Nuông Chiều Tiểu Địa Chủ

Chương 46: Dây leo



Editor NL

Nắng trưa ngày hè chói chang vô cùng, nắng đến mức hoa cả mắt. Nhưng khi mặt trời hạ xuống chân núi, liền thu lại những tia nắng chói mắt và ánh chiều tà tỏa ra như những vòng tròn màu hồng nhạt, ấm áp vô cùng. Làm cho những vùng cây phụ cận như được bao bọc bởi một lớp ánh sàng nhàn nhạt.

Những ngôi nhà trong thôn dần dần xuất hiện khói bếp. Phụ nữ thì vội vàng chuẩn bị cơm chiều, các nam nhân mệt nhọc một ngày sau về nhà, hoặc là nằm gần lò sưởi nghỉ ngơi, hoặc là làm chút chuyện trong sân nhà. Đám trẻ con phần lớn vẫn còn ởtrên đường chơi đùa vui vẻ, tới khi mẹ chúng gọi về nhà ăn cơm mới chịu nghỉ chơi.

Lỗ Lỗ thích đi dạo trong thôn lúc này nhất.

Trong thôn, phần lớn đều là gia đình của tá điền Lâm gia. Dù nói tá điền cùng địa chủ là mối quan hệ chủ tớ, nhưng đối với với địa chủ tài đại khí thô, các thôn dân luôn có thái độ kính nể với họ. Từ xa nhìn thấy đại tiểu thư Lâm gia ra tản bộ, các nam nhân biết điều tránh ở trong viện, chỉ có hai ba phu nhân và trẻ con còn ở bên ngoài. Mọi người không thể tránh đi hết, nếu như vậy chẳng phải là đem đại tiểu thư là thú dữ mà tránh?

Lỗ Lỗ không biết đạo lý đó, nàng vừa đi vừa nhìn bên này một chút, bên kia một lát. Đột nhiên, có một đám con nít sáu bảy tuổi thu hút tầm mắt của nàng. Nàng nhìn mộtchút, thấy một đứa trẻ bị che mắt bằng vải, đứng đối diện mấy đứa trẻ khác, bọn chúng không nhúc nhích chỉ che miệng cười trộm và đồng thời nhìn hắn.

Lỗ Lỗ nhận ra Đại Bảo cùng Nhị Bảo, hai người bọn họ đứng chung một chỗ, gần như cách đứa bị bịt mắt xa nhất..

"Đại tiểu thư, đây là chơi bị mắt, trừ bé trai bị che mắt, những người khác đều khôngđược nhúc nhích. Nó đụng tới ai, liền đi sờ hắn chiều cao béo gầy cùng mặt, đoán tên.đã đoán đúng, liền đổi vai, đoán không đúng nó phải sờ tiếp. Còn nữa, nếu nó khôngchắc, cũng có thể không đoán, đổi sang đoán người khác."

anh Đào ở bên cạnh Lỗ Lỗ giải thích. Vào thôn, Thường Ngộ không cùng Lỗ Lỗ sóng vai đi, cùng các nàng tận lực cách một khoảng cách.

Lỗ Lỗ thích thú: "Ta cũng muốn chơi cùng bọn họ."

anh Đào cười, khuyên nhủ: "Đại tiểu thư, ngài không biết bọn họ, thế nào đoán tên họ a? Bọn nó đều quen nhau nên cùng chơi được. Lại nói, ngài so với bọn nó đều cao hơn, người ta vừa sờ liền đoán ra ngài, ngài sẽ nhiều lần bị bịt mắt chơi mất."

Lỗ Lỗ liền chỉ vào Đại Bảo Nhị Bảo đạo: "Ta biết bọn họ, một người tên là Đại Bảo, mộtngười tên là Nhị Bảo."

anh Đào cười càng rõ: "Đại tiểu thư, chỉ đưa tay chạm, đến nương của bọn nó đều đoán không đúng ai là ai." Song bào thai khó hơn nữa phân biệt, trên người luôn cómột chút phân chia đặc thù, nói thí dụ như trên đầu có hai xoáy tóc, trên tai có vết bớt hay gì đó, nhưng một khi che mắt, sự khác nhau này cũng khó mà phân biệt được.

"Quên đi, vậy ta xem bọn hắn chơi đi." Lỗ Lỗ thất vọng nói, quay đầu đi tới dưới cây liễu bên cạnh bọn nhỏ, nghiêm túc nhìn bên kia. Nàng trước học một ít, sau này cùnganh Đào các nàng chơi, rủ cả lão tộc trưởng và Thường Ngộ chơi. Ân, hình như hơi ít người, nàng còn biết ai nhỉ, nga, còn có tiên sinh cùng Bùi Sách. Cố tam... Quên đi,hắn nói chuyện không tính toán gì hết, nàng không cùng hắn chơi.

Lỗ Lỗ đang nhìn bọn nhỏ, bọn nhỏ cũng đang len lén quan sát nàng. Nhưng mà sự lén lút của bọn nó quá rõ ràng rồi. Lỗ Lỗ hướng bọn họ cười

Mặt bánh bao liền đỏ mặt, quay đầu nói với đứa bên cạnh thì thầm: "Nhìn, nàng cười với ta kìa!"

Thằng bé bên cạnh chưa kịp phản bác, rõ ràng là nhìn nó, thì nhìn thấy đứa bị che mắt tiếng tới gần mình, nó vội vàng im lặng, hơi nghiêng người ra sau tránh né cánh tay đưa ra của đối phương. Nín thở tập trung,cảm thấy cánh tay đưa lại gần ngực mình, liền lui về sau vài bước, bắt được béo nam oa. Bé béo quá rõ ràng, người ta chỉ sờ ở bụng hắn một vòng, liền đoán được là ai.

Nhưng béo nam oa vận khí rất không tồi, còn chưa có bịt kín mắt đâu, liền nghe mẹ nó gọi về nhà ăn cơm. Ở nông thôn quanh năm suốt tháng, tức phụ các nhà đều được luyện lớn giọng, đứng ở cửa phòng ngửa đầu một kêu lớn, đảm bảo đứng ở bờ rừng bên kia cũng nghe được luôn.

Bé béo nhanh chân bỏ chạy, mấy đứa khác đều lè lưỡi với bóng lưng nó, sau đó cũng tản ra về nhà.

Đại Bảo Nhị Bảo nhìn nhau, đi tới chỗ Lỗ Lỗi: "Tỷ tỷ, ngươi lại ra chơi a." Lỗ Lỗ ở bên cạnh ở chừng mấy ngày, bọn họ cũng gặp qua mấy lần.

Lỗ Lỗ gật đầu, rất là không cam lòng nói: "Đúng vậy, thế nhưng ta không biết bọn họ,không chơi cùng các người được.”

Nhị Bảo mắt sáng lên: "Tỷ tỷ cũng thích thích chơi trò chơi con nít sao?"

Lỗ Lỗ tiếp tục gật đầu. Thường Ngộ liếc Nhị Bảo liếc mắt một cái.

Nhị Bảo không biết mình bị người ta "Trừng", hưng phấn chỉ vào phía tây thôn nói: "Tỷ tỷ theo chúng ta về nhà đi, nhà của chúng ta lo lắng, Đại bảo và ta cùng chơi với ngài!" Bên cạnh Đại Bảo vừa nhìn thấy ánh mắt không vui của Thường Ngộ, chưa kịpnói gì thì đệ đệ đã lanh mồm lanh miệng, chưa kịp cản, đệ đệ nhà mình đã nói xong rồi.

Lỗ Lỗ tới hứng thú, đáp ứng Nhị Bảo, sau đó mới hỏi anh Đào: "Cái gì gọi là lo lắng?"

Lo lắng chính là bàn đu dây thổ ngữ, anh Đào đương nhiên biết được, rầu rĩ.

Nàng biết tính đại tiểu thư, không rõ là gì đã đáp ứng, nếu như biết, khẳng định càng muốn đi chơi. Nàng khó xử quay đầu lại nhìn về phía Thường Ngộ, dùng ánh mắt dò hỏi ý kiến của hắn. Nhị Bảo chủ động thay nàng giải thích, thanh âm thanh thanh thúy thúy, còn khoa tay múa chân, rõ ràng tả lại: "Tỷ tỷ, lo lắng chính là đem một cây trường dây thừng cột vào hai thân cây, buộc cao cao, ở giữa rũ xuống, như vậy. Chúng ta ngồi đung đưa, vui lắm!"

Lỗ Lỗ nghe xong càng tâm ngứa, liền giục Nhị Bảo: "đi nào, chúng ta đến nhà các ngươi chơi!"

Thường Ngộ rốt cuộc không nhịn được, tiến lên phía trước nói: "Đại tiểu thư, bọn họ còn phải về nhà ăn cơm, chúng ta trở về đi."

"Chúng ta ăn cơm xong rồi!" Nhị Bảo cười hì hì. hiện tại không có việc, bọn họ mộtngày liền ăn hai bữa cơm, buổi trưa cơm cùng cơm chiều, ăn đều so với người ngoài sớm một chút.

Đại Bảo lặng lẽ khều hắn, hướng Lỗ Lỗ nói: "Tỷ tỷ, tời sắp tồi, tỷ về nhà trước đi, ngày mai lại đến nhà của chúng ta chơi. Nhà của chúng ta sẽ ở đó, có tường đá đó." hắnnhìn ra nam nhân kia mất hứng, lại chỉ cho là hắn là muốn sớm một chút mang tỷ tỷ về nhà.

Đáng tiếc, mặc dù Đại Bảo hiểu ý người, mặc dù Thường Ngộ luôn mãi khuyên can, Lỗ Lỗ vẫn muốn tớiTriệu gia. Tình ham chơi trỗi dậy, hiện tại biết rõ có chới vui, nàng sao có thể ngoan ngoãn về? Cho dù Thường Ngộ hứa cho nàng trở lại, nàng cũng muốn đi.

Triệu gia là tam gian lên năm đầu gạch mộc phòng, trước sân sau dùng đại tiểu khôngđồng nhất đá xây thành cao cỡ một người *. Hậu viện có cây dương to như thắt lưng thô, còn chưa có tiến Triệu gia, Lỗ Lỗ thấy dây thừng mắc lên cây.

*câu này mình không hiểu, moi người góp ý mình sửa lại

Triệu Bình không có nhà, chắc ra đã ra sông giặt đồ rồi.

Làng bên cạnh có con sông, nhưng nơi đó là tức phụ các thích đi, hắn một đại nam nhân, muốn đi phải cách xa một đoạn.

Điều này làm cho mặt Thường Ngộ bớt tối, "Đại tiểu thư, chúng ta chỉ chới một khắc thôi rồi trở về đi."

Lỗ Lỗ sớm chạy đến chỗ dây thừng, lôi dây thừng lắc lắc, hỏi Nhị Bảo: "Thế nào chơi a?" thật giống như không nghe thấy lới Thường Ngộ. Thường Ngộ bất đắc dĩ theo sau,đang muốn chỉ cho nàng, lại bị Nhị Bảo đoạt trước. Nhị Bảo ngồi lên lung lay hai cái, sau đó như là đại nhân căn dặn Lỗ Lỗ: "Tay phải giữ chặt dây thừng, nếu không cẩn thận sẽ ngã xuống."

Bên kia Đại Bảo từ phòng bếp chạy ra, trong tay ôm một cái đệm cũ, để ở trên sợi dây, quay đầu đối Lỗ Lỗ nói: "Tỷ tỷ, ngươi mau ngồi lên như vậy mông sẽ không đau đau." hắn và Nhị Bảo đều là trực tiếp ngồi ở trên sợi dây, nhưng này tỷ tỷ tất nhiên con của chủ lão gia gia, khẳng định đặc biệt yếu ớt.

Lỗ Lỗ cười vui vẻ, hai tay siết dây thừng, chậm rãi ngồi lên.

Thường Ngộ liền ở bên cạnh giữ dây thừng, cười nhìn nhất cử nhất động Lỗ Lỗ, quan sát biểu tình của nàng. hắn cũng xuất thân nghèo khó, hồi bé cũng chơi đùa này đó, lúc này thấy hai đứa bé thật lòng thích đại tiểu thư, đại tiểu thư cũng khó được hưng phấn như thế, liền tạm thời bỏ qua nghi ngại, quyết định để tiểu thư vui vẻ.

Lúc đầu, là Đại Bảo Nhị Bảo đẩy cho Lỗ Lỗ.

Lúc đầu chậm rãi đung đưa về sau liền muốn cao hơn. Nàng muốn Đại Bảo Nhị Bảo đẩy cao hơn nữa, nhưng lại khi nhìn lại, nàng nhìn thấy hai nam oa mặt đã đỏ hồng, hiển nhiên là mệt mỏi, mà Thường Ngộ, đại nam nhân kia đứng ở một bên cười nhìn nàng. Lỗ Lỗ kìm lòng không đậu hô lên: "Thường Ngộ, ngươi tới, ngươi tới đẩy ta!"

Thường Ngộ sửng sốt một chút, hắn không muốn chính mình động thủ, đứa nhỏ độ mạnh yếu vừa vặn, an toàn lại ổn thỏa. Thế nhưng, nhìn nàng lấp lánh mắt, nghe nàng lớn tiếng kêu tên của hắn, lòng vốn yên lặng nhu hòa chợt liền kích động lên.

"Hảo, Đại tiểu thư kia cần phải nắm chắc dây thừng, không được buông tay!"

hắn đẻ anh Đào đến phía trước coi chừng, để ngừa vạn nhất, hắn thì đi tới phía sau, chờ Lỗ Lỗ đưa tới, hắn đưa tay dùng sức đẩy lừng của nàng một chút. Sợ nàng bay lên cao không quen, hắn chỉ dùng năm phần lực.

Lần này rõ ràng cao rất nhiều, theo chỗ cao nhất rơi xuống lúc, Lỗ Lỗ cảm thấy tim của nàng đều nhanh nhảy ra ngoài.

"Cao thêm chút nữa cao thêm chút nữa!" Nàng tiếp tục kêu.

Thường Ngộ tự nhiên như nàng mong muốn.

Tiền viện, Triệu Bình giặt quần áo trở về, đem chậu gỗ để trên mặt đất, đang chuẩn bị phơi xiêm y thì liền nghe hậu viện truyền đến tiếng nói lanh lãnh ngọt ngào. hắn dừng tay, thẳng thắt lưng, ngưng thần lắng nghe, sau đó có nghe tiếng hai đệ đệ hưng phấn hoan hô.

Bọn họ đem nữ hài tử về nhà chơi?

không đúng a, nghe thanh âm không giống như là tiểu hài tử.

Triệu Bình nghi ngờ hướng phòng bếp đi, vừa vào cửa nam, đi tới tủ bát bên cạnh lúc,một bóng người hồng y chợt đập vào mi mắt.

Áo thêu hoa hải đường hồng, váy hoa lê. Quần dài bị gió thổi lên xuống, lộ ra trung khố trắng cùng một đôi giày thêu phấn hồng nhỏ. Trong lòng hắn vừa nhảy, khôngkhỏi hướng về phía trước nhìn lại, liền thấy tóc dài sau lưng cô nương bay lên, trêntrán tóc mái bên tai tóc mai phất lên, lộ ra khuôn mặt tinh xảo tuyệt luân đang ửng đỏ. Môi hồng nộn môi, mũi xinh xắn thanh tú, mắt khép hờ, chỉ một bên khuôn mắt, cũng đủ làm cho người vì vẻ đẹp của nàng kinh diễm.

Dĩ nhiên là nàng!

Triệu Bình cứng đờ ở tại chỗ, mắt thấy cái kia bóng dáng kia, hắn rũ mắt, chuẩn bị lui về tiền viện đi.

Nhưng ngay khi hắn vừa muốn xoay người kia, trong chớp mắt, Lỗ Lỗ nếu có điều cảm thấy hướng phòng bếp liếc mắt một cái, thấy chỗ đó đột nhiên nhiều hơn một đại nam nhân, nàng thất kinh, tay nắm dây thừng chợ buông lỏng. Sau đó, không đợi nàng kịp phản ứng, người đã theo dây thừng bay ra hướng phía trước.

"Thường Ngộ!" Thân thể chợt treo trên bầu trời, Lỗ Lỗ hoảng sợ nhắm mắt lại, căn bảnkhông nghe rõ mình rốt cuộc hô cái gì.

Thường Ngộ mặt mũi trắng bệch, hắn vốn định đung đưa xong làn cuối cùng này liền dừng lại! Mắt thấy nàng rời khỏi dây thừng, tim của hắn đều theo bay lên, thân thể so với đại não làm ra phản ứng nhanh hơn, trực tiếp theo cây cùng dây thừng trung gian xông ra ngoài. anh Đào càng thét lên hướng Lỗ Lỗ đuổi theo.

Nhưng vô luận là Thường Ngộ vẫn là anh Đào, đều chậm một bước.

Kia hai cây vốn là tới gần mái hiên, Lỗ Lỗ lại là trong gian ngã xuống, đương nhiên là cách cửa phòng gần, có người động tác rất nhanh

Chuyện hiểm đột nhiên có, Triệu Bình không kịp lo lắng nam nữ khác biết, bước ra đưa tay đón, trực tiếp đem Lỗ Lỗ đang nhào tới, chặn ngang ôm lấy, cước bộ vững vàng lui về phía sau mấy bước, quán tính xoay vài vòng liền dừng lại.

Trong viện đột nhiên liền yên tĩnh lại.

không có gào thét mà qua tiếng gió, cũng không tiếng bước chân dồn dập.

Chỉ có yếu ớt tiếng khóc dần dần từ nhỏ biến thành lớn, nho nhỏ nức nở biến thành trẻ con khóc lớn, làm cho người ta vừa nghe, đau lòng không thôi.

Lỗ Lỗ sợ chết được!

Bị người tiếp được lúc, nàng bản năng ôm lấy cổ của đối phương. Chờ Triệu Bình đứng lại, đầu nàng vẫn trống rỗng, vùi đầu ở cổ Triệu Bình, không chịu mở mắt ra. Bởi vì chiều cao chênh lệch nên nàng nhấc chân vòng quanh thắt lưng Triệu Bình, như dây leo quấn lấy hắn, nước mắt cuộn trào mãnh liệt.

"Thường Ngộ, ta thiếu chút nữa ngã chết..."

Cánh tay Triệu Bình vẫn còn siết thắt lưng mảnh khảnh của nàng. Đứng vững xong,hắn cũng nhìn thấy đối diện là Thường Ngộ cùng anh Đào, đang muốn đem người thả xuống, người trong lòng bỗng nhiên liền làm động tác, ôm lấy hắn như hắn là chỗ dựa duy nhất. Sau đó, nàng khóc. Tiếng khóc nấc nhỏ vang bên vào lỗ tai hắn, nước mắt từ từ chảy lên cổ hắn

Tay hắn, không tự chủ được ôm chặt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.