Ông Bố Thiếu Soái

Chương 3: Gặp Lại






Hoàng Đào tươi cười chạy ra nghênh đón: "Anh họ, có chút chuyện mà cũng phải kinh động đến anh, chỉ là một thằng ất ơ thôi, anh em em có thể tự mình xử lý, không cần anh phải..."
"Ơ! Anh họ!"
Hoàng Thiên Hổ đi tới cạnh Hạng Tư Thành, nhìn khuôn mặt quen thuộc này, ông ta không khỏi kích động.

Ông ta nghiêm người, đang định quỳ một gối xuống thì lại bị một lực lớn kéo tay lại, dù có cố gắng thế nào cũng không thể khuỵu chân xuống.
Trong mắt Hoàng Thiên Hổ lóe lên một tia hoảng sợ, ông ta lập tức cúi đầu: "Một ngày là quân nhân phương Bắc, cả đời là quân nhân của thiếu soái!"
"Hoàng Thiên Hổ, trung úy đã xuất ngũ của trung đoàn bảy, quân đội phía Bắc, kính chào thiếu soái!"
Ai ai cũng vô cùng kinh ngạc, còn Hoàng Đào thì đã chết trân ngay tại chỗ.
Hoàng Thiên Hổ - người anh họ mà ông ta luôn ngẩng đầu kính phục, bá chủ thành phố Thiên Hải, lại tự xưng là cấp dưới của cậu thanh niên trẻ tuổi trước mặt.
Lúc này ông ta vô cùng trống rỗng, trong đầu chỉ toàn một ý nghĩ “xong đời rồi”.
Hạng Tư Thành nhìn Hoàng Đào với ánh mắt lạnh lùng, khóe miệng lộ ra một tia châm chọc: "Tôi nhớ vừa rồi ông nói là sẽ khiến cho tôi phải quỳ xuống cầu xin kia mà?"
Hoàng Thiên Hổ toát mồ hôi lạnh, kinh hãi nhìn Hoàng Đào.

Ông ta vội vàng tới đây, vì sợ Hoàng Đào sẽ nói những lời công kích tới thiếu soái, nhưng không ngờ lại chậm một bước.

Tên khốn kiếp này, lại dám hạ nhục thiếu soái?

"Từ lúc nào mà cậu lại ăn nói hàm hồ như vậy?!"
“Ông đây phải đánh chết cậu, đồ khốn kiếp”.
Hoàng Đào trên người chi chít vết thương quỳ trên mặt đất, lúc này toàn bộ sự kiêu ngạo khi nãy đều biến mất, ông ta ngẩng đầu nhìn Hạng Tư Thành lắp bắp nói: "Xin...!Xin lỗi!"
"Là tôi có mắt như mù, mong anh rộng lòng bỏ qua cho tôi lần này".
"Thiếu soái, anh thấy thế nào?"
Hoàng Thiên Hổ cúi thấp người, kính cẩn nói.
Hạng Tư Thành lạnh lùng nói.
"Rõ!”
Hoàng Thiên Hổ cúi thấp người hơn, ông ta biết, thiếu soái làm vậy là đã nể mặt ông ta rồi, nếu không, để Huyết Y Vệ ra tay thì người em họ cứng đầu này của ông ta sẽ không chỉ đơn giản là bị rụng mấy cái răng.
Hạng Tư Thành lại đưa mắt nhìn Yên Nhi, đi thẳng tới chỗ Vân Tố Chi, lạnh lùng nói: "Đưa đứa nhỏ cho tôi!"
Ôm Yên Nhi vào lòng, sát nhân máu lạnh giết người không chớp mắt lại trở nên vô cùng dịu dàng.

Nhất thời hai tay anh không biết nên đặt ở đâu: "Con tên là gì?"
Nhìn người đàn ông xa lạ này, Yên Nhi lại có một cảm giác yên tâm đến khó hiểu, cô bé nói nhỏ: "Cháu ...!cháu tên là Yên Nhi, Vân Yên Nhi".
Người phụ nữ đáng ghét đó lại muốn xóa sạch tất cả những thứ đáng lẽ thuộc về dòng họ anh sao?!
"Chú thật sự là bố của cháu sao?"
Nhìn đôi mắt này, trái tim lạnh như sắt thép của Hạng Tư Thành cũng không khỏi nhói lên, anh ôm Yên Nhi vào lòng: "Phải, bố là bố của con”.
"Bố!"
Hạng Tư Thành cứ ôm lấy cô bé như vậy, mặc cho nước mắt thấm đẫm quần áo, khóc mệt rồi, Vân Yên Nhi mới nức nở nói nhỏ: "Bố, con muốn đi tìm mẹ".
"Được!"
"Mẹ đang ở đâu?"
Yên Nhi chỉ vào đường.
Liếc nhìn cậu em họ xa này một cái, Hoàng Thiên Hổ lạnh lùng nói: “Cậu thấy tôi rất lợi hại đúng không?"
Hoàng Đào gật đầu: "Anh là bá chủ thành phố Thiên Hải cơ mà!"
"Nhưng ở trước mặt người đó, ngay cả tư cách xách giày tôi còn không có".
Ông ta chỉ vào bóng lưng đã rời đi của Hạng Tư Thành: “Cậu nên cảm thấy may mắn vì đã không làm chuyện gì quá đáng.

Nếu như đứa bé đó bị thương ở đâu thì toàn bộ thành phố Thiên Hải này sẽ bị chôn vùi trong cơn tức giận của người đàn ông đó".

Lúc này, tại cửa phòng đã bị khóa của Vân Tịnh Nhã, có hai người đàn ông đang dựa vào tường lắng nghe tiếng la hét tuyệt vọng vang lên từ bên trong một cách cực kì tận hưởng.
"Đại ca, cô gái này này quả không hổ danh là người đẹp top 10 thành phố Thiên Hải của chúng ta.

Chỉ nghe tiếng khóc thôi mà em cũng cảm thấy ngứa ngáy hết cả người rồi".
Hai mắt cậu em đột nhiên sáng lên: "Đại ca, ý của anh là..."
Người anh lắc chiếc chìa khóa trong tay: "Chúng ta chỉ là người được đám người Vân Tố Chi mời đến giúp đỡ, cũng không phải tay sai của bà ta.

Giúp đỡ thì đương nhiên cũng phải có thù lao chứ đúng không?"
Một tiếng “cạch” vang lên, Vân Tịnh Nhã gần như đã tuyệt vọng ngẩng đầu lên nhìn, khi thấy cửa được mở, cô lập tức nhìn hai người họ với ánh mắt đầy hi vọng: "Tôi cầu xin hai anh hãy thả tôi ra có được không?"
Hai người chẳng nói chẳng rằng, nháy mắt với nhau, nhìn chằm chằm vào cơ thể Vân Tịnh Nhã một cách trắng trợn.
Cảm nhận được ánh mắt soi mói của hai người, Vân Tịnh Nhã theo phản xạ lấy tay che ngực, đại ca liếm môi: "Em gái, chỉ cần em làm cho bọn anh sướng, anh sẽ đích thân đưa em ra ngoài".
"Anh...!anh muốn làm gì!"
Hai người dần dần tiến lại gần: "Hét đi, càng to bọn anh càng thích, hahaha ..."
Tiếng xé quần áo vang lên, một người phụ nữ như Vân Tịnh Nhã sao có thể là đối thủ của hai người đàn ông, làn da trắng nõn ngày càng lộ ra, cô hét khàn cả cổ, tới khi gần như đã tuyệt vọng thì một giọng nói lanh lảnh vang lên: "Mẹ ơi!"
"Yên Nhi!"
Vân Tịnh Nhã còn chưa kịp vui mừng thì lại nhìn thấy bóng người đang ôm Yên Nhi, sắc mặt cô đột nhiên thay đổi, thốt lên: "Là anh?!"
Năm năm trước, anh một mình sang nước ngoài thực hiện nhiệm vụ, không ngờ lại bị chính người của mình hãm hại, đầu tiên là bị hạ độc sau đó là bao vây, một người liều mạng thoát khỏi vòng vây được một người phụ nữ Hoa kiều cứu.
Cô gái đó đưa anh về nơi ở, băng bó điều trị cho anh.

Nhưng ai mà ngờ trong thuốc độc mà bọn họ cho anh uống lại chứa chất kích dục.


Hạng Tư Thành bị thương nên không thể ngăn được tác dụng của thuốc, chính vì vậy anh đã nảy sinh quan hệ với người phụ nữ này.
Sau một đêm mây mưa, ngày hôm sau khi tỉnh dậy, người phụ nữ đã cứu mạng anh lại bỏ đi không một lời từ biệt.

Hạng Tư Thành không phải là người đàn ông lăng nhăng, nhưng anh phát hiện ra rằng, sau đêm đó, người phụ nữ mà anh mới quen một ngày đó đã chính thức bước vào trái tim anh.
"Này! Mày là ai vậy?"
Hai giọng nói cùng vang lên cắt đứt mạch suy nghĩ của anh, hai anh em bất mãn nhìn Hạng Tư Thành, kiêu ngạo nói: "Mày không thấy anh đây đang làm chuyện trọng đại sao? Mau cút đi!”
Yên Nhi quơ nắm đấm, tức giận nhìn hai người.
"Hửm?"
"Anh đây nhìn trúng rồi, mày ra ngoài cửa trông chừng để anh mượn dùng trước, chờ anh đây chơi xong thì tới lượt mày".
Giọng điệu của gã cứ như đây là điều hiển nhiên vậy.
Vân Yên Nhi ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại.
"Tù Ngưu!"
Những tiếng kêu thét thảm thiết không ngừng vang lên, Vân Tịnh Nhã che miệng nhìn hai người vừa định làm nhục mình bị Tù Ngưu nắm đầu, mặt bê bết máu, hít thở không thông...”
Hạng Tư Thành từng bước đi tới trước mặt bọn họ, lạnh lùng nói.