Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện

Chương 2




Edit: Thương Thù

———————————————————

Tiễn Ý Ý vừa mới chuyển trường thì tiết đầu tiên đã phải lên phòng giáo viên, bị thầy giáo trực ban dùng danh nghĩa "Nam nữ sinh hư hư thực thực kết giao không chính đáng". Cũng may là do có thẻ học sinh làm "chứng cứ" cho nên cái hành vi "không chính đáng" này cũng được cho qua.

Chủ nhiệm giáo dục biết Tiễn Ý Ý chính là nhị tiểu thư của Tiễn gia, ánh mắt liền trở nên phức tạp. Tiễn gia đại tiểu thư chuyển trường thì có cả cha cả mẹ đưa đi, nhìn sang cô đúng là...rất không được quan tâm. Lại hồi tưởng lại những gì bà Tiễn dặn dò, chủ nhiệm giáo dục cũng không biết phải dùng vẻ mặt gì đối diện với cô.

"Em ra ngoài đợi một chút. Nam sinh ban nãy cùng lớp với em, lát nữa thầy sẽ nói cậu ta đưa em về lớp."

Chủ nhiệm giáo dục giữ Lương Quyết Thành ở lại, bảo Tiễn Ý Ý ra bên ngoài đợi.

Tiễn Ý Ý đứng ở bên ngoài phòng giáo viên, thầy giáo trực ban cũng vừa mới đi ra, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới đánh giá: "Bạn học mới, tuy rằng chuyện lúc nãy là hiểu lầm nhưng thầy vẫn muốn nhắc nhở em là không được yêu sớm đâu đấy. Không phải chỉ vì thằng nhóc kia có khuôn mặt đẹp mà có ý với nó rõ chưa."

"Thầy lo xa quá rồi." Tiễn Ý Ý nhấn mạnh, "Em không có hứng thú với cậu ta."

Cô không đến đây để nói chuyện yêu đương, dù có nói cũng không phải cùng với tên Lương Quyết Thành kia.

Cùng boss phản diện nói chuyện yêu đương? Cô đây là ngại mình quá nhàm chán sao?

Trong quyển sách này nhân vật phản diện Lương Quyết Thành có thể nói là một người hội tụ đủ các loại thê thảm của thê thảm. Anh cùng nam chính Diêu Nhất Nam là anh em cùng cha khác mẹ. Mẹ của anh bị cha Diêu đùa bỡn vứt bỏ, cha Diêu lại muốn đem em gái Lương Quyết Thành thay con gái ông ta gả cho một tên tàn phế hung ác, vì vậy nên đã giết chết mẹ anh, cướp đi sự trong trắng của em gái anh. Lương Quyết Thành bởi vậy triệt để hắc hóa.

Lương Quyết Thành là một thiên tài. Từ nhỏ đã một thân chăm sóc cho người mẹ bệnh tật và đứa em gái có chứng bệnh tự bế của mình. Vì kiếm tiền nên đã đi học về máy tính, lên trung học là đã có thể dựa vào bán tiểu trình để kiếm tiền. Sau khi học xong đại học, anh tự mình thành lập một vương quốc thương nghiệp, đem Diêu gia dồn đến đường cùng, ép người thừa kế Diêu gia là nam chính Diêu Nhất Nam bức đến mức suýt nữa nhảy lầu.

Boss phản diện được bug đến nghịch thiên này sẽ có thể giống như người bình thường ngồi nói chuyện yêu đương được sao?

Tiễn Ý Ý cảm thấy ở trong mắt Lương Quyết Thành chỉ có hai loại người. Một là người qua đường, hai là người anh muốn trả thù. Muốn nói lời yêu đương với anh, anh nghe hiểu sao?

Ông thầy này cũng quá lo xa rồi.

Yêu đương cái gì? Đó là chuyện không thể xảy ra.

Bên ngoài phòng giáo viên, Tiễn Ý Ý cùng thầy giáo nói chuyện, bên trong phòng giáo viên cũng đang diễn ra một cuộc nói chuyện.

"Em không đồng ý."

Lương Quyết Thành xách cặp, ánh mắt dừng ở dây leo trước cửa sổ, thản nhiên từ chối yêu cầu của chủ nhiệm giáo dục.

Chủ nhiệm giáo dục có chút gấp: "Chỉ là giám sát sinh hoạt hằng ngày của bạn học Tiễn Ý Ý, mỗi tháng có thể lấy đến 1000 đồng tiền phí. Đây là do cha mẹ cô bé lo lắng, muốn biết tình huống ở trường của con mình lại không có gì xấu đối với em. Hơn nữa em còn có thể kiếm tiền, đây không phải là quá tốt rồi sao."

"Chủ nhiệm." Lương Quyết Thành thu hồi ánh mắt, quay sang đối diện với chủ nhiệm giáo dục, "Em buổi sáng đã nghe thấy hết rồi." Chuyện ở trong phòng giáo viên, phòng y tế, cái gì nghe được anh đều đã nghe.

Cha mẹ lo lắng cho con gái? Lời này dùng để lừa mấy đứa con nít à.

Chủ nhiệm giáo dục chống lại ánh mắt thâm trầm của Lương Quyết Thành, sắc mặt có chút khó coi.

Ông ta cảm thấy mình đã rất tốt bụng. Biết gia cảnh Lương Quyết Thành không tốt cho nên mới đem việc này giao cho anh. Vậy mà anh lại không có một chút cảm kích nào.

Chủ nhiệm giáo dục nén cơn tức. Ông ta cũng chính là nhìn vào hiện tại Lương Quyết Thành thành tích tốt, có thể đem rất nhiều giải thưởng về cho nhà trường, lại là thủ khoa tương lai nhà trường muốn bồi dưỡng cho nên cũng không cùng Lương Quyết Thành so đo.

"Được rồi được rồi, cứ coi như thầy chưa nói gì. Em mau đi đưa nữ sinh chuyển trường đó về lớp. Con bé học cùng lớp với em."

Lương Quyết Thành xách cặp vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Tiễn Ý Ý ngoắc ngoắc tay với mình.

Thầy giáo trực ban vừa muốn rời đi lại quay lại nói, "Bạn học, nhớ kĩ lời thầy nói."

Lương Quyết Thành mang ánh mắt nặng nề, Tiễn Ý Ý chỉ vào cửa sổ mở ra của phòng giáo vụ.

"Nói thật, nơi này cách âm đúng là không tốt. Cậu không suy nghĩ lại à?"

Văn phòng bên trong giống như truyền tới thanh âm crack đậy nắp chén va chạm.

Lương Quyết Thành thu hồi tầm mắt.

Tiễn Ý Ý đuổi kịp cước bộ của anh, hai người đều học ban mười một của lớp mười một.

"Tớ nói thật đấy, không có cậu thầy ấy có thể tìm người khác, số tiền này đương nhiên cũng cho không người ta, chi bằng cậu và tớ hợp tác chia đôi, thấy thế nào?"

Tiễn Ý Ý biết thời niên thiếu của boss phản diện vô cùng đáng thương, vì miếng ăn mà làm công khắp nơi, dù 1000 một tháng không nhiều nhưng ít nhất có thể cải thiện được một chút thức ăn trong nhà.

Đây coi như là Lương Quyết Thành đã từ chối món hời này của chủ nhiệm giáo dục.

Lương Quyết Thành buông mi, anh cao hơn Tiễn Ý Ý nửa cái đầu, ở độ cao này vừa vặn có thể nhìn thấy khuôn mặt của cô không có bất cứ thái độ âm trầm, buồn bã nào.

Cô thậm chí còn cười, thoải mái bàn luận về câu chuyện không mấy vui vẻ này.

"Cậu không khó chịu?" Ánh mắt Lương Quyết Thành nặng nề, hiếm khi nhiều chuyện mở miệng.

Tiễn Ý Ý nhún nhún vai, chẳng hề để ý: "Có tiền ai còn khổ sở." Vì cha mẹ Tiễn mà khó chịu cũng quá ủy khuất cô rồi.

Lương Quyết Thành thu hồi tầm mắt.

Gặp gỡ loại trưởng bối bất công đến Bắc Thái Bình Dương này, cô ngược lại còn có thể cười. Cũng không biết có phải là trong lòng đau khổ nhưng lại cố ngụy trang tỏ vẻ kiên cường hay không.

Bất quá...không có quan hệ gì với anh.

Đến cuối cùng, Lương Quyết Thành cũng không có nói đồng ý hay là không đồng ý.

Lớp mười một, ban mười một đang thi.

Hoặc là nói hôm nay toàn trường đều thi, Tiễn Ý Ý vừa vặn bỏ lỡ.

Trong lớp đang thi, Lương Quyết Thành cũng không có đi vào, trực tiếp đem Tiễn Ý Ý tới văn phòng thầy giáo chủ nhiệm rồi đeo cặp rời đi.

Chủ nhiệm ban mười một là thầy Trương đang bưng một chén trà, đầu gật gù cùng Tiễn Ý Ý nói qua về những việc trong lớp. Ở trong miệng ông thì ban mười một đều là những học sinh vừa ngoan lại thông minh, tốt nghiệp liền có thể kiếm được rất nhiều tiền.

Tiễn Ý Ý rất nể tình vỗ tay đáp lời.

Tiễn Ý Ý giữa trưa bị thầy Trương mang theo đi thăm quan nhà ăn, buổi chiều tiếp tục nghe thầy Trương bàn luận về triển vọng trong tương lai, thẳng đến trước khi tan học một tiết thi thử mới xong, thầy Trương mới mang theo Tiễn Ý Ý trở lại ban mười một.

"Lớp chúng ta cũng có học sinh chuyển trường? Hôm nay là ngày gì vậy, sáng có một người, chiều có một người, lại còn đều là nữ sinh nữa chứ."

"Không giống với nữ sinh ở ban một vừa đến đã cùng thi với chúng ta. Nghe nói bạn học mới này ở trong phòng thầy Trương chơi cả buổi."

"Quan tâm làm gì, chỉ cần là một tiểu tỷ tỷ xinh đẹp bổ mắt là được rồi. Thi một ngày mà mệt mỏi quá."

Học sinh ban mười một vừa thi xong ai cũng có một bộ dáng thật vất vả mới được giải thoát, sau đó liền hóng hớt những chuyện mới mẻ để điều hòa cái không khí vô vị này.

Tiễn Ý Ý theo lời thầy Trương đứng trên bục giảng.

"Chào các bạn, mình là Tiễn Ý Ý."

Cô ngắn gọn giới thiệu một câu, lớp học mới vừa còn ồn ào đã ngay lập tức yên lặng như tờ.

Bạn học trong lớp ánh mắt như nhựa cao su dính chặt lên người Tiễn Ý Ý ở trên bục, trên mặt đều là vẻ mặt kích động.

"Bạn học mới lớn lên y như mối tình đầu quốc dân a!"

"Đây không phải là bạn gái tương lai của ông đây sao?"

Tiễn Ý Ý tướng mạo thanh thuần, so với hình tượng mối tình đầu là cùng một dạng người, vô hại lại không mang theo tính công kích nào. Là kiểu người khiến cho người khác nảy sinh hảo cảm từ cái nhìn đầu tiên.

"Bạn học Tiễn, mắt em đúng là có vấn đề. Thầy cho em chọn... ", thầy Trương đặc biệt dễ tính, "Em muốn ngồi trước mặt giáo viên, bàn đầu tiên kia hay là ngồi hàng cuối cùng?"

Tiễn Ý Ý: "Hàng cuối cùng."

"Đi đi.", thầy Trương chỉ chỉ vị trí góc trái bên cửa sổ của phòng học, "Chỗ đó còn trống. Em ngồi tạm đi, khi nào thi xong sẽ phân lại."

"Ôi đệch, lão Trương cao tay thật, lại xếp cho bạn mới đến chỗ đó..." Bên phải hàng cuối cùng có hai tên nam sinh bàn luận xôn xao, ánh mắt nhìn Tiễn Ý Ý y như chiến sĩ dũng cảm đang buộc bom trên người.

Tiễn Ý Ý xách cặp ngồi xuống, chỗ bên cạnh cửa sổ có mấy quyển vở, bìa sách mở ra bên trên thấy được một nét chữ có lực, nhìn qua có cảm giác hơi lạnh lẽo.

Cô đây là cùng Lương Quyết Thành ngồi cùng bàn rồi?

Tiễn Ý Ý buông mi, lấy sách vở ra.

Chỉ cần nước sông không phạm nước giếng, cô ngồi cùng ai cũng đều như nhau cả.

Huống chi cái vị ngồi cùng bàn này còn không có đến lớp.

Lương Quyết Thành liên tiếp ba ngày đều không có đến trường. Mấy ngày nay Tiễn Ý Ý cùng mấy bạn trong lớp khá quen thuộc, cũng có hai nữ sinh rủ cô đi WC chung.

WC là nơi thường xuyên diễn ra các cuộc nói chuyện trên trời dưới đất.

"Cậu biết bạn mới chuyển vào ban một không? Nghe nói tên là Tiễn Mân Văn."

Tiễn Ý Ý vừa rửa tay vừa nghe hai bạn học bên cạnh bàn luận về Tiễn Mân Văn.

"Nghe nói vừa vào lớp đã đoạt lấy vị trí hoa khôi của Lâm Tư Tư, Bành Huy bắt chuyện với cô ta còn bị cô ta đánh cho một cái vào mặt, hắn xem chừng là muốn theo đuổi cô ta rồi."

"Bành Huy không phải tên nam sinh cá biệt sao, nghe chừng hôm nay tan học sẽ có rất nhiều chuyện hay đây."

"Tiễn Mân Văn có chỗ nào tốt chứ? Tiễn Ý Ý mới vừa chuyển đến ban mười một so với cô ta còn tốt hơn đi."

"Hai người đều họ Tiễn, có phải có quan hệ không?"

Tiễn Ý Ý rửa tay xong, chậm rãi lau khô rồi cùng hai bạn học nữ quay về lớp.

Tiễn Mân Văn là muốn khởi động kịch bản anh hùng cứu mỹ nhân của nam chính.

Trong khi nữ chính cùng nam chính nói chuyện yêu đương, cô nên yên ổn làm bài thi thật tốt.

Mấy ngày nay ông nội nói bóng nói gió hỏi cô về mấy vấn đề trên phương diện học tập, dù không nói ra nhưng Tiễn Ý Ý cũng biết, ông nội là lo lắng cho cô. Huống chi trước đây lúc học ở trường quý tộc cô cũng không có chú tâm vào mấy việc học hành này lắm.

Hiện tại lại không giống nha, học tốt liền có tiền thưởng.

Tiễn Ý Ý vứt bỏ sách giáo khoa nhiều năm, lúc này muốn học lại có chút khó khăn, nhưng may mà bạn học cùng lớp đều rất tốt bụng, đều giúp đỡ cô học tập. Mặc dù mọi người đều là kẻ tám lạng người nửa cân.

"Cậu nếu thực sự muốn học thì chi bằng đi hỏi bạn học Lương ấy."

Nhâm Kha là nam sinh có chút nhát, nhưng lại chịu khó học tập, quan hệ bạn bè trong lớp cũng không tồi, chủ động đưa ra ý kiến cho Tiễn Ý Ý.

Tiễn Ý Ý biết, Lương Quyết Thành thành tích đứng đầu trường, cũng là thủ khoa tương lai mà nhà trường muốn bồi dưỡng. Vậy mà lúc thi đầu vào cậu ta lại không có đến tham gia thi cho nên từ xếp đầu từ trên xuống thành xếp đầu từ dưới lên, thành công bị phân đến ban mười một này.

Tiễn Ý Ý không trả lời. Tìm boss phản diện nói chuyện học hành? Chuyện này huyền huyễn quá rồi, cô vẫn là tự lực cánh sinh thì hơn.

Cô mấy ngày nay về tới khu Cẩm Bưu đều nhốt mình trong phòng, mỗi ngày là Lưu thúc tới đưa đón, chiếc xe hào nhoáng Ferrari kia đã đổi thành chiếc Audi, đỗ ở trong góc trường học liền không có vẻ thu hút.

Tiễn Ý Ý đi ra cổng trường, ở một ngã rẽ bị ngăn lại.

"Tiễn Ý Ý?"

Mấy người ngăn cản đều mặc áo đồng phục của nam sinh.

Tên cầm đầu quan sát từ trên xuống dưới Tiễn Ý Ý, thầm nói: "Cô ta lại không gạt tao nha."

Tiễn Ý Ý khẽ nhíu mày.

"Bạn học, có chuyện?"

Thanh âm của cô dễ nghe, nam sinh trước mặt nở nụ cười: "À, chị gái em nói em không có bạn trai, tới đây anh làm bạn trai của em."

Mấy nam sinh còn lại cười vang, lại chặt chẽ vây quanh vị trí của Tiễn Ý Ý.

"Lớn lên thật xinh đẹp, so với Tiễn Mân Văn còn xinh đẹp hơn."

"Chị dâu nhỏ, còn có em gái không, giới thiệu cho tôi đi."

Nam sinh cầm đầu thò tay ra: "Chị mày đánh tao một bạt tai, cô ta nói sẽ giới thiệu em gái mình cho tao tao mới tha cho nó. Tiễn Ý Ý, mày thay chị mày xin lỗi, ngoan ngoãn một chút đi."

Tiễn Ý Ý ánh mắt triệt để lạnh xuống.

Tiễn Mân Văn thật đúng độc ác. Họa cô ta gây ra lại bắt cô gánh chịu.

"Ai đắc tội cậu, cậu tự đi tìm người đó, tôi không có trách nhiệm phải thay chị ta giải quyết hậu quả."

Bành Huy cười lạnh: "Hai chị em chúng mày xem tao như khỉ mà đùa giỡn? Tao xem mày làm sao để chối đây!"

Mấy nam sinh kia trực tiếp tiến lên xô xô đẩy đẩy Tiễn Ý Ý.

Bên kia chính là nơi ít người qua lại, Bành Huy một đường kéo Tiễn Ý Ý qua đó.

Tiễn Ý Ý siết chặt di động, tìm thời cơ chạy trốn. Đi lên phía trước một đoạn nữa là có xe của cô ở đấy đợi, cô chỉ cần chạy nhanh tới đó là tốt rồi!

Tiễn Ý Ý bị xô đẩy vài cái, đôi mắt chăm chú tìm kiếm thời cơ để chạy trốn.

Bành Huy đưa tay đến nắm lấy cánh tay Tiễn Ý Ý, phía sau bỗng nhiên xuất hiện một lực đạo trực tiếp đem hắn ta bị xoay tròn một cái rồi đè lên trên tường.

Bành Huy mở miệng mắng to: "Mẹ kiếp, thằng nào không có mắt..."

Hắn ta vừa quay đầu lại liền đối mặt với một đôi mắt âm trầm lạnh như băng, không giống với ánh mắt của loài người.

Bành Huy rùng mình một cái.

"... Lương, Lương Quyết Thành?"

Người dùng một tay chặt chẽ bóp ở cổ Bành Huy chính là Lương Quyết Thành.

Mấy nam sinh đều lui về phía sau một bước, đang chặt chẽ vây Tiễn Ý Ý ở bên trong nháy mắt tan rã.

"Đệch, học sinh mới tới cùng Lương Quyết Thành có quan hệ gì?"

Một nam sinh trong đó mặt mũi trắng bệch.

"Không thể nào...Lương Quyết Thành là loại tội phạm máu lạnh giết người không chớp mắt, sao có thể có ý tốt đi giúp người khác."

Mấy nam sinh khác đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn ra được đối phương đang sợ hãi.

"Tao không có đắc tội với mày..." Bành Huy nơm nớp lo sợ.

Lương Quyết Thành còn đang ngoan ngoãn mặc đồng phục học sinh, tóc mái hơi dài che khuất mắt anh, một tay dễ dàng đem một người cao lớn như nam sinh kia chặt chẽ ấn trên tường không thể động đậy.

"Mày làm ồn tao ngủ."

Giọng nói Lương Quyết Thành mang theo hương vị vừa mới tỉnh dậy, chỉ là đôi mắt lãnh khí băng băng kia có thể đem người đối diện đông chết, một chút bộ dáng vừa tỉnh ngủ cũng không có.

Bành Huy dùng lực tách tay Lương Quyết Thành ra, nhưng tách mãi vẫn không được.

"Khụ...", Hắn nín thở đến đỏ mặt, "Mày...không thể vì người khác ầm ĩ đến mày ngủ mà giết người."

Nửa ngày sau, Lương Quyết Thành nhếch nhếch khóe miệng, giọng điệu đoán không ra: "Ai mà biết được, nói cho cùng...tao cũng là tội phạm giết người."

Tiễn Ý Ý mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lương Quyết Thành.

Lương Quyết Thành vừa lúc nhìn về phía bên này.

Tiễn Ý Ý cùng Lương Quyết Thành chỉ mới đối mặt có một lúc cô liền có loại cảm giác mơ hồ, có cảm giác ánh mắt Lương Quyết Thành là đang hỏi cô tại sao còn chưa đi?

Tiễn Ý Ý trong lòng nhảy dựng.

Mắt thấy mắt Bành Huy đã muốn trợn trắng, Lương Quyết Thành mới thu hồi tay. Bành Huy quỳ rạp trên mặt đất há mồm thở dốc, cơ hồ là từ quỷ môn quan quay về nhân thế. Hắn ta cũng không dám có nửa câu oán hận, nhặt cặp sách của mình lên rồi cùng đám bạn chạy trốn.

Người đều đã đi, Lương Quyết Thành lưng đeo cặp sách, lành lạnh nhìn Tiễn Ý Ý một chút, sau đó xoay người đi về hướng ngược lại.

Bóng dáng thiếu niên đơn độc trong nháy mắt biến khỏi tầm mắt của Tiễn Ý Ý.

Cô nháy mắt mấy cái, tim đập nhanh đã bình phục, quay trở lại trên xe.

Tiễn Ý Ý không về nhà, cô có ý định đến nhà ông nội. Tiễn Mân Văn hôm nay làm ra chuyện này thì phải do cô ta gánh chịu. Tiễn Ý Ý cô cũng không phải là người lấy ơn báo oán.

Cô rất keo kiệt cho nên cũng rất dễ mang thù.