Nữ Chính Yêu Nam Phụ

Chương 10: Ngày mai không cần để ý đến tôi




Buổi tối trước ngày sinh nhật Lâm Trầm Nguyệt.

Chín giờ tối, An Vân Thương cầm lễ phục dì đã chuẩn bị cho mình trở về phòng. Khi đi ngang qua phòng Lương Mạc Sâm, cửa phòng đột nhiên bật mở, một bàn tay vươn ra, kéo mạnh An Vân Thương vào trong.

“Này, anh muốn hù chết tôi à?” An Vân Thương bị dọa suýt rơi cả bộ lễ phục trong tay, cô giãy mạnh ra khỏi tay hắn, gắt lên.

Lương Mạc Sâm trừng mắt nhìn An Vân Thương: “Mấy hôm nay không thấy bóng dáng, cô đã trốn đi đâu?”

“Ai trốn?” An Vân Thương bực mình trừng lại. “Tôi không làm chuyện gì xấu, sao phải trốn?”

“Vậy cô nói đi, hôm đó cô muốn tôi đồng ý với cô một chuyện, rốt cuộc là chuyện gì?” Lương Mạc Sâm mất kiên nhẫn. Trước kia thái độ của An Vân Thương đối với hắn rất dịu dàng, bây giờ đột nhiên quay ngoắt 180 độ, cư xử và hành động đều lạnh lùng khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu, cho dù Lương Mạc Sâm biết mình không thích cô, nhưng hiện tại biết cô không thích mình, cũng không dịu dàng với mình nữa làm hắn ta cảm thấy khó hiểu.

“Tôi cũng đang định lát nữa sẽ nói với anh chuyện này.” Nghe hắn nói, An Vân Thương nhanh chóng bình tĩnh lại, “Tôi hy vọng ngày mai anh không cần để ý tới tôi, tôi cũng không muốn em trai anh đến tìm tôi gây chuyện, anh có làm được không?”

Cô chỉ muốn như vậy, chỉ cần ngày mai Lương Mạc Sâm và Lương Mạc Tư không tìm cô gây chuyện, cô sẽ không giống nữ chính trong tiểu thuyết bị mất mặt xấu hổ trước mọi người.

Nghĩ tới ngày mai nữ chính trong tiểu thuyết bị nhục mạ như vậy, cô vẫn luôn cảm thấy không thoải mái.

Lương Mạc Sâm cười lạnh, không thể tin nhìn An Vân Thương: “An Vân Thương, đầu cô bị bệnh à, cô uy hiếp tôi chỉ vì muốn ngày mai tôi và Mạc Tư không để ý đến cô ư?”

Lương Mạc Sâm chẳng bao giờ nghĩ sẽ để ý đến An Vân Thương, Mạc Tư càng không, có phải cô ta suy nghĩ nhiều quá rồi hay không?

Đáng tiếc, Lương Mạc Sâm không biết nội dung đoạn này trong tiểu thuyết gốc, bởi vì An Vân Thương điên cuồng theo đuổi Lương Mạc Sâm, nhưng lại bị hắn ta biết được chuyện cô dằn mặt Tả Lâm Lâm nên mới ra tay với cô, nếu như hiện giờ không phải cô nói ra những lời này mà là An Vân Thương kia, thì lúc này Lương Mạc Sâm đã vô cùng căm ghét nhân vật An Vân Thương rồi.

Nếu không phải gần đây An Vân Thương luôn tỏ thái độ không thích Lương Mạc Sâm, thì có lẽ hắn đang suy tính xem ngày mai nên chỉnh cô như thế nào cho thích đáng. Nhưng chuyện này cô tự biết thôi, không thể nói lung tung cho người khác biết được.

Nghĩ vậy, cô nhìn Lương Mạc Sâm gật đầu: “Đúng vậy, tôi uy hiếp anh vì muốn ngày mai hai người không đến làm phiền tôi.”

Chỉ cần bọn họ không để ý tới cô là cô được an toàn, thế càng tốt. Lương Mạc Sâm chắc chắn sẽ cảm thấy khó hiểu, nhưng cô không quan tâm anh ta nghĩ gì.

“Được, tôi đồng ý.” Lương Mạc Sâm trầm giọng trả lời, hắn lạnh lùng liếc An Vân Thương, sau đó mở cửa ra: “Mời.” Ý tứ rất rõ ràng, nếu không còn việc gì nữa thì cô có thể đi được rồi.

“Hãy nhớ giữ lời những gì anh đã nói.” An Vân Thương cũng không muốn ở lâu trong phòng Lương Mạc Sâm, cô ôm lễ phục, bỏ lại một câu rồi trở về phòng của mình.

An Vân Thương vừa bước ra khỏi phòng, Lương Mạc Sâm liền đóng sập cửa phòng lại.

Hai người chỉ muốn nhanh chóng giải quyết cho xong chuyệnnên không chú ý tới phía cuối hành lang có một bóng người đang kinh ngạc trợn mắt nhìn cánh cửa vừa đóng.

Tả Lâm Lâmđang định lên lầu tìm Lương Mạc Sâm, vì ngày mai là sinh nhật của Lâm Trầm Nguyệt sẽ rất bận rộn, Lương Mạc Sâm nói muốn thuê người đến làm, cho cô được nghỉ ngơi một ngày vì anh không muốn cô phải làm quá nhiều việc.

Nhưng lúcnằm trên giường, Tả Lâm Lâm không sao ngủ được nên mới đi tìm Lương Mạc Sâm. Nào ngờ… lại nhìn thấy cảnh An Vân Thương bước ra từ phòng Lương Mạc Sâm.

Đã chín giờ tối, lúc này tất cả mọi người đều đang nghỉ ngơi, tại sao An Vân Thương lại ở trong phòng của Lương Mạc Sâm?

Tả Lâm Lâm càng nghĩ càng cảm thấy lo lắng, cô chỉ là người giúp việc trong nhà này, nhưng cô thật sự thích Lương Mạc Sâm, cô biết Lương Mạc Sâm cũng thích cô, nhưng trong lòng vẫn luôn lo sợ anh ta sẽ thích người khác, sau đó bỏ rơi cô.

Nghĩ đến người phụ nữ đó có thểlà An Vân Thương, cô ta càng lo lắng hơn.

Tả Lâm Lâm lập tứcbước nhanh đến phòng Lương Mạc Sâm, gõ cửa.

Lương Mạc Sâm đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa, hắn tưởng An Vân Thương quay lại tìm mình có việc gì, nhớ tới thái độ lạnh nhạt của cô, hắn không mở cửa ngay mà từ tốn đi tới bên cửa, hai tay khoanh trước ngực, hỏi vọng ra: “Cô lại có chuyện gì nữa?”

Tả Lâm Lâm đứng ngoài hành lang không dám nói lớn tiếng, cô sợ những người trong nhà biết được quan hệ của bọn họ. Nghe Lương Mạc Sâm hỏi, cô nhíu mày gõ cửa một lần nữa.

Lương Mạc Sâm thấy người ngoài cửakhông trả lờibèn mất kiên nhẫn, hung hăng mở cửa ra, vừa định mắng to thì nhìn thấy người đứng ngoài cửa là Tả Lâm Lâm.

Lương Mạc Sâm ngạc nhiên: “Không phải anh đã cho em nghỉ phép rồi sao?”

“Em không ngủ được, em nghĩ anh…” Trong lòng Tả Lâm Lâm đầy nghi ngờ muốn hỏi Lương Mạc Sâm, nhưng khi nhìn thấy hắn, cô không dám hỏi tại sao lúc nãy An Vân Thương lại ở trong phòng của hắn. Tả Lâm Lâm đành cố gắng đè nén cảm xúc trong lòng, cười tươi nhìn Lương Mạc Sâm.

Lương Mạc Sâm thấy gương mặt tươi cười của Tả Lâm Lâm, tâm tình cũng cảm thấy tốt hơn một chút.Hắn ta nhẹ nhàng đưa tay ra kéo cô vào phòng, đáy mắt tràn đầy say đắm: “Vào đi.”

Sau khi trở về phòng, An Vân Thươngtreo bộ lễ phục lên, rồi đi vào nhà tắm.

Một tiếng sau cô mới tắm xong, lau khô tóc rồi trèo lên giường. Nằm ở trên giường, An Vân Thương mở cuốnnhật ký cô mới tìm thấy cách đây hai ngày ra xem,trên đó viết số điện thoại của các bạn học.Lúc An Vân Thương tốt nghiệp, mọi người đã ghi lại số điện thoại để tiện liên lạc với nhau, nhưng tại sao những số này không được lưu trong điện thoại mà lại viết trong sổ nhật ký? Đó là bởi vì An Vân Thương trước đây không muốn lưu quá nhiều số trong điện thoại của mình. Cô chỉ cần lưu số của Lương Mạc Sâm, dì Trầm Nguyệt và ông ngoại, còn những người khác cô không quan tâm.

TuyAn Vân Thương chưa đọc hết cuốn tiểu thuyết gốc, nhưng cô vẫn nhớ được vài tình tiết và một số diễn biến xảy ra trong truyện. Nếu cô nhớ không nhầm thì trong buổi tiệc sinh nhật ngày mai,cô bạn thân Tưởng Nguyệt của cô cũng sẽ đến.

Tưởng Nguyệt rất tốt với An Vân Thương, nhưng vì trước kia trong mắt của An Vân Thương chỉ có Lương Mạc Sâm, không quan tâm tới những người khác, nên dù xem Tưởng Nguyệt là bạn thân của mình, nhưng ngay cả số của cô ấy An Vân Thương cũng không lưu trong điện thoại.

Trong nội dung tiểu thuyết có viết sau này Tưởng Nguyệt sẽ giúp An Vân Thương, vì vậy cô muốn tìm số điện thoại của cô ấy để liên lạc lại.

Lật tìm một lúc, quả nhiên nhìn thấy cái tên Tưởng Nguyệt ở trong một đống dãy số.

An Vân Thương phấn khích nằm xuống gối, bấm số gọi ngay cho Tưởng Nguyệt.