Những Ngày Tháng Yêu Thầm

Quyển 1 - Chương 11




Mọi người đều xôn xao gật đầu. "Như vậy thì tôi kể tiếp, nhưng các người phải giữ lời nhé. Thật ra hôm đó cô ấy nhìn tôi thì đã biết tôi muốn hôn cô ấy rồi, quả nhiên, tôi vừa định đặt môi lên thì cô ấy đã nhắm tịt mắt lại."

"Ha.. ha.. ha... chắc cô bé đó mắc cỡ!" có người xen vào, bên cạnh liền có người lên tiếng:"Anh đừng chen miệng vào được không? cứ để anh ta kể tiếp."

"Đêm hôm đó mặt trăng rất tròn, đẹp tuyệt!" mặt hắn đang mê man "Nước trong hồ đang chảy róc rách, thật êm dịu, những con cá dưới nước thì..."

Tên nhóc này rõ ràng đang đùa cợt với đám công nhân, tôi cười nói:"Không phải đang là buổi tối sao? sao còn thấy được dưới nước có cá à?".

"Anh đừng xen vào, để hắn kể tiếp!" bên cạnh có người cản lời tôi.

"Tôi khe khẽ... nhẹ nhàng đặt môi tôi lên, vừa chạm nhẹ vào, cô ấy lại đẩy đầu tôi qua một bên, còn nói một câu "anh hư quá"...".

"Sau đó thì sao?" có người hỏi. Tôi cũng có chút tò mò, không biết tên nhóc này còn muốn nói thêm điều gì nữa. "Sau đó? sau đó thì tôi tốt nghiệp, và không gặp lại cô ta nữa..."

"Thật không? các người không có... "chuyện ấy" à?" anh công nhân kia vừa nói vừa lấy tay làm động tác, mọi người đều lắng tai chờ hắn nói tiếp.

"Các anh nghĩ đi đâu vậy? thật là, tôi vẫn còn "zin" đó."

Đúng là tin giật gân, cả đám người đều cười nghiêng cười ngã.

"Anh còn "zin" sao?" tôi cố dùng ánh mắt ngờ vực nhìn hắn, "Đó chỉ là lời nói một phía của anh thôi, đâu có cách nào để kiểm chứng được điều này chứ!"

Hắn đột nhiên áp sát và thủ thỉ vào tai tôi:"Gạt họ thôi, sao có thể như vậy được chứ? hí hí hí..."

Hắn e hèm vài cái lấy giọng "Tôi xong rồi, bây giờ đến phiên các anh."

Mọi người bàn tán xôn xao, nói hắn xạo sự, hắn cứ một mực nói mình vẫn còn "zin", mọi người tuy không tin, nhưng cũng hết cách. Xem ra hắn cũng giống một đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành, ít ra từ khuôn mặt non nớt vẫn không thể tìm ra chổ sơ xuất. Do đó, mỗi người đều luân phiên nhau kể. Thật không ngờ, chỉ có đề tài "first kiss" thôi và cũng thu thập không ít tin giật gân. Có người lần đầu tiên thì bị ăn bạc tay, có người thì đối phương khóc đến nỗi nước mắt nước mũi chảy dài, còn có người hôn lần đầu tiên vào đêm tân hôn, chính vì những tin tức nóng bỏng đó mà tiếng cười trong gian phòng nhỏ của nhà máy này không ngừng rộn rã lên. Tôi cũng có cảm giác giường như lâu lắm rồi không được cười sảng khoái như vậy.Từ khi Lưu Khải kết hôn đến nay, trong lòng tôi lúc nào cũng bị đau khổ vây quanh. Thế nhưng, tối nay, tôi đã hoàn toàn quẳng mọi chuyện qua một bên. Trong lúc tôi hoà vào trận cười của mọi người thì đột nhiên hắn ghé vào tai tôi:

"Còn anh thì sao? Giám đốc Âu, có phải là đến lượt anh không....?"