Nước Chảy Thành Sông

Chương 3




“Ôi…” Hứa Úy kinh ngạc nói: “… Nữ tiến sĩ đây là áo gấm vinh quy trở về đền đáp công ơn tổ quốc đấy phỏng?”

“Đừng có nói nhảm…” Nói xong ánh mắt Chu Mộc dừng lại trên quân hàm của người nào đó. “Ái chà chà, không tệ… ‘Hai cọc hai sao’* rồi cơ à?!”

* Quân hàm trung tá trong cấp bậc quân hàm Trung Quốc

“Ôi chao, đừng có rình đúng giờ ăn thì đến chứ…” Hứa Úy vừa mở cửa vừa trêu đùa Lâm Tu đang tiến vào, nhưng đến lúc nhìn thấy người phía sau Lâm Tu thì câu tiếp theo liền ngưng bặt.

“Thế nào … Không nhận ra nữa à?” Chu Mộc cười khanh khách đi vào cửa, điệu bộ khi cười hàng mày cong cong không khác gì ngày bé.

“Nói thế mà cũng nói…” Hứa Úy nhướng cao hàng lông mày tuấn tú, sau đó tinh quái liếc mắt nhìn vị Lâm nào đó đã tự động tự giác ngồi vào chiếc sofa cách đó không xa, “Vị kia nhà em thăng cấp còn nhanh hơn anh kia kìa.”

“Thật không?” Tự động xem nhẹ hai chữ “nhà em” trong miệng Hứa Úy, Chu Mộc kinh ngạc đưa mắt liếc Lâm Tu, sau đó thu hồi ánh mắt thong dong đáp lời Hứa Úy: “Thăng cấp nhanh thì có ích gì… Hứa trung tá ngài đây, vợ đẹp như hoa ân ái ngọt ngào … Ngày ngày trôi qua êm ái mà nồng nhiệt, không so được chính là không so được.”

Lâm Tu, Chu Mộc cùng Hứa Úy ba người lớn lên trong cùng một con ngõ nhỏ. Khi đó nhà Lâm Tu cùng nhà Hứa Úy ở ngay cách vách, hai đứa bé cả ngày nô nghịch với nhau, sau đó, nhóc con họ Chu chen một chân vào, thế là nhóm hai người biến thành ba người, nền tảng cách mạng tình cảm vững chắc giữa ba người được tạo dựng từ thời điểm đó.

Hứa Úy với Lâm Tu cùng tuổi, tính cách hai người cũng có vài phần tương tự, mượn lời Chu Mộc dùng để miêu tả hai người họ, chính là một đôi lừa bướng bỉnh. Trong cốt cách giống nhau y chang, chỉ cần hai người đã quyết tâm, không có chuyện đầu hàng hay từ bỏ.

Nhưng nếu thật sự muốn đánh giá một cách tỉ mỉ, từ vẻ ngoài cho đến khí chất, hai người trước mắt căn bản chính là khác biệt về bản chất.

Hứa Úy từ nhỏ đã là một đứa bé hung dữ, đối với Hứa đại thiếu mà nói, không có việc gì anh không xử lý được, không có kẻ nào anh đánh không thắng. Đối với những người khác phái mà nói, dáng vẻ rắn rỏi kiên nghị mà sâu sắc mang theo một chút ngạo nghễ lưu manh kia rõ ràng khiến người ta mê say không ngớt, ấy vậy mà chánh chủ lại kiêu ngạo khinh người hơn ai hết, chỉ cần ngay từ đầu không lọt được vào mắt anh, ánh mắt anh sẽ không nán lại trên người đó dù chỉ trong phút chốc ngắn ngủi.

Nhắc tới người này… Sắt đá, lại lạnh lùng như băng, dù thân là bạn nối khố của anh Chu Mộc cũng thường cảm thấy Hứa Úy tạo cho người ta cảm giác không thể đến gần. Bởi vậy trong tiềm thức cô vẫn cho rằng anh chính là một luồng không khí lạnh di chuyển theo phương thẳng đứng, người như vậy làm anh em chí cốt thì không nói, nhưng thật ra nếu muốn tán dóc mấy chuyện lặt vặt cùng anh lại cần rất nhiều dũng khí.

Lại nói đến Lâm Tu. Từ năm tuổi đến hai mươi lăm tuổi, Chu Mộc quen anh đã hai mươi năm, bất kể là trên phương diện hành động hay tâm lý, cô vẫn cảm thấy nguồn trợ lực lớn nhất của mình chính là từ người này. Không giống với Hứa Úy kiêu ngạo liều lĩnh, quanh người Lâm Tu luôn tản ra một vẻ thản nhiên làm người ta thư thái. Trong ấn tượng của Chu Mộc, người này dường như vẫn luôn là như vậy — ung dung, bình dị nhưng lại thu hút ánh mắt của mọi người không cần bàn cãi.

Đối với Lâm Tu mà nói, thái độ của anh đối với tất cả mọi chuyện đều là không nhanh không chậm. Cả hai đều sở hữu một đôi con ngươi đen như mực, mắt Hứa Úy sắc bén sáng ngời mà sâu thẳm, mắt Lâm Tu thì lại mơ hồ xa xôi mà bí hiểm. Lâm Tu có một đôi mắt đào hoa vẹn toàn, dáng mắt hơi dài, đuôi mắt hơi cong. Độ cong hoàn mỹ mà không mất hai nếp mí sâu, khóe mắt trong chìm sâu vào trong mà hơi vểnh lên. Nếu như nói đôi mắt Hứa Úy lộ ra ánh sáng vô hạn, thì trong mắt Lâm Tu mang theo bóng tối khôn cùng.

Chu Mộc thích nhất là nhìn dáng vẻ Lâm Tu cười rộ lên, con mắt hẹp dài biến thành một hồ xuân cong cong, tràn ngập sương mù mông lung, dáng vẻ kia bình thản mà mơ hồ, khiến cả đám con gái chết mê chết mệt.

Mà ngay sau đó, người nọ cũng rất không coi mình là người ngoài rúc vào làm ổ trên sofa nhà người ta.

“Này…” Chu Mộc đi qua chọc chọc anh: “Dịch vào bên trong tí nào, chừa chỗ cho em với.”

Lâm Tu tỉnh bơ ngáp một cái, cơ thể quả thật hơi lui vào bên trong.

“Nhìn hai người các cậu cố sống cố chết quấn lấy nhau như thế…” Hứa Úy ở một bên thở dài: “Sao ông trời không tác hợp cho hai người thành một đôi nhỉ.”

“Được đấy…” Chu Mộc vui vẻ, nhe hàm trắng bóng quay sang Lâm Tu bên cạnh, nhướng hàng mày thanh tú nói: “Phó đoàn trưởng Lâm, đây nam chưa cưới nữ chưa gả, anh xem, hay là hai chúng ta chắp vá tạm cùng nhau sống qua ngày xem sao?”

“Em nói nghe đơn giản nhỉ…” Lâm Tu lười biếng nheo mắt lại: “Anh đây hào hoa phong nhã khí phách bừng bừng thế này… Cứ thế mờ mờ ám ám mà kết đôi với em, chẳng phải thiệt thòi cho anh sao!”

Chu Mộc ra vẻ định cắn anh, ngay sau đó lại nghe thấy tiếng mở khóa từ cửa phòng.

Hứa Úy “vèo —” một tiếng sải bước đi qua, đến sau lưng người nọ, vừa nhận lấy đồ đạc trong tay người đó, vừa mặt dày mày dạn hôn trộm lên mặt người ta một cái.

“Chậc chậc…” Chu Mộc có phần ngưỡng mộ cảm thán: “Xem cái tư thế lưu loát thành thạo chưa kìa…”

Lâm Tu khép hờ mi mắt, thản nhiên mở miệng nói: “Đấy là điểm mạnh của lưu manh mà…”

“Vô liêm sỉ.” An Hòa vào cửa vừa cởi quai dép trên mắt cá chân vừa mắng chồng mình một câu.

An Hòa nhanh chóng trông thấy Chu Mộc đang chen chúc với anh họ Lâm Tu của cô trên sô pha.

“Mộc Mộc!” Lập tức nhào tới kèm một cái ôm thắm thiết nồng nhiệt.

“An, An An…” Bị An Hòa liều chết ôm chặt, Chu Mộc nhất thời có chút thở không ra hơi: “Mình nói… này… Lực tay của cậu lại tăng thêm rồi đấy à?” Thế này thì lực kế cũng phát nổ chứ chẳng chơi…

Khó lắm mới buông Chu Mộc ra được, An Hòa sửa lại tóc tai hăng hái phất phất tay với mấy người trong phòng: “Nửa tiếng nữa ăn cơm nhé!”

“Anh muốn ăn mỳ sốt tương.” Lâm Tu không thèm ngẩng đầu ngước mắt mà ra lệnh cho cô em họ.

Gặp lại bạn cũ, An Hòa chẳng thèm so đo với anh, chỉ cười tươi rói ghé sát vào mặt Chu Mộc: “Mộc Mộc, muốn ăn cái gì, tha hồ chọn đi!”

Chu Mộc cười đến cong cong mắt mày, sau đó liệt kê một tràng các món ăn không ngừng nghỉ.

“Bộ dáng này sắp vượt qua thời kỳ ba năm khốn khổ* đến nơi rồi …” Hứa Úy ở bên cạnh vui vẻ trêu chọc.

*ý chỉ giai đoạn thiếu đói từ năm 1958 đến 1961 tại Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa

“Đồ của giặc Tây gì đó không thể nào nuốt nổi… Đã không nấu chín lại còn vô vị… Khó có dịp lần này trở về An An chịu làm cơm cho em ăn, nói thế nào cũng phải ăn bù hết những bữa đã bỏ sót này mới được!”

“Tám nhăm phần trăm… là em no chết.” Hứa Úy nhướng mày.

Chu Mộc cũng không phản bác, đôi mắt nhỏ đáng thương liếc về phía An Hòa một cái, đối phương lập tức lôi Hứa Úy vào bếp làm cu li.

Thế là, trong phòng khách rộng thênh thang, chỉ còn lại hai người Chu Mộc cùng Lâm Tu.

“Thật tốt…” Chu Mộc nhìn về hướng phòng bếp lộ ra vẻ mặt vui mừng say mê.

“Hửm?” Lâm Tu chậm rãi giương mắt.

“Ý em là hai người Hứa Úy với An Hòa… cuối cùng cũng ở cùng một chỗ.” Chu Mộc nhoẻn miệng cười.

“Thế à…” Lâm Tu rút lại cánh tay đang gối lên trán, điều chỉnh tư thế, đôi con ngươi đen kịt lại nhìn sang người nọ. “Em thì sao? Lần này trở về có tính toán gì không?”

“Em nói này, chẳng lẽ đây là hội chứng trưởng thành à?” Chu Mộc bật cười: “Lâm Tu, hai chúng ta bắt đầu nói chuyện nghiêm túc đứng đắn như vậy từ khi nào ấy nhỉ?”

Khẽ mím đôi môi mỏng, Lâm Tu rút một điếu thuốc trong túi áo ra châm lửa.

Làn khói lượn lờ vấn vít, Lâm Tu hít sâu một hơi, lại từ từ thong thả nhả ra.

“Chỉ muốn hỏi suy tính của em thôi, cũng đâu có hỏi em chuyện tương lai… Sợ cái gì?” Lâm Tu nhẹ giọng nói.

Cách một tầng sương khói mỏng manh, Chu Mộc ngước mắt nhìn người đối diện.

Từ rất lâu trước kia, cô đã chết mê chết mệt cái dáng vẻ hút thuốc của Lâm Tu.

Không giống với những kẻ nghiện thuốc lá nặng, đều là thôn vân thổ vụ*, đến lượt Lâm Tu, dường như chính là một loại hưởng thụ cùng cảnh tượng khó mà gặp được.

*thôn vân thổ vụ: nuốt mây nhả sương, vốn để hình dung đạo sĩ tu luyện dưỡng khí, không ăn ngũ cốc, sau được dùng để miêu tả người hút thuốc

Ngón tay anh thon dài, lúc hút thuốc thích híp mắt lại dùng đầu ngón trỏ và đốt trên cùng ngón giữa kẹp lấy điếu thuốc không nhẹ không nặng. Chậm rãi hít mùi hương riêng biệt của điếu thuốc vào trong cơ thể, lại khẽ khàng phun ra một vòng khói xinh đẹp, đầu mày khóe mắt đều vấn vít khói sương, ngay cả đường viền xinh đẹp kia cũng phát sáng càng thêm thâm thúy mê người.

Thằng nhãi này chính là yêu nghiệt.

Chu Mộc lại một lần nữa than thở kết luận.

“Bố gọi em về nước làm việc.” Chu Mộc vươn vai duỗi lưng rồi lại ngồi xuống cạnh Lâm Tu.

“Làm nhà báo hả?” Lâm Tu ngước mắt nhìn cô.

“Cũng không khác là mấy…” Chu Mộc bóc một múi quýt cho vào miệng, tiện tay nhét vỏ quýt vào lòng bàn tay Lâm Tu. “Nói là để em tự trải nghiệm cuộc sống ngoài xã hội.”

Lâm Tu ném vỏ quýt trong tay vào thùng rác nhỏ trên bàn trà không lệch một li, sau đó quay lại nhìn Chu Mộc, “Đã tính chuyện đi làm ở đâu chưa?”

“Không thể ở lại thành phố này được… Dù có tới đơn vị nào, chỉ cần điền thông tin cá nhân, đến ô họ tên cha mẹ là em lộ tẩy liền.”

Ánh mắt Lâm Tu trầm tĩnh, thật lâu sau mới chậm rãi nói: “Đôi khi, không cần hiếu thắng như vậy.”

Chu Mộc cười khẽ, ngả người vào chỗ dựa lưng dày chắc mềm mại của sofa, đôi mắt sáng ngời nhìn lên trần nhà, trong giọng nói dường như có chút cô đơn.

“Dù thế… Em cũng muốn chứng minh cho ông ấy thấy.”

“Vậy lúc trước em việc gì phải từ bỏ sở trường của mình, quay ngoắt sang học cái ngành tin tức gì đó…” Lâm Tu thản nhiên mở miệng.

“Lâm Tu,” Chu Mộc xoa mũi khẽ nhíu nhíu mày, “Chuyện đó không giống… Chúng mình đừng nói chuyện này nữa được không? Chẳng có gì hay ho cả.”

Ánh mắt lay động, Lâm Tu khẽ nhún vai: “Tùy em.”

“Vậy được rồi.” Chu Mộc trong nháy mắt đã vui vẻ ra mặt, hớn hở bám vào bờ vai vững chãi của anh bạn nối khố, Chu Mộc vẻ mặt tọc mạch mở miệng: ”Em bảo này, nếu nhớ không lầm, anh với Úy Tử bằng tuổi nhau thì phải?”

“Ừ.”

“Anh xem xem, bọn An An với Úy Tử thậm chí đi đến hôn nhân rồi kìa, anh thì sao? Cam chịu bị tụt lại đằng sau như vậy hả?”

Hơi thở tươi mát như hoa lan mang theo mùi hương ấm áp riêng biệt trên thân người nọ ào ạt xâm chiếm các giác quan của Lâm Tu. Anh chỉ sững người trong chốc lát, lập tức khẽ ngước mắt thản nhiên đáp lời Chu Mộc: “Em muốn nói gì?”

“Trước hết anh thành thật trả lời em, trong lòng anh có ai không?”

Lời tiếp theo của Lâm Tu khựng lại, mãi lâu sau bờ môi mỏng kia mới khẽ mấp máy nhỏ nhẹ cất lời: “Không có.”

“Ha…” Không hiểu vì sao, Chu Mộc lại thở phào một hơi dài, nhưng ngay sau đó cô lại nghiêm mặt nhìn Lâm Tu mà nói: “Vậy, trong thời gian ngắn anh có ý định hẹn hò yêu đương gì không?”

“Việc đó còn phụ thuộc vào đối phương.” Lần này, Lâm Tu trả lời Chu Mộc không hề do dự.

“Vậy…” Vẻ mặt Chu Mộc chợt biến đổi, dáng vẻ như con cún nhỏ nhoài người dựa vào vai Lâm Tu. “Anh nói xem, hai chúng ta là bạn chí cốt đúng không?”

Đấy, nói nhiều như vậy, bây giờ mới đến phần mấu chốt chứ gì?!

“Có việc gì cứ nói.” Phó đoàn trưởng Lâm lời ít mà ý nhiều.

“Lâm Tu, làm bạn trai em đi!”