Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Chương 610: Tấm lụa khó cầu




Dịch: Độc Hành

Nhóm dịch Phàm Nhân Tông

Sau hơn nửa ngày, Hàn Lập đi liên tiếp qua hơn mười cửa hàng, kết quả nhận được đều giống nhau, thậm chí không ít chưởng quầy cửa hàng khuyên hắn sớm từ bỏ ý định, nói thứ này tuy từng xuất hiện trong Tụ Côn thành, nhưng tỷ lệ lại không đến một phần vạn.

Mỗi lần Hàn Lập đều cảm ơn một chút, sau đó ngựa không dừng vó lại chạy tới một cửa hàng khác.

Hoàng hôn buông xuống, sắc trời tối dần, Hàn Lập đi vào toà Ngọc Côn lâu mà lúc trước Nhiệt Hỏa tiên tôn đề cập tới.

Không giống với hắn tưởng tượng, Ngọc Côn lâu này cũng không phải kiến trúc quá to lớn, chẳng qua là một toà tháp lâu bát giác chiếm diện tích khá lớn, tường đỏ ngói xanh, góc phòng treo chuông, rất có vài phần thế giới phàm tục, phong cách cổ xưa, hàm súc thú vị.

Lúc này, đại môn phía nam toà nhà hình tháp đang đóng chặt, bên ngoài có dán một trương phù lục phong cấm có dấu ấn Hắc Sơn tiên cung.

Trải qua một phen nghe ngóng, Hàn Lập mới biết được, nguyên lai toà Ngọc Côn lâu không phải là nơi dành cho thương nhân, mà là một chỗ chuyên dùng cho sàn đấu giá, hơn nữa cứ mỗi ba nghìn năm sẽ cử hành lễ mừng xây thành trì, lúc này khó khăn lắm mới mở ra đấu giá một lần.

Mà cách lần mở tiếp theo, còn không sai biệt lắm khoảng hai ba trăm năm nữa.

Thấy tình hình này, Hàn Lập liền tìm một cái khách sạn tiên gia có chút riêng tư ở trong Tụ Côn thành, thuê một cái động phủ tạm thời ở lại, ban ngày ra đi tìm, buổi tối lại bế quan tu luyện.

Thời gian nhoáng một cái lại qua năm sáu năm.

Chuyện tìm kiếm "Huyền Chỉ Tinh Thạch" lại không thu hoạch được gì, nhưng ngược lại hắn thăm dò không ít giá cả thị trường Tụ Côn nội thành này.

Tại đây không thẹn với danh hào "Quần tiên tụ tập, vạn cổ tương thương", các chủng loại linh tài linh dược phồn thịnh, các loại Khôi Lỗi pháp bảo số lượng rất lớn, hơn xa bất luận thành trì nào tại Bắc Hàn Tiên Vực.

Hơn nữa chất lượng và giá cả nơi này rõ ràng chiếm lấy ưu thế không nhỏ.

So với việc tuỳ ý định giá thương phẩm trong Vô Thường Minh, tại đây lại theo thể thống nhất, càng thêm quy phạm, vì vậy trong quá trình Hàn Lập tìm kiếm Huyền Chỉ Tinh Thạch, bán đi không ít linh tài tiên khí không cần đến đang mang theo, còn mua được rất nhiều đan dược tài liệu, trong đó còn có tài liệu phụ luyện chế "Túc Sát đan".

Bất quá hắn cũng không dám mua nhiều, mỗi một chủng đan dược tài liệu đều chỉ mua một đến hai phần, sợ về sau gặp phải "Huyền Chỉ Tinh Thạch", không biết phải tiêu bao nhiêu Tiên Nguyên Thạch đây.

Trước đây tại Minh Hàn tiên phủ tuy hắn phát tài một phen, nhưng trải qua tiêu hao mấy trăm năm ở Man Hoang giới vực, cùng với lúc chia tay tặng lễ vật cho Kim Đồng và Tiểu Bạch, tăng thêm tiêu hao đoạn thời gian trong thành này, Tiên Nguyên Thạch của hắn cũng chỉ còn lại chưa đủ năm trăm ngàn.

Khoản Tiên Nguyên Thạch này nghe thì không ít, trên thực tế xác thực cũng không ít, nhưng so sánh với lúc trước khi tiến vào Man Hoang đã ít hơn phân nửa, tốc độ tiêu hao này khiến cho Hàn Lập cũng cảm thấy có chút chịu không nổi, quyết tâm ngày sau phải tính toán tỉ mỉ một chút.

Cho đến lúc này, tất cả cửa hàng lớn nội thành trên cơ bản đã được hắn tìm hơn phân nửa, nhưng nửa điểm tin tức Huyền Chỉ Tinh Thạch cũng không có, lúc trước tu hành cũng bị trì hoãn không ít, vì vậy Hàn Lập liền rời Tụ Côn thành, phản hồi Dã Hạc cốc.

Thời gian trong cốc hiển nhiên tiếp tục tuần hoàn theo cái tên "Nhàn vân dã hạc", bình thản an nhàn.

Quay về cốc bất quá non nửa năm, Cảnh Dương thượng nhân đột nhiên truyền tin tới, mời hắn đến Vong Ba đình tụ tập, nói là "Tử Mị Nương" chưng cất trước kia đã đến niên đại, muốn để đoàn người tới đánh giá.

Hàn Lập vốn muốn từ chối không đi, kết quả bị tên kia phát thư ba lượt liên tiếp, không thể không rời động phủ.

Vong Ba đình, ở sâu trong Dã Hạc cốc, cách gần nhất với động phủ Mạc Vô Tuyết, được tu kiến trên mặt nước giữa mảnh hồ âm u xanh thẳm, diện tích không quá lớn, nhưng rường cột chạm trổ tinh xảo, ngược lại cũng có một phong vị khác.

Thời điểm Hàn Lập đến Vong Ba đình, những người khác cũng đều đã đến.

Mấy người Đoạn Dữ Tai đang ngồi quanh bàn đá trong một cái đình trên mặt nước, trên bàn bày biện một số tiên quả linh quả, bên cạnh còn để một bầu rượu phỉ thúy, bên trong chứa rượu màu tím sậm, thoang thoảng ra từng mùi rượu thơm ngát nồng đậm.

Ngu Tử Kỳ đã đổi một bộ trường bào trắng như tuyết, ngồi cách mấy người xa một chút, đang đốt một lò đàn hương, khoanh chân ngồi bên một cái đàn cổ, ngón tay hết sức nhỏ đang gảy dây đàn, trong ánh mắt tràn đầy vẻ ấm áp vui vẻ, thỉnh thoảng nhìn về phía nữ tử duy nhất trong đình.

"Lệ đạo hữu, trong Dã Hạc cốc này, ngươi cũng là người thưởng thức không tầm thường, là người có sở thích giống ta, nếu như ngươi không đến, chẳng phải quá tổn thương lòng ta." Cảnh Dương thượng nhân thấy Hàn Lập khoan thai đến chậm, tay giơ một chén rượu xanh biếc óng ánh trong suốt lên, phàn nàn nói.

"Ha ha, Cảnh Dương đạo hữu nói quá lời rồi. Ta mới từ Tụ Côn thành quay lại không bao lâu, còn có chút việc vặt quấn thân, bằng không làm sao dám từ chối lời mời, kính xin chư vị thứ lỗi một chút." Hàn Lập ôm quyền với mọi người đang ngồi tại đây, nói.

"Nghe nói Lệ đạo hữu đi tìm Hoa Tâm Thạch, đã có thu hoạch gì chưa?" Một nữ tử xinh đẹp mặc váy dài màu trắng như tuyết, dáng người thướt tha mỹ mạo, hơi hạ thấp người đáp lễ với Hàn Lập, đồng thời mở miệng hỏi.

"Làm phiền Mạc tiên tử thấp thỏm chờ mong, chuyến này lại về tay không, không thu hoạch được gì." Hàn Lập cười khổ lắc đầu, nói.

"Vị bằng hữu của ta cũng truyền tin tới đây, nói là đã tìm kiếm nhiều nơi, cũng không có chút tin tức về Huyền Chỉ Tinh Thạch." Đoạn Dữ Tai vẫn với bộ hắc y chỉnh tề, nói.

"Việc này không vội vàng được, chỉ có thể xem duyên phận. Ha ha, hôm nay tạm thời không nói đến việc này, chúng ta chớ phụ lòng Ngu đạo hữu với khúc cao sơn lưu thủy, hòa cùng rượu ngon Tử Mị Nương của Cảnh Dương đạo hữu." Hàn Lập cười ha ha, chuyển chủ đề nói.

"Đúng, đúng! Lệ đạo hữu, trước tạm uống một chén." Cảnh Dương thượng nhân mỉm cười, đã sớm rót rượu màu tím vào trong chén rượu phỉ thúy, đưa cho Hàn Lập.

Sau khi Hàn Lập nhận lấy, đưa lên mũi ngửi nhẹ, chậm rãi nói: "Bách Diệp Hương, Bà Sa Quả, Tử Hoa Bồ Đề... Cảnh Dương đạo hữu đúng là đại thủ bút, bình rượu trái cây này rõ ràng tăng thêm nhiều đồ tốt như vậy."

"Lợi hại a, ngươi vừa mới ngửi rượu, tửu phương chưng cất rượu của ta lại sắp không bảo vệ được, rõ ràng đúng toàn bộ theo lời ngươi nói, cuối cùng ngươi làm sao biết được?" Cảnh Dương thượng nhân kinh ngạc kêu lên.

"Ha ha, không đáng nói đến, không đáng nói đến... Đến, tiếp tục uống!" Hàn Lập bình chân như vại lắc đầu nói.

Ở Chúc Long đạo thường xuyên lui tới cùng Hô Ngôn Đạo Nhân, uống qua các loại rượu ngon, số lượng cũng không ít, hai người cũng trao đổi không ít về chuyện chưng cất rượu, khứu giác cùng ánh mắt Hàn Lập được luyện ra từ đó.

Mọi người thấy thế, đều rối rít mỉm cười nói, ngươi một lời ta một câu đàm tiếu, bầu không khí càng thêm vui vẻ.

Rượu đến tận hứng, lúc này bỗng nhiên mặt mũi Cảnh Dương thượng nhân tràn đầy vẻ tự đắc kề sát Nhiệt Hỏa tiên tôn nói: "Hắc hắc, Nhiệt Hỏa lão quỷ, ngươi trà trộn trong Tụ Côn thành lâu như vậy, đã từng tham gia đấu giá hội Ngọc Côn lâu chưa?"

"Cứ cách ba nghìn năm cử hành lễ mừng xây thành trì, lúc này sẽ tổ chức một lần đấu giá. Danh ngạch tham dự mỗi lần đều bị hạn chế, Kim Ngọc Lụa với tư cách danh ngạch càng là chuyện khó cầu. Ta còn nhớ rõ, lần đấu giá trước chưa bao giờ xảy ra chuyện này, trên thị trường bỗng có người chuyên bán tấm lụa này, thậm chí bán giá cao nhất là sáu trăm Tiên Nguyên Thạch, mấu chốt là có tiền mà không mua được. Chậc chậc, sáu trăm Tiên Nguyên Thạch, cũng chỉ đi vào nhìn xem, ta tuy là Đại trưởng lão Hỏa Diệp tông, nhưng cũng không có nhiều tài nguyên như vậy, tự nhiên là chưa có tham dự lần nào." Nhiệt Hỏa tiên tôn liếc nhìn lão một cái, nói.

"Hắc hắc, nói như vậy, ngươi cũng chưa từng thấy qua "Kim Ngọc Lụa" rồi?" Cảnh Dương thượng nhân cười tủm tỉm nói.

"Lão gia hỏa, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?" Nhiệt Hỏa tiên tôn nhíu mày lại, hỏi.

"Muốn cho các ngươi mở tầm mắt một chút..."

Trong khi nói chuyện, Cảnh Dương thượng nhân vung tay lên, trong lòng bàn tay đại phóng kim quang, một trương lá vàng lớn chừng bàn tay hiển hiện ra.

Chỉ thấy lá vàng kia dường như được dệt thành bởi tơ vàng hết sức nhỏ, phía trên có các loại đồ án chim thú thủy tảo, ở giữa lại đứng lặng một toà tháp lâu hình bát giác.

Ánh mắt Hàn Lập đảo qua, lập tức nhận ra đó chính là Ngọc Côn lâu.

"Cái này là... Không có khả năng, lễ mừng tiếp theo không sai biệt lắm còn hơn hai trăm năm nữa, Kim Ngọc Lụa không có khả năng lưu truyền ra sớm như vậy." Nhiệt Hỏa tiên tôn thoáng ngồi thẳng người lại, vẻ mặt khó tin.

"Thế nào? Ngươi cảm thấy Kim Ngọc Lụa này là giả hay sao?" Mặt Cảnh Dương thượng nhân tối sầm lại, có chút không vui nói.

"Ta đương nhiên không biết thật giả, Kim Ngọc Lụa này chính là bí pháp Bách Tạo sơn luyện chế ra, kỹ thuật bực này căn bản không bắt chước được, lại thêm Hắc Sơn tiên cung giám sát, ai dám phỏng chế? Không phải là muốn tìm đường chết sao! Nhưng chính bởi vì cái này, ta mới cảm thấy không thể tưởng tượng nổi." Nhiệt Hỏa tiên tôn la ầm lên.

Hàn Lập nghe được ba chữ "Bách Tạo sơn", trong lòng hơi động một chút.

Đối với tông môn Tiên Giới này hắn cũng không xa lạ gì, tại Linh giới đã sớm tu luyện qua môn công pháp "Bách Mạch Luyện Bảo Quyết", về sau cũng nhiều lần nghe nói tên tuổi tông môn này.

Nghe nói, đó là tông môn luyện khí khổng lồ số một số hai ở toàn bộ tiên giới, trong nhiều tiên vực cỡ lớn đều bố trí chi nhánh, thực lực rất mạnh, thế lực rộng, có thể nói sâu không lường được.

Ngu Tử Kỳ thấy thế, cũng dừng đánh đàn, đi đến đứng sau lưng Mạc Vô Tuyết.

Thấy ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, Cảnh Dương thượng nhân bỗng nhiên xoay chuyển, lại học bộ dạng Hàn Lập, vừa chậm chạp lắc đầu, vừa bình chân như vại nói: "Không đáng nói đến, không đáng nói đến..."

"Lão gia hỏa này, hôm nay bảo chúng ta tới đây uống rượu, chỉ sợ là để khoe khoang tấm Kim Ngọc Lụa này a?" Nhiệt Hỏa tiên tôn "Hừ" một tiếng, nói.

"Cũng không phải, cũng không phải... Ta lấy ra tấm Kim Ngọc Lụa này, chỉ là nghĩ đến lời nói của Lệ đạo hữu lúc trước, lần này Ngọc Côn lâu đấu giá, ta sẽ thay hắn lưu tâm, nếu có bán ra "Huyền Chỉ Tinh Thạch", ta nhất định sẽ thay hắn đoạt lấy." Cảnh Dương thượng nhân lại ngửa đầu uống một chén rượu, rung đùi đắc ý nói.

"Cảnh Dương lão đầu, đã như vậy, sao ngươi không giúp người đến cùng, tiễn phật tiễn đến tây thiên, trực tiếp tặng tấm Kim Ngọc Lụa này cho Lệ đạo hữu?" Trên mặt Nhiệt Hỏa tiên tôn đột nhiên lộ ra một vòng tiếu ý ranh mãnh, nói.

"Cái này thôi đi... Trên đấu giá hội, ta cũng muốn nhìn một chút có bảo bối mong muốn gì không, hắc hắc..." Cảnh Dương thượng nhân nghe vậy cứng lại, vừa cười hì hì nói, vừa bất động thanh sắc thu tấm Kim Ngọc Lụa lại.

Nghe Nhiệt Hỏa tiên tôn nói, trong lòng Hàn Lập cũng chờ mong, bất quá hắn không có trực tiếp mở miệng, mà truyền âm cho Cảnh Dương thượng nhân:

"Cảnh Dương đạo hữu, Kim Ngọc Lụa có thể nhường cho ta không? Mặc kệ Tiên Nguyên Thạch, đan dược, hay Pháp bảo, ngươi cứ mở miệng, có ta tuyệt không từ chối, không có ta sẽ nghĩ cách tìm đến cho ngươi, dù là những tửu phương quý hiếm mà ngươi một mực thèm muốn, ta cũng có thể dốc túi đưa tặng."