Nữ Phụ Bỏ Chồng

Chương 44: 44: Kế Hoạch





Bỗng nhiên, Lệ Ngọc lại nhìn Hiếu Minh từ trên xuống dưới, làm anh nổi cả da gà.

- Này...!cô định đánh chủ ý gì lên tôi đấy hả?
Lệ Ngọc cười nịnh nọt nói.

- Không có gì! Chỉ là...!ông chủ có thể cho tôi mượn ít tiền để nhanh chóng xây xong cái biệt thự đó không? Chứ mình tôi dù cứ cày ngày cày đêm thế này thì cầu tới nữa năm sau mới xây xong đấy.

Tôi muốn đẩy nhanh tiến độ hoàn thành trong vòng một tháng.

Hiếu Minh cũng biết là cô đã mua một khu đất lớn tự mình xây biệt thự, điều đó cũng không lạ gì.

Cô đang nổi tiếng, tiền cô kiếm được dĩ nhiên là nhiều, cô không dùng tiền đó phung phí xa xỉ như những người nổi tiếng khác mà mua nhà, xây biệt thự, cũng là điều tốt.

Nhà đất hiện tại cũng đâu có mắc.

Cô biết tính xa như vậy anh cũng rất vui.

Cô muốn mượn tiền, dĩ nhiên là anh cũng không từ chối rồi.

Nhưng anh thắc mắc hỏi.

- Này...!việc xây xong biệt thự và việc người nhà cô lên làm um xùm thì có liên quan gì?
Lệ Ngọc cười gian đáp.

- Tới lúc đó anh sẽ biết!
Hiếu Minh cũng biết tính của Lệ Ngọc.

Một khi cô đã không muốn nói thì dù có kề dao vào cổ cô cũng không nói đâu.


Đừng thấy vẻ ngoài của cô lúc nào cũng nói cười vui vẻ mà tưởng rằng cô dễ.dụ Thật ra bên trong cô là một người rất nguyên tắc và kiên định đấy.

Hiếu Minh chỉ có thể đành cam chịu chứ sao.

Nhưng mà anh cũng tìm gặp Dương Nguyên và Khôi Nguyên để nói rõ vụ việc.

Nhờ họ giúp đỡ để Dương Quang không có cơ hội tiếp xúc gần với Lệ Ngọc.

Cô không chịu cho anh mướn vệ sĩ thì anh cũng chỉ có thể đích thân làm hoặc nhờ họ cùng làm vệ sĩ cho cô chứ sao nữa.

Dương Nguyên và Khôi Nguyên dĩ nhiên là đồng ý.

Dù Hiếu Minh không lên tiếng thì khi nghe Dương Quang đã tấn công cô hai lần như vậy, họ cũng đã rất lo lắng rồi.

Hai lần cô thoát được có thể là do may mắn nhưng đâu biết những lần sau sẽ còn may mắn nữa hay không? Dương Quang đâu phải là một kẻ ngu ngốc như vậy.

Vậy là đến khi Lệ Ngọc hoàn toàn hết bệnh, muốn tung tăng ra đường thì không hiểu sao bên cạnh cô lúc nào cũng có một cái đuôi.

Nhưng mà Hiếu Minh và Dương Nguyên thì cô không nói.

Bởi vì Hiếu Minh từ đó tới giờ, mỗi khi rảnh là họ sẽ theo cô tò tò, vì sợ cô bị ai đó rinh mất.

Còn Dương Nguyên thì anh luôn thích đi dạo cùng cô, dĩ nhiên là khi nào anh không làm về muộn, để có thể là người đầu tiên nghe ca khúc mới của cô.

Có đôi khi anh còn sẽ vác theo cây đàn để đệm nhạc cho cô hát nữa.

Giống như một cặp tình nhân đang yêu vậy.

Cũng nhờ vậy mà khi đi với Dương Nguyên, cô cũng sẽ có cảm hứng sáng tác nhiều hơn.

Tuy nhiên...!sao cái "cậu nhóc" Khôi Nguyên này hôm nay lại đi cùng cô là sao?
Lệ Ngọc thắc mắc hỏi.

- Sao hôm nay cậu có thời gian đến chơi để đi tản bộ cùng tôi vậy? Không đi hẹn hò với Dạ Thảo à?
Thế nhưng cậu ta lại đáp.

- Tôi với Dạ Thảo chỉ là bạn bè bình thường, cô đừng có hiểu lầm!
Lệ Ngọc nhướng mày, nhìn cậu ta ý vị hỏi.

- Thật không?
Khôi Nguyêm chỉ có thể cười khổ.

Lệ Ngọc không tin cũng phải, vì khi lần đầu tiên cậu ta dắt Dạ Thảo về, chính là cố tình làm cử chỉ thân mật, mắt đưa mày lại với Dạ Thảo, để cho cô và người nhà thấy.

Tuy ngoài miệng nói là bạn nhưng cử chỉ như vậy nói chỉ là bạn bình thường thì ai tin.

Với lại lúc đó, cậu ta và Dạ Thảo đúng là có thích nhau, nhưng cũng chỉ là thích, chứ chưa thật sự yêu nhau.

Cậu ta muốn làm như vậy để cho cô thấy; có thể cô sẽ tức giận, có những cử chỉ thô lỗ trước mặt má cậu ta và người nhà của ta.


Má cậu ta sẽ thấy được, nàng dâu má chọn cho cậu ta là tệ đến thế nào, không bằng một góc người bạn gái cậu ta chọn.

Từ đó, sẽ không ép cậu ta phải làm tròn bổn phận người chồng nữa.

Nếu bà muốn con dâu thì cứ giữ lại nhưng cậu ta sẽ không làm chồng, cũng sẽ không trở về.

Còn nếu không nữa thì cô sẽ khóc lóc, làm dữ, tự động bỏ về nhà mẹ.

Lúc đó cậu ta sẽ rất vui vẻ mà nhân cơ hội chấm dứt cái cuộc hôn nhân cổ hủ đó, cho cả hai được tự do.

Dù gì hai người họ cũng chưa hoàn toàn là vợ chồng mà.

Tuy nhiên, đúng là cô ra đi nhưng cô không khóc lóc cũng không làm dữ.

Ngược lại, cô đối với Dạ Thảo vô cùng ân cần, hiếu khách.

Sau đó bị mấy lời của chị dâu lại vô cùng thản nhiên mà đáp lại.

Nói năng rất có tình có lý.

Tuy chỉ nói mấy câu nhưng câu nào cũng là trọng tâm, làm cả nhà và cả cậu ta đều không thể phản ứng kịp.

Cô đã chuẩn bị kế hoạch thoát thân này từ rất lâu rồi, chỉ còn chờ cơ hội thôi.

Người như vậy mà bảo rằng chậm chạm, ngốc nghếch, khù khờ, một chữ bẻ đôi cũng không biết sao? Có thể biết được là vợ chồng chính thức thì phải có đăng ký kết hôn thì sao có thể dốt đặc được.

Nhưng tới khi cậu ta nhận ra bản thân đã quá ấu trĩ khi đánh giá về cô, muốn tìm hiểu kỹ về cô thì cô đã không còn là vợ cậu ta nữa rồi.

Làm cho ngay cả Dạ Thảo cũng thất vọng về cậu ta.

Cho đến khi biết cô là nhạc sĩ Lệ Ngọc nổi danh, cậu ta lại càng hối hận.

Cậu ta đúng là một kẻ hồ đồ nhất thế giới, có được một viên ngọc lục bảo mà lại chính tay ném bỏ.


Đến khi nhận ra cái sai của mình thì đã quá muộn rồi còn đâu.

Nhưng mà bây giờ, liệu cậu ta có cơ hội làm lại từ đầu không?
Khôi Nguyên chợt nói.

- Lệ Ngọc! Nếu như tôi nói lần đó tôi và Dạ Thảo chỉ là diễn kịch thì cô có tin không?
Lệ Ngọc tuy không hiểu vì sao cậu ta lại nói như vậy nhưng cũng cố nhớ lại cái tình tiết trong câu chuyện đó.

Ừm...!phần cuối có kể khúc hai người họ đã già ngồi với nhau ôn lại chuyện xưa.

Có nói ban đầu đúng là hai người vốn chưa hoàn toàn yêu nhau, chỉ mới là thích nhau thôi, bởi vì hai người có hoàn cảnh giống nhau đó mà.

Nhưng rồi, bị những cái khó khăn cản trở của gia đình lại vô tình đẩy hai người gắn kết với nhau nhiều hơn.

Vì thế họ mới yêu nhau sâu đậm hơn và quyết tâm cùng nhau nắm tay đi đến hết đường đời.

Thật ra thì yêu nhau ai cũng muốn một chuyện tình êm đềm tốt đẹp cả, không muốn có những thử thách khó khăn.

Tuy nhiên, nếu không có những thử thách khó khăn đó thì họ đâu có nhận ra đối phương quan trọng đến cỡ nào.

Nếu không có những gian nan đó thì Dạ Thảo và Khôi Nguyên cũng đơn giản là bạn thân bình thường, đâu có xuất hiện tình yêu mãnh liệt, không xa không rời.

Đâu có quyết tâm vượt qua mọi nghịch cảnh để nắm tay nhau đi đến hết đời.

Hoặc giả họ yêu nhau rồi dễ dàng đến với nhau thì cũng sẽ không biết quý trọng tình yêu, sống một thời gian cũng sẽ ly hôn như một vài cặp vợ chồng khác.

Đến lúc đó thì còn đâu hạnh phúc mỹ mãn nữa..