Nhìn Về Phía Anh

Chương 9: Bí mật không còn là bí mật




Khoảng thời gian sau đó Du Tử Tinh không biết mình đã trải qua thế nào. Hàn Hi lại càng không lên tiếng, sau khi vào phòng anh liền bế Tiểu Du vào phòng ngủ, để lại Du Tử Tinh ở phòng khách với hàng tá suy nghĩ miên man.

Cậu chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày bí mật này bị anh vạch trần một cách trực tiếp như vậy. Dù lúc này cậu có chối thì có lẽ mọi bằng chứng mà Hàn Hi tìm được đều phủ định lí lẽ của cậu. Sự thật vẫn mãi là sự thật, Tiểu Du là con trai anh ấy, cho dù cậu không muốn thì cũng chẳng làm được gì.

Tiếng bước chân trầm ổn kéo lại suy nghĩ của Du Tử Tinh, cậu run lên không dám quay đầu lại. Hàn Hi đi đến bên cạnh cậu, từ trên cao nhìn xuống người nào đó vẫn đang làm đà điểu kia, có chút vô lực không nói nên lời. Bí mật đã bại lộ, hiện giờ cậu cũng chỉ có thể khai thật với anh thế mà người nào đó nhát gan vẫn cứ im thin thít.

- Em đã nghĩ xong chưa? – Anh lạnh nhạt hỏi.

- ...

- Nếu chưa nghĩ xong để tôi nghĩ giúp em! Đem tên trong hộ khẩu của Tiểu Du đổi thành họ của tôi, sau đó tôi và em kết hôn, sau đó nữa em phải nửa bước không được rời khỏi tôi và ở bên cạnh tôi đến hết đời, làm đúng bổn phận của một người bạn đời chân chính! – Hàn Hi thao thao bất tuyệt, vừa lòng nhìn biểu tình khiếp sợ của Du Tử Tinh đối với anh.

- Anh... bị điên à? – Du Tử Tinh mãi mới thốt ra được một câu như vậy.

Hàn Hi gãi cằm, đáp:

- Nếu em nghĩ tôi điên thì cứ cho là vậy đi! Tôi có điên cũng sẽ không để con mình và người sinh ra nó sống bất bơ như vậy, nên Du Tử Tinh, em chọn đi! Một là đáp ứng kết hôn cùng tôi, hai là tôi đóng gói em đem đi kết hôn và em sẽ chẳng có quyền gì ngoài việc nghe lời tôi cả!

Du Tử Tinh đen mặt:

- Một và hai có gì khác nhau?

- Có chứ! Lựa chọn số 1 sẽ khiến em bình đẳng với tôi giống như các gia đình khác, còn lựa chọn số 2, em biết rồi đó, không có gì ngoài những mệnh lệnh. Mà em cũng biết rồi đó, muốn em nghe lời tôi có rất nhiều cách!

Du Tử Tinh trợn mắt há mồm nhìn Hàn Hi cứ cho là đúng mà nói. Trong lòng cậu ngoài khiếp sợ còn có chút hạnh phúc nho nhỏ. Nhưng nghĩ tới vị hôn thê của anh, cậu lại cụp mắt, buồn thiu nói:

- Nhưng anh đã đính hôn rồi!

- A! Thì ra em còn biết tôi đính hôn rồi! Em yên tâm, vài ngày nữa sẽ cho em câu trả lời thích đáng. Bây giờ đã khuya rồi, mau theo tôi vào ngủ!

- Nhưng... Này! Anh làm gì? Buông tôi ra!

Hàn Hi mặc kệ cậu la hét, đánh cái bốp lên đôi mông tròn trịa của cậu, vác người trên vai, mắng khẽ:

- Im lặng, con thức bây giờ!

Du Tử Tinh ấm ức im lặng, vùng vẫy vài cái vẫn không thoát được đành nhận mệnh bị Hàn Hi vác trên vai đi về phòng ngủ.

Khi bị ném lên giường, Du Tử Tinh trừng mắt mắng Hàn Hi:

- Anh là đồ tra công!

- Em là tiện thụ? – Hàn Hi nhếch mép cười.

- Anh...

- Mau ngủ đi! Sáng mai chúng ta có rất nhiều việc phải làm! – Hàn Hi ôm cậu vào lòng, chuẩn bị ngủ

- Làm gì? – Du Tử Tinh cọ cựa giây lát liền bất lực nằm yên.

- Ừm... đi mua sắm, chuẩn bị dọn nhà, sau đó là chuẩn bị kết hôn...

- Ai muốn kết hôn với anh chứ! – Du Tử Tinh trợn mắt.

- Em không có sự lựa chọn nào khác! Nói không chừng chúng ta đang có một cục cưng khác nữa rồi...

- Không thể nào!

- Vậy à? Xem ra tôi chưa đủ cố gắng!

Hàn Hi híp mắt nhìn Du Tử Tinh, cậu chợt đỏ mặt nhắm mắt lại, trái tim đập thình thịch, thật ra cậu cũng không chắc về đáp án của mình, kể từ lần gặp lại anh, mỗi lần ân ái bọn họ hoàn toàn không sử dụng biện pháp an toàn nào cả, mà cậu thì quá mệt mỏi để nhớ đến chuyện tránh thai...

Bàn tay Du Tử Tinh siết chặt, Hàn Hi thở dài, nhẹ nắm tay cậu đặt lên chiếc bụng mềm mại, xoa nhẹ:

- Nếu có cứ sinh thêm một đứa! Lần này tôi sẽ không để em một mình nữa... - Nói rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cậu. Đôi mi Du Tử Tinh run run, trái tim rung động không nói nên lời.

Đêm đó cậu ngủ rất say, không hay biết bên cạnh luôn có một ánh mắt chăm chú nhìn cậu.

...

Hôm sau, dưới ánh mắt bất mãn cùng phản đối của Hàn Hi, Du Tử Tinh hiên ngang gởi con tiếp tục đi làm. Tiểu Du rất biết điều ra cửa hôn baba vài cái rồi lưu luyến nhìn người đi, sau đó đem đôi mắt to như trứng chim lấp lánh nhìn Hàn Hi.

- Con lại muốn gì? - Hàn Hi bất đắc dĩ hỏi.

- Đi chơi đu quay!

- Không được! Hôm nay chúng ta phải đi coi nhà để chuẩn bị về ở cùng nhau. Cha có rất nhiều việc phải làm nên Tiểu Du phải biết nghe lời!

Tiểu Du mếu máo cụp mắt. Hàn Hi thấy mà đau thấu lòng, đành thở dài:

- Chỉ được đi đu quay một giờ thôi nhé?

- Hoan hô!!!

Hàn Hi bật cười, bế con lên đi vào phòng thay quần áo. Anh đã mua cho Tiểu Du rất nhiều quần áo mới. Lần đó khi Du Tử Tinh nhìn thấy chỉ biết oán hận anh phung phí, nhưng sau đó lại hí hửng đem quần áo mới ra thay hết bộ này đến bộ khác cho con, chơi quên trời quên đất.

Đang thay áo cho Tiểu Du thì Hàn Hi nhận được điện thoại. Nhìn số điện thoại cứ chớp tắt liên tục trên màn hình, anh thở dài nghe máy.

- Ông!

- Hàn Hi! Bao giờ con trở về? – giọng nói ấm áp pha chút lo lắng vang lên bên kia.

- Ông... hiện tại con chưa thể về được!

- Sao thế? Con cùng Duyệt Tình cãi nhau à?

- Không ạ! Tóm lại con còn chút chuyện chưa giải quyết xong, khi nào hoàn tất con sẽ về!

- Haiz, con đó, hai đứa đính hôn đã bao lâu rồi, con gái người ta đã chờ con rất lâu, sao vẫn chưa tính đến chuyện kết hôn đi. Con cũng đâu còn trẻ nữa!

Hàn Hi thở dài:

- Ông à, có một chuyện con vẫn chưa nói với ông, ông cho con chút thời gian, con về sẽ giải thích tất cả!

- Con thật là... không khiến ông bớt lo chút nào hết!

- Hì, ông giữ gìn sức khỏe! Đợi con về sẽ có bất ngờ cho ông!

Đúng lúc Hàn Hi định cúp máy, Tiểu Du nãy giờ bên cạnh rất tò mò vì thấy cha cười rất vui bèn quơ tay giật chiếc điện thoại trên tay anh, kề vào tai, bắt chước anh bi bô nói:

- A nhô....

Hàn Kính Thiên giật mình nhìn chiếc điện thoại, sau đó kề sát vào tay, nghe tiếng trẻ con líu lo bên đấy lại càng nghi hoặc, lại loáng thoáng nghe được tiếng Hàn Hi nhẹ nhàng dụ dỗ: "Tiểu Du, trả điện thoại cho cha!", "A nhô... sao không ai nói vậy cha?", "Bị con dọa rồi! Mau đưa lại điện thoại đây!"... Ông càng nghe càng sửng sốt, chẳng lẽ Hàn Hi ở bên ngoài có người phụ nữ khác, còn có cả con nữa, nghe giọng thằng nhóc ấy chắc cũng lớn lắm rồi. Thằng này còn định giấu ông đến bao giờ? Hèn chi nó không muốn kết hôn với Duyệt Tình, cứ cò cưa mãi.

Hàn Kính Thiên trầm mặc, sau đó cúp điện thoại. Gọi một cuộc cho trợ lí của mình nói vài lời sau đó liền thở ra. Còn Hàn Hi lúc lấy lại được điện thoại thì máy đã cúp, anh cũng không lo sợ ông sẽ nghe được những gì, dù sao chuyện anh sẽ đem Du Tử Tinh và Tiểu Du về cũng là sự thật. Cho ông chút thời gian thích ứng là lẽ đương nhiên.

- Cha, đẹp không? – Tiểu Du mặc xong bộ quần áo hình gấu con, trông lại càng xinh vô đối.

- Đẹp! Chúng ta đi nào!

...

Du Tử Tinh lại âu sầu ngồi chống cằm lên quầy bar, đôi mày nhăn tít khiến Tiểu Tranh trông thấy mà khó ở.

- Đại ca à, anh cứ sầu mi khổ não thế làm sao mà em buôn bán cho được đây?

- Haizz!

- Anh nói đi, lại chuyện gì? Không phải hôm qua về anh lại chẳng nói chẳng rằng khiến người kia giận chứ? Anh hai à, anh có cần tự làm khổ mình mãi vậy không?

- Tiểu Tranh à, anh chú bị người ta cầu hôn!

- Hả??? Ai chán sống dám cầu hôn anh trong khi tên đáng sợ kia còn ở đây chứ?

Du Tử Tinh liếc cậu một cái sắc lẻm:

- Còn ai vào đây! Là tên đáng sợ mà cậu nói đấy, tôi phải làm sao bây giờ?

- Trời ạ! Chẳng phải là chuyện vui hay sao? Sao anh lại than thở? Con của anh là con của hắn, anh về nhà kết hôn với hắn là chuyện đương nhiên rồi, chẳng lẽ anh muốn hắn ta kết hôn với người khác à?

- Tôi không biết...

- Em thấy là anh mau mau đồng ý đi, con đã sắp bị người ta đem đi rồi mà còn ở đây làm giá! Với lại, trong lòng anh còn chứa được ai khác ngoài hắn ta sao?

Du Tử Tinh nhìn Tiểu Tranh một cái rồi cụp mắt, đúng vậy, ngoài Hàn Hi ra cậu chẳng thể yêu ai khác nữa. Nhưng nghĩ đến việc phải về chung sống với anh, cậu lại chẳng có chút tự tin nào, thêm việc đối mặt với gia đình của anh nữa, bọn họ liệu có coi cậu là quái vật hay không?

- Tử Tinh à, anh phải tự tin lên một chút! Bản thân anh là một người rất tốt, thêm một thằng con trai không ai ghét được thì có gì mà phải sợ cơ chứ, người ta muốn mà còn chẳng được nữa kìa!

- Tiểu Tranh, cám ơn cậu!

- Anh khách sáo làm gì! Sau này đẻ thêm một đứa nữa cho tụi em chơi là được! Hắc hắc...

Du Tử Tinh trợn mắt lườm cậu ta, việc cậu có thể sinh con chỉ có Vu Mặc và Tiểu Tranh là biết rõ ngọn ngành. Tiểu Tranh cười cười liếc nhìn bụng cậu đầy ẩn ý. Du Tử Tinh đỏ mặt đập cậu ta một phát rồi đi lên văn phòng của mình, khỏi nghĩ cũng biết cậu ta đang suy ngẫm đến những điều đen tối.

...

Du Tử Tinh đúng giờ tan ca, cũng tầm 1- 2h sáng, hôm nay Hàn Hi không gọi điện cũng không đến rước khiến cậu có chút lo lắng. Du Tử Tinh đón xe về khách sạn, trong phòng vô cùng yên tĩnh khiến trái tim cậu bỗng đập vội vã.

Cậu chạy vào phòng ngủ, thấy Tiểu Du đã yên bình ngủ say mới thở phào nhẹ nhõm. Tiểu Du là mạng sống của cậu, nếu Hàn Hi mà đem nó đi mất cậu có chết cũng không tha thứ cho anh.

Hàn Hi từ phòng làm việc trở lại thấy Du Tử Tinh đứng ngẩn ngơ ở cửa phòng ngủ liền vô cùng khó hiểu. Anh đi đến sau lưng cậu, có chút xấu xa ôm người vào lòng khiến ai kia giật thót nhưng không dám la lên, sau đó kéo người ra ngoài, đè vào cửa hôn lấy. Du Tử Tinh giãy giụa nhưng vô ích, bị anh hôn đến không thở ra hơi.

- Sao lại đứng ngẩn ngơ ở đó? – Hôn xong, anh né người ra cho cậu có chút không gian thở.

Du Tử Tinh thở hổn hển, đôi mắt ngập nước nhìn Hàn Hi, đôi môi sưng đỏ khẽ hé ra càng khơi gợi dục vọng trong mắt anh.

- Tôi...cứ nghĩ anh đi rồi...

- Hử? – Hàn Hi nhướng mày, sau đó liền không vui nhìn cậu: - Em không tin những gì tôi nói hôm qua?

- Không...không phải... chỉ là... giống như là mơ mà thôi! – Du Tử Tinh cúi đầu, thì thầm.

Hàn Hi nhìn cậu chăm chú, sau đó nâng cằm cậu lên. Nhìn sâu vào đôi mắt ẩn chứa đầy nghi hoặc kia, trịnh trọng nhắc lại:

- Du Tử Tinh, em nghe cho rõ đây! Tôi Hàn Hi chưa bao giờ nói đùa, tôi sẽ kết hôn với em, ngoài em ra sẽ không lấy ai khác, em chỉ có thể làm bạn đời của tôi, sinh con cho tôi và sống với tôi tới già. Em nghe rõ không?

- Em...

Hàn Hi chặn ngang lời cậu bằng một nụ hôn cháy bỏng, đầy nhiệt huyết và dục vọng chiếm hữu. Anh muốn con người này mãi mãi thuộc về anh, cho dù cậu có từ chối anh cũng không buông bỏ.

Hàn Hi vừa hôn vừa ôm người về phòng sách, chuyện trẻ em dưới 18 tuổi không nên xem thì phải tìm chỗ kín đáo đã, anh cũng không muốn đang làm giữa chừng lại bị phá, lúc đó có mà liệt mất. Du Tử Tinh mơ màng bị anh bế đi, trong lòng hỗn loạn rất nhiều thứ nhưng hơn cả là tình yêu cháy bỏng mà cậu dành cho anh chưa từng nguôi ngoai dù chỉ một chút.