Nữ Hoàng La Hét

Chương 36-2




Edit: babynhox

Nhìn kỹ mẹ ông ta còn bị trói chặt, không cần phải nói, có thể làm được loại chuyện thiếu đạo đức này, nếu không phải là mấy người ngoài kia thì tên ông ta sẽ viết ngược lại.

hiện tại chuyện vui đã xong, những thứ kia người ngoài kia cũng đừng mong đi ra ngoài, dù sao đây cũng là phần phúc của Bồ Tát, càng ít người biết càng tốt.

Trong lòng thôn trưởng nổi lên ý giết người, nhưng cũng không quên cứu mẹ ông ta trước.

Ông ta chạy tới đỡ mẹ mình dậy, còn chưa kịp tháo dây thừng cho bà ta, liền thấy mẹ liều mạng lắc đầu với ông ta.

Thôn trưởng còn chưa phản ứng kịp, mặt sông lại bỗng lủi ra một cái lưới cỏ nước, quấn chặt cánh tay ông ta.

Thôn trưởng hoảng sợ, vội vàng muốn kéo đứt thứ này, nhưng cúi đầu vừa nhìn thì phát hiện nửa người dưới của mẹ mình đã bị cỏ nước quấn lấy chặt chẽ từ lâu rồi.

Lúc này dùng sức mạnh kéo xuống, còn là nửa đêm, chính là lúc quỷ nước có năng lực mạnh nhất, lại được lão đại chữi cho thông nên quỷ nước thề phải làm chủ con sông này.

Mấy ngày nay liều mạng mọc thêm cỏ nước, năng lực ban đầu đã không thể so sánh nổi, thôn trưởng là một trung niên 50 tuổi, sao có thể ngăn cản sức mạnh này?

Theo bản năng ông ta bắt lấy mẹ mình, kéo lấy tóc bà ta đến đau đớn.

Tuy là tạm thời lơ lửng trên mặt nước không có bị chìm cả người xuống nước, nhưng theo tình hình thế này có thể ngăn cản bao lâu?

Thôn trưởng vội vàng há mồm kêu cứu mạng, ban đêm cũng là có có ích cho tiếng kêu truyền được đi xa.

Nhưng mới kêu xong, liền thấy sáu người chậm rãi dạo bước tới đây.

Ánh mắt thôn trường bởi vì khiếp sợ mà trừng lớn, cho dù đèn pin cầm tay đã rơi, nhưng mượn ánh trăng, vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.

Đây chẳng phải là mấy người ngoài kia sao? Mà kẻ cầm đầu vốn ở trong Từ Đường đợi Bồ Tát nhận lấy là Chúc Ương cũng đang ở đây.

Chỉ thấy cô cười hì hì nói: "Ơ! Thôn trưởng, té xuống sông rồi sao? Hơn nửa đêm không ở nhà ngủ mà ra ngoài lắc lư làm gì? thật không cẩn thận."

Thôn trưởng chỉ vào bọn họ: "cô, cô, các người —— "

Nụ cười trên mặt của Chúc Ương liền chuyển lạnh, ở dưới bóng đêm nhìn rất kinh khủng nham hiểm ——

"Phải nói thôn trưởng ông cũng là một người có hiếu, mẹ mình kết hôn lần thứ hai cũng bố trí tới không chút chỗ chê."

"Nghe nói ông còn uống vài bình, có thể thấy được là trong lòng trong mắt cũng vui mừng thay cho mẹ mình. Nhưng đáng tiếc lúc Bồ Tát đến đón người, hình như cũng không hài lòng lắm."

Thôn trưởng hoảng sợ nhìn mẹ mình, khuôn mặt trang điểm trắng trắng hồng hồng, còn có quần áo màu đỏ, ông ta đã nói sao quần áo này nhìn quen mắt như vậy, bình thời cũng không thấy bà mắc quần áo có màu sắc tươi sáng như vậy.

Nghĩ đến hôm nay tự mình đưa mẹ mình tới bái đường cùng Bồ Tát, lại trói bà ta chờ Bồ Tát tới đón.

Người này còn không biết bây giờ Bồ Tát đã biến thành con cóc bị mổ bụng, cảm thấy hôm nay đã hung hăng đắc tội Bồ Tát, dọa cho sợ đến gần chết, cũng thiếu chút nữa đã quên bây giờ mình bị quỷ nước quấn lấy.

Thôn trưởng hoảng sợ, cảm thấy trong bụng có đồ vật gì đó muốn tuôn ra ngoài, buồn nôn muốn ói.

Lúc đầu ông ta không nghĩ nhiều, cho đến lúc dường như trong bụng có một con ếch đang nhảy.

Lúc này Chúc Ương lại nói : "Ờ đúng rồi, tối hôm qua lúc chúng ta ăn tiệc, Viên Bân này vụng về không cẩn thận làm rơi mấy miếng thịt của Bồ Tát vào trong chén gà cay trước mặt ông, vừa định nhắc nhở nhưng ông đã ăn hết, cực kỳ xin lỗi."

Lại vỗ vỗ đầu Viên Bân: "Kẻ vụng về, nói xin lỗi đi!"

Viên Bân cười hì hì không hề có thành ý nói với thôn trưởng đang có khuôn mặt trắng bệch mồ hôi lạnh cả người "Xin lỗi nha thôn trưởng, nhưng ông cũng đã nói dù sao cũng đều là thịt, ăn là được còn lại đâu quan trọng, chắc chắn không để trong lòng đúng không?"

Thôn trưởng nghe lời này, liếc mắt nhìn nhau với mẹ mình, trên mặt hai người đều là vẻ hoảng sợ muốn chết.

không ai biết rõ ý nghĩa thịt của Bồ Tát hơn bọn họ, mới vừa rồi thôn trưởng còn tưởng mình ngâm nước lạnh nên dạ dày co rút, đột nhiên liền phun một cái ói lên ói xuống.

Nhưng khạc khạc cũng cảm thấy có thứ gì đang liều mạng bò ra từ trong bụng, cổ họng ông ta bị kẹt đến phát ra tiếng khanh khách.

Sau đó lại phun ra một con cóc!

Đầu của con cóc này cũng không khác gì nhiều loại cóc nhái bình thường, nhưng mà con cóc này lại làm cho người ta rợn cả tóc gáy.

Ánh mắt nhỏ tràn đầy hung ác, nếu như nhìn kỹ nổi sần trên lưng chính là từng con ngươi màu đen thật nhỏ.

Con cóc mới vừa ra tới liền chuẩn bị chạy trốn, sau đó mới vừa nhảy dựng lên, liền bị một cây trúc nhọn đâm xuyên qua.

Tứ chi của con cóc co giật mấy cái, mới hoàn toàn không còn động đậy.

Nhưng thôn trưởng và mẹ ông ta bị hiện tượng này hù chết, thôn trưởng chỉ vào cổ họng của mình vừa chỉ vào thi thể con cóc ——

"Tôi, tôi —— "

Chúc Ương ném cây gậy trúc trong tay ra, trên mặt cười mỉa: "Thế nào? Thứ đồ chơi này vừa nhìn đã biết chính là Bồ Tát hóa thân, không phải là ông đã nói, phàm là được Bồ Tát chọn trúng, đó là vô cùng có phúc sao?"

"Phần phúc này từ trong bụng ông nhảy ra, đây là chuyện từ trước tới nay mới gặp đúng không? Thôn trưởng nên vui mừng đi chứ, sao khuôn mặt trắng vậy?"

Nhưng vào lúc này thôn trưởng đã bị dọa cho sợ đến nói không ra lời.

Mấy người Chúc Ương chợt cảm thấy không có gì vui, cũng đúng, hàng người nham hiểm tham, phần lớn đều là muốn để cho người hi sinh, đến phiên mình vậy thì không phải là một tiêu chuẩn đó nửa.

cô vỗ tay phát ra tiếng, quỷ nước vẫn không có ra sức vặn tay chân của thôn trưởng liền bắt đầu dần dần kéo ông ta xuống nước.

Mẹ của thôn trưởng thấy thế liều mạng muốn ngăn cản, nhưng chỉ là một bà cụ bị trói chặt, có thể làm gì?

Chỉ có thể trơ mắt nhìn thôn trưởng giùng giằng bị kéo xuống đáy nước, nước sông trong suốt, thậm chí kéo xuống còn có thể nhìn thấy rõ vẻ mặt của ông ta.

Cả đời bà cụ cung phụng Bồ Tát, nhà nào dám hơi không kinh trọng Bồ Tát, là có thể liên tục mười ngày nửa tháng ngồi trước cửa nhà người ta mắng to.

Bởi vì chuyện ba năm trước mà mỗi ngày nhà chị Vương đều bị bà ta xách đồ dơ bẩn tới sân làm phiền, cách ba năm ngày là tới cửa chửi mắng.

Nhưng bây giờ chỉ có thể nhìn con mình đau khổ giãy giụa ở trong nước, dần dần không một tiếng động, sau đó cỏ nước mới buông ông ta ra, nổi lên đã là một thi thể rồi.

Lúc này quỷ nước từ trong sông ló đầu ra, phun nước khinh bỉ nhìn về phía thi thể thôn trưởng: "Tôi vùaa nhớ lại, đây chính là lão rùa này dùng một cái cuốc đánh đầu bạn tôi, còn ném người xuống sông để nước cuốn đi."

Lại nhìn bà cụ nở nụ cười ác độc: "Thế này cũng không là gì, vòng chơi kia của bọn tôi, Bồ Tát quỷ vốn là chọn cháu gái nhà bà ta, nhưng bà ta gả cháu gái cho người trên thị trấn đưa sính lễ 5 vạn, đàn ông trong nhà rất cần có phòng mới để cưới vợ, bà ta liền ra ý kiến tìm người của bọn tôi chết thế. Lại thường chạy tới bờ sông đốt giấy tiền vàng bạc muốn trấn áp những thứ ác quỷ như bọn tôi, nói muốn báo thù cũng đừng tìm nhà bọn họ."

Tuy nói trò chơi thúc đẩy, cho dù không ai hãm hại người chơi cũng phải bị Bồ Tát quỷ để mắt tới. Nhưng chuyện bà cụ này làm cũng là thật.

Bà cụ nhìn thi thể con trai nổi lên tới điên rồi, nhưng quỷ nước lại không chút lưu tình cũng kéo người xuống: "Nếu luyến tiếc, vậy hãy đi làm bạn cùng con trai của bà đi."

Ngược lại không ai bởi vì bà ta đã lớn tuổi mà thấy bà ta đáng thương, bà ta có thể không có bệnh không tai họa sống đến bây giờ, chỉ có những bé gái vĩnh viễn không cách nào trưởng thành kia mới đáng thương.

Quỷ nước liên tiếp kéo hai người thay thế, bản thân cũng cảm giác được linh hồn đang giải thoát.

Lúc này từ mặt sông hiện lên một linh hồn trong suốt, không giống với khuôn mặt tái nhợt phù thủng trước kia, là một nam sinh trẻ tuổi có khuôn mặt trẻ con, nhìn không chênh lệch bọn người Phương Chí Viễn lắm.

Nam sinh vừa lên, vẻ mặt mừng rỡ nhìn trên người mình một chút.

Há mồm liền nói với Chúc Ương: "Lão đại, lão đại mau nhìn, em đang tỏa sáng, ôi! Cái máng nước này thật trâu bò, chị nói xem sau này vào buổi tối đám rùa có thể vây quanh em không đi hay không?"

Phải! Vừa mở miệng, vẫn là dạng ngu ngốc quen thuộc.

Chúc Ương ghét bỏ nói : "thật ra nói thật thì cậu rất thích công việc quỷ nước này đúng không?"

Mấy người cho rằng quỷ nước sẽ phản bác, ai ngờ cậu ta gãi gãi đầu: "Hắc! không phải em đây đang hưởng ứng lời kêu gọi của chị sao, cảm thấy tình hình chọn ba lấy tứ đó là không có tương lai cũng không phải chuyện người tài giỏi nên làm."

"Nghe được chị nói Hà Bá gì đó, em mới phát hiện thì ra là làm quỷ nước quỷ cũng có khoảng không lên cấp cao."

"Dù sao chết cũng đã chết, vậy thì tranh thủ sống ra cái dạng quỷ."

Lại lưu luyến không rời nói : "Cái đó, lão đại, trò chơi mới vừa hỏi em có muốn tiếp nhận một phần công việc trong trò chơi không, em đồng ý, không chừng sau này còn có thể gặp được chị trong tình huống khác."

"Chị đừng quên em nha, đến lúc đó mời chị ăn rùa."

Cậu đã khiến chúng tôi chìm đắm trong ăn uống, mọi người thấy suy nghĩ của quỷ nước, trong một lúc cũng không biết nên buồn bã hay là nên ghét bỏ.

Nhưng thì ra là người chơi biến thành quỷ hồn trong trò chơi còn có cơ hội có công việc làm sao?

Đây cũng là tin tức lớn.

Mấy người không có để ý tới hai thi thể trên sông, trở lại Từ Đường, đám cô dâu quỷ đã róc xương lóc thịt sống Bồ Tát quỷ, rút gân lột da, lăng trì giết chết.

Thấy mấy người trở về, một đám bé gái muốn nói cám ơn, không có Bồ Tát quỷ khống chế, linh hồn bọn họ cũng được giải thoát, có thể tự do rời đi.

Chúc Ương khoát tay áo một cái: "Đừng tỏ ra lôi kéo làm chậm trễ thời gian vô ích, tôi nghĩ so với ở chỗ này, các người còn có chỗ càng muốn tới?"

Đám cô dâu quỷ liếc nhìn nhau, rồi bọn họ khẽ chào đám người Chúc Ương, sau đó đi tới những hướng khác nhau trong thôn.

Oan có đầu nợ có chủ, nợ của Bồ Tát quỷ đã thanh toán xong rồi, hung thủ khác cũng nên luận tội đòi nợ.

Còn dư lại Tú Tú và cô gái tóc vàng.

cô gái tóc vàng bày tỏ cũng nhận được thông báo trò chơi, chỉ chốc lát sau cũng phải rời đi.

cô ta nói cám ơn tự đáy lòng, nhưng Chúc Ương cũng không nhịn được loại lằng nhằng này.

nói thẳng: "Sau này nếu là có duyên chạm mặt, tự nhiên tôi sẽ đòi lại phần tình nghĩa này, nếu không có duyên, vậy có nói nhiều hơn nữa cũng không dùng được, đi thôi đi thôi, đi nhanh chút còn có thể đuổi theo quỷ nước."

"À đúng rồi, thành quỷ rồi thì thông minh một chút, nếu trò chơi chó này có đào tạo nghề nghiệp gì đó thì miễn cưỡng cho qua là được, dù sao quỷ đào tạo ra cũng là một loại quỷ ngu ngốc, đừng để bị lún sâu."

cô gái tóc vàng bị lời nói của cô làm rung động đến hoảng hốt, lên đường với bộ dạng xây dựng lại toàn bộ thế giới quan.

Sau đó Tú Tú đi theo mấy người cùng trở về nhà chị Vương.

Tối nay trong thôn liên tiếp vang lên tiếng kêu thảm thiết, nhưng chỉ có một nhà ba người của chị Vương, lại đang ngủ trong nước mắt.

Ngày hôm sau tỉnh lại, ba người bày tỏ mình nằm mơ thấy Tú Tú, nói là báo mộng kêu bọn họ trời vừa sáng liền rời khỏi thôn, vĩnh viễn đừng trở lại.

Chị Vương vốn là có ý đó, trong mộng nghe con gái dặn dò cũng thẳng thắn gọn gàng, thu dọn đồ và tiền, liền dẫn theo hai đứa bé xuống núi.

Nhà chị ta vốn là nhà chỉ có bốn bức tường, Chúc Ương mua những thứ đó tạm thời cũng không thể mang đi được liền để đây trước rồi tính sau.

Chẳng qua là ba người thu dọn xong đồ lúc rời khỏi thôn cũng sắp mười giờ sáng, lúc này trong thôn vốn nên có người đi lui tới khắp nơi.

Huống chi ngày hôm qua làm tiệc hôm nay cũng phải thu dọn đồ đạc, nhưng trên đường đi trong thôn lại một mảnh yên ắng, không thấy được sự sống.

Trong lòng chị Vương hoảng sợ, mơ hồ nghĩ tới điều gì, ngay sau đó dắt con trai tăng tốc độ bước chân.

Hai đứa bé không ngừng quay đầu lại, nhìn Chúc Ương đứng ở cửa thôn cách bọn họ càng ngày càng xa, cuối cùng không nhịn được lấy tay bắt đầu lau nước mắt.

Mà cùng lúc đó, trong một thành phố cách xa thôn này, một tiệm thức ăn nhanh có phục vụ mới.

nói là mới vừa vào thành phố sắp xếp để học ký sau chuẩn bị nhập học, nghỉ hè đến làm công kiếm chút tiền sinh hoạt.

Học sinh này nhìn thấp bé hơn so với bạn cùng lứa nhưng sức lại lớn, làm việc nhanh nhẹn chịu khó, mọi người trong tiệm đều có ấn tượng rất tốt với cô bé.

Đỉnh điểm bận rộn bữa trưa qua đi, đồng nghiệp đưa tới một phần bữa ăn: "A Xảo, ăn cơm."

"Được, cám ơn!" A Xảo nhận lấy hộp đồ ăn, chen chung một góc cùng đồng nghiệp trong phòng bếp bắt đầu ăn cơm.

Ăn ăn, đồng nghiệp hỏi tại sao cô bé lại cười ngây ngô.

A Xảo mới giật mình, mình lại cười sao, nhưng miệng vẫn không ngừng được vui vẻ: "không có, chính là cảm thấy, ra ngoài đi học, thật tốt."

"Cũng tốt sao, chi phí sinh hoạt cũng phải tự mình kiếm." Đồng nghiệp không tim không phổi nói.

Nhưng vị ngọt nơi này, chỉ có cô bé tự mình biết.

Sau khi cả nhà chị Vương rời khỏi, mấy người chơi cũng không tâm trạng dò xét rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà thôn này yên ắng như vậy.

Tóm lại cũng là nhân quả của mình, trong này không có chuyện của bọn họ nửa.

Phần thưởng của trò chơi rơi xuống, mấy người chơi không có gì bất ngờ đều là cấp A cùng cấp B.

Điều này làm cho mấy người mừng rỡ không dứt đồng thời lại rất kinh ngạc, nói như vậy, mặc dù giết chết quỷ quái thì có đánh giá cấp A, nhưng khi người chơi tính toán thì cái này cần phải phân chia đo lường cống hiến.

Bọn họ tự nhận toàn bộ hành trình không có làm cái gì, tất cả đều là nghe lệnh làm việc, nếu bọn họ đều có phần thuởng này, đánh giá qua vòng của Chúc Ương sẽ cao bao nhiêu?

Nhưng vòng chơi này quỷ quái đông đảo, cộng thêm siêu độ đám cô dâu quỷ thì chắc cũng là một công đức, cho nên mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng trò chơi một hơi phát nhiều đánh giá cao cấp như vậy, thật ra cũng không thể coi là nó hào phóng.

Này mẹ nó, một vòng chơi này chính là mấy chục con quỷ đó.

Nằm không cũng được lãi, mấy người thực lòng phục bãn lãnh của Chúc Ương, giống y như bọn Lý Lập lần trước, biểu đạt hi vọng sẽ có cơ hội lần sau sẽ vào chung một vòng chơi, lúc này mới lưu luyến rời khỏi trò chơi.

Chỉ là đánh giá lần này của Chúc Ương cũng không cao như trận đầu, dĩ nhiên theo lý cũng là cấp S, dù sao Bồ Tát quỷ kia vừa mới lộ mặt đã bị chơi đủ kiểu thê thảm.

Chúc Ương suy đoán lý do vòng này không thể so với lần trước, có lẽ là bởi vì quyển sách kia? Trò chơi xem nó là một phần thực lực của mình..

Đương nhiên không thể nào giống như vòng đầu, vòng đầu dùng tay không làm chết nhiều quỷ mạnh như vậy nên đến lúc đánh giá mới mãnh liệt kinh ngạc.

Nhưng vận số của cô vẫn tốt, điểm tích lũy cũng không phải quan trọng nhất, quan trọng là cô bất ngờ có được một kỹ năng của Bồ Tát quỷ.

Có thể chống đỡ mê hoặc của quỷ quái, như vậy thì tỷ lệ muốn vào trong mộng cô nhỏ đi rất nhiều, Chúc Ương rất hài lòng với kỹ năng này.

Kiểm lại một cái, Chúc Ương cũng rời khỏi trò chơi, tỉnh lại từ trên giường.

Vừa lúc ở thế giới trò chơi bận rộn cả đêm, trên tinh thần thì Chúc Ương vẫn còn có chút mệt mỏi, cho nên ngã đầu liền ngủ mất rồi.

Sáng sớm ngày hôm sau, xuống lầu đã nhìn thấy Chúc Vị Tân đang làm bữa ăn sáng cho cô.

Lúc Chúc Ương ăn bữa sáng hỏi em trai của cô : "Em còn nhớ bếp lớn ở quê nhà chúng ta không? Nấu cơm ăn rất ngon."

Chúc Vị Tân liếc mắt: "Sao lại không nhớ? Chúng ta chơi trốn tìm, em trốn vào lòng bếp cũng có thể bị chị tìm được."

"Tìm được còn không nói, còn nói cho bà nội biết, hại em ăn đánh một bữa."

Chúc Ương ngắt mũi của cậu: "Đánh em một bữa coi là tốt, cả mặt em như than chui ra từ trong bếp, thiếu chút nữa hù chết chị, chị không có em trai xấu như vậy."

"Lúc ấy lúc tắm cho em, còn nghĩ nếu là tắm không sạch sẻ, liền ném em trai này trở về cho ba mẹ sinh lại một lần nửa."

Chúc Vị Tân giận đến nghẹt thở, bữa ăn sáng cũng không ăn, chạy đến bên cạnh níu cổ chị mình ——

"Chị ghét bỏ ai hả? Chị ghét bỏ ai hả? Lúc chị cầm dây mướp quất mông em đến đỏ, em cũng không có tìm chị tính sổ đó."

Chúc Ương bị cậu câu cổ đến ngứa ngáy, sờ sờ đầu tóc mềm mại của cậu: "Nghĩ hè chúng ta trở về quê một chuyến, thắp nhang cho ông nội bà nội, thuận tiện mang chút mấy loại gạo mới về ăn."

Đương nhiên Chúc Vị Tân đồng ý: "Được, em còn có chút ưa thích đó, chị, chị còn nhớ giết heo năm mới trước kia không? Em muốn ăn một bữa tiệc nồi lớn."

Chúc Ương nghĩ thầm chị đây đã ăn đủ rồi, chính là dẫn kẻ ngu như em trở về hưởng thụ.

Chị em hai người đang dính nhau, chuông cửa vang lên.

Chúc Vị Tân ra mở cửa, nhìn thấy người ngoài cửa liền liếc mắt.

Lộ Hưu Từ nhíu mày: "Sao hả? Mỗi lần tôi tới đều phải qua ải của cậu sao?"

Chúc Vị Tân lười biếng nói : "Bản thân em có muốn nhưng chị của em cho anh vào, chẵng lẻ em có thể ngăn cản sao?"

Lộ Hưu Từ cười xoa tóc của cậu: "Cậu có tự giác này là được rồi."

Chúc Vị Tân dĩ nhiên là thích được chị mình xoa đầu, nhưng người khác vừa sờ liền cảm giác như bị xem thường.

Hơn nữa người này, trước kia lúc hai người bọn họ ở chung một chỗ, cậu còn là một học sinh trung học cấp hai có thể nói cậu nhỏ, vào lúc này cũng lớn như vậy, còn coi cậu là đứa bé nên không khỏi nổi giận.

Chỉ thấy cậu nương theo cánh cửa, lành lạnh cười nói: "anh Lộ, anh nói xem mỗi lần anh tới nơi này, cuối cùng cũng phải để lại một ít đồ rồi mới đi, anh cũng không phải là không hiểu."

"Hiểu rõ mà sao anh còn chịu khó như vậy, hơn nữa còn tới tới lui lui từ thành phố X xa ngàn dặm."

"anh ngàn dặm đưa tới, em ở bên cạnh nhìn thấy cũng rất ngượng ngùng đó."

~~~

Halen: lần này bà Ương được kỹ năng thôi, đánh giá không bằng vòng 1 tại bã không ra tay nhiều