn nhỏ được Triệu Chi Lan chăm sóc. Chị gái như mẹ nên nếu nói bà không có tình cảm là giả. Có điều trên đời này có người mẹ nào dám đem an nguy của con cái mình ra bao dung em trai chứ? Vì vậy Triệu Chi Lan quả quyết gọi điện cho bà ngoại Bối Dao: "Mẹ nói con nhẫn tâm cũng được, không thông cảm cũng thế. Đứa em trai như Triệu Hưng con không nhận nữa. Đồng chí cảnh sát nên xử thế nào thì cứ xử như thế."

Bà lão ở đầu dây bên kia che mặt chảy nước mắt, không có cưỡng cầu. Của cải của bà đều cấp cho con trai hết. Mấy năm nay Triệu Chi Lan cũng không dễ dàng gì, tất cả đều là do Triệu Hưng. Không có ai xứng đáng phải trả giá vì ai cả đời cả, bà ngoại tuy rằng trọng nam khinh nữ nhưng cũng biết lần này Triệu Hưng thật sự giẫm lên điểm mấu chốt của Triệu Chi Lan, bằng không Triệu Chi Lan cũng sẽ không nói ra những lời như thế.

Triệu Chi Lan hỏi Bối Dao: "Ai cứu con và em trai?"

Bối Dao còn chưa nói lời nào thì Bối Quân đã nói: "Là anh Bùi Xuyên!" Bùi Xuyên cứu cậu nhóc hai lần, tựa như anh hùng vậy. Bối Quân cũng không giống đám thiếu niên đã lớn và người lớn của tiểu khu, cậu nhóc không biết anh trai hung dữ này không có chân.

Một tay có thể đánh người xấu này, thật sự quá lợi hại.

Triệu Chi Lan nhẹ nhàng nhíu mày: "Lại là Bùi Xuyên sao......" Nhà họ lại càng thiếu nhân tình của người ta rồi.

Bối Dao không hé răng, cô nắm chặt ngón tay, trong đầu vẫn còn giữ cảm xúc e lệ ảo não. Nụ hôn nhẹ nhàng ngày đó khiến tim cô đập thật nhanh. Nói là mang theo Bối Quân đi cảm ơn nhưng ngượng ngùng cứ như dây thường xuân leo lên làm cô chỉ muốn dùng chăn che đầu mình lại.

Có điều cô rốt cuộc vẫn quan tâm đến vết thương của Bùi Xuyên, tình đậu cũng chưa hoàn toàn nảy mầm, nên đành hỏi mẹ: "Con mang Bối Quân đi cảm ơn được không?"

Triệu Chi Lan nhìn Bối Dao, không biết nghĩ tới cái gì, cuối cùng chỉ nói: "Con và Bối Quân không cần đi, để mẹ với cha con đi."

Bối Dao giật mình: "Vì sao ạ?"

Triệu Chi Lan nói: "Nghe lời mẹ là được. Cậu con đã bị nhốt lại, gần đây cũng không có nguy hiểm gì, lại sắp thi cuối kỳ rồi, con phải cẩn thận mà học tập, đừng nhọc lòng mấy thứ này. Con nói tay thằng bé bị thương, chẳng lẽ con đi thì vết thương sẽ khỏi chắc? Lần trước đã thiếu thằng bé một lời cảm ơn trịnh trọng nên lần này cha mẹ nhất định phải tự đi gặp người ta."

Triệu Chi Lan không phải một người cường thế, nhưng ở sự kiện này bà lại vô cùng kiên quyết.

Buổi tối lúc đi ngủ, Bối Lập Tài nói: "Để Dao Dao cùng tiểu Quân đi cảm ơn là được rồi, Bùi Xuyên lại không thích nói chuyện, chúng ta đi thì xấu hổ lắm."

Triệu Chi Lan biết chồng mình không thích ngoại giao, nghe xong bà nhéo ông một cái: "Anh chỉ lười thôi chứ gì? Còn để Dao Dao đi nữa chứ! Bọn nhỏ hiện tại đều không phải trẻ con nữa rồi, Bùi Xuyên cũng sắp thành niên rồi, con gái anh qua năm cũng 17 rồi. Anh cảm thấy Bùi Xuyên là người thích xen vào chuyện của người khác thế sao? Nó đã cứu tiểu Quân hai lần rồi đó!"

Triệu Chi Lan nói đến đây thì thấy sắc mặt chồng mình khẽ biến, bà thở dài: "Mặc kệ thằng bé có tình cảm với Dao Dao hay không...... Tóm lại, ân tình vẫn thiếu, vẫn cần trả. Không phải em khinh thường nó, nhưng Dao Dao không thể cùng nó ở bên nhau được."

Bối Lập Tài nói: "Có khi em suy nghĩ nhiều cũng nên."

Triệu Chi Lan nói: "Anh nói xem lúc anh tuổi còn trẻ có khí phách có chắn dao cho em không? Lúc về nhà đi qua khe núi, bảo anh cõng một chút mà anh có chịu đâu."

Bản mặt già của Bối Lập Tài đỏ lên, khụ một tiếng: "Năm ấy không phải ăn không đủ no sao, đói nên không cõng nổi chứ sao."

Nhưng nói đến đây thì Bối Lập Tài cũng đã hiểu ra. Đây cũng không phải việc nhỏ như đi qua khe núi. Hai lần đứa bé đó đều lấy mạng ra mà đánh đổi.

Trầm mặc không nói gì, rồi lại thắng qua hết thảy. Bối Lập Tài cũng có chút kinh hãi. Là người từng trải, bọn họ nhạy bén hơn Bối Dao ngây thơ hồn nhiên nhiều. Bối Lập Tài nói: "Ngày mai đem hết tiền trong sổ tiết kiệm lấy ra đi."

Triệu Chi Lan đau lòng.

Bối Lập Tài nói: "Con gái với con trai quan trọng hơn." Chỉ mong thiếu niên kia có thể xóa đi tâm tư này.

Chân tình cũng không thắng nổi thế tục, Bùi Xuyên chẳng làm sai gì hết, chỉ là thân thể anh có tàn khuyết.

Bối Lập Tài và Triệu Chi Lan làm như vậy thì trong lòng cũng không thoải mái, nhưng làm cha mẹ, núi đao biển lửa bọn họ cũng đi được, làm sao có thể để con gái cùng...... Người như vậy ở bên nhau chứ?

~~~

Cuối năm 2007, cả gia tài của Triệu gia chỉ có bốn vạn đồng. Nhưng đây cũng coi như một số tiền không nhỏ. Tiền lấy ra nặng trĩu, dùng một cái túi nghiêm cẩn mà đựng tốt, như là tâm tình của Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài.

Cổng lớn của Tam Trung bị băng tuyết bao trùm, mùa đông gió thổi ở trên mặt có chút lạnh.

Triệu Chi Lan ở chỗ Tào Lị đã hỏi được lớp của Bùi Xuyên. Bà lôi kéo Bối Lập Tài đi tới lớp số 9 cao nhị của Tam Trung.

Bối Dao sắp thi cuối kỳ, chương trình học của cao nhị nặng hơn cao nhất nhiều, vì thế khi Triệu Chi Lan nói muốn tự mình đi nói cảm ơn thì cô cũng để bà tự đi.

Nhưng Bối Dao cũng không biết nhà họ mang hết bốn vạn đồng tích cóp được mấy năm nay ra để tỏ "lòng biết ơn" kia.

Lúc này Bùi Xuyên đang cúi đầu làm đề. Kim Tử Dương công khai ở trong phòng học hút thuốc. Hắn ngậm thuốc lá trên miệng, vừa hút vừa chơi game. Lúc này ủy viên môn toán đi đến phát bài thi cho bọn họ.

Bọn họ ngồi cùng nhau, vì thế đại biểu đưa hết bài cho Quý Vĩ.

Lúc đại biểu nhìn đến bài thi của Bùi Xuyên thì sắc mặt lập tức thay đổi. Hắn chần chờ mà nhìn Bùi Xuyên, sao, sao có thể?

Quý Vĩ tiếp nhận bài kiểm tra, đầu tiên là nhắm mắt lại khẩn trương nói: "Ông trời phù hộ, đạt tiêu chuẩn, đạt tiêu chuẩn, nhất định phải đạt tiêu chuẩn!"

Tay hắn vừa hé ra đã thấy con số 69 đỏ tươi. Quý Vĩ đau lòng, cố nhịn khóc mà tự đánh mình một bạt tai.

Kim Tử Dương cười ha ha: "Được rồi Viagra, đừng tự ngược mình nữa. Mỗi lần phát bài thi cậu đều như vậy, hà tất phải thế, cũng lắm thì bài lần sau cố hơn là được."

Quý Vĩ đem bài của những người khác đưa qua. Lúc cầm đến bài của Bùi Xuyên thì hắn tưởng mình nhìn nhầm rồi!

Toán học có điểm tối đa là 150, 90 điểm đã là đạt chuẩn, thế nhưng Bùi Xuyên được bao nhiêu?

150 đó!

Tay Quý Vĩ run rẩy, lăn qua lộn lại xem bài thi kia. Trên bài thi, bút tích của thiếu niên trầm ổn hữu lực, con số viết rất lưu loát rõ ràng. Số điểm tuyệt đối kia như là đang sáng lấp lánh vậy.

Đã hơn một năm nay chưa có ai được điểm tuyệt đối môn toán này. Bài thi điểm tuyệt đối này khiến Quý Vĩ hoài nghi chính mình là đang nằm mơ.

Hắn quay đầu lại: "Xuyên, Xuyên ca, bài thi của anh......"

Bùi Xuyên nhận bài thi nhìn một cái.

Dư quang khóe mắt Kim Tử Dương liếc tới thì cũng kinh ngạc: "Không, không phải đâu, bao nhiêu điểm cơ?"

Trịnh Hàng quay đầu lại, game cũng không chơi nữa. Mấy thiếu niên đều ngây ngốc.

Bùi Xuyên được 150 điểm! Không phải 50 mà là 150 đó!

Kim Tử Dương vừa định mở miệng hỏi cái gì thì ở cửa sau có một đôi trung niên nam nữ co quắp đứng ở đó.

Bùi Xuyên ngước mắt, ánh mắt hơi khựng lại.

Triệu Chi Lan gật gật đầu với anh, sau đó Bùi Xuyên đứng dậy đi ra ngoài.

Triệu Chi Lan mang theo một túi tiền lớn, bà siết chặt cái túi nói: "Tiểu Xuyên, dì có chút lời muốn nói với cháu, hiện tại cháu có tiện nói chuyện không?"

Bùi Xuyên trầm mặc gật gật đầu: "Đi rừng cây bạch quả đi, nơi đó không có người."

Bối Lập Tài cố ý nhìn thiếu niên một cái, thấy anh thực lễ phép khách khí. Nhưng vừa rồi chung quanh bàn anh có mấy thiếu niên hút thuốc chướng khí mịt mù. Thậm chí bây giờ Bùi Xuyên đi ra đây rồi mà trên người anh vẫn có mùi khói nhàn nhạt.

Gió thổi qua khiến mùi khói kia tan đi nhưng sầu lo trong lòng Bối Lập Tài lại không bị thổi tan chút nào.

Ba người đi vào rừng cây bạch quả của Tam Trung.

Lá cây bạch quả đã rụng hết, nhánh cây đọng một tầng tuyết dày, cũng là một phong cảnh không tồi.

Bối Lập Tài không giỏi ăn nói, cả người có chút xấu hổ.

Triệu Chi Lan nói: "Dì Triệu và chú Bối tới để cảm ơn cháu đã cứu Bối Dao và Bối Quân nhà chúng ta. Lần trước cháu cứu tiểu Quân, chúng ta vẫn chưa cảm ơn cháu, hy vọng cháu không để bụng."

Bùi Xuyên nhấp môi: "Không cần khách sáo."

Tuyết rơi trên tóc anh, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng khiến bông tuyết tan ra, mang theo vài phần lạnh lẽo.

Bùi Xuyên không muốn nghe những lời bọn họ sắp nói, nhưng cuộc đối thoại vẫn cứ thế diễn ra.

Triệu Chi Lan nói: "Đây là quà tạ lễ của chúng ta. Nghe nói bây giờ cháu sống một mình, nhất định là cuộc sống không dễ dàng. Dì nhìn cháu lớn lên, cũng biết cháu là đứa nhỏ thật tốt. Dao Dao cũng là đứa nhỏ tốt, trong lòng con bé cũng cảm ơn cháu. Nếu về sau cháu có yêu cầu gì cần trợ giúp thì cứ việc tới tìm dì, nhà của chúng ta có thể giúp đều sẽ giúp. Triệu Hưng đang ở cục cảnh sát, Dao Dao cùng Bối Quân về sau cũng sẽ không có chuyện gì."

Nước tuyết hơi lạnh.

Triệu Chi Lan nhìn thiếu niên trầm mặc thì đem túi tiền dúi vào trong tay anh, "Chúng ta không làm chậm trễ việc học của cháu nữa, cháu cầm lấy món quà cảm ơn này. Mùa đông lạnh, đừng mặc đơn bạc như thế."

Tay trái của thiếu niên đeo bao tay da màu đen lộ ngón tay, cầm bốn vạn đồng tiền, nặng trĩu.

Triệu Chi Lan nói xong những lời này thì trong lòng cũng thấy khó chịu. Bà vội lôi kéo Bối Lập Tài đi ra ngoài cổng trường.

Anh cầm lấy túi tiền kia, tay phải nắm chặt thành quyền, vết thương bị vỡ ra, máu tươi lại chảy. Nụ hôn ngây ngô của thiếu nữ ngày đó khiến anh nhiều ngày như vậy đến giờ vẫn nhớ mãi không quên. Đúng là đã ăn một lần thì liền biết mùi vị, suy nghĩ lặp lại vô số khả năng.

Nhưng hiện tại lại có người rõ ràng rành mạch nói với anh rằng hết thảy đều là si tâm vọng tưởng. Là tuyết năm nay rơi quá nhiều khiến tầm mắt người ta mơ hồ để rồi sinh ra hy vọng xa vời sao?

Bùi Xuyên nói: "Đợi đã."

Triệu Chi Lan quay đầu lại thấy Bùi Xuyên đi qua, đem túi tiền trả lại: "Cháu hiểu ý hai người, cái này cháu không thể nhận. Coi như cháu đã nhận quà rồi."

Giọng anh hơi khàn, giống như bị thứ gì đó xuyên qua.

Bùi Xuyên trả tiền lại, sau đó đưa lưng về phía bọn họ, quay lại phòng học. Thật buồn cười đúng không? Có người táng gia bại sản cũng muốn anh tránh xa bảo bối nhà họ một chút.

Bên ngoài băng thiên tuyết địa, còn trong phòng học lại vô cùng ấm áp.

Kim Tử Dương và Trịnh Hàng còn đang kinh ngạc mà thán phục vây quanh bài thi toán được điểm tuyệt đối kia. Quý Vĩ là kích động nhất, hắn dùng ánh mắt như nhìn thần tiên mà nhìn về phía Bùi Xuyên: "Xuyên ca, làm sao anh mà có thể làm được điểm tuyệt đối vậy? Lợi hại quá đi."

Kim Tử Dương tùy tiện nói: "Xuyên ca thật không nghĩa khí gì, có đáp án cũng không nói trước, cũng không chia sẻ cho anh em gì hết."

Trịnh Hàng nói: "Xuyên ca, anh làm thật hả?"

Bùi Xuyên dùng tay trái lấy bài thi, xoa thành một đoàn rồi ném vào thùng rác ở cuối phòng học. Máu trên tay phải của anh đã ngừng chảy, trên băng vải bị nhuộm thành màu hồng.

Nghe Trịnh Hàng hỏi như thế thì anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: "Đúng vậy."

Nỗ lực và thật lòng của kẻ tàn phế thì có đáng gì chứ.