Ôn Lương

Chương 37






Diệp Phi chỉ kéo Tả Lộ Dư ầm ĩ một lúc như vậy, còn lại ca hát hay chơi trò, Diệp Phi đều tuyên bố Tả Lộ Dư sẽ không tham gia.

Hai người lặng lẽ tìm một góc trò chuyện, có người đến mời rượu cũng bị Diệp Phi uống, lần lữa đôi câu mới tiễn đi được.

Tuy trông Tả Lộ Dư rất có tinh thần, nhưng Diệp Phi luôn cảm thấy cô rất mệt.

Kết thúc ca hát, mọi người ồn ào muốn đi ăn khuya.

Ra khỏi phòng ăn riêng, Diệp Phi nhìn thời gian, đã gần mười một giờ, nàng vốn từ chối ăn khuya, nhưng không ngờ một nhóm bạn khác của nàng nghe nói Tả Lộ Dư đang ở đây, nghỉ đánh bài tú lơ khơ, cũng nghỉ đánh mạt chược, nhất quyết muốn cùng ăn một bữa cơm với đôi vợ vợ của Diệp Phi.

Diệp Phi tỏ vẻ bất lực, kéo Tả Lộ Dư hỏi: "Các cậu ấy muốn ăn khuya với chị, chị có mệt không?"
Tả Lộ Dư lắc đầu: "Không sao."
Diệp Phi nghiêm túc nhìn Tả Lộ Dư: "Mệt thì mình có thể về trước, không sao."
"Không mệt."
Trông Tả Lộ Dư có vẻ ổn, cô nói như vậy Diệp Phi cũng yên tâm hơn.

Chẳng bao lâu, mọi người lái xe đến phố ăn vặt, Diệp Phi chờ Tả Lộ Dư xuống xe, khoác lấy tay cô.

Nàng nhìn phòng ăn màu đỏ được dựng lên tạm thời ở phía trước, cười hỏi: "Tả Lộ Dư, chỗ thế này chị ăn quen không?"
Thấy Diệp Phi nhướng mày rất hứng thú, Tả Lộ Dư tiếp lời: "Giống những người như chị?"
Diệp Phi cười ha ha: "Đúng vậy, người như chị vậy, có đến chỗ này ăn không?"
Cô bật cười: "Đương nhiên là sẽ đến, nhưng mấy năm nay không đến nhiều lắm."
"Này, chị thấy em dẫn chị đến chỗ thế này, chị có cảm giác tiếp xúc với một thế giới khác không?" Nàng tỏ vẻ kinh ngạc, ép giọng nói: "Diệp Phi thật là đáng yêu, không có ra vẻ!"
Tả Lộ Dư giơ tay lên giữa không trung rồi thả xuống, đáp lời: "Em thật sự rất đáng yêu, không có ra vẻ."
Diệp Phi vui vẻ, chỉ vào Tả Lộ Dư: "Chị bị lừa rồi, em chỉ muốn lừa chị khen em."
"Em thích chị khen em?"
"Ai mà không thích được khen." Nàng bĩu môi nhìn Tả Lộ Dư: "Chuyện như thế này đừng hỏi, mình có gì thì nói cái đó, hiểu nhưng không nói ra không tốt sao?"
Cô gật đầu: "Hiểu rồi."
Nàng lại hỏi: "Chị mới giơ tay lên định làm gì?"
Tả Lộ Dư quay lại, lại giơ tay lên, nắm lại, chỉ chừa ra ngón trỏ lười biếng cong cong duỗi duỗi.

"Muốn cọ mũi của em."
"Vậy sao lại không làm?"
Tả Lộ Dư mím môi.


Trong đôi mắt nàng hiện lên ý cười: "Chị nghĩ em sẽ tránh?"
"Ừ."
Diệp Phi nghĩ thầm, nếu Tả Lộ Dư đột ngột cọ mũi nàng thật, không chừng nàng sẽ thật sự vô thức né tránh.

Nhưng mà lời âu yếm, là lời nói chân thực khi sự việc đang phát triển.

Ánh mắt nàng mềm mại, nắm lấy tay Tả Lộ Dư, cọ cọ lên mũi mình, nói: "Sao em lại tránh được."
Buông tay Tả Lộ Dư, nhẹ xoay người, đối mặt với cô, chớp chớp mắt: "Tự chị làm." Nàng dịu giọng, rõ ràng muốn chòng ghẹo: "Nhanh lên chút."
Lòng cô mềm nhũn, lúc này quá đỗi dịu dàng.

Tả Lộ Dư giơ tay lên, nhẹ nhàng cọ cọ mũi Diệp Phi, tay mới rời đi Diệp Phi đã cong đôi mắt nở nụ cười với cô.

Cô không thể dời mắt.

Diệp Phi khom lưng, tranh thủ lúc tay Tả Lộ Dư vẫn chưa hoàn toàn buông xuống, cúi đầu hôn lên đầu ngón trỏ của cô.

Aha.

Cuối cùng chòng ghẹo một cái.

Nàng ngẩng đầu, mím môi nhìn vào mắt Tả Lộ Dư.

Diệp Phi bây giờ rất thâm tình, nhưng có thể chính nàng cũng không biết.

"Đi thôi, đừng để mọi người đợi lâu."
Hai người đứng một hồi Diệp Phi mới ôm lấy tay Tả Lộ Dư, cùng nhau đi vào.

Ngồi xuống, Diệp Phi nhận lấy đôi đũa Hồ Na đưa tới, nghe Hồ Na khinh bỉ một câu: "Ngọt ngấy xong rồi?"
Diệp Phi lắc đầu, nói mấy câu với Hồ Na.

Ăn khuya là ăn nướng, Diệp Phi biết Tả Lộ Dư không ăn những thứ này nên không ép, rót ly nước cho cô rồi ngồi tranh luận với bạn bè.

Sau bữa ăn, không khỏi lại hơn một tiếng, Diệp Phi cũng cảm thấy buồn ngủ.

Sắp đến một giờ, mọi người mới ồn ào giải tán.

Khi thanh toán, Diệp Phi rất hào phóng ngăn mọi người lại, nếu đêm nay Tả Lộ Dư đã tới, mời khách là điều đương nhiên.

Diệp Phi đứng ở quầy lễ tân, rất cố ý móc thẻ ra, mọi người đứng phía sau ăn ý kêu lên.

Nàng cười ôm eo Tả Lộ Dư: "Tả Tổng của các cậu..."
Còn định tiếp tục, đột nhiên Diệp Phi thấy Hồng Kiệt đi tới, nàng nhướng mày vẫy tay với Hồng Kiệt: "Trùng hợp quá."
Hồng Kiệt gật đầu: "Đúng vậy, thật là trùng hợp."
Hồng Kiệt móc ví tiền trong túi ra, mới vừa rút thẻ ra, Diệp Phi đè cổ tay Hồng Kiệt lại.

"Sao mà không biết xấu hổ để cậu mời được chứ?"
Hồng Kiệt sửng sốt, sau đó cười rộ lên: "Ai muốn mời?"
Diệp Phi như không nghe thấy: "Thôi thôi, thôi đừng."
Hồng Kiệt chưa kịp đáp lời, Hồ Na bước ngay tới: "Hồng Kiệt thật là rộng rãi, không hổ là Bành Vu Yến của thành phố A."
Tiểu Quyên ngay lập tức bổ sung: "Cám ơn giám đốc Hồng."
Hồng Kiệt cười lớn: "Các cậu cút đi."
Ầm ĩ đủ rồi, mọi người ăn uống no nê thì giải tán, trên đường về, Diệp Phi dựa vào vai Tả Lộ Dư, tùy ý ngâm nga, tiếp tục trò chuyện với mọi người trong nhóm chat.

"Tả Lộ Dư." Diệp Phi vừa nói chuyện vừa vươn tay trêu chọc cằm Tả Lộ Dư: "Các cậu ấy khen chị xinh đẹp."
Tả Lộ Dư mỉm cười: "Cám ơn."
"Còn khen chị hào phóng, khen chị điềm tĩnh." Nàng lại sờ cằm Tả Lộ Dư: "Rất được chào đón."
Tả Lộ Dư quay đầu nhìn màn hình điện thoại, nhìn vài giây rồi quay đầu lại.

"Em cũng rất được chào đón."
Diệp Phi cười cười, quan tâm hỏi: "Chị đói không?"
Tả Lộ Dư lắc đầu: "Không đói."
"Mệt không? Chơi cả đêm giờ mới về."
"Không mệt."
"Thật à."
Diệp Phi chỉ là thuận miệng nói, Tả Lộ Dư nói không mệt là ổn rồi, nhưng không ngờ sau khi nghe, Tả Lộ Dư lại nghiêm túc trả lời: "Ừ, ở cạnh em rất thả lỏng."
Hứng thú dâng lên, Diệp Phi vội hỏi: "Thả lỏng thế nào?"
"Ở với em không cần phải nghĩ cách giao tiếp với người khác, em sẽ giúp chị làm mọi thứ."

Trước đêm nay, Tả Lộ Dư không biết Diệp Phi sẽ như vậy, trước khi gặp bạn bè của Diệp Phi, cô đã suy nghĩ mình cần ở trạng thái gì để hòa hợp với bạn bè của nàng.

Không ngờ sau khi đến, cô không cần phải làm gì cả, im lặng ngồi là được.

Diệp Phi đã giúp cô làm mọi thứ, nói lời hay, việc tốt, xã giao, làm tất cả, những việc khác cũng ngăn cản giúp cô, cô không nói tiếng nào nhưng có được tiếng thơm.

Tất nhiên cô sẽ thoải mái, sẽ hài lòng.

Diệp Phi lại hỏi: "Chị thích như vậy phải không?"
Mấy năm qua cô đã một mình vượt qua gian khổ, Diệp Phi là người đầu tiên như vậy với cô, ở Xioo có câu, "có sóng to gió lớn, có Tả Lộ Dư đứng sau chống đỡ".

Mà tối nay, Tả Lộ Dư không cần phí bất kì tâm tư, mọi thứ đều giao cho Diệp Phi.

"Thích."
"Thích là được rồi." Diệp Phi cười: "Em bảo vệ chị."
Cô cười cong mắt.

Về nhà, Diệp Phi bị nhóm bạn kích thích, nàng đặc biệt muốn...!
Ai bảo mọi người gọi nàng là Tiểu Phi thụ.

Cho nên khi vừa về đến, Tả Lộ Dư vừa thay giày, Diệp Phi nóng lòng quây lấy cô.

Diệp Phi dồn cô đi mấy bước, ép cô đến cạnh tủ giày.

Không bật đèn, dựa vào ánh đèn thành phố chiếu qua cửa sổ vào ban công phòng khách nhìn Tả Lộ Dư.

Tóc Tả Lộ Dư không buộc chặt, một bên kẹp sau tai, bên kia rũ xuống, nửa khuôn mặt đắm vào ánh sáng, thật hư ảo.

Diệp Phi cúi đầu nhìn xuống mông Tả Lộ Dư, Tả Lộ Dư đủ chiều cao, Diệp Phi mềm mại, dụ dỗ nói: "Ngồi lên đi cục cưng."
Tả Lộ Dư khựng lại, nhìn xuống theo ánh mắt của Diệp Phi.

Diệp Phi lại tiến thêm: "Nhanh một chút."
Tả Lộ Dư sững sờ, Diệp Phi không kịp chờ đợi, nàng đến gần dồn ép, Tả Lộ Dư không lùi được, đành phải ngồi lên tủ giày.

Đêm nay Tả Lộ Dư rất rất ngoan, ngoan đến lòng nàng ngứa ngáy.

Nàng lại tiến lên, chen vào giữa hai chân cô.

Nàng cong mắt, ngẩng đầu nhìn Tả Lộ Dư: "Vợ ơi, hôm nay chị thể hiện rất tốt."
"Chị thể hiện cái gì?"
Cô cúi đầu, đến sát Diệp Phi: "Em thể hiện mới tốt."
Diệp Phi khó hiểu: "Tại sao?" Nàng suy nghĩ: "Là chuyện nước hoa sao?"
Tả Lộ Dư chớp mắt, chậm rãi lắc đầu: "Không chỉ chuyện đó."
"Vậy do cái gì?"
Tả Lộ Dư vươn tay, cọ mũi Diệp Phi, định buông tay nhưng cảm thấy thiếu, lại cọ một chút.

"Chị thích trạng thái cuộc sống của em."
"Thật sao?"
"Đúng vậy." Cô suy nghĩ: "Cuộc sống của chị luôn rất buồn tẻ, quan hệ với bạn bè cũng buồn tẻ, những cái khác như giao thiệp, đùa, khách khí hầu như đều là qua loa cho xong, em dường như đã mang chị vào một thế giới khác."
Diệp Phi mím môi cười.

Tiêu rồi, quả nhiên nàng không tránh được mô típ cô vợ bé nhỏ mang chủ tịch đi trải nghiệm cuộc sống khác.

Tả Lộ Dư sờ sờ đuôi tóc của Diệp Phi, tiếp tục nói: "Tính cách của em bổ sung cho chị, em thế này, chị rất thích."
Diệp Phi bĩu môi, nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối Tả Lộ Dư, nhỏ giọng nói: "Chị thích thì thích." Nàng vẽ vòng trên đầu gối: "Lấy chân cọ đùi em làm gì?"
Tả Lộ Dư bỗng dừng lại.

Cô cúi người, cúi đầu, cách môi Diệp Phi chỉ một centimet.

Nhẹ như lông vũ, cách quần Diệp Phi, Tả Lộ Dư lại lấy chân khẽ cọ đùi Diệp Phi.

Hơi thở của Diệp Phi không đều.

Chị này, cọ thì cọ, còn ngượng ngùng cười là thế nào!
Diệp Phi nuốt nước bọt, nhìn xuống thấy lúm đồng tiền nhợt nhạt của Tả Lộ Dư.

Trời ạ, vừa chòng ghẹo nàng vừa đáng yêu.


Diệp Phi ngứa ngáy, nhưng nàng chịu đựng, tối nay nàng muốn làm công, bị chọc như vậy bị mềm nhũn thì sao được?
Thế là nàng ưỡn ngực, lập tức ôm lấy Tả Lộ Dư, ngẩng đầu hôn lên.

Diệp Phi nghĩ, bản thân làm công, cần phải chủ động một chút.

Không, nên là rất chủ động.

Nghĩ như vậy, nàng ôm Tả Lộ Dư xuống tủ giày, trông có vẻ thông thạo, nhưng thật ra lòng nàng rất căng thẳng khi cởi quần áo của Tả Lộ Dư.

Trong khi đó, Tả Lộ Dư cũng cởi quần áo của nàng.

Dựa vào tâm lý muốn làm công của nàng, nàng hôn một đường, cởi một đường, cuối cùng thành công đặt Tả Lộ Dư lên sô pha.

Nghĩ dù sao cũng là mùa đông, Diệp Phi không kiêng nể mà cắn Tả Lộ Dư.

Vóc dáng người dưới thân thật đẹp, bạn cơ bản không thể tưởng được, cần thì ắt có, cần lớn thì lớn, cần nhỏ thì nhỏ, cần cong thì cong.

Diệp Phi sờ đủ thì hôn, hôn không đủ thì cắn, Tả Lộ Dư ngoan bất thường, Tả Lộ Dư còn thở gấp.

Quả thật là báu vật nhân gian.

Trạng thái tâm lý của Diệp Phi như muốn nổ tung.

Cuối cùng.

Diệp Phi trần truồng nằm trên người Tả Lộ Dư.

Bị ăn.

Sau khi trở về từ trên mây, Diệp Phi lười biếng nằm trong lòng Tả Lộ Dư, suy nghĩ rốt cuộc vừa rồi đã xảy ra cái gì?
Rốt cuộc? Đã xảy ra? Cái gì?
Diệp Phi chỉ nhớ rõ, sau khi nàng hôn bụng của Tả Lộ Dư, Tả Lộ Dư bắt đầu đáp lại nàng.

Đáp lại, nàng bị mềm nhũn.

Kĩ thuật của Tả Lộ Dư quá tốt, chỉ vài cái, nàng đã mơ hồ.

Tiếp đó đầu óc nàng bắt đầu rối loạn, sau đó thì nàng...!
Đương nhiên, diễn biến bên Tả Lộ Dư thì như thế này.

Đêm nay Diệp Phi nhiệt tình như vậy, dĩ nhiên cô rất vui, cũng rất hợp tác.

Bị Diệp Phi đè xuống sô pha, cô không phản kháng, hai người làm sao thoải mái thì cứ làm thế.

Cô bị hôn bị hôn, sau không lâu cô muốn mình tự động thủ, và rồi cô tự động.

Suy nghĩ của cô rất đơn giản.

Cô cho rằng, đêm nay Diệp Phi muốn, thụ phía trên.

Vì vậy, Tả Lộ Dư thuận theo nàng.

Diệp Phi nằm rũ rượi, đầu tóc rối bù, nàng vẫn nghĩ không ra nguyên do tại sao, chỉ có thể thở dài trong lòng.

Nàng khẽ gào, uất ức nhích tới, tức giận hỏi: "Tả Lộ Dư, chị là sắt T* sao?"
*Sắt T: Công không cho thụ chạm vào người mình..