Ông Chủ Là Cực Phẩm

Chương 9: Mặt khác của sự lẩn tránh




"Lăng Lạc An, anh có thể đừng tự tiện như vậy không?" Vị công tử đào hoa này thật phiền phức, Nguy Đồng còn chưa quyết định có cho anh ta cơ hội không, anh đã vội vàng áp chế cô. Hết giờ làm không đưa cô đến văn phòng riêng ở câu lạc bộ, thì là lái xe đến nơi không có người, ở trong xe tán gẫu với cô.

Cái tự tin phải có được kia thật khiến người ta không còn gì để nói, cô cũng không thể lần nào đánh anh nhập viện được.

Vì chuyện này, Nguy Đồng luôn muốn tìm Lăng Thái, xin điều về tổ bảo vệ. Nhưng sau khi từ Hồng Kông trở về, cô không gặp anh. Cũng có gọi di động nhưng không gọi được. Cô gặp được Lục Lộ ở ngoài công ty, nghe anh ấy nói, sếp đã đến thành phố B, thời gian này sẽ ở lại đó làm việc.

Về báo cáo công việc hai lần một tuần của cô cứ nói với anh là được.

"Lăng tổng rốt cuộc có nói bao giờ về không?" Nguy Đồng từng hỏi Lục Lộ như vậy, nhưng thái độ đối phương lại có chút kỳ lạ. Ánh mắt nhìn cô dường như có chút tiếc nuối, cái cần trả lời thì không trả lời, chỉ nói chuyện này tạm thời không cần báo cáo cho sếp, bảo cô tự bảo trọng.

Nguy Đồng liếc nhìn anh ta. Nói chuyện ẩn ý như vậy là muốn cô nghe hiểu hay nghe không hiểu?

***

Lăng Lạc An tự quyết định Nguy Đồng là bạn gái của anh đã được hai tháng.

Nhân viên Lăng Thị từ quan sát xì xầm bàn tán thành thói quen than ngắn thở dài đã được hai tháng, Nguy Đồng đã phá vỡ kỷ lục của mọi cô gái từng quen Lăng công tử, trở thành ngôi đầu trước giờ chưa ai làm được.

Chỉ là, mọi người không hiểu chân tướng thật sự.

Chân tướng là, công tử phong lưu nổi tiếng thành phố trong thời gian hai tháng vẫn chưa làm bạn gái mới lên giường được. Cứ kéo dài mãi cuối cùng biến thành bí mật không ai nói ra.

Cuối tuần, hiếm có dịp Lăng Lạc An không bám lấy, Nguy Đồng có chút thời gian rảnh, dùng tiền lương mới lĩnh mời Hình Phong Phong và Tô Sung ăn kem Haagen-Dazs. Không ngờ thứ bọn họ hứng thú không phải là kem.

"Cậu thật sự đang qua lại với Lăng Lạc An?" Hình Phong Phong biết được tin từ người quen làm trong Lăng Thị, nghe xong liền gọi cho Tô Sung, hai người cùng thẩm vấn Nguy Đồng.

"Gần như vậy." Bây giờ Nguy Đồng đã không phiền lòng như trước. Thật ra, Lăng Lạc An đối với cô không tệ. Đại khái là anh có kinh nghiệm phong phú về phụ nữ, ở cùng Lăng Lạc An, hoàn toàn không giống với những người anh em trai cô quen ở đại học.

Cảm giác trước kia luôn khiến cô mệt, cô chưa bao giờ là một cô gái chu đáo, kinh tế cũng không dư dả, không thể bỏ ra điều gì, cũng không biết làm nũng dịu dàng, gặp chuyện chỉ biết dùng bạo lực giải quyết. Sau lần cô xử một anh trong trường, những nam sinh vốn theo đuổi cô cũng biến mất trong gió.

Lăng Lạc An không giống vậy, anh không có bất cứ yêu cầu gì với cô, ngược lại anh luôn cho rằng phụ nữ nên được cưng chiều. Anh sẽ không để cho phụ nữ tiêu tiền, đồng thời vì đã ngắm quá nhiều phụ nữ, sẽ không dễ dàng bị người phụ nữ khác mê hoặc.

Ngoại trừ quá khứ rực rỡ và căn bệnh xấu xa thường xuyên phát tác, các mặt khác anh đều rất tốt.

Nguy Đồng nói xong, đã thấy Tô Sung không nhịn được thở dài, "Vậy còn đối tượng đêm đầu tiên của cậu? Cậu không tìm sao? Mình cảm thấy đây là cả một câu chuyện dài." Không thực tế như dân văn phòng Hình Phong Phong, Tô Sung làm việc ở trường mẫu giáo là một fan của tiểu thuyết ngôn tình, chỉ yêu lãng mạn.

"Cái chuyện không thực tế đó bỏ đi!" Hình Phong Phong nói, "Chi bằng hỏi bọn họ đã tiến triển đến đâu thực tế hơn?"

Chuyện bọn họ nhắc đến Nguy Đồng đều muốn lấp liếm, vội gọi thêm hai phần bánh ngọt, mong bịt miệng được hai người bọn họ.

Ba người vừa ăn vừa nói chuyện, lên kế hoạch bữa tối, Lăng Lạc An rốt cuộc không buông tha cô, gần tối gọi điện cho cô.

"Không phải hôm nay anh đi đánh golf sao?" Nguy Đồng không vui, "Tôi còn phải ở với bạn, anh chơi tiếp đi!"

"Trời sắp tối rồi, còn chơi golf gì chứ?"

"Nói bé thôi, tôi đau đầu." Cứ nghe điện thoại của anh, đầu cô lại đau, "Vậy anh tự kiếm gì chơi đi, tôi không rảnh."

"Em đang ở đâu?" Anh quyết định trực tiếp.

"Tôi ở ngoài..." cô còn chưa nói xong, Hình Phong Phong liền đoạt lấy điện thoại, "Ở Haagen-Dazs phố đi bộ trung tâm thành phố!"

"Cảm ơn!" Anh cười, "Cố kéo dài thời gian đừng để cô ấy đi." Nói xong anh vứt điện thoại xuống, đạp chân ga phóng đi.

Đầu bên kia, Nguy Đồng giơ nắm đấm lên dọa Hình Phong Phong.

"Mình chỉ tính toán cho cậu thôi! Hai người cũng đã hai tháng rồi, đây là thời điểm để bọn mình xem mặt đánh giá giúp cậu!" Hình Phong Phong mở túi trang điểm ra, bắt đầu trang điểm.

"Lại nữa rồi..." Tô Sung trợn mắt nhìn cô, coi như không nhìn thấy.

***

Tối đó, biểu hiện của Lăng Lạc An như một quý ông, lịch sự coi như không thấy cái "nháy mắt đùa" vô tình hữu ý của Hình Phong Phong, vô cùng kiên nhẫn với vô số câu hỏi của Tô Sung. Đến cuối cùng , ngay cả Nguy Đồng cũng kinh ngạc.

Sau khi tạm biệt bọn họ, Nguy Đồng không nhịn được sờ trán anh, "Bệnh rồi?"

"Em mới bị bệnh!" Lăng công tử trừng mắt.

"Không bệnh." Cô kết luận.

"Sao, để lại ấn tượng tốt với bạn em không được ư?" Anh nắm lấy tay cô, kéo cô lại, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, "Một ngày không gặp, em không nhớ tôi sao?"

"Anh muốn nghe nói thật hay là nói dối?"

Anh cắn vành tai cô.

"Anh không thấy phiền à?" Xấu xa quả nhiên là xấu xa...

"Đừng làm ồn, dẫn em đến một nơi." Anh ôm eo cô, đi về bãi đỗ xe.

"Phòng trong câu lạc bộ hay là bên hồ không người?" Nguy Đồng ngáp, đôi mắt đẹp của anh liếc cô một cái, đẩy cô lên xe.

Kết quả cho thấy, cầm thú thỉnh thoảng cũng sẽ có chút nhân tính.

Nơi anh dẫn cô đi là nhà thiên văn.

Vẫn chưa đến thời gian đóng cửa, nhưng bên trong lại không có ai, anh lấy chìa khóa từ tay nhân viên, dẫn cô lên tầng thượng nhà thiên văn - đài ngưỡng vọng.

"Nghe nói đêm nay có mưa sao băng, mắt thường không nhìn thấy, nhưng dùng kính viễn vọng có thể thấy rất rõ đấy."

"Vườn sao băng?" Phim thần tượng cô không xem, nhưng vẫn biết mấy bộ kinh điển.

"Đừng so sánh tôi với Tsukasa[1]." Anh bĩu môi, "Tôi đẹp trai hơn hắn nhiều!"

[1] Tsukasa: tên đầy đủ là Tsukasa Doumyouji, nhân vật nam chính trong phim "Hana Yori Dango" (Con nhà giàu) Nhật Bản. Bộ phim được chuyển thể từ bộ truyện tranh nổi tiếng của tác giả Yoko Kamio.

***

Kết quả đợi ba tiếng đồng hồ, Nguy Đồng không thấy được sao băng, cuối cùng ngủ quên trên tấm thảm nhung ấm áp.

Anh nhìn gương mặt thở đều đều lúc ngủ của cô, nằm nghiêng bên cạnh cô, chống tay lên thái dương, đôi mắt hoa đào kia có nét gì đó không giống với tính cách không nghiêm túc thường ngày của anh.

Ngón tay đưa lên, vạch từ trên trán cô xuống, dừng trên bờ môi đầy đặn.

Anh cúi đầu hôn, nếm thấy vị rượu vang, chua chua ngọt ngọt, dường như chạy dọc xuống tim anh.

Anh hơi nhíu mày, không biết là do không hài lòng với cảm giác bị xâm chiếm, hay là không hài lòng với sự tiếp xúc đơn giản này. Có một luồng khí khô nóng quen thuộc lan tràn từ trong cơ thể anh, anh càng nhíu mày lại. Đổi lại trước kia, anh không thể tưởng tượng được bản thân lại để một cô gái bên cạnh lâu như vậy mà không đụng đến.

Gần đây, dường như thật sự có chút chệch hướng. Cô gái vốn tưởng rằng một hai tuần sẽ tán đổ, vậy mà lại kéo dài thành hai tháng. Mà người đó, hai tháng nay không có chút hành động nào. Đối phương rất cảnh giác, tất cả những gì liên quan đến miếng đất Nam Uyển kia đều bưng bít kín, thậm chí còn trốn sang thành phố B, không có nghĩa là anh không xen vào được.

Một thời gian dài trước đây quả thật là chân thành, nhưng sau này nhìn rõ lại anh không thể không duy trì tiếp sự chân thành ấy. Thời gian lâu dần, đến anh cũng sắp quên mất bộ dạng không chân thành của mình.

Ánh mắt lại nhìn về phía người đang nằm cạnh bên. Người đó trắng trợn để cô gái này bên cạnh anh, chỉ có hai mục đích: giám sát anh hoặc xâm chiếm anh. Cái nào cũng được, anh không quan tâm.

Chỉ là, hai tháng tiếp xúc, cô dường như không giống với những gì anh tưởng tượng. Anh thậm chí không nhìn rõ những biểu hiện khác nhau đó là giả dối hay chân thật.

Có lẽ cô không phải người trong cuộc, nhưng lúc người đó đi Hồng Kông có dẫn theo cô bên cạnh, đồng nghĩa với tuyên bố cô là một người trong cuộc.

Có lẽ, anh nên dừng ở đây, sau khi có được cô, không có những suy nghĩ kỳ quái đó, có thể anh sẽ thấy rõ ràng hơn...

Lăng Lạc An cúi đầu, nuốt trọn môi Nguy Đồng, theo bờ môi mềm mại thêm một chút lực, cuối cùng trượt vào kẽ răng cô.

Đầu lưỡi chậm rãi quấn lấy, anh lật người, đè lên cô.

Cái đè đó khiến Nguy Đồng bừng tỉnh, đẩy vai Lăng Lạc An ra, chỉ một đẩy đó đã giúp cô lấy lại hơi thở của mình. Chuyện đó khiến anh bực bội, vô thức tăng thêm lực trên tay, nâng cằm cô lên rồi lại nuốt trọn môi cô, đưa lưỡi vào sâu trong miệng cô.

Phối hợp với đó là những ngón tay nhẹ nhàng thuần thục từ từ luồn vào trong áo, men theo eo hướng lên trên. Không giống với sự mềm mại của những cô gái khác, eo cô rất săn chắc, những cơ bắp nhỏ vì cuống lên mà càng cứng lại.

Nguy Đồng một mực giãy dụa, giống những lần trước, thông thường cô chỉ cần xuất chiêu mười giây, Lăng Lạc An liền vì "thân thủ vô địch" đó mà buông cô ra. Nhưng hôm nay, anh không hề buông tay.

Mười giây, hai mươi giây, ba mươi giây... môi Nguy Đồng vẫn trốn không thoát, thân thể cũng trốn thoát nổi. Ánh mắt anh tối dần, hơi thở trầm hơn , cho đến khi thấy trong mắt cô có chút dị thường mới bừng tỉnh.

Anh bị một đấm, một đá mà ngã sang một bên, trong tiếng thở dốc, Nguy Đồng nhanh chóng đứng dậy, ngây ra nhìn anh.

Lăng Lạc An nằm đó nhìn người phía trên, bỗng nhiên nhếch miệng trêu đùa, "Sớm biết lúc em vừa tỉnh dậy yếu như vậy, tôi sẽ chọn cơ hội này tiếp cận em nhiều hơn!" Đúng rồi, có một số chuyện bây giờ không nên cho cô biết.

Nguy Đồng rốt cuộc không hoài nghi, đá thêm cho anh một cái, xoay người chỉnh lại quần áo.

***

Nguy Đồng gặp lại Lăng Thái vào đêm trước Giáng sinh. Hôm đó Lăng Lạc An dẫn cô về nhà ăn cơm, mở tiệc buffet tại căn nhà kính bên cạnh biệt thự. Đến đây nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên cô bước vào nơi này.

Đêm đó Nguy Đồng gặp không ít họ hàng Lăng gia, có mấy người đều là những gương mặt quen thuộc gặp tại công ty.

Giống như Lăng Thái, bọn họ cũng không ở Lăng gia, nhưng xem ra quan hệ với Lăng Lạc An cũng không tồi. Nguy Đồng ngẫm lại, cảm thấy cũng phải, có thể nhận lời mời đến Lăng gia dùng cơm, cơ bản đều từ phe công tử.

Mẹ của Lăng Lạc An không xuất hiện, nghe nói bà rất ghét mùa đông, hàng năm đến mùa thu, đều dẫn theo Lăng tiểu thư đến châu Úc nghỉ dưỡng, cho đến đầu hè năm sau mới trở về.

Bởi vậy, bà cũng không ăn Tết trong nước. Cách nghĩ của người có tiền, Nguy Đồng thực khó lý giải. Đối với cô mà nói, ngày mong đợi náo nhiệt nhất trong năm chính là Tết âm lịch. Cả nhà lớn nhỏ đều được nghỉ, có lì xì, có bữa cơm tất niên đầy ắp, trên phố đâu đâu cũng có trẻ em đốt pháo, cả nhà vui vẻ quây quần quanh mâm cơm sum vầy là chuyện vui vẻ nhất.

Suy nghĩ của Nguy Đồng bị bầu không khí đột nhiên im lặng cắt đứt.

Những người vây quanh Lăng Lạc An và mấy người bên cạnh cô đều quay đầu nhìn về phía cửa.

Nguy Đồng quay lại, trước cánh cửa kính trong đêm trăng có một người đàn ông cao lớn, tuấn tú thanh nhã. Bên trong chiếc áo măng tô màu đen, anh chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng, anh không đeo cà vạt, bộ dạng thoải mái, không khí náo nhiệt vì thế mà yếu bớt một nửa.

Ánh mắt lạnh lùng liếc nhìn Nguy Đồng, lông mày của người đàn ông nhíu lại.