Nhóc Con, Em Chẳng Bao Giờ Chịu Nghe Lời

Chương 13




Quay trở lại phía Hoàng Thiên và Thanh Thanh

Hiện tại Thanh Thanh đang bị Hoàng Thiên lôi đi mua kem ăn. Nhỏ cứ nắm chặt áo Hoàng Thiên mà rụt rè bước rồi lâu lâu cứ liếc nhìn xung quanh. Cuối cùng cũng để Thanh Thanh phát hiện ra phía ngoài cửa hàng có bóng một đứa bé trai nhìn những ly kem mà thèm thuồng. Trong lòng nhỏ bỗng dâng lên những cảm xúc lạ lẫm.

Sau khi đợi Hoàng Thiên mua xong hai ly kem, Thanh Thanh liền kéo áo cậu lôi đến chỗ đứa bé. Khi trông thấy một bé trai mặt mày lem luốc đứng trước mặt mình, cùng với động tác cầm lấy ly kem chìa ra trước mặt đứa bé của nhỏ khiến cho Hoàng Thiên không tránh khỏi ngạc nhiên. Thanh Thanh nở một nụ cười nhẹ đối với đứa trẻ ấy

_Em... ăn không

Đứa bé ấy có chút rụt rè, Thanh Thanh lại nở nụ cười tươi hơn

_Nhận lấy đi

Đứa bé liếc nhẹ qua Hoàng Thiên, thấy cậu cũng mĩm cười mới dám nhận lấy ly kem ăn ngon lành

Bây giờ mới nhận ra trên tay đứa bé còn có một con chó con lông vàng cam. Nó ăn kem rồi chìa ra cho chó con liếm một tí nữa. Hoàng Thiên cúi người hỏi thăm cả hai

_Em sống một mình cùng với chú chó này à

_Không, em còn sống với mẹ nữa - Đứa nhỏ khẽ lắc đầu

_Vậy cuộc sống thế nào - Hoàng Thiên tò mò hỏi

_Thật sự... có chút khổ cực. Ơ...

Thanh Thanh đưa ra số tiền là 1 triệu đồng, đó là tất cả tài sản mà nhỏ đang mang theo bên mình. Thanh Thanh có ý tốt muốn tặng cho đứa bé

_Em... nhận lấy đi

_Không, không được - Đứa bé xua tay - Em không dám

_Chẳng phải em đang gặp khó khăn sao, cứ lấy mà làm vốn buôn bán nhỏ.Tuy không nhiều nhưng sẽ giúp được em phần nào đó trong cuộc sống

_Em...

Đứa bé biết rõ hoàn cảnh của mình cũng đang rất cần tiền cho nên trông nó có chút phân vân. Cuối cùng, nó nhìn con chó nhỏ lần cuối rồi đưa cho Thanh Thanh

_Thật cảm ơn anh chị. Anh chị có thể nhận lấy con chó con này không ạ, cứ xem như hai người dùng số tiền này để mua nó. Vốn dĩ nhà em cũng không có khả năng để cho nó sống thật tốt

Đứq trẻ này tỏ ra thật hiểu chuyện

Thanh Thanh khẽ liếc nhẹ Hoàng Thiên thì trông thấy cậu mĩm cười rồi gật đầu, lúc đó nhỏ mới nhận lấy con chó con. Hoàng Thiên lấy 1 tr của nhỏ cùng với 1 tr của mình rồi dúi vào tay đứa bé. Vậy là coi như chú chó con ấy có giá tới 2 tr rồi

Đứa bé cười vui vẻ, vẫy tay chào tạm biệt với cả hai. Hoàng Thiên xoay sang tiếp tục xoa đầu Thanh Thanh, còn nhỏ thì đang cười híp cả mắt.

_Em ngoan lắm

Chưa kịp để Thanh Thanh trả lời, cậu đã nhanh chóng nắm tay dắt cô đến một nơi. Một nơi vô cùng đẹp...

17:20

Mắt Thanh Thanh long lanh mở to tròn nhìn ngắm cảnh vật trước mắt. Lại đây nãy giờ mà bây giờ cả hai mới có cơ hội nhìn ngắm biển. Vào thời khắc hoàng hôn như thế này, cảnh vật trước mắt bỗng trở nên thật lung linh. Mặt trời chuyển sang màu hồng cam, nhuộm luôn cả sắc trời màu hồng sẫm. Không những thế, cả bầu trời xinh đẹp kia còn in bóng mình xuống mặt biển. Với những chuyển động nhẹ nhàng của từng cơn sóng biển, nét đẹp ấy lại trở nên ảo dịu hơn

Thanh Thanh đặt con chó con đang say ngủ lên cát, sau đó nắm lấy bàn tay để cậu dẫn đi

Hoàng Thiên cùng Thanh Thanh đang hòa mình giữa lòng biển. Trong lúc nhỏ đang say sưa ngắm cảnh, Hoàng Thiên cúi người tát nước vào người nhỏ. Thanh Thanh bị ướt nhẹp như thế liền đứng nhìn ngơ ngác trông ngố cực kì.

_Em sao thế, sao không chơi thử đi

_Không...-Thanh Thanh lắc đầu liên tục

Hoàng Thiên lại tát nước vào người nhỏ một lần nữa, mắt Thanh Thanh trở nên long lanh ngấn nước. Là Hoàng Thiên bắt nạt nhỏ, nhỏ sắp khóc rồi này

Trông thấy Thanh Thanh có biểu hiện lạ, Hoàng Thiên nắm tay kéo nhỏ vào trong lòng mình rồi ân cần hỏi han

_Em có sao không

_Em...

Thanh Thanh xô Hoàng Thiên ra rồi đấm vào lồng ngực cậu mấy phát

_Xấu xa, đáng ghét. Anh làm ướt hết cả người em

Nhìn thái độ kì lạ của nhỏ, Hoàng Thiên không thể nào nhịn được cười. Thanh Thanh dễ thương đến thế kia mà

_Ừ, xin lỗi xin lỗi nhé

Hoàng Thiên vừa xin lỗi, vừa cười lại vừa bẹo má Thanh Thanh khiến cho má của nhỏ sưng đỏ lên trông yêu vô cùng. Cho đến khi cậu buông tay ra, lùi về sau một bước thì Thanh Thanh lại tiến thêm một bước để trã đũa cái bẹo má ấy. Nhưng ai mà ngờ cô tiểu thư này lại hậu đậu tới mức mới bước có một bước mà lại trượt chân ngã, còn lôi Hoàng Thiên làm tấm đệm rồi ngã lên đấy nữa cơ chứ

Ở đây không có cảnh môi chạm môi mà chỉ đơn thuần là trạng thái tai Thanh Thanh áp vào lồng ngực của cậu. Tiếng tim đập tuy không quá rộn ràng nhưng đủ để nhỏ có thể nghe thật rõ. Thanh Thanh ngước lên nhìn Hoàng Thiên thì lại thấy Hoàng Thiên nhìn mình, trên gương mặt lại có chút... Nhỏ bò nhẹ nhàng ra trước một chút cho mặt mình đối mặt với mặt Hoàng Thiên ở phía dưới. Nhìn hành động có chút kì lạ kia, Hoàng Thiên cũng không khỏi thắc mắc và kèm theo một chút mong chờ. Thanh Thanh ngờ nghệch nhìn Hoàng Thiên vài giây, sau đó lại cúi người xuống

Khoảng cách hai gương mặt càng lúc càng gần hơn

Hoàng Thiên nhìn chằm vào đôi môi anh đào kia, trông chờ một nụ hôn ngọt ngào

Nhưng thật tiếc...

_Hình như gương mặt anh có cát này, để em lau cho

Nhìn hành động ngây thơ vô tội của Thanh Thanh, Hoàng Thiên khẽ thở dài

_Em thật là...

_Em thế nào ???

_Thôi, chúng ta chuẩn bị về nhà đi

"Thanh Thanh ngốc? Không, Hoàng Thiên còn ngốc hơn"

19:00 - Cả hai về tới nhà