Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày

Chương 45




Edit: Linh Nguyệt

Tới phòng khách, Đường Diễn cùng Phùng Nhất Khê hàn huyên hết nửa giờ.

Phùng Nhất Khê sản xuất điện thoại, xem như là lập nghiệp bằng hai bàn tay trắng.

"Phùng tổng tự mình đến đây mà không báo trước, tôi cũng không thể đi xuống nghênh đón." Đường Diễn ngồi ở một bên, nhìn Phùng Nhất Khê nói.

Phùng Nhất Khê hơi hơi mỉm cười: "Sao dám để Đường tổng tự mình đi xuống chứ, tôi là mang theo thành ý tới. Vì đơn hàng này, tôi tự mình đến mới có thể thể hiện sự tôn trọng của chúng tôi."

"Không biết Phùng tổng đây là vì?" Đường Diễn cũng không nói tiếp, chỉ hỏi trước ý đồ đến của Phùng Nhất Khê.

Phùng Nhất Khê tuổi còn trẻ đã có thể chiếm hữu một vị trí không nhỏ trong nước, bản thân nhất định không phải nhân vật đơn giản.

"Công ty tôi mới sản xuất ra một loại điện thoại mới, chưa từng xuất hiện trên thị trường. Qua hai ngày nữa, đoàn đội công ty tôi sẽ mang tới để Đường tổng xem thử."

Đường Diễn nhìn hắn, Phùng Nhất Khê mới tiếp tục nói: "Loại điện thoại này tôi muốn thêm một chức năng mới, nghe nói công ty Đường tổng gần đây mới vừa nghiên cứu phát minh ra chức năng nhận diện khuôn mặt?"

Đường Diễn nhàn nhạt trả lời: "Tuy rằng là sản phẩm mới của công ty, nhưng bên tôi không có kế hoạch sẽ dùng chức năng này trên điện thoại."

"Hiện giờ khoa học kỹ thuật phát triển, điện thoại thông minh có ở khắp mọi nơi. Đường tổng trong ngành này coi trọng không ít người, nhưng tôi tin rằng Đường tổng sẽ hài lòng với mức giá mà chúng tôi đưa ra." Phùng Nhất Khê cười vô cùng tự tin.

Đường Diễn không từ chối ngay lập tức, chỉ nói: "Đợi hai ngày nữa Phùng tổng đưa mẫu điện thoại tới, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp!"

Phùng Nhất Khê rất vừa lòng, lần này hắn tới vốn chính là để tranh thủ một cơ hội như vậy, Đường Diễn không phải người có thể dễ dàng gặp được. Hắn và mình không giống nhau, mình chỉ là tên tiểu tử nghèo một đường bò lên, gặp qua không ít thì nhiều những việc hỗn loạn.

Nhưng Đường Diễn thì khác, phía sau hắn có người. Cha và anh trai, người làm chính trị, người làm quân sự, mẹ còn là nữ chủ tịch của một công ty kinh doanh quốc tế, Đường Diễn không cần phải đi trên con đường đẫm máu như mình.

Dẫu vậy cũng không thể phủ nhận được năng lực của Đường Diễn. Tuy là phú nhị đại nhưng nếu không có thực lực thì Đường Diễn cũng không thể đi đến địa vị hiện giờ. Vậy nên bình thường muốn gặp Đường Diễn thực sự không dễ dàng, Phùng Nhất Khê tự mình tới, chỉ vì muốn có một quá trình bàn bạc như vậy.

Hai người trao đổi xem như là vui vẻ, chờ Phùng Nhất Khê đứng dậy rời đi, Đường Diễn tự mình tiễn hắn đến thang máy, thư ký Kiều đưa Phùng Nhất Khê rời đi.

Đường Diễn trở về liền thấy La Thiến lấp ló ở cửa thò đầu ra thăm dò.

Đường Diễn: "Làm gì đấy?"

La Thiến nhìn quanh một vòng rồi mới hỏi: "Hắn đi chưa?"

Đường Diễn nhướng mày: "Cô rất sợ hắn nhỉ?"

"Nhìn sợ chứ sao!" La Thiến cũng không thể nói đây là phản ứng bản năng của thân thể.

Đường Diễn vô cùng hoài nghi về những lời này của La Thiến. Phùng Nhất Khê không hề cường ngạnh, cả người từ trên xuống dưới giống như là thư sinh mặt trắng, học giả thời cổ đại, quanh thân đều là khí chất ôn hòa.

So với Phùng Nhất Khê, Đường Diễn cảm thấy mình còn đáng sợ hơn.

"Đáng sợ chỗ nào?"

La Thiến tròng mắt lại chuyển, nói: "Hắn luôn luôn mỉm cười."

Đường Diễn: "..." Cho nên?

"Anh không cảm thấy người luôn mỉm cười thì lúc tức giận lên là người đáng sợ nhất sao?" Lúc La Thiến bị đánh gãy hai chân, Phùng Nhất Khê chính là ngồi ở chỗ đó, mỉm cười.

La Thiến vừa chuyển tròng mắt, Đường Diễn liền đau đầu, cũng không còn hứng thú quan tâm rốt cuộc La Thiến đang che giấu cái gì nữa.

"Mang cô đi ăn cơm nhé?" Đường Diễn hỏi, dù sao mạch não La Thiến từ trước đến nay đều rất kỳ quái, Đường Diễn không muốn truy cứu, đành dời lực chú ý của cô sang chủ đề khác.

La Thiến cười, nói: "Được đó! Đi ăn đồ Pháp đi."

Đường Diễn: "..." Từng ăn qua rồi đó.

Hắn không muốn giữa trưa đi ăn đồ Pháp nhưng hiếm lắm mới có một lần La Thiến chủ động đặt món, Đường Diễn không đành lòng để cô mất hứng thú.

Hai người lái xe ra khỏi bãi đỗ, vừa hay gặp phải xe Phùng Nhất Khê đang dừng ở ven đường. La Thiến duỗi đầu ra xem, thấy Lâm Phỉ ngã ở trước xe Phùng Nhất Khê, văn kiện bay đầy đất.

"Là Phùng tổng." La Thiến chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói.

Đường Diễn nhìn thoáng qua, gật đầu rồi tiếp tục lái xe rời đi. La Thiến vẫn còn ở ngoái đầu lại xem, vừa nhìn vừa nói: "Hắn đỡ Lâm Phỉ."

Đường Diễn sửng sốt, hỏi: "Cô biết cô ấy sao?"

La Thiến gật đầu, Đường Diễn càng ngạc nhiên: "Quen như thế nào?"

"Em có duyên với cô ấy lắm, ngồi cùng máy bay đi công tác, ở cùng khách sạn, lại ngồi cùng máy bay trở về." Về sau còn có cùng một người bạn trai.

Đường Diễn thông qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua tình hình phía sau nói: "Trùng hợp thật."

"Là trùng hợp ngẫu nhiên." La Thiến đáp.

Quen biết La Thiến, lớn lên lại giống cô, một cái là trùng hợp ngẫu nhiên, nhưng nhiều cái như vậy, thật sự là trùng hợp sao? Ánh mắt Đường Diễn có chút ý vị không rõ.

La Thiến không hề biết, chỉ một câu nói vô ý của mình liền biến Lâm Phỉ từ một bạch liên hoa* trở thành một lục trà kỹ nữ* đi.

*Bạch Liên hoa: các em gái ngây thơ trong sáng sống như thánh nữ, lúc nào cũng cho là mình vô tội.

*Lục trà kỹ nữ = lục trà biểu = trà xanh = green tea Green Tea Bitch" (lục trà biểu) chỉ có một, là loại nữ nhân giả bộ trong sáng mà đi quyến rũ đàn ông của người khác. Loại người như thế chỉ có phụ nữ với nhau nhìn ra được, mà đàn ông thì không nhìn ra được.

(Theo dippykun.wordpress)

La Thiến cùng Đường Diễn tới nhà hàng Pháp ở gần đó, lúc Phùng Nhất Khê mang theo Lâm Phỉ tới, bốn người đều ngơ ngác.

"Đường tổng." Lâm Phỉ thấy Đường Diễn liền vui vẻ, lập tức chào hỏi.

Đường Diễn gật đầu, Lâm Phỉ lại nhìn La Thiến, nhàn nhạt mở miệng: "La tiểu thư."

La Thiến chú ý tới thái độ của Lâm Phỉ, sửng sốt. Lâm Phỉ hình như có... địch ý nhàn nhạt với cô?

Phùng Nhất Khê nhướng mày nhìn Lâm Phỉ, giống như không nghĩ tới thái độ của Lâm Phỉ đối với La Thiến sẽ là thái độ này.

La Thiến nhất thời bị dọa sợ. Lúc Lâm Phỉ có thái độ tốt với La Thiến đã không thể có được kết cục tốt, giờ còn có địch ý nhàn nhạt, về sau còn có thể có những ngày tháng sống yên ổn không?

Lâm Phỉ đương nhiên cũng chú ý tới mình đã thất thố, lập tức cười ngại ngùng xin lỗi: "Ngại quá, hôm nay tâm tình có chút không tốt."

La Thiến gật gật đầu, Phùng Nhất Khê liền mang theo Lâm Phỉ đến bàn khác.

Mà bên này, Đường Diễn nhìn La Thiến thất thần, hỏi: "Cô làm sao vậy?"

La Thiến nhỏ giọng hỏi: "Anh có cảm thấy Lâm Phỉ không thích em không?"

Đường Diễn cười: "Cô cảm thấy có bao nhiêu người thích cô?"

La Thiến không phục: "Thì vẫn có, nhưng em cũng đâu có làm gì, sao cô ấy lại chán ghét em?"

Đường Diễn dùng ngón trỏ chỉ chỉ đầu cô, nhàn nhạt mở miệng: "Ăn đi! Bất kể cô ta có thích cô hay không thì cũng không liên quan tới cô. Cô cứ tự quản bản thân mình cho tốt, chuyện khác đã có tôi lo."

Có những lời này của Đường Diễn, La Thiến yên tâm hơn hẳn, lại vui vẻ nói: "Việc trên mạng có phải cũng là anh giúp em không? Vũ Lâm nói không phải công ty em làm."

"Phải thì sao? Mà không phải thì sao?"

La Thiến vừa ăn vừa nói: "Không phải thì chứng minh em vận khí tốt! Phải thì... em sẽ ở trong lòng cảm kích anh." La Thiến dừng một chút, sau đó nghiêm túc nói câu cuối cùng.

Đường Diễn: "..." Đi mua ít lễ vật để cảm tạ rất khó sao?

La Thiến nhìn hắn hỏi: "Thế rốt cuộc có phải hay không?"

Đường Diễn: "Ừ!" Trong lòng cảm kích thì trong lòng cảm kích, hắn cũng không muốn làm anh hùng vô danh.

La Thiến cười tít mắt, nhìn Đường Diễn nói: "Cảm ơn anh!"

Đường Diễn cũng cười. Thật ra việc này đối với hắn mà nói thì không khó, chỉ là hơi phiền, nhưng... cô vui thì tốt.

Ngày ba mươi tháng chín,《Thời Gian Vui Vẻ》chính thức phát sóng. Có Đường Diễn ở phía sau tọa trấn 《Thời Gian Vui Vẻ》 không bị người nào đó hắc, tuy rằng việc điều chỉnh tập rất có ý tứ, rất hấp dẫn nhưng căn cứ theo tình huống phát ra, có người tốt, có người không tốt.

Ngụy Khả Tình là người thứ nhất lên Weibo, có cái ngoại hiệu rất êm tai: "Tiểu công trúa".

Ngụy Khả Tình lấy sức của một người gánh nổi toàn bộ độ hot của tập một 《Thời Gian Vui Vẻ》, nhất thời trên mạng tiếng mắng chửi khắp nơi, có người mắng tự nhiên có người bắt đầu nói những người khác.

"Những người trước đó mắng La Thiến yêu sách, hiện tại bị vả mặt rồi nhé!!!"

"Bây giờ có bao nhiêu mắng Ngụy Khả Tình đã từng mắng La Yêu Vương? Giơ lên tay tôi tới nhìn xem!"

"Tôi đây, còn không phải do "tiểu công trúa" sao?"

"La Thiến quả thật EQ thấp, hơn nữa bối phận nhỏ nhất mà vừa đến liền chiếm vị trí tốt nhất."

"Ai u lầu trên khiến tôi cười chết!"

"Cũng không phải kính già yêu trẻ, chẳng lẽ mấy nữ minh tinh khác cao quý hơn sao?"

"Nhưng mà tôi thích cái tính tình ngay thẳng này của cô ấy!"

"Ha ha ha ha ha ha... Nói câu suyễn, nhìn những người nâng đỡ Nguỵ Khả Tình kìa, mặt đẹp lắm."

"Mễ Tuyết Phỉ cũng thật cao quý, nước muốn người ta đun, còn muốn người ta đưa qua cho."

"Trên lầu là anti phải không, Tuyết Phỉ nhà tôi chỉ nói đùa thôi, rõ ràng là La Yêu Vương không biết hài hước."

...

Khác với Ngụy Khả Tình, Mễ Tuyết Phỉ có lượng fans lớn, hơn nữa còn là nhất tỷ của công ty, có toàn bộ công ty làm hậu phương duy trì.

Cho nên, tình huống của Mễ Tuyết Phỉ giống như một tia sáng leo lắt trong bóng đêm, còn có thể đảo lại nói là La Thiến EQ thấp, không biết tôn trọng tiền bối.

Những cái này La Thiến cũng không để ý, hư danh thôi mà, chờ nhiệt độ của 《Thời Gian Vui Vẻ》qua đi, chưa đến một tháng, sẽ không còn ai biết La Thiến là ai nữa.

《Thời Gian Vui Vẻ》bùng nổ, tuy rằng chỉ có một tập, nhưng vẫn lên hot search với tốc độ chóng mặt. Các minh tinh sinh hoạt ở nông thôn, phối hợp nhau cùng nấu cơm, cùng làm việc, làm nông, cùng người dân trong thôn dưới gốc đại thụ nói chuyện phiếm.

Chuyện sinh hoạt nhỏ nhặt đơn giản như vậy, lại bởi vì họ là minh tinh, cho nên người xem ngửi thấy mùi ngon, top search ngoại trừ 《Thời Gian Vui Vẻ》thì đều là tên những người nổi tiếng khác.

La Thiến thân là nhân vật nhỏ bị hắc lúc trước, giờ qua hậu kỳ mà được tẩy trắng, rất vui vẻ mà cọ nhiệt độ, thu được không ít thông cáo.

Cho nên ngày hôm sau, lúc La Thiến đi công ty nhận được một đống ánh mắt hâm mộ ghen tị, đặc biệt là những người đẹp hơn La Thiến, có năng lực hơn La Thiến, biết ứng xử hơn La Thiến.

Quả thực là nghiến răng nghiến lợi, hận mình không thể đổi vị trí với La Thiến.

La Thiến ở công ty không thể không chạm mặt Trần Trừng, nhưng lúc thấy Trần Trừng thời điểm, La Thiến vẫn rất hoà nhã chào hỏi. Dù sao cô ta càng khó chịu, La Thiến càng thấy vui!

Trần Trừng biết La Thiến bắt đầu nổi, tâm trạng tự nhiên sẽ không vui vẻ. Ở dưới trướng cô ta nổi và không ở dưới trước cô ta nổi, là khác nhau. Huống chi quan hệ của hai người vốn không tính là tốt, tình huống như vậy, đổi thành ai cũng sẽ không vui vẻ.

Đương nhiên, La Thiến không thể nói là bạo hồng, nhưng độ nổi tiếng thì vẫn có. Minh tinh quan trọng nhất là cái gì?

Mức độ nổi tiếng!

Có mức độ nổi tiếng, là có thể có nhiều thông cáo hơn, nhiều lưu lượng hơn, sau đó mới có cơ hội bạo hồng!

La Thiến mới chỉ bước được một bước nhỏ trên con đường này, nhưng chính một bước nhỏ như vậy đã là cơ hội mà rất nhiều người không có.

"Chị Trần! Chị đi đâu vậy?" La Thiến cười hỏi.

Trần Trừng nhíu mày đáp: "Dẫn người ra ngoài phỏng vấn."

"Ồ, vậy chị đi đi!" La Thiến cười xua tay.

Vì đã từ chối hết nên cuối tháng tám Lâm Giai Thần không có lịch trình gì, vô cùng nhàn rỗi, chỉ có thể nhận một ít quảng cáo nhỏ. Một tháng không có hoạt động, đối với Lâm Giai Thần là đả kích rất lớn, một tháng nhàn rỗi này, đối fans mà nói lại không phải là một tháng.

Một tháng này cô ta không có thông cáo tương đương với việc mấy tháng tiếp theo rất khó xuất hiện trước mặt fans, may mà trước đó cô ta vừa mới quay xong một bộ phim mới không đến mức ở tầm nhìn của quần chúng. Tất cả, Lâm Giai Thần đều quy tội lên La Thiến.

Cho nên, Lâm Giai Thần lúc từ thang máy ra gặp thấy La Thiến, phản ứng đầu tiên không phải chào hỏi hay mắng hai câu, mà là duỗi chân gạt chân La Thiến khi cô tiến vào thang máy.

Cái thể chất xui xẻo này La Thiến rất dễ thấy được!