Ông Xã, Mau Ký Tên Ly Hôn

Chương 37: Anh sẽ thương yêu em cả đời




Suy nghĩ đến những điều đó, cô liền dùng toàn bộ sức lực đẩy anh ra: "Đừng có đóng kịch ở trước mặt tôi nữa, nhìn dáng vẻ này của anh, tôi cảm thấy thật ghê tởm."

Vốn đã đang tức giận khi thấy cô sinh sự vô cớ, lại nghe thêm câu này của Duẫn Nặc, đuôi lông mày của Tần Mạc càng vểnh lên cao.

"Em lặp lại lần nữa xem?". Anh đen mặt, nhìn chằm chằm người đang giãy giụa không ngừng trong ngực mình, ánh mắt vừa sắc bén lại âm trầm.

Duẫn Nặc hếch cằm, đang chuẩn bị lặp lại lời nói vừa rồi, nhưng nhìn thấy sắc mặt đang tối lại của người đàn ông bên cạnh, liền khiếp đảm ngậm miệng lại.

Cô cảm thấy không được tự nhiên, muốn giữ một khoảng cách với anh.

Nhưng Tần Mạc không cho, cánh tay dùng lực, ôm lấy cô thật chặt, anh cúi đầu, nắm lấy cằm của cô để cô nhìn thẳng vào mắt mình: "Lục Duẫn Nặc, anh cảnh cáo em một lần cuối cùng, đừng khiêu chiến cực hạn của anh, chọc giận anh em sẽ không kham nổi hậu quả đâu."

Anh lạnh lùng như vậy khiến cho Duẫn Nặc cảm nhận được vô cùng rõ ràng, quả thật không sai, cái dáng vẻ này của anh cùng với Tần Mạc của ba năm sau giống nhau như đúc.

Thật sự cô có chút sợ anh, nhưng chẳng lẽ lại phải ở nơi này sao?

Nơi này, nắm giữ rất nhiều kí ức, đó chính là cơn ác mộng của trí nhớ và nỗi thống khổ của cô trong suốt ba năm dài đằng đẵng, muốn cô sống ở nơi này với anh, so với sống trong địa ngục còn gian nan hơn nhiều.

Không, cô kiên quyết không thể sống ở nơi này được.

"Đi, anh dẫn em lên trên gác xem một chút."

Thấy cô đã an phận, anh cau mày, dắt tay của cô đi lên trên lầu.

Đột nhiên Duẫn Nặc giống như tượng gỗ không có có sinh mạng, tựa như đứa trẻ để anh dắt đi.

"Đây là phòng của chúng ta, có thích không?". Đẩy cửa phòng ngủ chính ra, Tần Mạc liền liếc mắt sang hỏi Duẫn Nặc ở bên cạnh.

Ánh mắt của cô lúc này trống rỗng, mặt cũng trắng bệch ra.

Tựa hồ, không nghe rõ Tần Mạc đang nói cái gì.

Thấy sắc mặt của cô không tốt, anh hơi nhíu mi lại, đưa tay đặt lên trên trán cô sờ sờ: " Em không bị bệnh, tại sao sắc mặt lại kém như vậy?"

Thấy cô vẫn ngơ ngẩn không trả lời mình, anh vô cùng sốt ruột, lắc lắc cánh tay của cô, mặt đối mặt với mình: "Duẫn Nặc, nhìn anh."

Nghe thấy thế Duẫn Nặc chậm rãi ngước mắt lên, đón nhận ánh mắt sâu không thấy đáy của anh.

Nhưng cô vẫn không nói lời nào, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, để cho người bên cạnh không khỏi sinh ra đau lòng.

"Thế nào? Có chỗ nào không thoải mái? Anh đưa em đến bệnh viện nhé?"

Duẫn Nặc lập tức giật mình, ra sức lắc đầu nói: "Tôi không sao mà."

Cô đáp xong liền xoay người muốn đi, ai ngờ lại bị Tần Mạc kéo lại, ôm vào trong ngực, anh cúi đầu, khẽ nói thầm bên tai cô:

"Tiểu Nặc, anh không biết tại sao em lại chán ghét anh đến vậy, anh thừa nhận, trước kia anh cũng rất chán ghét em, kể cả sau khi kết hôn, anh vẫn không có cảm giác gì với em cả."

"Nhưng anh phát hiện sau khi chúng ta chung sống một thời gian, có thứ tình cảm= khó diễn tả được phát sinh trong anh."

"Anh không nói, đó là yêu, anh chỉ muốn nói cho em biết, nếu đã kết hôn, thì chúng ta nên sống thật tốt với nhau!"

"Sau này, anh sẽ tận lực lấy em là trung tâm, cố gắng yêu thương em, chiếu cố em, cả đời."

Cả đời.

Nói thật hay, thật dễ nghe.

Làm cho Duẫn Nặc cũng phải cảm động đến rơi nước mắt.

Cô cũng sẽ không nói cho anh biết, mặc dù trong lòng còn có anh nhưng những ngày tiếp theo này, cô sẽ tìm mọi cách để ly hôn cho bằng được.

Cô sẽ hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của anh.

Cả đời này cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với anh nữa.

Tần Mạc buông cô ra, đau lòng lau nước mắt trên mặt cô, giọng nói cũng hòa hoãn hơn trước: "Chuyện trước kia, cứ để cho nó qua đi! Từ nay về sau, em chính là duy nhất, anh sẽ cố gắng thương yêu em cả đời."