Nông Kiều Có Phúc

Chương 5: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Trần Danh "ừ" một tiếng, còn nói: "Chỉ là, đứa nhỏ kia đầu óc nhiều, tâm tư lại nặng, rất sợ nghe đại tẩu chúng ta cùng... lời nói, không cần nó." Ông không có ý tứ nói nương của mình, dừng một chút, lại nói tiếp: "Lời nói mới rồi trước không cần lộ ra, nếu không nó lại sẽ đa tâm. Còn có, nói cho hai đứa nhỏ, tạm thời đừng nói ra chuyện bệnh ngốc của A Phúc có chỗ chuyển biến tốt đẹp. Nếu như bệnh A Phúc thật sự tốt lên triệt để thì còn dễ nói, nếu như không tốt, ngược lại sẽ gây trở ngại."

"Ừm." Vương thị đáp ứng.

Trần A Phúc cảm động không thôi, cha cùng nương thế này thật tốt. Không nói cổ đại, cho dù là hiện đại, có một ít cha mẹ đối với hài tử tàn tật cũng sẽ không tốt như vậy. Còn có cha mẹ nhẫn tâm, còn có thể nhẫn tâm vứt bỏ, hoặc là dìm chết. Mà bọn họ, không chỉ toàn tâm toàn ý mưu đồ cho nữ nhi, còn liên tục dùng tiền chữa bệnh cho nữ nhi.

Còn có, thế giới này đối với nữ tử giống như chẳng hề quá hà khắc, nữ nhân không gả còn có thể lập nữ hộ.

Trần A Phúc phí sức trở mình, nghĩ tới nên đứng lên làm một chút huấn luyện bình phục, phải mau điều trị tốt thân thể, phải hồi báo người nhà này yêu mến với nguyên chủ. Hơn nữa, cho dù nàng hết bệnh, cũng muốn để tiểu bảo tiếp tục làm nhi tử của mình. Đứa bé kia, quá khiến người ta đau lòng. Nàng đời trước đã qua ba mươi tuổi, mặc dù không có kết hôn không có làm mẫu thân, nhưng tình thương của mẹ đã sớm tràn lan, thấy hài tử đáng yêu liền thích không thôi.

Nhưng mà, muốn cho tiểu bảo tiếp tục làm nhi tử của nàng, nhất định lời nói phải có trọng lượng, chế trụ đại bá nương ghen tị kia.

Trần A Phúc phí sức của chín trâu hai hổ ngồi dậy, lại cọ đến trước tủ giường, mở cửa tủ ra, bên trong đặt mấy bộ xiêm y của nàng cùng xiêm y của tiểu bảo, còn có vài chiếc khăn.

Nàng lấy ra một bộ áo nhỏ màu quả hạnh cùng quần màu lam, áo nhỏ cùng váy đều là áo kép, bên ngoài là vải mịn bên trong là vải thô. Mặc dù phai màu, còn may miếng vá, nhưng rõ ràng so với xiêm y mấy người khác thì khá hơn nhiều.

Mặc áo cùng váy vào, ít nhất dùng hai khắc đồng hồ. Nghĩ tới thân thể này không ngừng chảy nước miếng, cầm một chiếc khăn nhét vào trong ngực. Lại cảm thấy thân thể này lấy khăn ra từ trong lồng ngực cũng không quá dễ dàng, liền treo khăn ở trên khuy cài. Mặc dù ngây thơ, nhưng dù sao so với để cho người khác giúp nàng lau nước miếng cũng tốt hơn.

Xuống giường, lao lực mang giầy vào. Nhìn thấy trên bàn có cái gương đồng lớn cỡ bàn tay, nàng cầm lấy gương đồng soi soi, đúng là giật mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn lớn lên thật xinh đẹp, mặt trái xoan nho nhỏ, da thịt tuyết trắng, mắt hạnh to to, cái mũi rất cao, cái miệng nhỏ nhắn đỏ thắm trơn bóng. Ôi trời ơi, so với nàng đời trước còn dễ nhìn hơn nhiều, trong nội tâm nàng cuồng hỉ một trận.

Chỉ là, ánh mắt dại ra, vừa nhìn chính là ngốc mỹ nhân. Còn có chính là đầu tóc rối bời, như ổ gà. Tình huống nàng bây giờ, chải đầu, còn là chải đầu cổ đại, cái nhiệm vụ khó khăn cao này là không thể nào hoàn thành.

Nàng bỏ gương xuống, trong lòng âm thầm khuyến khích chính mình, A Phúc, cố gắng lên, rèn luyện tốt thân thể nhanh lên.

Nàng đi vài vòng ở trong phòng, vặn vặn vẹo vẹo cái cổ, vặn vặn vẹo vẹo cái mông, làm vận động duỗi thân. Cảm thấy ra chút mồ hôi lấm tấm, liền mở cửa đi ra đông phòng. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d

Vương thị đang nấu cơm, Trần Danh đang giúp nhóm lửa. Nhìn thấy Trần A Phúc một thân chỉnh tề đi ra, đều giật mình


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.