Nuông Chiều Tiểu Địa Chủ

Chương 69: Giúp đỡ nhau



Tống Ngôn mất ngủ.

hắn ở trên giường lật qua lật lại, đau đầu sáng mai rốt cuộc có muốn cùng hai người Bùi Sách đi ngắm hoa hay không.

Ngắm hoa, hắn muốn đi, thời gian này trong lòng phiền muộn nôn nao, mượn cơ hội này giải sầu cũng rất tốt. Nhưng hắn không nghĩ đến Bùi Sách lại gọi hắn cùng đi bồi học sinh, càng làm cho hắn khó chịu hơn chính là, hắn còn chưa có tìm được lý do vì sao trong khi Bùi Sách đề nghị làm cho hắn từ đáy lòng sinh ra mấy phần mừng thầm, thì học sinh liền lén làm nũng với cha nàng, nói không muốn để cho hắn bồi.

Tống Ngôn đau đầu muốn nứt ra.

Học sinh không muốn gặp hắn, hắn hiện tại cũng hận không thể lập tức xuống núi về nhà, từ nay về sau hai người không gặp lại, đôi bên đều vừa lòng đẹp ý.

Tất nhiên, dù cho hắn muốn chạy trốn, cũng phải chờ qua ngày mai chứ!

Hay là, khi lên tới trên núi, hắn cố ý đi lạc khỏi hai người?

Nhưng như vậy sẽ để cho Bùi Sách cùng học sinh đơn độc ở cùng một chỗ. cô nam quả nữ, tuy nóitriều đại này so với tiền triều cởi mở hơn, nữ tử cũng có thể ra ngoài du ngoạn, nhưng bên cạnh chỉ cómột nam tử, khó tránh khỏi làm cho người ta dễ hiểu lầm đi?

Mà thôi, hắn lại lần cuối cùng làm hết trách nhiệm của một sư trưởng, cùng lắm thì ngày mai cách xa bọn họ ra, làm như mắt mù tai điếc không thấy. Học sinh cũng có thể làm được, hắn cũng có thể làm theo.

Suy nghĩ cẩn thận, ngực Tống Ngôn cuối cùng cũng không còn nghẹn nữa, sau khi tiếp tục trở mình hai lần, ngủ thật say.

hắn lại không ngờ, mới ngủ không được bao lâu, học sinh bướng bỉnh mà hắn ở trong mộng cũng nhớ tới, đã bị người dắt đi rồi.

Bùi Sách đứng ở bên cạnh hồ, vô cùng nghiêm túc thay Lỗ Lỗ cởi áo tháo thắt lưng.

Kỳ thực Lỗ Lỗ trên người chỉ mặc một cái áo ngủ rộng rãi màu xanh nhạt phối cùng cái quần ngủ lụa trắng. Mùa hè vải mặc đều là hơi mỏng, hòa với ánh đèn chiếu rọi xuống, Bùi Sách cúi đầu thay Lỗ Lỗ mở một bên hoa khấu (** chắc là nút áo**) cũng có thể nhìn thấy bên trong thấp thoáng cái yếm đỏ thẫm, chật chội bao lấy hai luồng đẫy đà, theo hô hấp của nàng nhẹ nhàng phập phồng, động tác củahắn cũng vô cùng cẩn thận, ngón tay cố không đụng trúng hai khỏa đẩy đà gần ngay trước mắt kia.

Bùi Sách cũng không rõ tại sao lại khẩn trương, vì sao sợ đụng tới nàng. Hình như đột nhiên nhớ tới hồi bé, phu nhân cho hắn một mâm vải, di nương cũng đưa tới một cái đĩa nho nhỏ. hắn có thể thậtnhanh ăn đồ phu nhân cho, xong đến đồ di nương cho, nhưng hắn lại muốn tự mình bóc vỏ vải, mộtquả lại một quả chậm rãi bóc, nhất định phải bóc toàn bộ vỏ đều hoàn hoàn chỉnh chỉnh xong, mới cảm thấy mỹ mãn để vào trong miệng, tinh tế nếm.

hiện tại, Lỗ Lỗ chính là quả vải của hắn. hắn thích nàng, thích đến nỗi cởi áo cho nàng cũng là một loại hưởng thụ.

Cởi ra một nụ hoa khấu cuối cùng, Bùi Sách ngẩng đầu, một tay vịn vai Lỗ Lỗ, một tay chậm rãi kéo vạt áo ra bên ngoài, muốn nơi thần bí của nàng hiện ra chậm rãi.

Lỗ Lỗ cũng không hiểu tiểu tâm tư của Bùi Sách. Hồ ôn tuyền ở cạnh bên, hơi nước nóng bóc mờ mịt hong mặt nàng đến nóng lên, chỉ muốn lập tức xuống nước thống thống khoái khoái lội hai vòng. Bùi Sách chậm chạp như vậy, nàng đương nhiên không thích, thân thể xoay nhẹ một cái, trong lúc lơ đãng làm chiêu kim thiền thoát xác (**người đi đồ ở lại**), bước chân nhẹ nhàng vừa chuyển động xoay vòng, người đã kinh đứng cách xa Bùi Sách ba bước, chỉ chừa cái áo ngủ còn treo ở trong tay Bùi Sách.

Nàng không để ý đến ánh mắt nam nhân si ngốc, vừa khom lưng cởi quần ngủ, vừa bất mãn nhỏgiọng càu nhàu: "Nóng quá, tự ta cởi, không cần ngươi giúp." Sau một khắc, quần của nàng liền tuột xuống, Lỗ Lỗ thuận thế đem cả tiết khố lẫn giầy cùng hất ra, chân trần đi tới trước người Bùi Sách, xoay người nói với hắn: "Giúp ta cởi dây lưng ra."

Trước đây thay y phục tắm rửa đều là anh Đào Điềm Hạnh hầu hạ nàng, Lỗ Lỗ có thói quen để cho người khác giúp nàng cởi cái yếm.

Bùi Sách đã sớm sợ ngây cả người.

Lần trước hai người cũng đã hoàn toàn tiếp xúc, tuy là đêm trăng, nhưng tầm mắt dù sao cũng mông lung, hơn nữa bóng tối che giấu, cộng thêm cái loại cảm giác tựa mộng tựa ảo không chân thực này, cộng thêm hắn phần nhiều xem nàng là một con mèo, hắn ôm nàng hôn nàng cảm thấy yên tâm thoải mái. Bây giờ, hắn đã quen với thân phận của nàng, quen với việc không thể đem nàng cùng mèo nhìn thành hai người, hắn hiểu rõ thứ tình yêu nam nữ chân chính sinh ra là với thiên tính ngây thơ thẳng thắn của nàng, là chính thân người này của nàng, nên giờ làm tiếp loại chuyện đó, trong lòng hắn khó tránh khỏi có chút khẩn trương hồi hộp.

Bùi Sách biết Lỗ Lỗ sẽ không ngượng ngùng, nhưng hắn muốn làm cho mình ban đầu mạnh bạo để chiếm thế chủ động. Đáng tiếc, hắn rõ ràng ở trong đầu chuẩn bị lâu như vậy, nhưng lúc thực sự ở bên nhau, nàng so với hắn trong tưởng tượng còn muốn can đảm thẳng thắn hơn. Cùng so sánh với nàng, người không buông lỏng ngược lại là hắn.

nói thật, Bùi Sách rất thích nàng như vậy. Nếu như nàng thực sự xấu hổ đỏ mặt, nàng cũng khôngphải Lỗ Lỗ của hắn.

Nhưng mà, loại chuyện này, hắn muốn khống chế nàng trong lòng bàn tay mình.

"Gấp gáp như vậy sao?"

Bùi Sách tới sát một bước, cố ý hướng tới bả vai mịn màng trắng bóng như ngọc của Lỗ Lỗ thổi khí, hai tay theo bả vai nàng chậm rãi vuốt xuống, lướt qua toàn bộ cánh tay nàng, xoa bóp cánh tay mảnh khảnh nhỏ bé của nàng, sau đó tìm đến trên lưng nàng, chậm rãi dời đi lên, mãi đến khi đụng tới dây lưng cái yếm hồng hồng kia.

hắn linh hoạt cởi ra, hai tay tiếp tục đi lên, đầu ngón tay thâm nhập vào bên trong cái yếm lỏng lẻo. Hai tay đang di chuyển tới dưới nách nàng thì dừng lại, hắn hít sâu một hơi, ngón tay từng chút từng chút hướng phía trước dịch đi, bò lên trên hai luồng mềm mại nhẵn nhụi kia, ngón tay sát qua điểmnhỏ chẳng biết lúc nào đã dựng đứng lên, cuối cùng, đem chúng nó toàn bộ cầm lấy.

Kỳ thực cầm cũng không hết, bởi vì nàng quá lớn...

Nhận thấy được nàng hô hấp nặng nề hơn, Bùi Sách trong lòng một chút khẩn trương cuối cùng đều biến mất. trên tay hắn nhẹ nhàng xoa nắn, cúi người dùng môi nhẹ hôn bả vai nàng, từng chút từng chút dọc theo đường cong duyên dáng hướng tới dái tai phiếm hồng của nàng, thì thào nhỏ tiếng: "Tại sao không nói chuyện, nghĩ gì vậy?"

Lỗ Lỗ đã đứng không yên, cả người đều dựa vào thân trên nam nhân. Dái tai bị hắn nhẹ nhàng cắnmột chút, nàng kìm lòng không được ngẩng đầu, giơ tay lên cầm bàn tay to của hắn che ở trước ngực nàng, đôi mắt ướt át mơ màng mà nghi hoặc: "không, không phải muốn cởi, cởi cái yếm cho ta sao, đây là, làm cái gì vậy meo..."

"Là đang cởi cho nàng đây, lập tức liền cởi xong."

Bùi Sách thổi hơi vào tai nàng, cái trán để trên gáy của nàng làm cho nàng cúi nhẹ đầu, hắn chậm rãi hôn từ gáy nàng đến chỗ hỏm của cổ, dùng răng cắn một bên yếm, sau đó một tay lưu luyến sờ đến bả vai nàng, một tay đỡ lấy hông của nàng, đem người nàng xoay lại hướng hắn bên này. Xoay tới nửa đường, dây yếm liền rơi ra hoàn toàn, Bùi Sách đúng lúc buông miệng ra, cái yếm treo trước người nàng trong phút chốc rơi xuống khe hở giữa hai người, lộ ra hai luồng phong doanh mà hắn đãsớm cảm thụ qua.

"Nhìn xem này không phải ta cởi ra rồi sao?" Bùi Sách khàn giọng nói, tầm mắt cũng không cách nào rời khỏi người nàng.

"Nhưng ngươi cởi chậm hơn, khiến cho ta thật khó chịu meo..." Lỗ Lỗ khí tức bất ổn, tựa vào trênngười Bùi Sách nói, tay nhỏ bé theo bản năng đi kéo đai lưng của hắn.

Bùi Sách cầm tay nàng, cúi đầu nhìn nàng, mềm giọng ra lệnh: "Bắt đầu từ bây giờ, chỉ cho phép kêu,không cho nói."

hắn thích trên người nàng hơi thở mềm mại như mèo, thích nàng kêu như mèo, cũng thích cái đuôi mèo mỹ lệ kia sắp bị hắn trêu đùa ra tới.

"Meo..." Lỗ Lỗ không hiểu nhìn hắn. Người khác thì không cho phép nàng gọi, vì sao hắn lại khônggiống?

"Ngoan, nàng đi xuống trước đi, ta tự mình cởi đồ." Bùi Sách thuận tay xoa xoa hai cánh mông nhỏcủa nàng, cười nói.

Lỗ Lỗ không cam lòng cũng bóp lại hắn một chút, rồi xoay người xuống nước. Nàng lúc này cảm thấy nóng quá, nàng hơi muốn cho Bùi Sách sờ nàng tiếp.

Suy nghĩ trong đầu vừa dứt, người nàng vẫn chưa có hoàn toàn vào trong nước, phía sau đột nhiên liền vang lên rầm tiếng nước văng. Sau một khắc, nàng liền bị người từ phía sau ôm chặt lấy. Người nọ lập tức đem nàng úp sát một bên vách hồ, giơ tay lên liền hất nước lên trên người nàng, bàn tay to bắt đầu dọc theo lưng của nàng lúc chậm lúc nhanh chà xát, khiến cho nàng vừa ngứa vừa thoải mái.

"Meo..." Nàng ngoan ngoãn dán vào vách hồ, quay đầu nhìn về phía Bùi Sách, khuôn mặt hơi trắng hồng tinh anh, càng lộ cặp mắt đen dịu dàng như nước.

Bùi Sách yêu thương hôn hôn lỗ tai của nàng, "Ngoan, ta tắm rửa cho nàng trước, một hồi sẽ cho nàng, đừng nóng vội." Vừa nói chuyện, bàn tay to trực tiếp tham nhập giữa chân nàng, nhẹ nhàng xoa nắn, thế nhưng thật sự là đang tắm rửa cho nàng.

Lỗ Lỗ lại vì cảm giác khác thường kia, không thể khống chế, chăm chú khép mở hai chân, uốn éo thân thể muốn thoát khỏi tay hắn đang kiên nhẫn bám lấy. Ở bộ phận này nàng có thói quen tự mình rửa,hắn chỉ cần giúp nàng kỳ lưng là được. Còn có, nàng một chút cũng không sốt ruột đâu, nóng vội cái gì chứ? Bùi Sách cũng thật là, nghe không hiểu tiếng kêu của nàng, còn không muốn cho nàng nói.

Trong lúc miên man suy nghĩ, Bùi Sách đem nàng lật qua đây, hai người mặt đối mặt.

Lỗ Lỗ lúc này mới phát hiện khuôn mặt tuấn tú của Bùi Sách phiếm hồng, còn có giọt nước đang lăntrên mặt. Nàng giơ tay lên muốn giúp hắn lau, hắn lại bỗng nhiên cúi người cắn vào ngực nàng, nặng nề mà hút mút, làm như phải đem nàng ăn hết. Trong nháy mắt bị cắn đó, Lỗ Lỗ nhớ ra tình cảnh lần đầu tiên bị Cố Tam gặm cắn như vậy, khi đó nàng rất sợ hãi, thực sự cho rằng Cố Tam là muốn ăn nàng, đâu có nghĩ đến sau khi hắn làm nhẹ động tác sẽ thoải mái như vậy đâu?

Đến phiên Bùi Sách làm như vậy đối với nàng, nàng càng cảm giác thân thể nhẹ như lông.

Lỗ Lỗ kêu nhỏ lên tiếng, bản năng ưỡn ngực ra phía trước, làm cho hắn ăn được càng nhiều hơn. Nàng cũng không nhàn rỗi, đang lúc tay Bùi Sách lại lần nữa đưa đến giữa chân nàng giúp nàng rửa ráy, nàng cũng sờ soạng tới chỗ đó của hắn, cầm cái kia sớm đã thành một cây gậy lớn, tưới nước lên trên, vừa rửa, vừa bị hắn làm cho thích thú ngửa đầu thẳng kêu. Nhiều lần nàng muốn vuốt hắn thật mạnh, nhưng ngực chợt bị hắn hung hăng hút, nàng nhất thời không có khí lực, tay nhỏ bé vô lực rời đi.

Rửa rửa xong, thật vất vả, nàng rốt cuộc đụng phải cây gậy phía dưới mềm mềm.

"Ưm... Rửa xong chưa?"

Bùi Sách bị Lỗ Lỗ vụng về trêu chọc làm cho có chút kiên trì không nổi, thở hổn hển hỏi. hắn vốn tưởng rằng có thể động thủ bồi nàng ở trong nước chơi một lần nữa, nhưng hiện tại xem ra, hắn thậtsự là đánh giá cao tự chủ của mình. Trước khi xuống nước, nhìn tận mắt nàng ở trước mặt mình cởi sạch đồ, hắn liền không nhịn được.

"Meo..."

Lỗ Lỗ lắc lắc đầu, nàng vừa mới tắm rửa cho hắn xong phần cây gậy, chỗ khác cũng chưa có rửa đâu.

Nàng sờ trên lưng hắn, chuẩn bị chà rửa chỗ đó trước.

Bùi Sách toàn thân phát khẩn, cũng nhịn không được nữa, cầm tay Lỗ Lỗ, lúc nàng nghi hoặc ngẩng đầu, bàn tay to vươn tới, đem người ôm ngang lên, cấp thiết đưa đến trên giường cẩm thạch điêu khắc long phượng bên kia. Giường đá mặc dù đại bộ phận bị ngâm ở trong nước ôn tuyền thiên nhiên, nhưng mặt trên lại là mát lạnh. Da thịt ấm áp nóng lên chặt chẽ tiếp xúc cùng đá lạnh lẽo, Lỗ Lỗ thoải mái mà kêu lên một tiếng. Đáng tiếc không đợi nàng ở bên trên lăn một vòng cho thỏa mãn, thân thể nam nhân nóng hổi liền đè lên người nàng.

hắn quá nóng, Lỗ Lỗ bất mãn hừ một tiếng, tay muốn đem hắn đẩy xuống.

"Lỗ Lỗ đừng làm rộn, ngoan ngoãn nằm, ta sẽ làm cho nàng rất thoải mái." Bùi Sách đem tay nhỏ békhông thành thật của Lỗ Lỗ đặt hai bên nàng, chờ lúc thân thể căng cứng của hắn hoàn toàn phủ lên thân thể linh lung phập phồng của nàng, mới buông lỏng nàng ra. hắn nửa chống người mình, cúi đầu ngăn chặn đôi môi hồng hào còn muốn kháng nghị của nàng, ôn nhu hút mút.

Người yêu thích, tư thế yêu thích, Lỗ Lỗ rất nhanh liền quên mất cái gì là giường đá, cái gì là mát lạnh. Nàng ôm lấy Bùi Sách bắt đầu nhiệt tình đáp lại hắn, chân nhỏ bản năng để lên chân dài của hắn vuốt ve. hắn dùng đầu gối đỉnh nhẹ nàng, nàng liền ngoan ngoãn tách chân ra, thậm chí giơ chân lên vòng lấy hông của hắn, bộ phận mềm mại nhất dưới thân đang bị thứ gì đó luôn cọ nhẹ đụng phải, Lỗ Lỗ mơ mơ màng màng quên luôn đây là cái gì. Nàng chỉ biết là đụng chạm như vậy rất thoải mái, liền nhẹnhàng thẳng lưng lên nghênh tiếp nó.

Có mấy giọt mồ hôi lớn theo bên mặt Bùi Sách trượt xuống. hắn muốn từ từ nhấm nháp của nàng, nhưng nàng mảnh mai vô lực nằm ở dưới thân hắn như vậy, dùng nơi thần bí mỹ dịu dụ hoặc hắn, tâm tư của hắn dần dần liền thay đổi. Thân thể tự chủ trương, chờ hắn lấy lại tinh thần, hắn đã lần tới trước ngực nàng.

"Meo..."

Lỗ Lỗ dùng khuỷu tay chống người mình, nửa người trên nhẹ nâng, cầm khỏa nhũ bên trái nhét vào trong miệng Bùi Sách. Nàng thật khó chịu, nàng muốn cho hắn ăn.

Mái tóc đen nhánh của nàng sớm đã rơi lả tả, Bùi Sách trên đầu vẫn còn mang theo ngọc quan, lộ ra khuôn mặt tuấn tú dường như nhiễm cánh hoa xuân hồng tươi. Lông mày hắn vẫn thanh tú như cũ, nhưng trong mắt sớm đã không còn đạm nhiên của ngày xưa, ánh mắt sắc thâm trầm như đáy sôngkhông biết gột rửa bao nhiêu năm tháng, long lanh linh động tựa như ôm cả chân trời óng ánh tinh quang. Cổ họng phát ra âm thanh làm cho người mơ mộng, Bùi Sách cúi đầu, mắt thấy điểm hồng khát vọng như mời gọi người hôn lên, hắn lại cố ý dừng lại, giương mắt nhìn nàng, "Lỗ Lỗ muốn cho ta ăn nó sao?" đang khi nói chuyện, môi đều đụng phải điểm hồng say lòng người này.

"Meo..."

Lỗ Lỗ gấp đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, thân thể càng dùng sức ưỡn về phía trước, tay cũng đem nó nâng được càng cao.

Bùi Sách cười khẽ, mắt vẫn như cũ nhìn nàng, môi thì không chút do dự mở ra, bỗng nhiên ngậm vào chỗ đó.

Lỗ Lỗ thỏa mãn kêu lên một tiếng dài, khuỷu tay không có một chút khí lực, một lần nữa ngã ở trêngiường đá.

Nàng ôm lấy đầu của hắn dùng sức ấn xuống, hắn như nàng mong muốn ‘lang thôn hổ yết’ (**ăn ngấu nghiến**), hận không thể thực sự đem nàng nuốt vào trong bụng, tay phải chẳng biết lúc nào lặng lẽ lót dưới mông của nàng, tùy thời chuẩn bị xoa đuôi mèo của nàng.

Khi hắn hút xong một bên đổi qua bên kia, lưỡi vừa liếm phất qua điểm đỏ đang giơ cao kia, trong tay đột nhiên nhiều hơn một cái đuôi lông xù.

Bùi Sách vui mừng, tiện tay cầm lên cái gối mềm đã sớm chuẩn bị lót dưới thắt lưng Lỗ Lỗ, miễn cho nàng đuôi bị đè ở phía dưới khó chịu. Chuẩn bị xong, hắn ngồi quỳ giữa hai chân nàng, sau đó khoác hai chân của nàng lên bả vai, cúi đầu chuẩn bị coi đuôi mèo của nàng. Nhưng vào lúc này, Lỗ Lỗ mờ mịt ngẩng đầu, thấy hắn như vậy, nhịn không được liền phe phẩy một chút đuôi. Đuôi mèo lông xù nhất thời theo giữa chân Bùi Sách một đường hướng về phía trước đảo qua từ thắt lưng lên bụng rồi ngực cổ cằm hắn, ngay sau đó lại cùng một đường giống vậy hạ xuống, đáp lên trên chỗ hợp lại giữa hai chân đang quỳ của hắn, trái phải quét động.

"Làm lại một lần." Bùi Sách chìm đắm ở nơi lông mèo đang nhẹ phẩy, trong kích thích khác thường, lẩm bẩm.

Lỗ Lỗ liền lại phe phẩy một lần.

Bùi Sách thất thần, không kìm nỗi cầm lấy đuôi mèo, từng chút từng chút sờ lên trên. Mò lấy cuống đuôi chỗ tương liên cùng thân thể, khi ngón tay đụng tới da thịt kiều nộn, hắn cố ý tăng thêm khí lực, quả nhiên nghe Lỗ Lỗ phát ra một tiếng mèo kêu dài mê người. Trong lòng hắn khẽ động, muốn ngẩng đầu nhìn thần sắc của nàng, không ngờ ánh mắt mới theo từ đuôi nàng di động đi lên khoảng vài phân, liền ngưng mắt không thể nhúc nhích.

Chỗ đó, có một cái miệng nhỏ khác, đang nhẹ nhàng mấp máy, thậm chí trên khóe môi còn chảy ramột giọt ngọc lộ trong suốt.

Trong đầu, mấy ngày nay xem sách, toàn phải đọc văn tự nay đột nhiên hóa thành chân dung trông rất sống động, từng màn từng màn dụ cho hắn toàn thân như phát hỏa, vừa nóng vừa gấp. Bùi Sách liên tiếp nuốt mấy cái, không thể kìm được nữa, hai tay nâng hai cánh mông của nàng, cúi người, cẩn thận từng li từng tí lại thành kính vô cùng hôn lên.

Kiều, nộn, tế, mềm, so với phía trên môi còn muốn chọc người trìu mến hơn, tinh tế trơn mịn còn hơn cả cánh hoa, Bùi Sách vừa đụng lên, liền kìm lòng không đậu để nhẹ động tác, không dám dùng hàm răng cắn, chỉ dùng môi mấp máy ngậm nó, lưỡi liếm dọc theo cái khe trên dưới trấn an, cuối cùng ăn ‘hoa lộ’ (**ái dịch**) say lòng người của nàng đang vì hắn mà thấm ra.

"Meo..."

Lỗ Lỗ sắp chết mất, nàng cho tới bây giờ cũng không biết Bùi Sách ăn chỗ đó có thể so với ăn ngực còn muốn cho nàng thoải mái hơn. Nàng hiện tại cái gì cũng không thể suy nghĩ, chỉ biết là dùng chân chăm chú kẹp đầu của hắn không cho hắn rời đi, chỉ có thể ngửa đầu phát ra từng tiếng mèo kêu nghe thập phần xa lạ. Nàng đang thoải mái, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ khó chịu muốn tránh. Nhưng Bùi Sách không cho nàng trốn, nàng uốn éo người về phía trước, hắn liền đuổi theo, cuối cùng đầu của nàng trượt ra khỏi giường, thực sự cũng không có cách nào, nàng chỉ có thể dựa vào bản năng mà nghênh tiếp động tác của hắn, làm cho cái loại khó chịu này hóa thành thoải mái mãnh liệt hơn. hắnchậm, nàng liền tự mình thẳng lưng nâng mông, hắn nhanh, nàng liền chăm chú kẹp lấy đầu của hắn.hắn cạn, nàng liền dùng bàn chân chống hắn để hắn đưa lưỡi vào bên trong liếm, hắn chậm... không,hắn sẽ không chậm, nàng chỉ muốn cho lưỡi hắn ra vào có thể mau một chút nữa.

Đúng, chính là như vậy, không ngừng đút vào trong, không ngừng mà ra ra vào vào...

"Meo..."

Chậm rãi, Lỗ Lỗ lại lần nữa cảm nhận được cái loại sung sướng này sắp bạo phát trong cơ thể, nàng càng kêu âm thanh càng lớn, eo nhỏ đĩnh được càng lúc càng nhanh.

Bùi Sách cũng biết Lỗ Lỗ sắp tới rồi, bởi vì nàng bắt đầu khép chặt khe hẹp chậm rãi tăng nhanh thở dốc.

Lúc bắt đầu, hắn rất khó khăn mới có thể đem đầu lưỡi tiến vào, hiện tại hắn đã từ từ nắm giữ tiết tấu. Nàng mềm ra bên ngoài, hắn liền thừa dịp làm nàng mở miệng, tinh thần hăng hái đỉnh mạnh vào bên trong, phá vỡ tầng tầng dày đặc nếp gấp nếm vị đạo bên trong nàng. Nàng mút hút vào trong,hắn cũng chậm chậm thối lui ra bên ngoài, cảm thụ nàng luyến tiếc giữ lại. Như vậy mấy lần, khi nàng đột nhiên tăng nhanh tiết tấu thở dốc, hắn trong lòng nhanh nhạy theo cùng nàng nhanh hơn. Đợi khi nàng run rẩy mà hút vào, hắn theo nàng hút, đẩy lưỡi thật sâu vào, tại nơi chặt chẽ mẫn cảm mà động lưỡi đến khoái cảm mất hồn.

không biết qua bao lâu, chân nhỏ khoác lên bả vai hắn vô lực tuột xuống.

Bùi Sách ngẩng đầu, liền thấy Lỗ Lỗ lười biếng duỗi thẳng hai tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trênmặt nước mắt chảy ra, lông mi dài nhỏ sớm đã ướt đẫm, nhẹ nhàng mấp máy. Nàng đôi môi đỏ mọng hơi mở, phát ra nhẹ nhàng tiếng thở dốc.

Bùi Sách nhìn nhìn môi của nàng, nhìn nhìn lại phía dưới của mình đang cứng rắn, rốt cuộc cũngkhông nén được khát vọng cuộn trào mãnh liệt kia nữa, nhấc chân bước vào trong nước, chậm rãi lê đến một bên giường đá.

"Lỗ Lỗ..." hắn đem nàng bế lên, làm cho nàng quỳ ở trên giường, đối diện với mình.

"Meo..." Lỗ Lỗ lười lười mở mắt ra, vừa muốn cầu Bùi Sách cho nàng tiếp tục ngủ, lại thấy trước mắtmột cây gậy lớn đối diện với mình, phía trên đỉnh đầu nó còn có một giọt trong suốt. Nàng vừa lúc khát được lợi hại, không chút nghĩ ngợi liền há miệng ngậm nó, dùng sức hút.

"Ưm..."

Bùi Sách kêu rên lên tiếng, cúi đầu, nhìn nữ nhân đang lười lười nhắm mắt thật đáng yêu, nhịn xuống xúc động, nhẹ giọng nói: "Lỗ Lỗ, muốn ăn không?"

Lỗ Lỗ mở mắt ra, muốn ngẩng đầu, cằm lại bị người giữ lại. Nàng đành phải tiếp tục ngậm ở chỗ đó, quay đầu, khó khăn liếc nhìn hắn một cái.

"Muốn ăn không?" Bùi Sách thanh âm khàn khàn hỏi.

"Meo..." Lỗ Lỗ há to miệng, môi rời ra cái vật đang tràn đầy chiếm cứ trong miệng nàng, miễn cưỡng đáp một tiếng.

Bùi Sách cũng không nén được nữa khát vọng tràn ngập, vịn mặt Lỗ Lỗ trực tiếp luật động trước sau, "Lỗ Lỗ ngoan, ta đây liền đút cho nàng, nàng ngậm nhanh đi... Đúng, chính là như vậy... Ưm, đúng, mạnh lên một chút... Đừng, đừng dùng đầu lưỡi chặn ta... A, thỉnh thoảng chặn một chút cũng được..."

Lỗ Lỗ không hiểu Bùi Sách vì sao phải động như vậy, nhưng hắn thích, nàng cũng rất cao hứng, liền vừa theo động tác của thắt lưng hắn mà nuốt phun, vừa lúc lắc đuôi chơi thật vui.

Lần này đến phiên Bùi Sách sung sướng đến sắp chết.

Dưới thân là nữ nhân mình thích đang không biết mệt mỏi dùng cái miệng nhỏ hồng hào của nàng chăm chú ngậm hắn ăn hắn, trước mắt còn có thêm một cái đuôi mèo xinh đẹp lúc ẩn lúc hiện, trênthân kích thích mãnh liệt, trong tâm cực kỳ thỏa mãn, làm cho nam nhân mới nếm thử tư vị tình dục rất nhanh cũng cảm giác được dấu hiệu trước khi dông tố kéo đến.

hắn vững vàng giữ chặt hai má đang nóng bừng của nàng, không để cho nàng nhúc nhích, mà là đổi thành thắt lưng mình dùng lực đẩy mạnh. không biết là hưng phấn hay là khó chịu, nàng trong miệngđang ngậm của hắn phát ra tiếng ô ô, đuôi vẩy càng lúc càng nhanh, dục vọng làm mờ mắt của hắn. Bùi Sách thẳng lưng đâm thật sâu về phía trước một cái, tay muốn nắm lấy cái đuôi mèo kia khôngcho nó lại phe phẩy, nhưng nàng đột nhiên dùng đầu lưỡi ấn mạnh lên đỉnh đầu tròn của hắn, làm cho lổ nhỏ trên đỉnh đầu tròn mở ra, sung sướng xa lạ thình lình xảy ra, trong đầu Bùi Sách bỗng nhiên trống rỗng, dựa vào một tia lý trí cuối cùng rất nhanh lui ra ngoài.

Rốt cuộc không cần phải ăn, Lỗ Lỗ tức giận ngồi dậy, chu mỏ oán giận nói: "Lần sau ta muốn tự mình ăn, không cho ngươi động! Ngươi đâm ta cổ họng không thoải mái!"

Bùi Sách một tay vịn giường đá, một tay nắm chính mình động tác lên xuống, rốt cuộc phóng xuất ra, sau đó hắn mới áy náy lại sủng nịch nhìn tiểu yêu tinh của hắn, thanh âm khàn khàn: "Được, lần sau ta không động, để cho nàng tới làm."

Lỗ Lỗ của hắn ơi, hắn còn lo lắng nàng tức giận đó, không nghĩ đến...

Bùi Sách trong lòng mềm nhũn, xoay người trên giường, ôm chặt lấy nữ nhân của hắn, tay theo thói quen sờ phía sau nàng.

... Đuôi biến mất thật nhanh nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.