Những Chàng Trai Xấu Tính

Chương 4




Tôi hăm Biền “rồi sẽ biết“. Nhưng chẳng có gì ghê gớm xảy ra cả. Quỳnh Như chẳng vứt gói quà của Biền ra giữa hồ như tôi mong mỏi. Nó cũng chẳng nhìn Biền cười khi dể. 

Khi Biền ngập ngừng chìa gói quà cho nó, nó cười tươi rói: 

- Quà cáp biếu xén hả? 

Biền đã sắp đặt sẵn trong đầu một vài câu đượm vẻ trữ tình nhưng chưa kịp đem ra ứng dụng đã bị thái độ tưng tửng, thiếu nghiêm trang của Quỳnh Như làm cho tịt mất. Nó đành gật đầu “ừ” một tiếng gọn lỏn. 

Quỳnh Như chẳng đếm xỉa đến vẻ thất vọng của Biền, nó xoay ngang xoay dọc gói quà của Biền một lát rồi nhướng mắt hỏi: 

- Gì trong này vậy? 

Biền khịt mũi: 

- Sách. 

- Xé ra coi nghen! 

Biền những tưởng Quỳnh Như sẽ nâng niu ôm gói quà vào lòng rồi thận trọng gìn giữ đem về tới tận nhà mới mở. Nào ngờ Quỳnh Như đòi bóc ra tại chỗ như bóc một gói mì ăn liền Miliket vừa mua ngoài chợ. Biền nghe xót cả dạ nhưng chẳng biết nói sao, đành cười trừ: 

- Ừ, mở ra đi! 

Chỉ đợi có vậy, Quỳnh Như cười toe toét, tay bóc giấy sột soạt. Khi những cuốn sách lộ ra, Quỳnh Như liền hí hửng reo lên: 

- Ồ, sách học tiếng Anh! Hay quá! 

Rồi nó nhìn Biền, hân hoan hỏi: 

- Sao anh biết tôi đang học tiếng Anh hay vậy? 

Không ngờ người đẹp lại thích thú với món quà của mình như thế, Biền sung sướng: 

- Tôi chỉ đoán vậy thôi! 

- Anh giỏi ghê! - Quỳnh Như vui vẻ - Vậy mà trước nay tôi cứ tưởng ễnh ương không có trí thông minh! 

Nếu như cách đây mấy hôm, nghe Quỳnh Như xỏ xiên như vậy, Biền đã nhe nanh múa vuốt, bét ra mặt nó cũng sầm lại như trời kéo mây đen. Nhưng thà bị Quỳnh Như mắng nhiếc hơn là bị người đẹp làm lơ. Vì vậy nó không đáp, chỉ nhăn răng cười hềnh hệch. 

Quỳnh Như chợt hỏi: 

- Anh tặng quà cho tôi chi vậy? 

Biền không nghĩ Quỳnh Như lại hỏi cắc cớ như vậy. Mặc dù là đứa mau mắn, nó cứ đứng bối rối thuỗn mặt ra. 

Quỳnh Như bỗng reo lên: 

- A, tôi hiểu rồi! Anh định tặng quà sinh nhật cho tôi chứ gì! 

Như quan tham vớ phải án treo, Biền mừng quýnh. Nó không ngờ chuyện tặng quà của nó lại tình cờ trùng hợp với dịp sinh nhật Quỳnh Như. Ðúng là có trời xui đất khiến! 

- Ừ, ừ đúng rồi! Ðây là quà sinh nhật! - Biền rạng rỡ. 

- Sinh nhật ai? - Giọng Quỳnh Như đượm vẻ chế giễu. 

Biền bất giác chột dạ. Nó ấp úng, mất hẳn tự tin: 

- Thì sinh nhật... Quỳnh Như. 

Trước nay, Biền vẫn gọi Quỳnh Như là “cô”, đầy vẻ thù địch. Bây giờ líu lưỡi, nó bỗng dưng buột miệng kêu tên. Quỳnh Như quắc mắt: 

- Ðừng gọi tôi là Quỳnh Như! Nếu muốn, cứ gọi là Quỳnh! 

Lúc bắt kêu là Quỳnh Như, lúc Quỳnh Dao, lúc lại là Quỳnh, con nhỏ này nó hành Biền còn hơn là hành nô lệ. Nhưng đang chới với, Biền chẳng còn tâm trí đâu mà phản kháng. Nó xụi lơ: 

- Ừ, thì Quỳnh. 

Quỳnh Như nhún vai, tiếp tục gây khó dễ: 

- Nhưng Quỳnh hay Quỳnh Như thì hôm nay cũng đâu phải là sinh nhật tôi! 

Biền nhăn nhó, mồ hôi tuôn ướt trán: 

- Sao khi nãy Quỳnh bảo... 

Quỳnh Như hừ mũi cắt ngang: 

- Tôi nói gì kệ tôi, ai bảo anh nghe! Anh chẳng bảo tôi hay lừa bịp là gì! 

Nghe Quỳnh Như nhắc lại trong câu nói kháy của mình hôm trước, Biền biết mình thất thố, bèn tái mặt làm thinh. 

Dường như thái độ cam chịu của Biền khiến Quỳnh Như động lòng. Ðang làm mặt ngầu, mặt nó cười toe: 

- Nhưng không phải quà sinh nhật cũng không sao! Hễ có ai tặng quà là tôi thích rồi! 

Mặt Biền lập tức dãn ra. Nhưng biết Quỳnh Như là đứa quỉ quái, Biền không dám mở miệng vội. Ngực phập phồng, Biền hết nhìn gương mặt tươi tỉnh của Quỳnh Như lại liếc xuống những cuốn sách đang nằm im thin thít trên tay nó, chờ xem nó còn định hoạch họe gì mình nữa không. 

Nhưng Quỳnh Như có vẻ đã chán trò mèo vờn chuột. Nó cúi đầu lặng lẽ lật sách ra xem. Cả tôi lẫn Biền đều nín thở nhìn chòng chọc vào những ngón tay nuột nà của nó. Và Biền bỗng run lên khi thấy Quỳnh Như lật đúng trang đầu. 

Không đủ can đảm chứng kến giây phút rùng rợn đó, Biền vội vã quay mặt đi chỗ đi chỗ khác. Có lẽ chép ra những câu thơ tình tứ này, Biền không lường được chuyện Quỳnh Như giở ra xem ngay trước mặt nó. Nó quay đi mà mặt đỏ tới mang tai. Tôi khác. Mình vô can, tôi cứ trơ mắt ra nhìn Quỳnh Như, xem thử khi đọc thấy những lời tỏ tình trắng trợn kia, nó có sẽ ngoác miệng chửi cho Biền tắt bếp hay không. 

Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng. Quỳnh Như chẳng tỏ vẻ gì muốn gây hấn với Biền. Chẳng những không lồng lộn lên, nó còn chớp chớp mắt ra điều cảm động. Nó vừa cắn móng tay, mặt ửng hồng trông xinh tệ. 

Vẻ e thẹn của Quỳnh Như khiến tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi không ngờ một đứa gai góc đầy mình như nó đôi khi cũng tỏ ra thùy mị tợn. Nó nhẩm đọc những vần thơ chết tiệt kia đến cả chục lần, mặt lộ vẻ xao xuyến. Phát hiện đó khiến tôi ngẩn ngơ. Bất giác tôi quay nhìn Biền, bằng ánh mắt khâm phục pha lẫn ghen tị. Nó quả là một nhà chiến lược đại tài. Những câu thơ lợi hại của nó quả nhiên hiệu nghiệm như thần. Bỗng dưng tôi đâm ra tiếc hùi hụi. Trước nay, tôi đinh ninh con gái chỉ thích kem, xirô, yaout, bò bía... Ai ngờ những tâm hồn ăn uống cũng bày đặt thích thơ khiến thằng Biền bữa nay đột nhiên trúng mánh. Chỉ có tôi là thở vắn than dài. 

Quỳnh Như trầm ngâm lâu thật lâu. Mãi một lúc nó mới ngước mặt lên khỏi trang sách nhìn Biền mỉm cười nói: 

- Anh tìm ở đâu những câu thơ hay vậy? 

Biền đang chờ đợi một lời chửi xéo. Nghe Quỳnh Như hỏi vậy, nó như một tử tù vừa được ân xá, mừng quýnh đáp: 

- Tôi chép ở trong sách. 

Quỳnh Như lại cười, tươi như hoa. Tôi đau khổ nhận ra chưa bao giờ Quỳnh Như cười với Biền nhiều như vậy. Vừa cười nó vừa nheo mắt hỏi: 

- Ngực anh bị thủng chỗ nào đâu? 

Biền không ngờ Quỳnh Như lại hỏi oái oăm như vậy, nó bèn đỏ mặt đứng im. Vẻ ngượng ngập của Biền khiến Quỳnh Như đâm tội nghiệp. Nó đứng dậy, thở một hơi dài: 

- Anh không muốn nói thì thôi! 

Nói xong, nó điềm nhiên bỏ đi. Chỉ đợi có vậy, tôi rảo bước lại phía băng đá, ngồi phịch xuống. Từ nãy đến giờ. Chỉ có mỗi Quỳnh Như tỉnh bơ an tọa. Tôi và Biền đứng chầu đến rục cả chân. Nhưng điều đó không khiến tôi khổ tâm bằng thái độ của Quỳnh Như đối với tôi bữa nay. Từ đầu đến cuối, nó không buồn hỏi thăm sức khỏe của tôi lấy một tiếng trong khi, chỉ mới chiều hôm qua đây thôi, nó còn lo lắng đến “bệnh tình” của tôi nhiệt thành đến mức phải may mắn lắm thằng Biền mới không bị rối loạn cơ tim. Hễ thấy quà là lóa mắt, thật tôi chưa thấy ai “thực dụng” như cái con nha đầu này! 

Trên đường về, Biền tíu ta tíu tít. Miệng huênh hoang chưa đã, tay nó vung loạn xạ lên để phụ họa. Cả chục lần, tay lái nó suýt đâm sầm vào bánh ô tô. Tôi đóng vai kẻ thất tình, gác chuyện sống chết ngoài tai nên cứ thẫn thờ ngồi im thin thít, mặc xác nó muốn làm gì thì làm. 

Ba hoa chích chòe một hồi, thấy tôi không lên tiếng hưởng ứng, Biền thúc cùi chỏ ra sau: 

- Tẩy chay tao hả mày? 

Tôi nghiến răng chịu đau, mím môi không đáp. 

Biền thúc một cái nữa: 

- Mày thấy này giờ tao nói có đúng không? 

Tôi cáu kỉnh: 

- Ðúng cái con khỉ mốc! 

Biền cười hềnh hệch: 

- Ăn không được, đạp đổ hả? 

- Vô duyên! - Tôi hừ mũi. 

- Tao mà vô duyên! - Biền trâng tráo - Vô duyên sao Quỳnh Như lại yêu tao? 

- Yêu cái mốc xì! - Tôi nói và nghe máu nóng dồn lên mặt. 

- Không yêu sao nó nhận quà của tao? - Biền vặc lại, giọng tự đắc. 

Tôi bĩu môi: 

- Nhận quà là một chuyện, còn yêu là một chuyện! Hai thứ đó đâu có dính dáng gì với nhau! 

Biền cười ha hả: 

- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Nếu không yêu thì tụi con gái chẳng bao giờ nhận quà! Không tin ngày mai mày đem quà tặng Quỳnh Như thử coi, xem nó có nhận không! 

Thực ra tôi không có ý định chống lại Biền. Trong thâm tâm, tôi tin rằng nó nói đúng, nhất là chính mắt tôi nhìn thấy vẻ mặt bâng khuâng của Quỳnh Như lúc đọc những câu thơ bộc lộ tâm sự của nó. Nếu không có tình cảm với Biền, không bao giờ Quỳnh Như có thái độ khác lạ như vậy. Nhưng từ nãy đến giờ, bộ tịch hí hửng và giọng điệu khoác lác của Biền khiến tôi ngứa tai gai mắt không chịu được. Tôi cảm tưởng như nó cố tình nhởn nhơ đùa cợt trên nỗi đau khổ của tôi. Ðã vậy, bây giờ nó còn giở giọng khiêu khích nghe muốn ứa gan. 

Tự ái dồn dập, tôi đổ liều: 

- Ðược rồi! Ngày mai mày chống mắt lên mà coi! 

Lời hăm he của tôi vừa thốt ra, Biền phát cười sằng sặc. Tràng cười nhạo báng của nó chẳng khác nào những mũi dao nhọn thúc vào trái tim vốn đã rướm máu của tôi. Tôi nghiến răng lại. Cho đến khi Biền chở tôi đến tận nhà, tôi bước xuống xe mà không nói với nó một tiếng nào. 

Tối đó, khi nỗi ấm ức lắng xuống, tôi nằm gác tay lên trán và kinh hoàng nghĩ đến lời tuyên bố điên rồ của mình. Hồi chiều, “thành tích” của Biền quả đã làm tôi mất bình tĩnh và tôi đã dại dột để lòng tự ái dẫn mình đi quá xa. Xa đến mức bây giờ muốn quay lại thì đã muộn. Tôi chỉ còn cách nhắm mắt nhắm mũi đâm sầm tới trước. 

Nhưng khổ nỗi, gan tôi là gan thỏ đế. So với sự bạo dạn của Biền, tôi chỉ là đom đóm đứng cạnh mặt trời. Tặng quà cho một người con gái đã là chuyện ngoài tầm tay của tôi. Huống chi là một người con gái mới hân hoan nhận quà của một người con trai khác cách đây chưa đầy hai mươi bốn tiếng đồng hồ. Bây giờ muối mặt dúi quà vào tay nó có khác chi nổi điên đi tỏ tình với một phụ nữ mới lấy chồng. Tôi loay hoay, trằn trọc suốt đêm chẳng nghĩ được kế gì thoát hiểm. Nếu tự động rút lui thì vừa hèn vừa nhục, nhất ngôn lỡ ký xuất tứ mã phải nan truy. Nhưng cứ khăng khăng thực hành ý định, nhiều phần chắc Quỳnh Như không nhận, có khi tôi còn ăn guốc vào đầu. 

Thao thức mãi đến gần sáng, tôi thiếp đi giữa trăm nỗi dày vò. Lòng chất ngất ưu phiền, trong cơn mơ tôi thấy Quỳnh Như ngồi cạnh bể bơi, mặt mày hắt ám. Khi tôi rụt rè bước lại, chưa kịp tặng quà cho nó, nó đã phẩy tay xua tôi như người ta đuổi ruồi đuổi muỗi. Trong khi tôi á khẩu, người ngợm cứng đơ thì thằng Biền nấp sau lưng Quỳnh Như nhô đầu lên nhìn tôi cười hắc hắc. 

Cơn ác mộng chết tiệt đó ám ảnh tôi suốt cả buổi sáng hôm sau. Buổi trưa tôi bỏ cơm, lang thang ra phố. Ði vòng vèo chán, đầu óc chẳng nảy ra tí mẹo vặt nào đáng giá, tôi ghé vào một cửa hiệu bên đường thẫn thờ hỏi dăm cuốn sách... Anh văn. Rồi cũng như Biền, tôi hí hoáy chép lên trang đầu cuốn sách những câu thơ tôi học mót của nó. Cũng đại bàng hai cánh. Cũng ngực thủng dăm ba lỗ. Nhưng tôi khác Biền. Ngực tôi trăm vết thương đâm thủng. Chẳng vết nào lành, chỉ có đau! 

Sau khi nhờ cô hàng bọc giấy hoa cẩn thận, tôi thong dong kẹp nách mang về. Tôi cũng chẳng hiểu tôi làm những trò sao chép mạt hạng đó để làm gì. Như người mộng du, tôi không ý thức được hành động của mình. Tôi chỉ biết mỗi một điều là chiều nay tôi buộc phải tặng Quỳnh Như một cái gì đó, bất kể đó là cái gì. 

Ðúng bốn giờ chiều, tiếng còi xe tin tin của Biền vang lên ngoài cổng trước. Ngày nào nó cũng đến trước nhà tôi nhấn kèn inh ỏi như vậy. Tiếng kèn có nghĩa “Ðến giờ đi bơi rồi! Lẹ lên Tưởng ơi!“. Nhưng hôm nay, nay, âm thanh quen thuộc đó đối với tôi bỗng trở nên rùng rợn và mang một nội dung hoàn toàn khác. Tôi tưởng như đang nghe lời thúc giục: “Ðến giờ ra pháp trường rồi, Tưởng ơi!“. 

Sau một hồi nấn ná một cách vô vọng, tôi buồn rầu nhấc đôi chân nặng như chì thất thểu bước ra. 

Biền ngồi trên xe, mỉm cười nhìn tôi bằng ánh mắt thăm dò lộ liễu. Vừa nhác thấy bịch quà kè kè trên tay tôi, nó buột miệng hỏi ngay: 

- Gì trong đó vậy? 

Nó hỏi tôi hệt như hôm trước tôi hỏi nó. 

- Sách! - Tôi nhếch mép. 

- Lại sách? - Biền tròn xoe mắt. 

- Ừ. 

- Sách gì vậy? 

Tôi thản nhiên: 

- Sách học tiếng Anh. 

- Trời đất! - Biền la rầm - Sao mày bắt chước y tao vậy? 

Tôi nhún vai: 

- Tại tao thích thế. 

- Thích kiểu gì kỳ vậy? - Biền vừa trợn mắt vừa xua tay lia lịa - Tình yêu là duy nhất, không nên rập khuôn theo người khác! 

- Nhưng tao thích rập khuôn thì sao? - Tôi bướng bỉnh. 

- Thì Quỳnh Như sẽ cười vào mũi mày chứ sao! - Biền cười khảy - Tao có ý tốt muốn khuyên mày, mày không nghe thì ráng chịu! 

Không phải tôi không hiểu những điều Biền nói. Nó không nói, tôi cũng thừa biết hành động của mình là cực kỳ dại dột. Khi thấy tôi cóp-pi Biền một cách lố bịch, chắc chắn Quỳnh Như sẽ nhìn tôi như một kẻ bị bệnh tâm thần, hoặc ít ra cũng như một thằng ngốc. 

Thoạt tiên nghe nó quở tôi bắt chước, miệng tôi tuy nói cứng nhưng bụng dạ đã thập phần nao núng. Trong một thoáng, tôi đã nghĩ đến chuyện vứt quách gói quà ở nhà và tuyên bố bỏ cuộc. Thà chịu lép thằng Biền còn hơn mang nhục với Quỳnh Như. 

Ðang phân vân, chợt nghe Biền giở cái giọng từ bi bác ái, ra điều ta là Ðức Phật khuyên răn phổ độ chúng sanh, tôi đâm cáu và thấy là cái ý định rút lui vừa chớm lên đà tức khắc bay vèo. Tôi xẳng giọng: 

- Tao cóc cần những lời khuyên của mày! Tự tao, tao biết phải làm gì! 

Biền gật gù: 

- Tao cũng bậy. Tự tao, tao cũng biết mày phải làm gì! 

- Mày xỏ xiên gì tao đó? - Tôi quắc mắt. 

- Xỏ xiên gì đâu! - Biền cười hề hề - Tao chỉ muốn nói là tao có thể thấy trước những việc sẽ sảy ra chiều nay! 

- Hừ! 

- Ðừng “hừ”! - Biền nhìn tôi ra vẻ thương hại - Mày tức giận với tao cũng chẳng cứu vãn được gì! Ðằng nào chiều nay cũng sẽ xảy ra lắm chuyện hoạt kê. Sẽ có một con lừa hăm hở chở quà ra đi rồi lại lủi thủi chở quà ra về... 

- Có mày là con lừa thì có! - Tôi hậm hực cắt ngang - Mày cứ chống mắt lên mà coi! 

Ðang bực mình, tôi quên phắt là hôm qua tôi đã bảo nó “chống mắt lên” một lần rồi. Nhưng lời dọa dẫm của tôi dường như chẳng có hiệu lực gì với nó cả. Ngay cả tôi, tôi cũng không tin vào sự thách thức của mình, huống gì một đứa quỷ quyệt như Biền. Nó không nói gì, chỉ có cặp mắt ánh lên vẻ giễu cợt. 

Không thèm đếm xỉa dến thái độ thù địch của Biền, tôi lẳng lặng leo lên ngồi sau lưng nó. Nếu trên tay tôi không phải là gói quà mà là một cục gạch, tôi đã nện vào gáy nó một phát để nó “đứt bóng” quách cho rồi. Suốt dọc đường đến hồ bơi, ý nghĩ đó cứ làm tôi tiếc hùi hụi. 

Mải mê với những âm mưu đen tối, xe tới hồ bơi lúc nào tôi chẳng hay. Cho đến khi Biền dắt xe đi gửi, tôi mới biết rằng đi tôi đã tới số. Cánh cổng màu trắng quen thuộc đập vào mắt khiến bụng tôi bất giác run lên. Tới lúc này, khi sắp sửa bước lên đoạn đầu đài, tôi mới biết sợ là gì. Chưa nhảy xuống hồ mà răng tôi đã đánh vào nhau cồm cộp. Trong lòng tôi bây giờ chỉ còn một hy vọng duy nhất là bữa nay Quỳnh Như nghỉ bơi. Mặc dù thương nó không để đâu cho hết nhưng trong giây phút hiểm nghèo này tôi đành phải gác tình riêng qua một bên để cầu mong nó bị trúng gió, nhức đầu, sốt xuất huyết, hoặc chó cắn, xe tông gì cũng được, miễn là nó đi đâu cho khuất mắt để thằng Biền khỏi bắt tôi thực hiện lời hứa ngu ngốc của mình. 

Khổ nỗi, Quỳnh Như có vẻ nhất định thuộc típ phụ nữ “khỏe và đẹp“. Nó chẳng thèm bịnh hoạn gì sất. Vừa ló đầu qua khỏi cổng, tôi điếng người khi thấy nó ngồi lù lù dưới chiếc dù xanh, mặt tươi roi rói như thể nó ngồi đợi tôi đâu từ sáng sớm. 

Biền liếc tôi, xỏ ngọt: 

- Cười lên đi chứ! Ði tặng quà cho người yêu sao mặt mày méo xẹo vậy? 

Bụng tức thằng Biền anh ách nhưng tôi không dám cười. Tôi biết tôi càng cười càng méo. Nghiêm nghị, môi mím chặt, tôi đi lướt qua Quỳnh Như, định tiến thẳng vào phòng thay đồ. 

Thấy tôi lờ tịt, không có vẻ gì muốn làm trò cười cho nó, Biền túm lấy khuỷu tay tôi: 

- Lại tặng quà cho em đi chứ! Bộ tính chuồn hả? 

- Chuồn cái khỉ mốc! Thả tay tao ra! - Tôi gắt. 

Biền buông tay, nhưng miệng vẫn léo nhéo: 

- Không chuồn nhưng mà trốn chứ gì? 

- Ai mà thèm trốn! - Tôi hừ mũi - Nhưng tao không muốn tặng bây giờ. Lát nữa bơi xong tao mới đưa cho nó. 

Biền cười hô hố: 

- Mày muốn rút lui thì nói đại cho rồi! Tặng quà cho em mà cũng bày đặt muốn với không muốn! 

Giọng cười khả ố của thằng Biền vang lên đột ngột, tôi muốn ngăn mà không kịp. Quỳnh Như nãy giờ vẫn chưa nhìn thấy hai đứa tôi, bây giờ bị khinh động, liền ngoảnh lại. Hoảng vía, tôi co giò vọt lẹ nhưng Quỳnh Như đã kịp trông thấy. 

- Anh Tưởng! - Nó gọi giật. 

Tiếng kêu đầy uy quyền của Quỳnh Như khiến tôi bủn rủn cả tay chân. Người tôi cứng đơ như bị ghim xuống đất. Và tôi chẳng thể làm gì khác hơn là thở dài quay mặt, mặt mày méo xệch. Có lẽ bộ tịch sắp chết đến nơi của tôi nom thảm hại ghê lắm. Nên Quỳnh Như trố mắt nhìn tôi đăm đăm: 

- Anh làm sao vậy? 

Tôi gượng cười: 

- Tôi có làm sao đâu! 

Câu trả lời của tôi chẳng làm Quỳnh Như thỏa mãn. Nó lại thắc mắt: 

- Anh chạy đi đâu vậy? 

Không biết đáp sao cho xuôi, tôi đành ấp úng giở mửng cũ: 

- Tôi có chạy đi đâu đâu! 

- Tôi thấy anh chạy rõ ràng! 

Tôi gãi cổ: 

- Tôi chạy đi tắm! 

Tôi tưởng nói vậy cho qua truông. Nào ngờ nghe tôi nói xong, đôi mắt Quỳnh Như lại mở to hơn: 

- Ði tắm mà chạy? 

Tới đây thì tôi tắc tị. Mặt nghệt ra, tôi loay hoay moi óc cố nhớ xem trong lịch sử loài người có ai “đi tắm mà chạy” như tôi không nhưng chẳng tài nào nhớ nổi. Trong khi đó thằng Biền đứng bên cạnh nhìn Quỳnh Như tủm tỉm ra cái điều “cô nói chuyện với thằng điên đó làm cái gì cho mỏi miệng“. Nhìn nó đứng nhịp chân, tôi biết nó đang nở từng khúc ruột khi thấy tôi lâm vào tình cảnh khốn cùng. Thật tôi chưa từng thấy đứa nào sung sướng trước tai nạn của bạn bè một cách trắng trợn như nó. 

Tôi đứng, đứng hoài và đinh ninh mình sẽ hóa thành nàng Tô Thị thứ hai thay thế cho nàng Tô Thị thứ nhất vừa bị quân gian “xóa hộ khẩu” ở Ðồng Ðăng thì Quỳnh Như chợt nhìn thấy gói giấy trên tay tôi. Nó chớp mắt: 

- Gói gì trên tay anh vậy? 

Tưởng nó giải vây cho tôi, ai ngờ nó hỏi câu này còn hóc búa hơn câu “đi tắm mà chạy” khi nãy. 

Tôi nuốt nước bọt: 

- Gói quà. 

Quỳnh Như ngu ơi là ngu. Nó không biết nỗi khổ tâm của tôi, lại hỏi: 

- Ði tắm mà anh đem theo quà làm chi vậy? 

Tôi ngó chỗ khác: 

- Ðem tặng chứ chi! 

Nói xong tôi mới biết mình dại. Sực nhớ đến chuyện hôm qua, tôi biết Quỳnh Như chẳng ngu tí nào. Hôm qua, Biền đã xách quà vào tận hồ bơi để tặng cho nó. Và nó đã hí hửng chộp lấy cái mắc toi đó. Vậy mà bây giờ nó giả bộ hỏi tới hỏi lui. Hỏi lui xong, nó lại hỏi tới: 

- Tặng cho ai? 

Ðến nước này thì tôi không thể lùi được nữa. Tôi lâm vào tình huống binh pháp cổ gọi là thế “bối thủy“. Trước mặt là địch, sau lưng là sông, muốn sống chỉ còn cách liều lĩnh xông lên phía trước. Thế là tôi tặc lưỡi “xông lên”: 

- Tặng cho... Quỳnh Như chứ ai! 

Nói xong, tôi thở ra một hơi dài và ngắm tịt mắt lại, chờ sét đánh xuống đầu. Da tôi vốn mỏng, tính lại hậu đậu, mỗi lần quan hệ với điện, điện thường không ưa, hay giật tôi té nhủi. Nếu sét chơi ác, quyết tâm gõ trúng đầu tôi, chắc tôi tan tành xác pháo. Nhưng tôi thót bụng đứng đợi cả buổi vẫn chẳng nghe động tĩnh gì. Ông Sấm bà Chớp bữa nay làm như bận đi ăn giỗ tận đâu đâu. 

Cố nén hồi hộp, tôi len lén hé mắt ra nhìn và ngạc nhiên khi thấy Quỳnh Như chẳng tỏ vẻ gì muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Ngược lại, nó còn mỉm cười nhìn tôi xinh xắn tệ. Và từ trong hàm răng trắng đều như hạt bắp của nó, một giọng nói êm ái vang lên: 

- Anh muốn tặng quà cho tôi sao còn nhắm mắt đứng đó? 

Tôi bất giác ngẩn người ra và cảm thấy tai ù đi. Tôi không dám tin hôm nay là ngày đẹp nhất trong đời tôi. Bàng hoàng như Alice lạc xứ thần tiên, tôi “trôi” về phía trước như người mộng du. Rồi nửa mê nửa tỉnh, tôi bần thần đặt gói quà vào tay Quỳnh Như, lòng nhẹ nhõm như vừa trút xong một gánh nặng tâm hồn. Tôn Ngộ Không lúc thoát khỏi nạn núi đè chưa chắc đã phơi phới như tôi bây giờ. 

- Cảm ơn anh nghen! 

Vẫn với giọng dịu dàng, Quỳnh Như tiếp tục rót mật ong nguyên chất vào tai tôi. Mật ong tuy đại ngon đại bổ nhưng không nên uống nhiều. Kẻ nào tham lam nốc lấy nốc để sẽ say quắc cần câu. Lũ gấu to xác ních mật ong còn say be say bét, huống chi loài người nhỏ bé. Khổ nỗi, Quỳnh Như không biết điều đó. Nếu nó cứ tiếp tục ngọt ngào với tôi thêm vài câu nữa, chắc tôi té nằm thẳng cẳng. 

Tôi đang lo lắng thì Biền đã kịp thời can thiệp: 

- Quỳnh Như mở ra coi đi! 

Hóa ra thằng Biền mở miệng chỉ cốt để phá thối. Nãy giờ nó đứng bên cạnh “chống mắt lên mà xem”, chờ chứng kiến cảnh tôi ngã ngựa. Nào ngờ càng xem, nó càng sầm mặt xuống. Nó không tưởng tượng được Quỳnh Như vừa mới tí tởn nhận quà của nó hôm qua, nay lại tiếp tục vui vẻ nhận quà của tôi. Những dự liệu cay độc của nó rốt cục đâm hỏng bét. 

Nhưng Biền quả là tên ác tặc đệ nhất, hỏng mưu này nó liền bày mưu khác. Nó xúi Quỳnh Như mở gói quà của tôi ngay đương trường hòng làm tôi bẽ mặt. Thấy tôi bắt chước Biền mua sách y chang, chép thơ y chóc, Quỳnh Như sẽ biết ngay tôi ăn cắp “mẫu mã” của Biền. Nó sẽ xếp tình của tôi vào loại “hàng gian hàng giả” không đáng một xu teng. Nó sẽ không thèm ngọt ngào với tôi nữa. Tệ hại hơn, nó sẽ ném thức ăn thiu vào thùng rác. 

Nghĩ tới đâu, bụng tôi giật thon thót tới đó. Không biết tôi đang lo sốt vó, quỳnh Như mỉm cười ngó tôi: 

- Mở ra nghen! 

”Nghen cái con khỉ mốc!”, tôi rủa thầm trong bụng và cảm thấy chán ngán. Thật chưa có ai ngốc như con nhỏ này. Nó bị thằng Biền đại gian ác kia xỏ mũi mà không biết, cứ tưởng như ta đây thông minh lắm. 

- Hén? - Thấy tôi cứ thộn mặt ra, Quỳnh Như lại nhắc. 

Nhìn vẻ mặt đăm đăm chờ đợi của nó, tôi dở cười dở khóc, đành nhăn nhó gật đầu. 

Biền đứng bên cạnh nhếch môi cười đểu cáng. Bộ tịch hí hửng của nó khiến tôi nóng gáy, cứ muốn liệng ngay nó xuống hồ. Nhưng có Quỳnh Như trước mặt tôi không dám phát tác, chỉ bặm môi đứng im. 

Quỳnh Như mở gói quà của tôi lâu thật lâu, ít ra tôi cũng cảm thấy như thế. Tiếng giấy sột soạt không ngừng vang lên bên tai tôi như những tiếng xé lòng và tôi tưởng cái âm thanh nhức nhối đó sẽ kéo dài không bao giờ dứt. 

Nhưng cuối cùng những cuốn sách phản chủ kia cũng phải chường mặt ra ngoài. Khi thấy Quỳnh Như tò mò lướt mắt qua mấy tựa sách, cả tôi lẫn Biền đều đinh ninh nó sẽ kêu lên những tiếng ngạc nhiên nhưng sự thể trước mắt lại chẳng có vẻ gì như vậy cả. Quỳnh Như chỉ nhoẻn miệng cười: 

- Ồ, sách học tiếng Anh, hay quá hén! 

Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, mặt mày bắt đầu lấy lại huyết sắc. Nhưng tôi chưa vội mừng vì cũng như hôm qua, Quỳnh Như lại nổi hứng giở sách ra coi. Và nó bỗng tròn xoe mắt khi bắt gặp bài thơ Biền đã chép tặng nó. 

Trong khi tôi chết đứng thì Biền hớn hở ra mặt. Nó ngọ nguậy đầu, tai dỏng lên, chờ một tiếng thét kinh hoàng từ đôi môi xinh đẹp của Quỳnh Như. 

Tôi cũng chờ đợi như Biền, dĩ nhiên với tâm trạng ngược lại. Tôi sợ khi thấy tôi “sao y bản chánh” của Biền, mà lại “chung tặng một người”, Quỳnh Như sẽ tưởng tôi lăng-xê mốt mới, hô hào “cổ phần hóa tình yêu“. Tai hại hơn, nó sẽ tưởng tôi đùa với trái tim trong trắng của nó. Và chắc chắn, nó sẽ không thèm nhìn mặt một đứa “ma cô ma cạo” như tôi nữa. 

Nhưng hóa ra tôi chỉ lo hão. Quỳnh Như không giống chút gì như tôi nghĩ. Nó bản lĩnh và độ lượng hơn nhiều. Trước những câu thơ sao chép vụng về của tôi, Quỳnh Như chỉ thoáng chút kinh ngạc. Nhưng rồi nó nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên và nhìn tôi, làm như không có gì xảy ra: 

- Thơ hay ghê hén? 

- Ừ! - Tôi liếm môi, bụng giật thót, không hiểu thái độ vờ vịt của Quỳnh Như là nhằm giữ thể diện cho tôi hay nhằm xiên xỏ. 

Quỳnh Như lại hỏi, giọng tỉnh khô: 

- Những câu thơ này anh chép ở trong sách ra phải không? 

Tôi biến sắc: 

- Ừ, ừ... ở trong sách. 

Lúc này, sự lo lắng căng thẳng khiến tôi đổ liều. Tôi chờ Quỳnh Như hỏi tiếp “sách của anh Biền chứ gì?” để gật đầu quách cho rồi. Nhưng Quỳnh Như là một con chồn đã thành tinh. Bao giờ nó cũng thích làm trái với ý nghĩ của người khác. Như lúc này chẳng hạn, nó bỗng cười tươi tắn: 

- Khi nào có những câu thơ hay hay, anh chép tặng tôi nữa hén? 

Giọng nói êm ái của Quỳnh Như ngấm vào ngực tôi như một lời hẹn hò nũng nịu làm tôi thốt nhiên ngẩn ngơ. Mặt tôi nghệt ra như một tên ba đời kiết xác bỗng bị ai chơi nghịch dúi vào túi một nắm tiền vàng. Cổ nghẹn lại, tôi nghe giọng tôi lắp ba lắp bắp: 

- Ừ, hôm nào... tôi sẽ chép. 

Trong cơn thảng thốt, tôi buột miệng hứa đại. Nói xong, tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng và đưa mắt liếc trộm khuôn mặt đang xụ xuống như một đống giẻ rách của Biền, lòng hoang mang tự hỏi không biết mai mốt nó có tìm đâu ra những câu thơ “hay hay” như thế để tôi rình mò “sao y bản chánh” nữa không!