Nữ Phụ Muốn Ly Hôn

Chương 24




Vân Yên ôm tiên nhân cầu, lúc này chỉ muốn trực tiếp đập vào mặt Vu Tử Kiệt.

cô hít sâu một cái, đè lửa giận xuống. Trong lòng mặc niệm không được kích động không được kích động, nếu cô xảy ra chuyện gì, trong nhà sẽ có hai tên ngốc vì chọc tiên nhân cầu mà không ai nuôi.

Vu Tử Kiệt có võ trang đầy đủ, đứng ở cửa giống như xác ướp. Thấy Vân Yên đi ra, hắn tháo khẩu trang xuống: “Vân...”

Vân Yên nhét tiên nhân cầu vào trong ngực hắn, hắn ôm chậu cây bước chân loạng choạng lui về sau nửa bước, ngẩng đầu lên thì cửa đã đóng lại.

Từ xa đến, sao có thể thật sự chỉ để lấy chậu tiên nhân cầu rách này chứ?

Vu Tử Kiệt chưa từ bỏ ý định, buông chậu cây xuống tiếp tục gõ cửa, cho là sẽ phải gõ rất lâu đây, không nghĩ tới cửa lại nhanh chóng mở ra.

hắn không kịp chuẩn bị tâm lý, bị doạ sợ lui về sau nửa bước. Lần này đi ra ngoài không phải là Vân Yên, mà là người đàn ông lần trước.

thật ra thì Vu Tử Kiệt có bóng ma trong lòng với anh, lần trước hắn tới là do anh mở cửa. Mặc dù cho hắn vào, nhưng biểu cảm âm trầm giống như muốn ăn thịt người. Nếu không phải là chưa đến một phút sau Vân Yên trở lại, thì Vu Tử Kiệt cảm thấy người này có thể sẽ đánh hắn một trận.

Nhưng mấy ngày trước hắn gặp Vân Yên và người đại diện của cô, khi đó người đàn ông này đi theo phía sau Vân Yên, có điều cũng chỉ là một trợ lý mà thôi.

“Tôi tìm Vân Yên.”Vu Tử Kiệt mang khẩu trang vào.

Trầm Ám im lặng hai giây, lạnh giọng: “Cút.”

Vu Tử Kiệt sửng sốt một chút, giận quá hoá cười: “Mày là cái thá gì mà bảo tao cút hả? Mày có biết tao là ai không? Vân Yên thích tao từ nhỏ, theo đuổi tao hơn mười năm, hey đừng nói là mày thích cô ta nha, đáng tiếc những lời cô ta nói lần trước đó chẳng qua là lợi dụng mày để khích tao thôi. Mày sẽkhông tưởng là thật đó chứ? một đứa trợ lý nhỏ bé như mày đang si tâm vọng tưởng suy nghĩ cái gì đấy...”

Lời còn chưa dứt, gáy Vu Tử Kiệt đã đập vào trên vách tường, cổ bị siết chặt.

hắn hoảng sợ trợn to mắt, khuôn mặt bên dưới khẩu trang bị nghẹn đến ửng đỏ, trong miệng ú ớ khôngnói ra lời, cho là mình sẽ phải chết ở đây.

Trầm Ám nhìn Vu Tử Kiệt giãy giụa dưới tay mình, ánh mắt bình tĩnh đến không bình thường.

“Trầm Ám Trầm Ám!” Đột nhiên giọng của Vân Yên ở trong phòng truyền tới: “Khăn lông đâu rồi? Lấy giúp tôi với!”

Trầm Ám quay đầu nhìn trong cửa, trong phút chốc ánh mắt dịu xuống, dường như do dự một chút, buông tay ra.

Vu Tử Kiệt ho khan kịch liệt trượt xuống vách tường, vứt khẩu trang hô hấp từng hơi một, nhìn Trầm Ám giống như thấy quỷ. Thừa dịp tầm mắt Trầm Ám không ở trên người hắn, nhặt khẩu trang lên chật vật chạy đi.

Vân Yên đang gội đầu, vừa rồi lúc sát trùng cho Trầm Ám, trên tay cô dính không ít nước thuốc, vô tình bôi lên tóc.

Trầm Ám lấy giấy lau lau tay, tìm được khăn lông rồi đi đến phòng vệ sinh. anh đẩy cửa ra, Vân Yên đang khom người trước bồn rửa tay, mái tóc dài ẩm ướt nhỏ nước tách tách, lộ ra một mảng lưng trắng bóc.

Trầm Ám mở khăn lông ra bao lấy tóc cô, Vân Yên lấy khăn lông vào tay mình: “Vết thương của anhkhông thể chạm vào nước.”

Vân Yên lau khô tóc, cầm máy sấy sấy tóc trước gương, Trầm Ám đứng sau nhìn.

cô nhớ tới vừa rồi Vu Tử Kiệt lại gõ cửa, hình như anh đi mở. Vì vậy hỏi: “hắn ta đi chưa?”

Vừa mở miệng đã hỏi thăm người khác.

Trầm Ám âm u nhìn cô một cái, rũ mắt xuống gật đầu một cái.

“Sao vậy?” Mái tóc dài của Vân Yên đã khô một nửa, tắt công tắc máy sấy không tiếp tục sấy nữa, thấy anh có vẻ ấm ức, vẻ mặt biến đổi: “Có phải hắn ta bắt nạt anh không?”

Trầm Ám không nói lời nào, nhưng cái biểu cảm kia rõ ràng đang trả lời, đúng vậy, tôi bị hắn ta bắt nạt.

Vân Yên ném máy sấy một cái: “Cái tên khốn kiếp này!”

Sau đó nhớ tới cái gì, nắm tay bị thương của Trầm Ám lên, quả nhiên vải thưa lộn xộn.

cô giận quá chừng, cũng quên không chế lực tay, nghe Trầm Ám hừ một tiếng, mới vội vàng thả ngón tay bọc vải thưa của anh ra.

“thật xin lỗi thật xin lỗi.” cô luống cuống tay chân, cúi đầu xuống cách miếng vải thưa thổi thổi vết thương của anh. Đột nhiên dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm vào vệt màu trắng trên mu bàn tay anh.

Hồi lâu sau, Vân Yên mang chút giọng mũi nói: “Đến đây, tôi băng lại cho anh.”

Trầm Ám không biết tại sao cô lại khóc, cau mày lau sạch nước mắt của cô.

Bả vai Vân Yên run lên, đột nhiên một cái đầu chui vào trong ngực anh, thút thít mấy tiếng, khóc nức nở nói: “Con trai à, ba ba sẽ không để ai bắt nạt con nữa đâu!”

Trầm Ám cứng đờ, lát sau, vẫn đen mặt giơ tay lên vỗ vỗ sau lưng cô.

- ------

Vốn nghĩ chuyện này xong rồi, không nghĩ tới còn có phần sau.

Ngày hôm sau, trên đường Vân Yên đi chụp ảnh đồ trang trang sức nhận được điện thoại của Chu Mạn Chi, giọng chị nóng nảy: “Vân Yên, không phải hôm qua Vu Tử Kiệt đến tìm em đó chứ? Em xem thử weibo đi.”

Đầu óc Vân Yên mơ hồ mở weibo ra, trên hot search bất ngờ treo ---- bạn trai của Hạ Thanh hư hư thực thực xuất quỹ*.

(*xuất quỹ được hiểu là đi quá giới hạn, ngoại tình.)

Mới công khai đã xuất quỹ, chẳng có mấy người nói đỡ cho Vu Tử Kiệt, trên weibo gần như toàn là mắng hắn.

Vân Yên mở ra video bị người ta phát tán, rất ngắn, Vu Tử Kiệt đứng ở cửa nhà cô, ôm chậu tiên nhân cầu, cô đang đóng cửa, lộ nửa cái gáy. Cửa đóng lại, video cũng kết thúc.

Cũng không biết tại sao dân tình trên mạng chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, với hình ảnh rất phổ thông rất bình thường lại kết luận Vu Tử Kiệt xuất quỹ. Ngay cả cô cũng bị fans của Hạ Thanh mắng đến cẩu huyết đầy đầu.

Còn có người căn cứ vào nửa cái ót kia của cô nổi lên phân tích đến tột cùng đối tượng Vu Tử Kiệt xuất quỹ là ai, đoán tới đoán lui, cũng không có ai đoán là cô. đang lúc các fandom đang tranh cãi khôngngừng, chủ post lại đăng một post nữa, nói đừng nóng, đây chẳng qua chỉ là phát súng đầu tiên, phía sau còn có thứ đặc sắc hơn nữa, sau đó thoáng tiết lộ, tiểu tam là nữ minh tinh gần đây đột nhiên hot.

Tim Chu Mạn Chi đặc biệt đập rộn lên, gọi điện thoại tới bảo cô đừng về nhà, nói không chừng cửa nhà sẽ có chó săn trông chừng, tìm nhà khác ở đi.

Vân Yên nhức đầu, trong lúc nhất thời, cô đi đâu tìm nhà đây.

đang rầu rĩ thì xe dừng lại.