Như Là Yêu Thương

Chương 19




Thoại vui vẻ dắt xe vào:

- -Minh biết không. Thoại vừa từ Lái Thiêu lên là ghé nhà Minh ngay.

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, Thoại giải thích:

- -Chiều qua thi xong là Thoại về ngay Lái Thiêu ăn giỗ ông nội của Thoại, sáng nay mới lên tới.

Tôi đã kịp nhận ra nét mặt Thoại bơ phờ và tóc tai dính đầy bụi đỏ, tôi vồn vã thật lòng:

- -Trông Thoại mệt lắm, theo Minh vào nhà rửa mặt nhé.

Thoại ngồi xuống chiếc ghế xích đu, rút khăn tay ra lau mồ hôi:

- -Không sao, Thoại ngồi đây chút xíu là khỏe ngay.

Tôi cầm chiếc bính tưới lên:

- -Để Minh phun nước cho Thoại rửa mặt nhen.

Thoại vui vẻ hứng chiếc khăn vào làn nước mát, trông anh thật dễ thương.

Có lẽ Thoại đói lắm, tôi quay vào nhà mở tủ lạnh tìm thức ăn, có hai miếng sandwich lớn đặt trên chiếc đĩa men sứ, chắc là anh Trí để dành cho tôi đây. Tôi bưng đĩa bánh và chai nước lọc ra hiên. Thoại cũng đang mang cành phượng khổng lồ đến trước mặt tôi:

- -Hoa phượng ở vườn nhà ông bà Thoại đấy, Thoại vừa hái sáng nay còn tươi lắm, tha hồ cho Minh đá gà và thổi bong bóng nhé.

Tôi nghe lòng thật vui. Thì ra hôm qua thi xong Thoại bận về quê nên không chờ tôi được, vậy mà tôi cứ hiểu lầm anh mãi, lại còn làm thơ trách móc nữa chứ. Thật là vô duyên.

Tôi đặt đĩa bánh lên chiếc bàn mây, rồi đỡ cành phượng cắm vào bình tưới, nhìn Thoại cười:

- -Cám ơn Thoại nhiều lắm. Bây giờ Thoại cùng ăn sáng với Minh nha.

- -Hay quá, kiến đang bò bụng Thoại đây.

Sáng nay trời nắng dịu, không khí trong lành và đâu đây tiếng ve râm ran.

- -Minh làm bài tốt chứ?

- -Cũng khá, còn Thoại?

- -Cũng như Minh vậy. Kể ra bài vở thi tốt nghiệp thường tương đối dễ thôi, sợ là sợ vào đại học kìa.

- -Thoại định thi vào ngành nào vậy?

Thoại trầm ngâm:

- -Ba Thoại muốn Thoại vào Bách Khoa, má Thoại lại ưa Y Dược, riêng Thoại chỉ thích Kinh Tế thôi. Chắc là kỳ này, Thoại sẽ tập trung sức thi vào Đại học Kinh Tế. Còn Minh?

Tôi ngập ngừng:

- -Minh... Minh nộp đơn hai ba thứ nhưng chưa quyết định gì cả, để tốt nghiệp phổ thông xong hẳn hay. Ba mẹ Minh thì để cho Minh tùy ý, cả anh Trí nữa, bởi vậy Minh đang phân vân đây.

Thoại ngồi thẳng người nhìn vào mắt tôi:

- -Hay là Minh thi vào Kinh Tế với Thoại nha, chúng mình sẽ cùng giải lại bộ đề thi, ô kê?

Tôi tần ngần:

- -Để Minh tính coi. Thôi để Minh nghỉ ngơi vài ngày đã, thử hỏi ý kiến của anh Trí thử xem sao rồi trả lời Thoại nha.

Thoại ngắt một búp Phượng lớn:

- -Ờ, không nói đến chuyện đó nữa, giờ Thoại và Minh tranh giải đá gà nhe.

Tôi hơi đỏ mặt nhưng trong lòng rộn vui. Thoại gọi đây là trò chơi con nít nhưng anh vẫn nhẫn nại ngồi chơi say sưa với tôi khá lâu, khi trên chiếc bàn tràn đầy những thủ cấp đẫm máu, Thoại mới chịu thua tôi:

- -Hay quá, gà của Minh đã đoạt chức minh chủ võ lâm rồi.