Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 1169: Xem thường như vậy



Dịch & Đề tự: NguyenDzung
Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

Bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Chân Linh Vương hảo đãi ân tình.

"Mục trưởng lão, Hàn Lập là huynh trưởng Nhạc Nhi, ngươi sao có thể đối xử vô lễ như vậy, nếu để Hoang tộc khác biết được, chắc chắn chế giễu đạo đãi khách của Thiên Hồ tộc chúng ta. Ngươi xuống trước đi, ta tiếp đãi vị Hàn đạo hữu này." Nam tử áo trắng thản nhiên nói với lão giả áo xám.

"Tộc trưởng, tình huống Nhạc Nhi hiện tại. . . Người này xuất hiện ở Bát Hoang sơn bây giờ, nhất định dụng ý khó dò, có mưu đồ khác, không thể không đề phòng. . ." Lão giả áo xám biến sắc, vội vàng nói.

"Ta tự có chủ ý, ngươi xuống trước đi." Nam tử áo trắng khoát tay ngắt lời lão giả áo xám.

"Vâng." Lão giả áo xám vẫn còn không cam lòng, trừng mắt nhìn Hàn Lập rồi mới đi ra ngoài.

"Hàn Lập, nhiều năm không gặp, không ngờ ngươi tiến cảnh tu vi nhanh như vậy, thật là hiếm thấy." Nam tử áo trắng quay người nhìn Hàn Lập, đánh giá trên dưới một phen, mỉm cười nói.

"Liễu Thanh tộc trưởng khách khí, chút thực lực ấy sao có thể lọt vào pháp nhãn của ngươi." Hàn Lập chắp tay đáp lại.

"A, ngươi biết tên của ta?" Mặt Liễu Thanh lộ vẻ hơi kinh ngạc.

"Ngẫu nhiên nghe người ta nhắc qua." Hàn Lập không muốn nói ra sự tình ở Hôi giới, hời hợt nói.

"Mục trưởng lão có vài vị con cháu bị tu sĩ Nhân tộc giết chết, nên oán hận rất sâu đối với tu sĩ Nhân tộc, hơn nữa bây giờ Nhạc Nhi bận tu luyện một môn bí thuật để ứng đối Huyết Tự đại hội sau này, can hệ trọng đại, Mục trưởng lão lo lắng sẽ loạn, cho nên mới có hành vi quá kích như vậy, mong ngươi thứ lỗi một hai." Liễu Thanh cũng không truy vấn, hơi gật đầu nói ra.

"Tại hạ sao dám." Hàn Lập lắc đầu nói.

"Dù Mục trưởng lão nói chuyện bộc trực, nhưng cũng là tình hình thực tế. Hàn Lập, Nhạc Nhi đã không còn là Nhạc Nhi trước kia, nói thật với ngươi, nàng thân mang huyết mạch chí cao của Thiên Hồ tộc, đến lần Huyết Tự đại hội tới, càng thêm một bước lên trời. Hàn đạo hữu ngươi mặc dù là huynh trưởng Nhạc Nhi, nhưng đó là chuyện cũ lúc phàm trần, mà ngươi chỉ là một tu sĩ Nhân tộc, so với Nhạc Nhi chung quy không cùng một thế giới, ngươi có thể hiểu rõ chứ?" Liễu Thanh đột nhiên chuyển đề tài câu chuyện, hai mắt chăm chú nhìn Hàn Lập, chậm rãi nói.

Hàn Lập nghe lời này, tuy thần sắc trên mặt như thường, nhưng trong lòng lại có cảm giác tức giận đến hộc máu.

Thì ra Liễu Thanh và lão giả áo xám kia đều xem mình là loại người thấy Liễu Nhạc Nhi phát đạt, dựa vào quan hệ trước kia, ý đồ tới cửa đòi một chỗ tốt giống như ăn xin.

Lại nói, từ khi bước vào tu tiên giới đến nay, hắn chưa bao giờ bị người ta xem thường như vậy.

"Ngươi tình hình trước mắt không ổn, ở cửa thành xung đột với Khánh Viên tộc, thân phận sắp bại lộ, tìm Nhạc Nhi cầu cứu cũng là chuyện thường tình, nhưng hiện tại Nhạc Nhi cần chuyên tâm tu luyện, không thể để ngoại vật quấy nhiễu. Như vậy đi, ta có thể đặc cách cho ngươi chờ đợi ở chỗ Thiên Hồ tộc này, đến khi tô chức Huyết Tự đại hội. Trong khoảng thời gian này, chúng ta sẽ bảo đảm an nguy cho ngươi. Nhưng sau Huyết Tự đại hội, vẫn xin ngươi lập tức rời Bát Hoang sơn. Đương nhiên, nếu ngươi còn có yêu cầu gì thì có thể nói, chỉ cần ngươi cam đoan, ngày sau tuyệt không dây dưa với Nhạc Nhi. . ." Liễu Thanh thấy Hàn Lập nhất thời không nói, cho rằng hắn đang toan tính, liền tiếp tục nói.

"Liễu tộc trưởng lo lắng dư thừa, Hàn mỗ tu vi dù không cao, nhưng chưa bao giờ tham lam đồ của người khác, an toàn của ta, cũng không cần quý tộc lo lắng, Hàn mỗ lần này gặp mặt Nhạc Nhi, đơn thuần chỉ ôn lại chuyện cũ. Còn về sau chúng ta sẽ gặp hay không thì mặc ý trời, cáo từ!" Hàn Lập tính khí dù tốt đến mấy cũng không thể nhẫn nại tiếp, lạnh giọng cắt ngang lời Liễu Thanh, sau đó trực tiếp đi ra ngoài.

Liễu Thanh khẽ nhăn mày lại, trong mắt hiện lên vẻ tức giận, tay áo hơi động, như thể muốn làm cái gì, sau một khắc chợt dừng lại, nhìn ra phía ngoài.

Mặc dù Hàn Lập đang đi ra bên ngoài, hơn nửa tâm trí vẫn đặt ở sau lưng, cảm giác được cử động Liễu Thanh, hắn cũng nhìn bên ngoài, dừng bước chân lại.

Đúng lúc này, hai bóng người từ bên ngoài đi vào.

Một người trong đó là Lợi Kỳ Mã, người còn lại là một vị nam tử trung niên mặc trường bào trắng như tuyết, mặt như ngọc, mày kiếm mắt sáng, thật sự tuấn lãng bất phàm, chính là Bạch Trạch Chân Linh Vương.

"Vương thượng! Sao ngài sao lại tới đây? Vì sao không thông tri hạ thần, an bài chu đáo tiếp đón." Liễu Thanh bước nhanh nghênh đón, cung kính nói với nam tử trung niên mặc tuyết bào kia.

"Vương thượng. . ." Hàn Lập khẽ giật mình, lập tức lập tức minh bạch thân phận nam tử trung niên mặc tuyết bào, sắc mặt hơi tái nhợt.

Sở dĩ hắn đến Thiên Hồ tộc vì tìm hiểu thực lực vị Chân Linh Vương này, xem có nên quyết định theo Lợi Kỳ Mã đến gặp không, nào ngờ hắn còn chưa có bất kỳ thu hoạch gì bên này, đối phương đã tìm đến tận cửa.

Hàn Lập nhìn nam tử trung niên mặc tuyết bào trước mặt, trên người đối phương không tản mát khí tức cường đại, nhưng trong lòng hắn vẫn có những cảm giác sợ hãi khó hiểu.

Tình huống như vậy, Hàn Lập chỉ cảm nhận trên thân một số ít người như Âm Thừa Toàn, Giải Đạo Nhân sau khi thức tỉnh hay Ma Chủ.

"Liễu tộc trưởng không cần đa lễ, lần này ta tới vì một việc riêng, không cần để ý nhiều nghi thức xã giao như vậy, sự tình ta tới đây, ngươi cũng đừng nói với người khác." Bạch Trạch từ tốn nói.

"Vâng, không biết vương thượng tới đây có chuyện gì? Hạ thần lập tức đi thực hiện." Liễu Thanh nghe vậy hơi biến sắc, sau đó lập tức nói.

"Việc này cũng không liên quan gì đến Thiên Hồ tộc, ta tới gặp vị Hàn tiểu hữu này." Bạch Trạch nhìn về phía Hàn Lập, khóe miệng lộ vẻ tươi cười.

Liễu Thanh nghe câu nói này, hơi sững sờ, ngạc nhiên nhìn Hàn Lập.

"Tại hạ Hàn Lập, tham kiến Bạch Trạch tiền bối." Hàn Lập lườm Lợi Kỳ Mã một cái, sau đó chắp tay thi lễ với Bạch Trạch.

Trên đường đến Bát Hoang sơn, hắn dĩ nhiên đã hỏi rõ tính danh Chân Linh Vương.

"Hàn đạo hữu, ta báo sự tình Tiểu Bạch cho phụ vương biết, người lập tức sai ta dẫn đi tìm ngươi, không làm ngươi phiền nhiễu chứ?" Lợi Kỳ Mã thấy ánh mắt Hàn Lập, mỉm cười, nói sơ lược qua việc bọn y tới đây từ đầu đến cuối.

"Không có, Bạch Trạch tiền bối chịu thu xếp công việc bớt chút thì giờ gặp mặt, là vinh hạnh của tại hạ." Hàn Lập thầm cười gượng, trên mặt lại mỉm cười nói ra.

"Ngươi từng có ân cứu mạng đối với tiểu nhi, là bản tộc thiếu ngươi một cái nhân tình, không cần khách khí như vậy. Nghe nói bản thân ngươi mang Chân Linh huyết mạch, cũng chung nguồn gốc không ít với bản tộc." Bạch Trạch nhìn Hàn Lập, mỉm cười nói.

"Tiền bối, tại hạ dù là tu sĩ Nhân tộc, trong cơ thể lại ẩn chứa nhiều loại Chân Linh huyết mạch, nhưng cơ bản đều là thu hoạch khi ở hạ giới, từ khi phi thăng Chân Tiên giới, chưa bao giờ tạo thành nguy hại với các tộc Man Hoang giới vực." Hàn Lập chần chờ một chút, nói ra.

"Hàn đạo hữu không cần lo lắng, chuyện của ngươi, phụ vương cũng đã biết, địch nhân lớn nhất của các tộc Man Hoang giới vực chúng ta chính là Thiên Đình. Bây giờ Hàn đạo hữu ngươi bị Thiên Đình truy nã gay gắt, tục ngữ nói, kẻ thù của kẻ thù là bạn. Huống chi Hàn đạo hữu ngươi đưa Tiểu Bạch về Bát Hoang sơn, đối với các tộc Man Hoang chúng ta càng là đại ân, nên ngươi cứ việc yên tâm." Lợi Kỳ Mã cười nói.

Hàn Lập nghe lời này, thấy khuôn mặt Bạch Trạch mỉm cười, trong lòng hơi buông lỏng.

Liễu Thanh nghe ba người nói chuyện, trong lòng cả kinh, không khỏi âm thầm hối hận về thái độ đối đãi với Hàn Lập lúc trước.

Trong lòng hắn suy nghĩ những ý niệm này, nhưng hành động cũng không thất thố, cung kính dẫn Bạch Trạch và Lợi Kỳ Mã vào đại sảnh, mời Bạch Trạch nhận chủ tọa.

Lúc này Hàn Lập đứng ở gần cửa đại sảnh, nhưng không vào.

"Hàn đạo hữu, sao không đến ngồi?" Lợi Kỳ Mã nhìn thấy Hàn Lập vẫn đứng ở cửa ra vào, kỳ quái hỏi.

"Nơi đây là nơi của Thiên Hồ tộc, kẻ tu sĩ Nhân tộc như Hàn mỗ, sao dám ngồi bừa, không bị đuổi ra đã là vạn hạnh." Hàn Lập khẽ thở dài, từ tốn nói.

"Hả? Chuyện gì xảy ra vậy?" Lợi Kỳ Mã nhìn về phía Liễu Thanh.

Bạch Trạch cũng nhìn lại.

"Vương thượng, thiếu chủ, đều là chuyện nhỏ, Hàn đạo hữu, Liễu mỗ lúc trước đối với ngươi có chút hiểu lầm nhỏ, xin hãy tha lỗi." Mặt Liễu Thanh nóng lên, vội vàng đáp, sau đó đi tới bên cạnh Hàn Lập, lúng túng chắp tay nói.

Hàn Lập thầm cười lạnh, nhưng cũng không hoàn toàn vạch mặt Liễu Thanh, dù sao thực lực Liễu Thanh hơn xa hắn, ôm quyền chắp tay, nhưng không lên tiếng.

"Liễu tộc trưởng, ta có mấy lời cần nói với vị Hàn tiểu hữu này, ngươi lui xuống trước đi." Bạch Trạch đột nhiên mở miệng, như thể chỗ ở của Thiên Hồ tộc này là nhà mình vậy.

"Vâng." Liễu Thanh chẳng những không bất mãn chút nào mà còn cung kính đáp ứng, bước nhanh ra ngoài.

Mấy năm nay, Thiên Đình không ngừng dùng nhiều lý do xâm nhập Man Hoang giới vực, toàn bộ các tộc Man Hoang nhờ Bạch Trạch Vương thống lĩnh, mới có thể miễn cưỡng chống lại Thiên Đình, Bạch Trạch đã trở thành chủ chung của các tộc Man Hoang, uy nghiêm cực cao.

Liễu Thanh nhanh chóng rời khỏi đại sảnh, đi vào một đại điện gần đấy.

"Tộc trưởng, đã xử lý xong Hàn Lập kia chưa? Một tên Nhân tộc cũng dám đến Man Hoang giới vực, còn dám kiếm ăn trên đầu Thiên Hồ tộc chúng ta, thật không biết sống chết, ngài xử lý hắn như thế nào? Dịch tại bạchh ngọc sách" Lão giả áo xám kia ở ngay đây, thấy Liễu Thanh tiến đến, vội vàng nghênh đón.

Liễu Thanh nhìn lão giả áo xám, một cỗ tà hỏa bốc lên trong lòng, nặng nề "hừ" một tiếng.

Lúc trước hắn bận rộn ở Thiên Hồ điện, nghe thuộc hạ báo cáo Hàn Lập tới trụ sở Thiên Hồ tộc, từ chỗ khác đến, không hiểu rõ tình huống Hàn Lập.

Khi Liễu Thanh quát lão giả áo xám lui lại, hai người trao đổi thần niệm trong nháy mắt, y cẩn thận hỏi thăm lão giả áo xám tình huống Hàn Lập, biết Hàn Lập chỉ đi cùng hai tiểu tộc Man Hoang tới Bát Hoang sơn, không có bối cảnh đặc thù gì mới quyết định từ chối theo ý lão giả áo xám, đuổi Hàn Lập khỏi Bát Hoang sơn, không ngờ tin tức lão giả áo xám nói lại sai lầm đến mức này.

"Tộc trưởng, thế nào?" Lão giả áo xám thấy thần sắc Liễu Thanh như vậy, nhất thời khẽ giật mình.

"Ngươi vừa nói, Hàn Lập theo chân Ngân Giác Tê tộc và Vân Văn Hổ tộc tới Bát Hoang sơn, cũng không có bối cảnh gì khác?" Liễu Thanh đưa tay mở ra vài màn sáng cấm chế, lúc này mới trầm giọng
hỏi.

"Đúng vậy, một tên tu sĩ Nhân tộc như hắn ở Bát Hoang sơn có thể có bối cảnh lai lịch gì, tuy nhiên hình như hắn và thiếu chủ quen biết." Lão giả áo xám chần chờ một chút, hơi ấp úng nói.

"Nếu ngươi biết hắn và thiếu chủ quen biết, vì sao không nói cho ta?" Liễu Thanh lạnh lùng hỏi.

"Cái này. . . Kể cả người này và thiếu chủ quen biết, cũng không sao, tộc trưởng cũng biết, tính cách thiếu chủ ngây thơ lỗ mãng, thích kết giao lung tung, vương thượng vì điều này nhiều lần răn dạy y. Hàn Lập kia có lẽ là thiếu chủ quen biết vớ vẩn ở ngoài." Lão giả áo xám nhìn thấy sắc mặt Liễu Thanh khó coi, lúc này mới cảm thấy sự tình không ổn, ngập ngừng một chút, tiếp tục biện giải cho mình.

"Thối lắm!" Liễu Thanh đột nhiên đứng dậy quát lớn, nhưng lập tức ý thức được sự thất thố của mình,
ngồi xuống ghế, nhắm mắt không nói.

Lão giả áo xám giật nảy mình, không dám nói gì, cúi đầu đứng qua một bên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.