Nói Yêu Em 7 Lần

Chương 32




Cho nên sau khi n lần đồng hồ hư và n triệu lần một chút nữa thôi, mẹ nhỏ quyết định tự mình đích thân kêu gọi đứa con gái nhớt thây của mình dậy.

- Mấy giờ rồi – Nhỏ hốt hoảng kêu lên rồi ngó dáo dát xung quanh.

- 6 giờ 10 phút – Tuấn Anh bình thản đưa tay nhìn đồng hồ mình đáp.

Trời ơi, nhỏ sắp tiêu tùng rồi, giờ này chắc chắn mẹ nhỏ đã phát hiện ra sự mất tích bí ẩn của con gái mình và chắc chắn đang dán lệnh truy nã rồi. Nhỏ phải mau chóng trèo qua ban công đi về phòng mình thôi. Nghĩ là làm liền, Tùng Linh liền lao ra ban công, nhưng vừa lao ra nhỏ đã lập tức ngồi thụp xuống rồi từ từ bò vào trong phòng Tuấn Anh. Bò vào trong phòng, nhỏ lấy tay vỗ vỗ ngực ra chiều vừa trải qua một cơn đau tim.

Tùng linh mếu máo nghĩ, giờ nhỏ phải làm sao đây cơ chứ. Ba nhỏ đang tập thể dục ở bên dưới, nều bây giờ mà bắc ván đi sang, chắc chắn ba nhỏ sẽ phát hiện ra ngay.

Không đi cũng chết, đi cũng chết. Tùng Linh cắn răng cắn lợi liếc Tuấn Anh một cái rồi lao ra khỏi phòng, đi ra ngoài bằng cửa chính. Thà mang tội chết, chứ nhất quyết bảo vệ cái bí mật nhỏ nhoi của mình để sau này còn có cơ hội chuồn ra ngoài chơi nữa chứ.

Nhỏ vừa đi ra, thì thấy ba mẹ nhỏ đang nói chuyện với nhau.

- Tối qua con ăn xong, anh đã đi khóa cửa nhà rồi mà. Chìa khóa đặt trong phòng mình làm sao con đi ra ngoài được chứ - Ba Tùng linh ngạc nhiên nói.

Ba nhỏ vừa nói xong thì đã thấy nhỏ lao ra ngoài rồi, mẹ nhỏ thấy nhỏ lập tức quát lên:

- Con đã đi đâu hả.

- Dạ con – Tùng Linh tái mặt, tim nhỏ đập liên hồi. Coi như kiếp này đã tận rồi, cam tâm sống trong lao tù vậy, đành đợi kiếp sau mới quẫy vùng tiếp được. Tất cả cũng tại vì cái tên khốn kia.

- Nói mau, hôm qua con đã ở đâu? Sao sáng nay mẹ vào phòng không thấy con, tìm khắp nhà cũng không thấy – Nhìn sắc mặt chẳng khác nào hỏe diệm sơn của mẹ nhỏ, không phải nói là, sư tử hà đông và bà la sát còn kém xa, Tùng Linh biết cuộc đời mình sắp chấm dứt.

Đầu óc nhỏ cũng vì quá sợ hãi nhất thời chẳng tìm ra được lí do gì để bịa, giải thích cho lí do vắng mặt của mình. Đang khấn trời phật ẹ nhỏ xử tội nhẹ nhẹ thôi thì Tuấn Anh đã lên tiếng:

- Là con nhờ em ấy đưa con đi đến chỗ mọi người thường tập thể dục buổi sáng ạ. Tại con thấy chú sáng nào cũng tập thể dục hết, con thấy rất khâm phục và ngưỡng mộ chứ. Con thấy thanh niên như con cần phải học hỏi và thường xuyên luyện tập thể thao để có sức khỏe tốt hơn.

Nghe cái tên khốn này ca tụng ba nhỏ, khiến ba nhỏ khoái trí cười sảng khoái, nhỏ thật là ngức lỗ tai dễ sợ luôn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, dù sao hắn ta cũng là đang giúp mình nên nhỏ đành nín nhịn vậy. Bèn hùa theo bảo:

- Phải đó ba mẹ. Sáng nay con dạy sớm, thấy ba mở cửa ra ngoài, con cũng ra theo. Con dẫn anh ấy đi đến công viên để tập thể dục ạ.

Cũng may mắn là nhỏ ăn bận đơn giản vô cùng, nhìn vào thì đúng là bộ dạng thể thao. Cũng tại vì lần trước mắc váy đi trên tấm vàn bị cái tên này thấy, nên nhỏ cạch tới già, không dám ăn bận dễ bị chú ý nữa.

Cũng may, mẹ nhỏ không nghi ngờ, chỉ khẽ nhắc nhỏ:

- Con xem mà học hỏi theo anh Tuấn Anh kìa, xuyên năng tập thể dục để cơ thể khỏe mạnh.

- Dạ - Nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.

- Thôi vào nhà ăn sáng đi rồi đi học kẻo trễ – Đương nhiên là mẹ nhỏ không nói với nhỏ mà là nói với cái tên khốn kia rồi. Vì hắn ta ở một mình cho nên mẹ nhỏ bèn bảo hắn ngày ngày qua nhà nhỏ ăn cơm ké.

Vừa thấy ba mẹ vào nhà, Tuấn Anh cũng chậm rãi bước theo sau, Tùng Linh đã kêu lên:

- Này!