Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 23




Vân Yên phát hiện, hình như Trầm Ám càng ngày càng ngốc.

Trước kia mặc dù đa số lần vẫn cần cô đút cho anh ăn cơm, nhưng vẫn biết tự mình ăn chút đồ đơn giản. Còn bây giờ thì sao, nếu cô không ra tay, thì anh chẳng chịu ăn miếng nào. Để anh ở nhà mộtmình thì người đang sống sờ sờ cũng có khả năng bị chết đói.

Sau đó còn càng ngày càng dính người, đi bộ nhất định phải nắm tay, ở nhà thì không chịu ngoan ngoãn chơi một mình, mà cứ phải bon chen đến dựa vào cô. Có lúc cô không nhịn được, đẩy anh qua một bên, thì anh sầm mặt lại nổi giận, nếu cô không dỗ kịp thời, anh sẽ nháo tuyệt thực cho cô xem.

Vân Yên cảm thấy, nếu như lúc trước chỉ số thông minh của Trầm Ám là năm sáu tuổi, thì bây giờ chỉ còn có hai ba tuổi. cô đây vừa làm cha vừa làm mẹ, cũng không biết nuôi anh đến khi nào mới lớn nổi.

Mắt thấy ngày vào đoàn làm phim ngày càng gần, khoá học kia bên công ty đã ngừng. Mấy ngày gần đây cô đều ở nhà nghiền ngẫm kịch bản, rất ít khi ra ngoài cũng ít khi lên mạng. Trừ Chu Mạn Chi thỉnh thoảng gọi điện tới hỏi thăm một chút, thì cô và Trầm Ám gần như ngăn cách với đời.

Hôm nay, một số lạ gọi điện thoại tới.

Vân Yên nhận, không nghĩ đến là Vu Tử Kiệt. Mấy ngày trước Vu Tử Kiệt và Hạ Thanh lên hot search, hai người đã công khai quan hệ bạn trai bạn gái, nói là đã yêu nhau nhiều năm, Vu Tử Kiệt ít fan, bị thiên vị mắng hắn ăn bám. Vân Yên không quan tâm hắn có ăn cơm mềm hay không, nghe thấy giọng hắn vào lúc này, chỉ muốn cúp điện thoại.

“Chờ một chút, cô khoan hẵng cúp, lần này tôi tìm cô là có chuyện thật. cô nghe tôi nói xong đã.”

Thấy giọng hắn không giống giả bộ, nên Vân Yên do dự.

“Tôi và Hạ Thanh...”

Vân Yên lười nghe: “Nếu không còn chuyện gì khác thì tôi cúp.”

“Đừng.” Vu Tử Kiệt trầm mặc một chút, mở miệng: “Tháng trước tôi mua cây tiên nhân cầu* để ở chỗ cô không cầm về, có thời gian thì tôi ghé lấy.”

(*Tiên nhân cầu là loại cây thuộc họ xương rồng thân hình tròn và nhiều gai.)

Vân Yên: “...”

“không có à?”

Vu Tử Kiệt: “Nghe nói cô được nhận đóng phim của đạo diễn Lý.”

Vân Yên: “Ừ.”

Vu Tử Kiệt cười một cái: “Đầu tiên là phim của đạo diễn Trương, sau đó là phim của đạo diễn Lý. Vân Yên, tôi biết cô nhiều năm như vậy, sao lại không biết cô có năng lực đến như thế chứ?”

Vân Yên không nhịn được: “Bây giờ anh tới lấy đồ của anh đi, không còn chuyện gì khác thì sau này ít gọi điện thoại cho tôi thôi.”

nói xong dứt khoát quẳng điện thoại đi, vừa nhấc mắt, thấy Trầm Ám đang nhìn cô.

Chẳng biết tại sao Vân Yên hơi chột dạ, ho khan một cái, chỉ bàn sai bảo anh: “Ngoan, lấy kịch bản đến đây.”

Ban đầu Trầm Ám không động đậy, bị cô dứ dứ nắm đấm. Trầm mặt đứng dậy, cầm lấy kịch bản đưa cho cô.

Bộ phim tên là “Song xu*”, minh hoạ câu chuyện của hai tỷ muội có tính cách hoàn toàn khác nhau bị tàn sát cả nhà sau đó tiến cung. cô diễn nữ số hai, tên là Thiên Tư, là muội muội của vai chính. Phân cảnh rải rác lẻ tẻ, nhưng cộng lại cũng không ít.

(*xu là mỹ nhân, người đẹp. Song xu tức là hai mỹ nhân.)

Vai chính Thiên Niệm ôn nhu hiền lành, thân kiều thể yếu*, Thiên Tư được nuông chiều nóng nảy, có thù tất báo. Vì sinh ra ở võ thuật thế gia, Thiên Tư thiên phú cao, được cả nhà nâng trong lòng bàn tay mà lớn lên, Thiên Niệm không thể luyện võ, ở nhà như người vô hình.

(*thân kiều thể yếu: thân thể mềm mại, mong manh yếu đuối.)

Sau đó, Thiên gia bị người trả thù, chỉ còn Thiên Tư và Thiên Niệm còn sống. Hai tỷ muội bị dâng vào Hoàng cung.

Tính tình Thiên Tư cương liệt không chịu thoả hiệp, nhưng Thiên Niệm vừa thấy Hoàng thượng đã yêu, hai người tạo nên một câu chuyện ngược luyến. không nghĩ tới cuối cùng Thiên Tư tình cờ biết được, Thiên gia bị tàn sát cả nhà là do Hoàng thượng bày mưu tính kế, vì vậy tìm tỷ tỷ báo thù.

một bên là người yêu, một bên là người nhà, Thiên Niệm lâm vào tình thế khó xử, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Trong cơn tức giận Thiên Tư cắt đứt quan hệ tỷ muội với nàng, lập kế hoạch báo thù mộtmình, rốt cuộc tìm được cơ hội trong dạ tiệc. Nhưng không nghĩ tới lúc chuỷ thủ sắp cắm vào tim Hoàng đế, thì Thiên Niệm lao lên cản một đao.

Trong lúc Thiên Niệm sinh tử không rõ, Thiên Tư bị nhốt lại, không chịu được nhục, tự vẫn mà chết.

Sau khi Thiên Niệm tỉnh lại biết muội muội tự sát, tình yêu với Hoàng đế hoá thành hận thù. Trong ứng ngoài hợp với phế Thái tử, ép Hoàng đế xuống khỏi ngai vàng.

Đối với Vân Yên diễn xuất nhân vật quan trọng nhất là đoạn đầu, cô vô cùng coi trọng cơ hội này, ngày nào cũng cầm kịch bản xem, còn tìm Trầm Ám diễn thử.

“Hay lắm, ngươi vì một tên nam nhân, mà thù nhà cũng không quan tâm đúng không?”

Trầm Ám cầm remote, mặt không thay đổi đổi kênh.

Mặt Vân Yên tràn đầy bi phẫn trợn mắt nhìn anh: “đã như vậy, Thiên Tư ta không có người tỷ tỷ như ngươi, Thiên gia cũng không có Đại tiểu thư ngươi!”

Trầm Ám buông remote xuống ngáp một cái.

Vân Yên cười nhạt: “Ngươi lại khóc sướt mướt cho ai nhìn đây? Nơi này cũng không có Hoàng thượng của ngươi!”

Trầm Ám ngước mắt nhìn cô một cái, trên mặt có vẻ buồn ngủ.

“A, là ta quấy rầy, Thiên quý phi!”

Vân Yên cắn răng nghiến lợi đọc lời thoại xong, nghiêng đầu, khoé mắt lặng lẽ trượt xuống một giọt lệ.

Trầm Ám cau mày, giơ tay lên nhẹ nhàng lau sạch.

Vân Yên đập cái bốp đẩy tay anh ra.

“Này! nói bao nhiêu lần rồi, tiếp theo còn có lời thoại, anh đừng cắt ngang mà.”

Trầm Ám vểnh môi mím lại, nắm tay thu về.

Vân Yên nhìn sang, trên mu bàn tay anh có một mảng đỏ nhỏ. Vì vậy hơi áy náy, nắm lấy xoa mấy cái: “Đau không?”

Trầm Ám rũ mắt nhìn cô: “Đau.”

cô cúi đầu xuống nhẹ nhàng thổi thổi, môi mềm nhũn, lơ đãng chạm phải da trên mu bàn tay anh, ngón tay Trầm Ám động một cái, liếm liếm đôi môi khô khốc.

“Còn đau phải không?” Vân Yên ngẩng đầu hỏi.

Trầm Ám gật đầu: “Đau.”

Vân Yên: “...”

“Đau gì mà đau.” Mảng đỏ nho nhỏ trên mu bàn tay Trầm Ám cũng đã biến mất, Vân Yên ném tay anhqua một bên: “anh đừng yếu ớt quá như thế.” nói xong nhặt kịch bản lên tiếp tục lật.

Trầm Ám liếc kịch bản một cái, nhìn thêm gò má nghiêm túc của cô một chút, đột nhiên đứng dậy đimất.

Vân Yên nhận ra, ngẩng đầy thấy anh đi về phía phòng ngủ, cho là đi ngủ trưa, không quản nhiều, cúi đầu xuống xem tiếp.

Mười mấy phút sau, Trầm Ám đi ra.

Vân Yên ngửi thấy mùi máu tanh như có như không, nghe tiếng bước chân, quay đầu lại, Trầm Ám nâng tay lên, đưa một vết thương kinh người tới cho cô xem.

cô sợ hết hồn: “anh bị làm sao vậy?”

Trầm Ám nói: “Cầu.”

Vân Yên kéo ngón tay anh đến dưới vòi nước rửa sạch, suy nghĩ một chút: “Tiên nhân cầu hả?”

Trầm Ám gật đầu một cái.

“không dưng anh chạm vào nó làm gì!”

Vân Yên tránh vết thương, cẩn thận lau khô nước đọng trên tay anh. Sau đó tìm hộp đựng thuốc, kéo anh ngồi xuống, dùng Povidone-iodine sát trùng.

cô vụng về, lần đầu tiên làm loại chuyện này, nên không biết nặng nhẹ cho lắm.

Trầm Ám không nói tiếng nào.

Vân Yên lấy vải thưa ra băng bó cho anh.

Trầm Ám vẫn không kêu đau.

Băng bó xong, chuông cửa vang lên. Giọng của Vu Tử Kiệt cách cánh cửa truyền vào: “Vân Yên, là tôi.”

Vân Yên cột một cái nơ con bướm trên vết thương của Trầm Ám, vào phòng ngủ lấy tiên nhân cầu.

Cây tiên nhân cầu rất to rất tròn, trên một cây gai dính vết máu của Trầm Ám. Vân Yên ôm ra, mở cửa cho Vu Tử Kiệt.

Đột nhiên Trầm Ám mở miệng: “Đau.”