Ông Xã Anh Là Ai

Chương 4




Chương 3

Ly dị, không ly dị, ly dị, không ly dị…

Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ đang ngồi rút thăm trong văn phòng chói lóa sắc vàng, hào quang vạn trượng của mình. Đừng trách cô lại đem việc quan trọng thế này ra rút thăm, phải biết trong cuộc đời có nhiều việc may mắn đóng vai trò rất quan trọng. Chẳng hạn cô vừa nhắm mắt lại đã xuyên không tới đây, mở mắt ra phát hiện giấc mộng đẹp phấn đấu trong ba mươi năm là chồng con đầy đủ đã thành hiện thực, đó không phải là vận may chó cắn thì còn là gì?

Huống hồ con gái cô lại đẹp như vậy, như búp bê Barbie đắt giá, cho dù sờ một tí đã thấy mềm mại lắm rồi, thơm lắm rồi, chỉ muốn nâng niu trong tay, hôn thật đã, lại cắn một cái. Choáng, sao càng nói càng cảm giác giống bánh bao vậy.

Chỉ vì con gái đáng yêu thế này, cô cũng không muốn ly hôn. Nhưng…

“Tổng biên tập, luật sư Quang ở phòng pháp vụ công ty Vân Thượng gọi điện đến tìm chị”, trợ lý tổng biên tập nối máy cho cô.

Hạ Thiên Thụ nghịch hai xấp giấy trong tay, nhấc máy, “Chào anh, tôi là Hạ Thiên Thụ.”

Trong điện thoại nói rất rõ ràng, “Chào cô, tôi là luật sư Quang Quang ở phòng pháp vụ công ty Vân Thượng, được sự ủy thác của tổng giám đốc Viên Dã, tôi gọi đến để bàn bạc với cô về đơn ly hôn. Tổng biên tập Hạ, hôm qua cô nói về tòa soạn lấy con dấu, đến giờ vẫn chưa thấy quay lại, xin hỏi, có phải cô không muốn ly hôn không? Ừm, thực ra tôi rất hiểu, rất nhiều người phụ nữ đều không nỡ xa người đàn ông như tổng giám đốc Viên…”

Cụp!

Thiên Thụ ném điện thoại xuống, lấy con dấu rồi đứng bật dậy.

Cô ghét nhất là ai khinh thường cô! Cái gì mà không nỡ? Cô chẳng qua là mới gặp người đàn ông đó một lần, có gì mà không nỡ? Chẳng lẽ vì anh ta hơi đẹp trai thì tất cả phụ nữ đều phải quỳ gối dưới gấu quần tây của anh ta hay sao? Hừ, Hạ Thiên Thụ cô phải cho anh ta nhìn rõ, thế nào gọi là mỹ nữ thời đại mới, thế nào gọi là tổng biên tập Hạ tác phong nhanh nhẹn!

“Vèo” một cái phóng ra ngoài, Đồng Tiểu Vi đứng ngoài nghe ngóng lập tức hét lên, “Không hay rồi, tổng biên tập sắp ly hôn rồi!”

Rầm rập…

Không biết từ đâu xuất hiện một đám phụ nữ, lập tức vây quanh Hạ Thiên Thụ.

Giống như lúc nãy cô về tòa soạn, họ đứng thành hai hàng, mấy bà cô nước mắt lưng tròng, tỏ ra tủi thân vô cùng.

“Tổng biên tập, cô không thể ly hôn được! Cô ly hôn rồi tòa soạn của chúng ta sẽ sập tiệm mất!”

“Tổng biên tập, cô ly hôn rồi tổng giám đốc sẽ thu hồi tòa soạn, cả trăm người chúng tôi sắp hít không khí mà sống mất thôi!”

“Tổng biên tập, chúng tôi trên có mẹ già dưới có con nhỏ, cô không thể nhẫn tâm thế được!”

Khiến Hạ Thiên Thụ sợ hãi lùi lại một bước, suýt nữa thì lăn xuống cầu thang.

Khoa trương hơn nữa là hai cô cậu bé lần trước tặng hoa cho cô, nước mắt nước mũi đầm đìa lem nhem, gào rõ to với Thiên Thụ, “Dì Thiên Thụ, bọn con đói!”

Vù…

Hạ Thiên Thụ như bị châm hỏa tiễn vào mông, luồn một mạch ra khỏi vòng vây của dân chúng. Trễ chút nữa là cô sẽ bị chết đuối trong biển nước mắt nước mũi của chúng mất! Lại còn hét “bọn con đói” nữa chứ, choáng, cô thành nhà tư bản lột da hay sao? Nhưng Thiên Thụ ghét nhất bị người ta xem thường, không lẽ cô ly hôn với tổng giám đốc Viên kia thì không sống nổi thật ư?

Giữ quyết tâm ly hôn, Thiên Thụ phóng thẳng đến công ty Vân Thượng.

Đừng thấy cô chỉ biết “Vu hồi đả kích pháp”, cô vẫn còn dũng khí làm việc nghĩa đó. Không thể để bọn họ núp trong khe cửa xem thường cô được!

Vào đại sảnh, cô nàng tiếp tân lập tức ngọt ngào chào cô, “Chào cô, hoan nghênh đến công ty Vân Thượng. Xin hỏi cô tìm ai?”

“Chào cô, tôi tìm luật sư Quang Quang phòng pháp vụ.”

“Luật sư Quang Quang đúng không ạ? Xin hỏi quý danh và nghề nghiệp của cô, cô là khách quen về nghiệp vụ của công ty phải không?”, cô tiếp tân thái độ rất thân thiết.

Thiên Thụ cũng mỉm cười đáp, “Ồ, tôi là Hạ Thiên Thụ ở tòa soạn tạp chí ‘Phụ nữ online’, luật sư Quang Quang nói có việc cần bàn với tôi.”

“‘Phụ nữ online’? Hạ, Thiên, Thụ?!”, cô tiếp tân nghe tên này thì lập tức vẻ mặt thay đổi.

Thiên Thụ gật đầu, “Đúng.”

Vẻ mặt cô nàng không còn ngọt ngào mà phức tạp như thể gặp ma, lén lút nhìn cô rồi chỉ bên cạnh, “Luật sư Quang Quang họp ở tầng 27, cô lên tìm anh ấy đi.”

“Được, cảm ơn”, Thiên Thụ gật đầu.

Vừa đi mấy bước đã nghe phía sau xì xầm, “… Thật đó thật đó, tớ gạt các cậu làm gì, chính là cô ta… đúng thế mà! Tổng giám đốc thật không có mắt nhìn! Cô ta đến đó rồi… Thế à thế à? Có kịch hay xem rồi…”

Thiên Thụ quay phắt lại, cô nàng tiếp tân gác máy điện thoại ngay tức khắc.

Ha ha ha, nói xấu sau lưng cô à? Nhớ năm nào cô và Đồng Tiểu Vi là chuyên gia bàn tán sau lưng thế này. Nhưng hiện giờ cô không rảnh đấu với cô tiếp viên kia, mau chóng lên tầng 27 thôi.

Tầng 27 yên lặng đến mức như muốn chảy cả nước ra.

Hạ Thiên Thụ giẫm trên tấm thảm dài, cảm thấy mình như bước vào một thế giới không có âm thanh. Có cần khoa trương thế không? Cũng may, tấm biển lớn bằng đồng màu vàng đề phòng họp tầng 27 đã ở phía trước, rực rỡ chói lọi thế kia thì mù cũng nhìn thấy. Thiên Thụ bước thẳng tới đó.

Cửa phòng khép hờ.

Bên trong đang họp? Hay kết thúc rồi?

Thiên Thụ tò mò định thò đầu vào trong nhìn.

Trong tích tắc, đờ người.

Dưới ánh sáng, người đàn ông đó đang ngồi trên chiếc ghế da lưng tựa cao màu đen.

Sắc đen của chiếc ghế da và ánh sáng trắng rực rỡ bên ngoài giao hòa, làm nổi bật bóng dáng cao ráo đó. Tuy anh chỉ ngồi thẳng lưng ở đó, bộ âu phục màu xám bạc được cắt may khéo léo tôn lên vóc dáng cao lớn khỏe mạnh của anh, mái tóc đen nhánh như ngọc đen, gương mặt nhìn nghiêng tuyệt mỹ, hàng lông mày rậm, và cả rèm mi dài khẽ lay động như chiếc quạt lông vũ trong ánh sáng. Chóp mũi anh rất thẳng, khi anh khẽ mím đôi môi mỏng…

Hạ Thiên Thụ rất kém cỏi nuốt ực nước bọt.

Con gái đẹp như thế, chính là vì bộ gene trước mặt đây! Gene siêu nhân! Hạ Thiên Thụ hoàn toàn bị người đàn ông đó phóng điện đứng hình, đứng trước cửa phòng họp quên hết mọi thứ, vừa định cố gắng nhớ lại vì sao mình tới đây thì trong phòng bỗng vang lên một giọng nói vô cùng quyến rũ.

“Tổng giám đốc, chúng ta nên cắt giảm số tiền vô tác dụng kia, đầu tư số vốn có hạn vào nơi có thể mang lại lãi vô hạn”, một giọng đẹp và quyến rũ, “Như thế Vân Thượng của chúng ta mới có thể cùng phát triển, chứ không biến thành cơ cấu từ thiện trong mắt một số người. Anh nói xem có phải không, tổng giám đốc?”

Tiếng gọi “tổng giám đốc” cuối cùng, âm đuôi cao lên, ngọt ngào gợi cảm, lượng đường trong đó vượt quá mức cho phép, nếu ai dám nuốt xuống thì bảo đảm ngày mai sẽ mắc bệnh tiểu đường giai đoạn cuối.

Oa, lẽ nào… lẽ nào cô gặp may, bắt quả tang gian tình công sở?

Thiên Thụ bỗng thấy đèn trong đầu sáng bừng, không kìm được len lén bước vào đứng trước cửa phòng họp một cách rất tiểu nhân.

Quá thể!

Bộ đầm màu đỏ tươi, ôm trọn những đường cong quyến rũ và đầy đặn, cặp đùi trắng nõn, mịn màng tới nỗi giống đậu phụ mới ra lò, trên bàn chân là đôi giày cao gót mười phân, gót giày nhọn có thể xiên được cả thịt, mái tóc xoăn dài, tôn lên bóng dáng đẹp đẽ nhất. Đúng là kiểu trang điểm ăn vận của một cô nàng hư hỏng tiêu chuẩn!

Thiên Thụ đứng ngoài, trong lòng không kìm được thở dài.

Khi vai phụ không chuyên nghiệp thì cũng phí thật, từ xưa tới nay tiểu thuyết Đài Loan trong các tạp chí có bao nhiêu nữ phụ có tạo hình như vậy, lẽ nào cô không thể bỏ công sức làm cho khác đi một chút được à? Chẳng hạn tạo hình đáng yêu, chí ít làm nam chính “đứng hình” rồi lại cho anh ta bất ngờ? Thế thì chưa biết chừng anh ta còn có thể động lòng, rồi cứ thế mà “đóng phim” với nhau, chẳng trách hiện giờ cho dù có cởi sạch thì đối với anh ta mà nói, cũng chẳng qua là một tảng đậu phụ trắng bóc mà thôi!

Nguồn ebooks: http://www.luv-ebook.com

Quả nhiên đại mỹ nữ quyến rũ gõ đôi giày cao gót õng ẹo tiến tới, muốn tạo một đường cong chữ “S” với tổng giám đốc. Boss Viên đang cúi đầu xem văn kiện cũng không thèm nhếch mi mắt lên, từ trong kẽ răng phát ra hai chữ, “Đứng yên.”

Cạch!

Đại mỹ nữ lập tức một chân trước, một chân sau, một chân còn đứng trên mười phân, chân kia vẫn còn lơ lửng trong không trung.

Boss Viện nhẹ nhàng gập văn kiện trong tay, vô cùng nho nhã đẩy ghế của mình ra, sau đó bước đến cạnh Lâm mỹ nữ đang tung tẩy một chiếc giày cao gót, dùng đôi mắt sắc lạnh có chút cười cợt lướt qua gương mặt xinh đẹp vô cùng của cô ta, tiếp đó hơi chồm đến bằng một tư thế vô cùng thanh lịch…

Mặt anh kề sát mặt cô ta.

Chóp mũi của anh sắp chạm vào mũi cô ta, đôi môi anh sắp đụng vào đôi môi đỏ của cô ta!

Hạ Thiên Thụ bên ngoài siết chặt nắm tay.

Gian tình ơi gian tình! Hóa ra đây gọi là gian tình nơi công sở! Cô chỉ nhìn thấy Đan Lâm viết trong tạp chí, hôm nay khó khăn lắm mới thấy truyền hình trực tiếp, đúng là may mắn! Tiếc rằng cô không mang theo máy ảnh chuyên nghiệp, nếu không nhất định sẽ chụp lại tư thế gian tình tiêu chuẩn, mang về làm hình minh họa cho Đan Lâm, nhất định là siêu chuẩn!

Máy ảnh không có, nhưng điện thoại di động thì có!

Tổng biên tập Hạ nhà ta vô cùng chuyên nghiệp móc ngay điện thoại trong túi áo ra, sẵn sàng chụp ảnh mà không hề nhớ đối tượng gian tình đó rõ ràng là chồng của mình, ôi trời.

Đang chuẩn bị rình hai người họ hôn nhau thì sẽ bấm nút ngay, đại mỹ nữ trong phòng họp cũng căng thẳng tới mức tim như sắp ngừng đập, nhìn gương mặt Boss Viên càng lúc càng áp sát, đại mỹ nữ định nhắm mắt, đón nhận nụ hôn mê đắm…

Soạt…

Môi Boss Viên sượt qua tóc cô ta, biến mất. Bằng một tư thế rất tao nhã, từ bên chân cô ta giơ lên, nhặt một tờ giấy A4 trắng tinh lên, búng một cái nhẹ nhàng, giọng lạnh nhạt, “Đừng lãng phí tài sản của công ty.”

Rầm!

Đại mỹ nữ ngã xuống.

Rầm rầm!

Hạ Thiên Thụ cầm điện thoại di động đứng ngoài cửa cũng đâm sầm vào cánh cửa phòng họp.

Boss Viên ơi là Boss Viên, anh đúng là điển hình tiết kiệm tiêu chuẩn! Tại sao giải thưởng Lao Động 1-5 không dành cho anh? Lúc này mà lại trách lãng phí tài sản, anh phải hôn đi chứ! Ôi trời, mất công cô cầm điện thoại nãy giờ, tay tê nhức hết rồi.

Tổng biên tập Hạ Thiên Thụ vẩy vẩy cánh tay bằng một tư thế vô cùng oán hận, ai ngờ điện thoại nhỏ màu trắng đó rất trơn, nhẹ nhàng văng đi! Cạch…

Với một đường cong đẹp vô cùng, như mang theo đôi cánh quyến rũ, giống một ngôi sao băn, giống một thiên thần, như một con bướm tao nhã, bay vào trong phòng họp…

Cách…

Rơi ngay xuống trước mặt Boss Viên, tan tành.

Bạn Hạ nhà ta hít một hơi lạnh.

Đứng lên, xoạc cẳng, chuẩn bị chạy.

Cửa phòng họp lập tức vang lên một giọng nói, giọng nói dễ nghe ấy đang gọi tên cô rõ ràng, “Hạ, Thiên, Thụ. Đứng lại!”.