Ông Bố Thiếu Soái

Chương 9: Sự Ngông Cuồng Của Vân Tố Chi






Vân Tịnh Nhã vừa mới nhậm chức nên vô cùng bận rộn, Hạng Tư Thành cũng không làm phiền cô nữa mà tranh thủ khoảng thời gian rảnh rỗi này đi vun đắp tình cảm với Yên Nhi.
Mối quan hệ giữa hai bố con tiến triển rất nhanh, thậm chí có đêm, Vân Yên Nhi còn phải có bố ôm mới chịu ngủ, chuyện này khiến Vân Tịnh Nhã vừa vui mừng vừa ghen tị.
Hạng Tư Thành cũng đặt đũa xuống gật đầu, đúng vậy, Yên Nhi cũng đã năm tuổi, tính theo tuổi của con bé thì cũng gọi là muộn rồi, nhưng nếu có thể tìm được một trường mẫu giáo tốt để bồi dưỡng thì cũng không đến nỗi quá thụt lùi so với những đứa trẻ cùng trang lứa.
"Không cần! Tôi đã hỏi thử rồi".
Vân Tịnh Nhã nói: "Ở thành phố Thiên Hải, Tinh Quang chính là trường mẫu giáo nổi tiếng nhất từ đội ngũ giáo viên cho tới trình độ giảng dạy.

Quan trọng là cách nơi chúng ta ở cũng không xa.

Ngày tuyển sinh của họ cũng chính là vào hai ngày này.

Tôi cũng hỏi thử rồi, Yên Nhi hoàn toàn phù hợp với các yêu cầu mà nhà trường đề ra".
Vân Tịnh Nhã ngơ ra một lúc, mặt lộ ra vẻ khó xử: "Muốn nhập học thì cần phải có hộ khẩu, nhưng hộ khẩu của Yên Nhi...!vẫn do mẹ tôi đứng tên".
"Dù thế nào cũng không thể trì hoãn việc nhập học của Yên Nhi được.

Hôm nay tôi đã xin nghỉ phép một ngày.

Cho dù phải quỳ xuống cầu xin, tôi cũng phải lấy được sổ hộ khẩu về”.
Một sự quyết tâm hiện trên khuôn mặt Vân Tịnh Nhã.
Vân Tịnh Nhã kinh ngạc nhìn anh: "Anh đi sao? Không được!"

"Trước kia anh từng xúc phạm bà ấy, bà ấy sao có thể đưa sổ hộ khẩu cho anh được".
Hạng Tư Thành đặt bát đũa xuống, cầm quần áo đứng dậy, cười nói: "Cứ yên tâm ở nhà chờ tin tốt của anh đi”.
Hồi còn trẻ Vân Tố Chi đã tích lũy được không ít vốn liếng, nhưng bà ta cũng hiểu một điều, đàn ông chỉ có thể dựa vào tạm thời chứ không thể dựa vào cả đời.

Ngoài việc nhận nuôi Vân Yên Nhi, thì hiện tại, nhà hàng tây âu này chính là chỗ dựa lớn nhất trong suốt quãng đời còn lại của bà ta.
Mà nhà của Vân Tố Chi cũng chính là tầng ba của nhà hàng.
Đi thẳng một mạch từ phía sau tới cửa, còn chưa kịp giơ tay lên gõ cửa, trong nhà đã vang lên những tiếng ồn ào.
Cánh cửa cọt kẹt mở ra, Vân Tố Chi mặc một bộ đồ ngủ, đầu tóc bù xù, miệng ngậm điếu thuốc, khi thấy rõ dáng vẻ của vị khách vừa tới, bà ta kinh ngạc: "Là cậu?"
Sau đó đột nhiên giận dữ: "Tôi chưa tìm cậu tính sổ mà cậu đã tự vác xác tới đây rồi cơ à".
Vừa nói bà ta vừa định túm cổ áo Hạng Tư Thành, nhưng chỉ sau một cái hất tay nhẹ, Vân Tố Chi đã loạng choạng suýt ngã, Hạng Tư Thành lạnh lùng nhìn bà ta: "Nể tình bà là mẹ nuôi của cô ấy nên tôi giữ lại cho bà chút thể diện.

Nhưng đây là lần cuối cùng, nếu lần sau bà còn ăn nói kiểu này thì đừng trách tôi".
"Ra vẻ cái gì! Cậu cũng chỉ là dựa vào một cái ân tình của Hoàng Thiên Hổ thôi, không có sự chiếu cố của ông ta, cậu nghĩ cậu là ai?"
"Tôi không tới để lảm nhảm với bà, sổ hộ khẩu của Yên Nhi ở đâu, mau đem ra đây”.
Vân Tố Chi trợn tròn mắt, đột nhiên nở một nụ cười: "Đang yên đang lành cậu lại tới chỗ tôi là tôi đã thấy là lạ rồi, thì ra là ta có chuyện muốn cầu xin bà đây à”.
Vân Tố Chi dựa vào khung cửa, hai tay chống nạnh đắc ý nói.
Hai mắt Hạng Tư Thành u ám: "Nói điều kiện của bà đi".
"Không được”.
Hạng Tư Thành trực tiếp từ chối, Vân Tố Chi có mục đích gì đương nhiên anh biết.


Khó khăn lắm cuộc sống mới đi vào quỹ đạo, Vân Tố Chi không thể tìm thấy Vân Tịnh Nhã thì không sao, nhưng một khi tìm được cô thì với sự tham lam hám lợi của bà ta, sẽ là cơn ác mộng bám lấy Vân Tịnh Nhã suốt cả cuộc đời.
"Khi nào nghĩ thông rồi thì hẵng tới tìm tôi, đúng rồi, nhân tiện nói với nó một câu, bà mẹ này rất nhớ nó đấy".
Vân Tố Chi hừ lạnh một tiếng, đang định mở cửa thì một bàn tay to lớn đập mạnh một tiếng “bộp” vào cánh cửa, vẻ mặt Vân Tố Chi lập tức thay đổi, bà ta hét toáng lên: "Thằng nhãi ranh này, lẽ nào cậu còn muốn đột nhập vào nhà tôi à?"
Vân Tố Chi thêm mắm thêm muối mắng chửi Hạng Tư Thành, ba người còn lại nghe thấy cũng đồng thanh tham gia.

Ồn ào tới mức đầu Hạng Tư Thành như muốn nổ tung, anh hét lớn: "Câm miệng!"
Tiếng hét to như tiếng chuông khổng lồ khiến màng nhĩ bốn người ong ong.
Vẻ mặt Vân Tố Chi lập tức thay đổi: "Cậu còn dám uy hiếp tôi cơ à?"
"Là của bà đấy, thì sao nào? Chỉ dựa vào cậu thì làm được cái trò trống chứ?"
"Đúng vậy!"
Người phụ nữ mặc áo đỏ nói một cách thách thức: “Một thằng ất ơ thì có bản lĩnh gì cơ chứ?”
Hai người còn lại cũng không chịu thua kém: "Chị em chúng tôi sẽ đứng đây canh chừng.

Chỉ cần thằng ranh này dám bước chân vào cửa một bước, chúng tôi sẽ lập tức kiện cậu ta tội cướp bóc tài sản.

Chồng tôi là người của Cục cảnh sát, cậu ta sẽ bị bắt và tống vào tù ngay thôi".
Vân Tố Chi đắc ý ngẩng đầu nhìn Hạng Tư Thành, trong mắt lóe lên một tia châm chọc, tựa hồ như muốn nói rằng: “Tôi có nhiều người chống lưng như vậy thì một tên vô dụng như cậu có thể làm gì đây?”

"Tỏ ra thần bí cái gì chứ”.
"Bà đây sẽ đợi xem cậu có thể giở trò gì".
"Bà chủ, không...!không xong rồi!"
Người đàn ông ấp úng: "Đột nhiên có một đám cảnh sát ở Cục cảnh sát ập vào nhà hàng, nói là có người tố cáo thức ăn của chúng ta có vấn đề, khiến nhiều người bị ngộ độc thực phẩm nên đuổi hết khách đi rồi.

Bây giờ còn định niêm phong nhà hàng của chúng ta nữa”.
Vân Tố Chi nhảy dựng lên, nhà hàng tây âu này là chỗ dựa duy nhất của bà ta, nếu xảy ra chuyện gì, cuộc đời của bà ta cũng coi như chấm hết.
Bà ta vội vàng nói với một người phụ nữ ở đó: "Bà Trương, chẳng phải chồng bà là lãnh đạo ở cục cảnh sát sao, mau gọi chồng bà tới giúp đi".
Tất cả đều là những nguyên liệu kém chất lượng, tuy rằng khi nấu chín thì không có vấn đề gì, nhưng nếu bị kiểm tra thì lại rắc rối to.
Đối mặt với sự nhờ vả của Vân Tố Chi, bà Trương lúc nãy vẫn còn kiêu ngạo đột nhiên tỏ ra ngượng ngùng: "Chuyện đó...!bà Vân, tôi đột nhiên nhớ ra vẫn chưa đón con.

Tôi phải đi đón thằng bé đây, lần sau lại chơi nhé”.
Một lúc lâu sau, bỗng nhiên vang lên một tiếng cười cợt nhả, ánh mắt giễu cợt của Hạng Tư Thành như một cái tát vô hình vào mặt bà ta, lúc này sắc mặt bà ta vô cùng u ám.
"Hừ! Bà Trương này, chồng bà ta chỉ là một nhân viên hợp đồng của Cục cảnh sát, mà ngày nào cũng khoe khoang là lãnh đạo lớn!"
"Đúng vậy!"
Một người khác cũng phối hợp nói: "Bà Vân, xin lỗi nhé.

Nếu là người của Cục thuế vụ thì chỉ cần một cuộc điện thoại của chồng tôi là có thể khiến bọn họ tới thế nào sẽ phải về thế đấy rồi".
Vừa dứt lời, không gian bỗng rơi vào im lặng.
Vân Tố Chi nhìn người phụ nữ vừa nói đầy hy vọng: "Bà Lý, bà..."
Chỉ trong nháy mắt, đã không thấy bóng dáng bà ta đâu.
"Bà chủ! Người của Cục phòng cháy chữa cháy nói là...!công tác phòng cháy chữa cháy của chúng ta không đạt tiêu chuẩn, yêu cầu chúng ta ngừng kinh doanh ngay lập tức để chấn chỉnh".

Vậy chẳng khác nào cắt đứt đường sống của bà ta.
"Bà Triệu!"
"Lần này bà nhất định phải giúp tôi, nhà hàng của tôi mà bị đóng cửa, thì tôi cũng hết đường sống..."
Vân Tố Chi quay đầu lại, còn chưa kịp nói xong, hai mắt đã trợn tròn, bà Triệu, người vừa rồi vẫn ở bên cạnh bà ta đã biến mất không chút dấu vết.
Vân Tố Chi thất thần dựa vào khung cửa lẩm bẩm: "Xong rồi! Lần này thì xong thật rồi”.
Lúc này, một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên: "Giờ thì bà đã tin những gì tôi nói chưa?"
"Không! Không thể nào!"
Giọng nói gay gắt của Vân Tố Chi vang lên:
"Một tên nghèo hèn như cậu, sao có thể có bản lĩnh lớn như vậy?!"
Vân Tố Chi không dám tin, một tên nghèo hèn mà bà ta luôn coi thường lại có thể có quyền lực lớn tới vậy!
Một người có thể điều động bọn họ tới một cách dễ dàng như vậy phải là nhân vật có quyền hạn tới mức nào?
"Trùng hợp! Đây nhất định chỉ là trùng hợp!"
"Cuộc đời bà đây chưa có sóng gió gì là chưa trải qua, cậu có tin ngày mai nhà hàng của tôi vẫn có thể kinh doanh bình thường không.

Còn về sổ sổ hộ khẩu của con nhóc đó thì cậu đừng có mơ!"
Reng reng……
Một giọng nói kính cẩn vang lên từ đầu dây bên kia: "Thiếu soái, theo chỉ thị của anh, tất cả các ban ngành đều đã nhận lệnh.

Nếu vẫn chưa đủ, chủ phủ thành phố và lực lượng trú phòng vẫn đang sẵn sàng chờ lệnh của anh bất cứ lúc nào!"
Vân Tố Chi giống như thấy sét giữa trời quang, lập tức chết trân ngay lại chỗ.
----------------------------.