Nhóc "Câm" Chọc Hồng Trần

Chương 49: Nương của ngươi! …Khoẻ không?




Thu Anh Đào nhìn không chớp mắt, nàng chậm rãi hướng vật nhiễm đầy vết máu kia mà đi đến.

Nàng cúi đầu nhìn chăm chú nhìn cây quạt màu vàng được làm bằng trúc, tâm thần nàng không yên mở quạt ra… Đây là quạt của Tống Hàn Nho, trước đây Tống Hàn Nho chính là dùng cái chuôi quạt này giết chết sáu vị đại nội thị vệ, nàng nhớ rõ trên cây quạt có khắc hoa văn, hơn nữa vị trí đuôi quạt bị gãy cũng trùng khớp.

Huyền khí hộ pháp thấy nàng đứng dậy không khỏi buông sách xuống, liếc mắt nhìn cây quạt trong tay nàng, sau đó cười nói:

“Cây quạt Tam Tiễn Nguyệt bị người vô ý làm hư, lão phu còn chưa kịp tu chỉnh, ngươi cẩn thận coi chừng bị chỗ gãy cắt đứt ngón tay.”

Thu Anh Đào trong lòng không khỏi lộp bộp một tiếng, đây đúng là Tam Tiễn Nguyệt, bởi vì bên trong được cất giấu ba loại ám khí, nàng từng nghe Tống Hàn Nho miêu tả qua. Nhưng Tống Hàn Nho là Thất vương gia, hắn và Yến Hoàn Sơn có quan hệ gì? … Nàng tâm thần không yên xoay người nhìn lén Huyền khí hộ pháp, chẳng lẽ Huyền khí hộ pháp chính là sư phụ của Tống Hàn Nho?

Thu Anh Đào không biết làm sao, đành đem cây quạt để lại chỗ cũ. Nàng nguyên bản chính là mang thân phận vợ tương lai của Tống Hàn Nho, còn cùng Ngưu Đại Ngưu nói dối mới rời đi kinh thành, nàng lại đồng hành cùng Mộ Giai Nam người chuyên đối địch với hoàng gia. Nếu Huyền khí hộ pháp thật sự là sư phụ Tống Hàn Nho, vậy sau khi nàng gả cho Tống Hàn Nho đương nhiên sẽ gặp mặt, đến lúc đó nhất định có chuyện xảy ra.

Nàng âu sầu ão não ngồi trở lại bên cạnh Huyền khí hộ pháp, vẻ mặt tội nghiệp nhìn lão nhân nháy mắt… Bọn họ xưa nay không thù oán, gần đây cũng không có thù hận, cầu hắn giữ bí mật dùm nàng được không ta? Bất quá nghĩ lại, Mộ Giai Nam nếu quá quan, lão nhân không đồng ý, nhất định sẽ trở mặt với nhau, lúc đó cũng sẽ trở thành kẻ thù a, ô ô.

Huyền khí hộ pháp thấy nàng không yên bất an đầu đầy mồ hôi, không khỏi thân thiết dò hỏi:

“Ở trong động không được thoải mái sao? Lão phu đưa ngươi đến khách phòng nghĩ ngơi một lát nhé?”

Thu Anh Đào có chút hoang mang lo sợ, khi thì lắc đầu khi thì gật đầu, mà Huyền khí hộ pháp chính là vẻ mặt ôn hoà cười yếu ớt. Sau mười phút từ chối, rốt cục nàng quyết định thật nhanh đứng lên, nếu nói dối sẽ bị vạch trần còn không bằng chính mình cung khai trước, nếu không nàng chết càng nhất định khó coi hơn.

Thu Anh Đào hướng Huyền khí hộ pháp cúi đầu trí tạ, ý bảo hắn mang nàng rời đi, Huyền khí hộ pháp hiểu ý đứng dậy, hắn không khỏi liếc mặt nhìn Mộ Giai Nam một cái, trong lúc vô tình hắn chú ý tới động tác trong tay Mộ Giai Nam, nhất thời trước mắt sáng ngời… Xem ra tiểu huynh đệ này rất nhanh sẽ tìm được cách sử dụng ám khí, rất tốt.

Khi Huyền khí hộ pháp đưa Thu Anh Đào vào phòng khách, hắn vừa xoay người muốn rời đi, Thu Anh Đào dùng bả vai đánh lên cửa, một đôi mắt hoảng sợ trừng Huyền khí hộ pháp. Huyền khí hộ pháp đương nhiên không biết dụng ý của nàng, an ủi nói: “Không cần lo lắng cho Mộ thiếu hiệp, hắn sắp tìm được đáp án của Hoa Lan Khấu rồi.”

Thu Anh Đào vừa lắc đầu, vừa cởi áo ngoài, nhìn tư thế giống như nàng sắp thành lưu manh đùa giỡn vậy, Huyền khí hộ pháp hơi kích động lui về phía sau hai bước: “Nha đầu mau dừng tay! Ngươi muốn làm gì a? !”

Thu Anh Đào phiên cho Huyền khí hộ pháp ánh mắt xem thường, giờ phút này, nàng không cần quản lão nhân có hiểu lầm hay không, quan trọng là ngọc bội mà Tống Hàn Nho tặng quá lớn, nàng đã mở hết một tầng áo nhưng cũng không lấy ra được, nhưng ngón tay vừa tiêu thũng lại không linh hoạt, động tác nàng có chút chậm, khiến cho lão nhân có tư tưởng không thuần khiết .

Huyền khí hộ pháp thấy tình hình quỷ dị như vậy, hắn định mở cửa rời đi, nhưng trong chớp mắt khi mở cửa, chỉ thấy một miếng ngọc bội trong sáng xuất hiện trước mắt. Huyền khí hộ pháp giật mình, nghiêng đầu nhìn khối ngọc bội, nhưng trên sợi dây màu hồng gắn ngọc bội còn có một trang sức khác càng khiến cho hắn rung động… Hắn đem ngọc bội và Ngân Liễu Diệp cho vào lòng bàn tay, sau khi cẩn thận quan sát một lát… Hắn không khỏi kích động tay run run:

“Cái này là Ngân Liễu Diệp, là của ngươi sao?”

“…” Thu Anh Đào khóe miệng cứng đờ, nàng liếc mắt nhìn hai vật cùng nằm chung trong một vòng cổ, nàng muốn cho hắn xem là ngọc bội, ngọc bội a! Lão nhân này thật sự là mắt mờ rồi, ngọc bội to như vậy, vậy mà nhìn không thấy? Ách không đúng… Chẳng lẽ Huyền khí hộ pháp cũng không biết chủ nhân của Tam Tiễn Nguyệt là Thất hoàng tử Tống Hàn Nho sao? Vậy thật là khéo đi!

Thu Anh Đào vẫn đắm chìm trong lo lắng gật gật đầu, nàng phân tích như thế này, nếu Huyền khí hộ pháp không biết miếng ngọc bội này, liền chứng minh hắn với Tống Hàn Nho không quen biết, vậy nàng không cần làm chuyện thừa khiến cho Huyền khí hộ pháp chú ý. Thứ hai, nàng không biết nên giải thích như thế nào, dù sao cũng chỉ là một nhạc khí có thể thổi nhạc mà thôi, nhưng phiền toái ở chỗ là do Mộ Giai Nam đưa, nhưng nếu nàng nói không rõ ràng, vạn nhất rơi vào tai Tống Hàn Nho thì có chuyện rồi.

Huyền khí hộ pháp cảm xúc hiển nhiên có chút kích động, hắn dẫn Thu Anh Đào ngồi trở lại bên cạnh bàn, vỗ vỗ mu bàn tay nàng, không đầu không đuôi hỏi thượng một câu: “Nương của ngươi, nàng khoẻ không?”

Nương của nàng? Chuyện này có quan hệ gì tới nương của nàng chứ? Ngưu Nữu Nữu là đứa trẻ mồ côi a… Thu Anh Đào thấm thấm nước trà viết lên trên bàn: mười mấy năm trước đã qua đời.

Huyền khí hộ pháp nguyên bản vẻ mặt kích động nháy mắt đình trệ, hắn chậm rãi đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn xa ngoài cửa sổ trầm mặc không nói. Thu Anh Đào khó hiểu ngẩng đầu lên, lão nhân thương cảm cái gì? Nàng vẫn là không rõ việc này cùng Nương của Ngưu Nữu Nữu có quan hệ gì.

Một lát sau, Huyền khí hộ pháp ổn định tinh thần mới xoay người lại, vươn ngón tay vỗ vỗ đỉnh đầu Thu Anh Đào:

“Ai, ngươi đứa nhỏ này mệnh khổ a, nương ngươi chết sớm, ngươi lại không thể nói được, lão phu đau lòng a.”

“…” Thu Anh Đào nhất thời một thân nổi da gà, anh mắt đau thương của lão nhân là có ý gì? Hắn cũng quá cảm xúc đi? Không lẽ vì hắn xa gia đình nhiều năm nên bỗng nhiên thương cảm sao?

Huyền khí hộ pháp bỗng nhiên chuyển sang vấn đề quan trọng: “Sao ngươi lại có ngọc bội của Thất vương gia?” Huyền khí hộ pháp ở Thất vương phủ mai danh ẩn tích nhiều năm, hơn phân nửa tin tức trong cung đều là từ hắn đưa đến Yến Hoàn Sơn. Cá nhân hắn đối với vị đồ nhi Tống Hàn Nho vẫn là vừa lòng, ngộ tính cao lại không thích động đao thương, nói trắng ra là quá mức nho nhã, hơn nữa Tống Hàn Nho cũng không thích hoàng đế đương triều đủ loại chính sách tàn bạo. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Huyền khí hộ pháp cam nguyện làm sư phụ Tống Hàn Nho chỉ là một loại thủ thuật che mắt.

Lời tuy như thế, nhưng Huyền khí hộ pháp dù sao cũng duy trì quan hệ sư đồ với Tống Hàn Nho bảy tám năm, cho nên khi Tống Hàn Nho đem nguyên nhân làm Tam Tiễn Nguyệt nói với hắn, Huyền khí hộ pháp liền mượn cơ hội trộm thượng phương bảo kiếm trong phủ Tứ hoàng tử. Thứ nhất dao động địa vị Tứ hoàng tử trong lòng hoàng đế. Thứ hai cấp hoàng hậu một phần hậu lễ, đương triều hoàng hậu giống như Đắc Kỷ vậy, mặc dù khuynh quốc khuynh thành, nhưng âm độc thủ đoạn chỉ có hơn chớ không kém, hoàng hậu từng thương tổn Tống Hàn Nho, cho nên sẽ đuối lý không dám ra mặt thay tứ Hoàng tử cầu tình. Triều cương nhiễu loạn, rất có ích cho việc bọn họ khởi binh tạo phản. Bốn phép tính nói là thay Tống Hàn Nho trả hận, nhưng thật chất chính là kế một ná ba chim.

Nhưng mà, Long Văn ngọc bội là dấu hiệu của hoàng tử, bội không rời thân, chứng tỏ Ngưu Nữu Nữu và Tống Hàn Nho có quan hệ sâu xa. Huyền khí hộ pháp đoán rằng, Ngưu Nữu Nữu và Tống Hàn Nho có can hệ cũng là trong hai tháng gần đây, bởi vì gần hai tháng nay hắn chỉ đi Thất vương phủ một lần, sau đó nhận được mật lệnh: sấm quan giả đã tiến vào tầng thứ bảy. Cho nên hắn lấy cây quạt liền tức khắc trở về Yến Hoàn Sơn thủ quan, nếu không hắn không có khả năng hoàn toàn không biết.

Nhưng hắn cũng nghe quản gia Thất vương phủ nói một câu: Tống Hàn Nho đang chuẩn bị hôn sự.

Như thế, Huyền khí hộ pháp nhất thời thần sắc ngưng trọng hỏi: “Hay ngươi chính là hôn thê của Tống Hàn Nho?”

“…” Thu Anh Đào chần chờ nháy mắt mấy cái, lão nhân tin tức hảo linh thông, cư nhiên thông qua một khối ngọc bội liền biết quan hệ vi diệu của bọn họ, xem ra! A nha… Huyền khí hộ pháp thật sự là sư phụ Tống Hàn Nho, nhưng sao vừa rồi hắn không hỏi chuyện này trước, hay là giờ hắn mới thấy ngọc bội?

Thu Anh Đào bắt đầu giả bộ ngớ ngẩn để lừa đảo, nàng ra vẻ miệng vết thương đau đớn nhe răng trợn mắt ngã vào bàn, Huyền khí hộ pháp tư duy rất tốt, nàng theo không kịp lão nhân thay đổi liên tục vấn đề, cho nên nàng cần phải cẩn thận suy nghĩ nên trả lời như thế nào mới là tốt nhất , ai… Như thế nào nàng cảm giác càng giải thích lại càng hồ đồ?

Huyền khí hộ pháp thấy nàng thân thể không khoẻ tạm thời không hỏi, hắn nâng nàng lên giường nghĩ, hắn cũng không muốn dọa nàng, không khỏi thở dài: “Trước nghỉ ngơi đi, chút nữa lại nói tiếp.”

Thu Anh Đào nhanh từ từ nhắm hai mắt lại, còn muốn nói chuyện gì nữa, chẳng những nàng bị lão nhân phát hiện chân tướng, mà hình như lão nhân không chấp nhận chuyện nàng gả cho Thất vương gia, từ trong ánh mắt nàng liền nhìn ra lão nhân đang nói “Không được, không được”, nàng thật sự là thê thảm mà.

※ ※ ※

Huyền khí hộ pháp rầu rĩ không vui đi trở về huyền khí động, vừa vặn chạm mặt Mộ Giai Nam. Huyền khí hộ pháp khôi phục vẻ trấn định tự nhiên, hắn không muốn để lộ cảm xúc trước mặt người ngoài.

Tay Mộ Giai Nam cầm Hoa Lan Khấu để trên ngực, hắn nhắm ngay trung tâm nhuỵ của Hoa Lan Khấu xoay tròn, chỉ thấy nhuỵ Hoa Lan Khấu mở ra như một đóa hoa, hình thành một khe hở nhỏ, một sợi tơ mảnh rất khó quan sát từ trong nhuỵ hoa bắn ra:

“Chỉ khi ở tình trạng vuông góc, sợi tơ vàng này mới bắn ra.”

Huyền khí hộ pháp vuốt vuốt chòm râu cười vừa lòng, Hoa Lan Khấu chỉ khi ở trước mặt đối phương mới phát huy công hiệu, nếu không cũng chỉ là một loại trang sức bình thường, đây chính là nét độc đáo của Hoa Lan Khấu, nhưng Huyền khí hộ pháp cũng không nóng lòng tỏ thái độ, tựa hồ còn đang chờ đợi.

Mộ Giai Nam mím môi, tơ vàng này nếu đâm vào da thịt, một khi gặp máu sẽ nở ra, tơ vàng nhanh chóng biến thành cứng cỏi… Mộ Giai Nam không đứng đắn nhíu mày nói:

“Ám sát vợ lớn, chỉnh chết tiểu thiếp, mưu hại cha mẹ chồng, đây chính là món đồ tốt cho cô dâu trước khi về nhà chồng a.”

“…” Huyền khí hộ pháp khóe miệng cứng đờ, tiểu tử này thật là… bất quá… Huyền khí hộ pháp giơ ngón tay cái:

“Không sai, thứ nhất cách sử dụng rất tinh xảo, thứ hai nếu gặp máu sẽ như ngọn gió đông, tiểu tử ngươi cũng rất lợi hại, nhưng còn thiếu một chút…”

Mộ Giai Nam ngón tay đưa lên: “Ta biết, người chắc là muốn kiểm tra ta có biết cách thu hồi hay không chứ gì, tơ vàng này được chế tạo từ hàn băng thiết, cho nên một khi thoát ly khỏi da thịt thì sẽ hồi phục như cũ, chuyện này rất đơn giản mà…”

Hắn vừa nói vừa đem Hoa Lan Khấu xoay theo chiều kim đồng hồ, chỉ thấy sợi tơ vàng chậm rãi thu vào, hắn giải thích nói: “Người sử dụng hẳn là thuần thục hơn ta rồi, bởi vì… Ta không cùng hệ với Hoa Lan Khấu a, ha ha.”

Huyền khí hộ pháp giật mình, chậm nửa nhịp sau đó bỗng nhiên sang sảng cười to:

” Tiểu tử ngươi thật sự vừa thông minh vừa nghịch ngợm, cư nhiên còn biết hàn băng thiết, trách không được Thiên trượng lão nhân không tiếc hao phí công lực, tự thân vận công giúp ngươi tăng tiến võ công, đúng là một đôi già trẻ ngoan đồng mà.”

“Ta và lão nhân sống trên dây thừng không quen biết.” Mộ Giai Nam thề thốt phủ nhận, hắn mới không cần làm đại hiệp mấy chục năm không tắm rửa. Nhưng mà Thiên trượng hành giả cũng làm được một chuyện tốt, Mộ Giai Nam phát hiện trên Hoa Lan Khấu cũng có chữ “Nhất” đây là dấu hiệu của một cửa tiệm, không lẽ những thứ này đều có nguồn gốc từ Huyền khí hộ pháp?

Huyền khí hộ pháp đưa ra ám khí thứ nhất chỉ là muốn thử tài nghệ Mộ Giai Nam. Hắn lấy ra ám khí thứ hai—— chữ thập kim cương xử.

Chữ thập kim cương được xem là khắc tinh của ma quỷ. Là pháp khí của phật giáo, còn được gọi là: chữ thập kim cương yết ma xử. Từ một đường đứng thẳng và một đường nằm ngang tạo thành, biểu hiện cho quá khứ, hiện tại, tương lai, vĩnh hằng không thay đổi; nó còn đại thập phương pháp giới. Kim cương xử chặt đứt phiền não, pháp khí phục ma, mà chữ thập kim cương xử càng là trí tuệ hiểu rõ tứ phương.

Mộ Giai Nam nhìn chăm chú chữ thập kim cương xử, không nói đến hoa văn rườm rà, tính râu thôi đã có bốn cái… Thủ công thật đúng là tinh tế.